Webnovel

Chương 03: Tanker Choi Marie (2)

Chương 03: Tanker Choi Marie (2)

"Dạo này tôi hay thấy cậu ở đây lắm. Cậu mới bắt đầu tập luyện gần đây à?"

"Hộc... hộc ... Vâng?"

Bất ngờ, trong một diễn biến không lường trước, Choi Marie đã chủ động tiến đến bắt chuyện với tôi trước.

Đã gần hai tuần kể từ khi tôi bắt đầu thả mồi, nên có hơi muộn một chút, nhưng điều quan trọng với tôi là bản thân sự thật này: Choi Marie đã cắn câu.

"Whoa, k-khoan đã... Để tôi... lấy lại hơi chút ..."

"...Cậu cứ từ từ."

Tất nhiên, tách biệt khỏi chuyện đó, tôi vẫn cần chút thời gian để hồi phục từ hậu quả của việc cưỡng ép cơ thể chạy bộ vừa nãy.

May mắn thay, việc trò chuyện trong trạng thái [Runner's High] không phải là bất khả thi, nên sau khi lấy lại hơi một lúc, tôi đáp lời cô ấy.

"Tôi mới tập được khoảng hai tuần thôi."

"Tôi cũng đoán vậy, nhìn thể hình cậu không giống người tập luyện thường xuyