"Đây là danh sách những người đạt điểm cao nhất trong kỳ thi viết đầu tiên! Các sinh viên có tên trong danh sách, vui lòng chuẩn bị tham gia kỳ thi thực hành đầu tiên cùng với bạn cặp của mình! Chúng tôi cũng đã gửi tin nhắn văn bản cho những người có tên, vì vậy hãy đảm bảo các bạn sẵn sàng đúng giờ..."
Đám sinh viên ùa về phía bảng thông báo trung tâm ngay khi danh sách được dán lên. Khu vực đó đông nghịt đến mức không thể nhìn rõ mặt ai, nhưng dù sao thì tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Hầu hết những kẻ đang chen chúc ở đó có lẽ chỉ là những đứa vô danh tiểu tốt chẳng liên quan gì đến những người đứng đầu.
Như trợ giảng vừa thông báo, những người đạt điểm cao thực sự chẳng cần bận tâm kiểm tra bảng làm gì, họ sẽ nhận được tin nhắn.
-Tinh tinh.
"...Hả?"
Đúng lúc thật.
"Seon-ho."
"Sao vậy?"
"Tớ phải làm sao đây...? Tớ vừa nhận được tin nhắn từ học viện nói rằng tớ là người đạt điểm cao..."
"Không thể nào, thật sao?"
Tất nhiên là tôi đã biết thừa rồi, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên và hỏi lại. Trong nguyên tác, điểm thi viết cao chót vót của Cha Eun-ju đã được nhắc đến nhiều lần. Đó là cách cô ấy xoay xở để bám trụ lại Học viện Thợ săn Cheonmu bất chấp kỹ năng thực hành yếu kém. Và điểm bài tập nhóm của cô ấy với Lee Seon-ho lúc nào cũng ổn định.
"Tuyệt quá, tôi luôn có cảm giác là cậu sẽ làm được mà, Eun-ju."
"T-tớ phải làm sao đây...? C-chuyện này có nghĩa là tớ không thể thi cùng cậu sao, Seon-ho...? T-tớ không tự tin khi lập nhóm với người khác đâu..."
"Đừng vội hoảng, cứ đọc hết phần còn lại của tin nhắn bên dưới đi."
"Được...?"
Tôi chỉ cho cô ấy xem tin nhắn về quy định của 'kỳ thi thực hành đầu tiên', vì cô ấy lo rằng có thể sẽ không được bắt cặp với tôi. Ngay khi đọc được phần bên dưới, Cha Eun-ju cuối cùng cũng bắt đầu thả lỏng.
"Bạn cặp của những người đạt điểm cao có thể tham gia cùng họ trong kỳ thi thực hành đầu tiên ngay cả khi bản thân họ không nằm trong danh sách điểm cao. Chúng tôi yêu cầu các thí sinh đã bắt cặp trước để tránh mọi sự nhầm lẫn..."
"Nhờ cậu mà tôi cũng sẽ không phải chờ đợi mãi. Cảm ơn nhé, Eun-ju."
"Haaa... T-tốt quá. Tớ được thi cùng cậu rồi, Seon-ho..."
Vừa mới đây còn hoảng loạn và không biết phải làm gì, nhưng giờ cổ đã vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Kỳ thi thực hành thậm chí còn chưa bắt đầu, mà sự phụ thuộc của cô ấy vào tôi đã đạt đến mức độ này rồi.
Đúng là dấu hiệu hoàn hảo, cô ấy càng dựa dẫm vào tôi về mặt cảm xúc, thì càng thích hợp để trở thành một con nô lệ ngoan ngoãn.
Tôi không định nuôi dạy tất cả nô lệ của mình trở nên chỉ biết phục tùng, nhưng đứa đầu tiên thì sao? Tốt hơn hết là nên như vậy. Nó giúp việc mở rộng dàn harem sau này trơn tru hơn nhiều.
Đó là lý do tại sao tôi ưu tiên nhắm vào Cha Eun-ju hơn những nữ chính khác.
-Tinh tinh.
"Đợi chút."
"Sao thế?"
Chúng tôi đang bàn về bài thi thực hành thì điện thoại tôi cũng rung lên báo tin nhắn. Kiểm tra cho chắc, nội dung gần như y hệt của Eun-ju.
"Thí sinh Lee Seon-ho đã được chọn vào nhóm đạt điểm cao trong kỳ thi viết. Vui lòng tham gia kỳ thi thực hành đầu tiên đúng giờ..."
Tôi không nghĩ mình làm tốt đến thế trong bài thi viết lần trước, nhưng biết trước đáp án chắc chắn đã giúp ích khá nhiều.
⁎ ⁎ ⁎
"Thí sinh Cha Eun-ju thuộc nhóm hỗ trợ khoa Ma pháp, và thí sinh Lee Seon-ho thuộc nhóm hỗ trợ khoa Hỗ trợ Chiến đấu, hai người sẽ lập nhóm với nhau chứ?"
"Vâng."
-Gật gật.
"Đã rõ. Bài thi thực hành đầu tiên sẽ bắt đầu trong khoảng một giờ nữa, vui lòng đợi ở phòng chờ thi thực hành số một cho đến lúc đó."
"Cảm ơn ạ."
-Gật gật.
Theo hướng dẫn của bàn đăng ký, Eun-ju và tôi đi đến phòng chờ.
Cô ấy cứ hỏi mãi suốt dọc đường, rõ ràng là rất ngạc nhiên khi tôi cũng lọt vào nhóm điểm cao.
"S-Seon-ho cũng đạt điểm cao sao. Cảm giác cứ không thực thế nào ấy..."
"Sao, cậu nghĩ trông tôi giống kiểu không biết học hành à?"
"K-không, không phải thế. Chỉ là... c-cả hai chúng ta đều đạt điểm cao, cảm giác tuyệt thật. Chúng ta đã luyện tập cùng nhau ngay cả trước khi có kết quả mà..."
"Tôi đùa thôi. Thật lòng mà nói, tôi cũng không ngờ mình lọt vào danh sách. Có quá nhiều câu hỏi khó, tôi cứ tưởng mình chỉ vừa đủ điểm qua thôi chứ."
Việc tôi đạt điểm tuyệt đối bài thi viết sẽ không làm chệch hướng cốt truyện gốc bao nhiêu. Tệ nhất thì, thằng nhóc nào đó xếp hạng khoảng 100 sẽ bị đẩy xuống vòng sau thôi mà.
Tôi thầm xin lỗi nhân vật quần chúng vô danh đó khi chúng tôi bước vào phòng chờ, nơi một đội hình ấn tượng đã tập hợp sẵn.
-Soạt.
"......"
-Liếc, liếc.
"......Hừm."
Các thí sinh khác ném cho chúng tôi những cái nhìn cảnh giác khi chúng tôi bước vào.
Tôi nhận ra vài người từ nguyên tác, nhưng hầu hết chỉ là đám nhân vật phụ mờ nhạt dễ quên.
Màu tóc và kiểu tóc đủ mọi sắc thái có thể tưởng tượng được. Mái tóc pha tím đen của Eun-ju có thể sẽ nổi bật ở thế giới thực, nhưng giữa dàn nhân vật chính của [Sống sót ở Học viện Thợ săn], nó hoàn toàn bình thường.
Lúc này không cần phải làm thân với bất kỳ ai khác.
Mục tiêu hôm nay chỉ có Kim Isabel và Han Sora, phân tán sự chú ý sang các nữ chính hay nhân vật khác sẽ chỉ làm mọi thứ phức tạp thêm thôi.
Với suy nghĩ đó, Eun-ju và tôi chọn chỗ tại một chiếc bàn tròn bốn người ở một góc yên tĩnh.
...Không phải bàn đôi, vì lát nữa Han Sora và nhóm nam chính có thể sẽ nhập bọn.
"Ở đây có bánh mì và đồ ăn nhẹ này. Trông cũng ăn được đấy chứ nhỉ?"
"Ừ-ừm..."
"Cậu muốn ăn gì, Eun-ju? Bánh sừng bò? Hay bánh quy?"
"Bánh quy..."
"Được rồi, để tớ lấy cho."
"Đ-đợi đã, t-tớ nữa..."
Tôi chọn vài món nhẹ nhàng, tươi mới từ quầy giải khát, rồi đặt túi lên chiếc ghế trống như thể đang giữ chỗ cho bạn bè. Ngồi chờ những người khác xuất hiện.
Kim Isabel, nhân vật chính của sự kiện này, Han Sora, và gã nam chính.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn tròn, giết thời gian, phòng chờ dành cho những kẻ đạt điểm cao dần dần được lấp đầy.
-Rầm!
"Yo, thế nào rồi! Mọi người sẵn sàng thi chưa?"
"Câm cái họng lại và lết xác vào đây, thằng ngu này!"
Park Cheon-ho lao sầm vào, thu hút mọi ánh nhìn bằng cái giọng oang oang như sấm, bị bà chị Park Hana, người đang trông như muốn độn thổ vì xấu hổ, đẩy mạnh vào trong.
-Kẽo kẹt.
"......"
-Liếc, liếc.
"Isabel! Ở đây, ở đây này!"
"...A, Ye-won!"
Khác với hai chị em nhà Park, Kim Isabel lặng lẽ lách người vào, quét mắt nhìn quanh phòng, phát hiện ra người bạn cặp Min Ye-won rồi vội vã bước tới.
-Rầm!
"Seo Woo-jin! Nhanh cái chân lên! Sắp bắt đầu thi rồi!"
"Hộc, t-tôi đang chạy đây, hộc..."
"Tớ đã bảo cậu bao nhiêu lần là phải rèn luyện thể lực rồi hả?!"
Rồi, khi chỉ còn mười phút nữa, Han Sora đá tung cửa, theo sau là tên nam chính Seo Woo-jin đang thở hồng hộc.
Tính cả những người đã có mặt, hầu hết dàn nhân vật chính của [Sống sót ở Học viện Thợ săn] đều đã tề tựu đông đủ.
Một nữ chính vẫn vắng mặt, nhưng có lẽ cô ta không nằm trong top điểm cao và sẽ thi ở lượt hai.
Nhìn gần thế này mới thấy, bọn họ đúng là những con hàng cực phẩm, không phải với tư cách thợ săn, mà là những miếng mồi ngon để ngắm nghía, nhan sắc của những nữ chính đúng là vượt mức pickleball rồi hẹ hẹ.
Han Sora với vẻ mặt táo bạo và mái tóc nâu gợn sóng. Park Hana với mái tóc bob xanh ngắn đầy gai góc. Kim Isabel cùng mái tóc bạc nổi bật, khuôn mặt dù che mạng nhưng vẫn không thể lẫn vào đâu được.
Mỗi người đều khiến tôi tự hỏi, liệu khi bị đè xuống giường, họ sẽ trưng ra bộ mặt dâm đãng thế nào nhỉ? Tất nhiên, Eun-ju bên cạnh tôi cũng dễ thương và đáng yêu không kém.
Tuy nhiên, không ngờ Park Cheon-ho và Park Hana cũng lọt vào vòng đầu. Trông bọn họ đâu có giống kiểu học sinh giỏi. Có vẻ họ làm tốt hơn tôi nghĩ.
Chỉ là chút tò mò nhỏ nhặt, không quan trọng. Điều duy nhất đáng bận tâm là Kim Isabel và Han Sora cũng tham gia kỳ thi này.
...Seo Woo-jin á? Kệ mẹ mày.
Nhưng vẫn phải thừa nhận, tên nam chính này có cái mã khá được.
Mà cũng phải thôi, nếu trông tầm thường thì sao gánh nổi cốt truyện chứ. May mắn thay, Han Sora vẫn chỉ coi hắn là bạn thuở nhỏ. Cô ấy sẽ chỉ bắt đầu nảy sinh tình cảm thực sự sau sự cố trong kỳ thi thực hành này.
Và giống như mấy đứa bạn thuở nhỏ trong mọi bộ manga hay tiểu thuyết, đãi ngộ dành cho cổ trong truyện chẳng ra cái đéo gì. Xuất hiện sớm thì nhiều, nhưng về sau? Chỉ là cái mác "nữ chính đầu tiên" rẻ tiền. Khi gã nam chính thức tỉnh và đám con gái mạnh mẽ hơn bu quanh hắn, cô ta sẽ chỉ biết ôm mối tình đơn phương, hối hận vì tỏ tình quá muộn.
...Nhưng nếu Han Sora thuộc về tôi, tôi sẽ không bao giờ bỏ bê cô ấy như thế. Cổ sẽ hạnh phúc hơn nhiều khi ở trong dàn hậu cung của tôi thay vì cứ xoay quanh cái thằng ẻo lả thiếu quyết đoán đó.
"Hừm..."
Han Sora khoanh tay, ánh mắt thận trọng quét qua căn phòng chật ních hơn một trăm thí sinh.
Nắm bắt thời cơ, tôi dọn cái túi khỏi ghế trống và giả vờ lục lọi.
"Cậu làm gì thế, Seon-ho?"
"Cất điện thoại với ví vào túi ấy mà. Mang theo lúc thi cử chẳng để làm gì, chỉ tổ lỉnh kỉnh."
"Ồ... Tớ cũng nên làm thế."
Bắt chước tôi một cách dễ thương, Eun-ju nhét điện thoại vào chiếc túi đeo chéo.
Trúng mánh rồi. Han Sora đã nhìn thấy chỗ trống và đang đi về phía này.
"Tôi ngồi đây được không?"
"Cứ tự nhiên. Được chứ, Eun-ju?"
"Tớ không phiền đâu..."
"Này, Seo Woo-jin. Có chỗ nè."
"Ừ..."
Đúng cái không khí giai đoạn đầu truyện, Seo Woo-jin lẽo đẽo theo sau Han Sora như một con cún con.
Cái bản mặt đẹp trai đi đôi với cái khí chất nhu nhược đó làm tôi thấy ngứa mắt vãi ò.
"Có duyên gặp nhau rồi, giới thiệu chút nhé? Tôi là Han Sora, khoa Cung thủ."
"Lee Seon-ho, khoa Hỗ trợ Chiến đấu."
"...Ch-Cha Eun-ju, khoa Ma pháp..."
Đúng với tính cách sôi nổi của mình, Han Sora vừa ngồi xuống đã vào thẳng màn chào hỏi. Tôi tính hùa theo năng lượng tích cực của cô ấy nhưng lại quyết định giữ lại giọng điệu điềm tĩnh thường ngày vì có Eun-ju ở đây.
Vốn nhút nhát, cô ấy cũng theo đà của tôi mà lí nhí lên tiếng.
"......"
Có một kẻ vẫn im lặng, tỏ vẻ không thoải mái với bầu không khí này: Seo Woo-jin, bị kẹp giữa tôi và Han Sora, mồm câm như hến.
-Bốp!
"Này, Seo Woo-jin! Cậu có định giới thiệu bản thân không đấy hả?"
"G-gì chứ... Bọn họ là Hỗ trợ và Ma pháp, nhìn qua một cái là họ quên ngay ấy mà..."
"Biết đâu sau này học nhóm chung thì sao! Với lại nếu cậu mờ nhạt đến thế thì càng không được bỏ qua màn chào hỏi chứ? ...Seo Woo-jin."
"Xin lỗi nhé, cậu ấy không giỏi ăn nói lắm."
"Không sao đâu. Lần đầu gặp mặt ai cũng ngại mà."
Tốt lắm, Seo Woo-jin vẫn y hệt như trong nguyên tác. Cứ đứng trước con gái lạ, không phải bạn thuở nhỏ là câm như hến, chỉ dám lén lút liếc nhìn đầy lo lắng.
Cốt truyện bảo rằng cái nết này kích thích bản năng che chở và thu hút các nữ chính. Nhưng nói thật lòng nhé? Không có chuyện phụ nữ lại đi bu vào một thằng ngố tàu như thế đâu.
Tôi đã bỏ dở bộ tiểu thuyết giữa chừng, nhưng nếu thằng này mà là nam chính, thì chắc nó sẽ kết thúc bằng cái màn "tất cả làm bạn" nửa mùa, hèn hạ đến mức chả dám chốt bất cứ ai.
Các nữ chính cứ mãi dâng hiến tình yêu đơn phương trong vô vọng. Hồi đó tôi còn quan tâm đến cốt truyện, chứ không đời nào tôi nuốt trôi cái kết rác rưởi đó.
"Cậu học khoa nào? Khoa Cung thủ giống Sora à?"
"K-không... Khoa Kiếm thuật..."
"Ồ? Vậy chắc chúng ta sẽ gặp nhau nhiều đấy. Khoa Hỗ trợ thường xuyên lập đội với các khoa Chiến đấu mà."
"K-không được rồi. Tôi không thực sự muốn giao du với đám khoa Hỗ trợ..."
"Hả?"
"T-thật lòng mà nói, khoa Hỗ trợ chỉ dành cho những kẻ không có kỹ năng chiến đấu thực sự... T-tôi không hứng thú với cái loại đó..."
...Chà, con mẹ thằng chó này?
Thằng ranh con này láo toét hơn tôi tưởng nhiều.
5 Bình luận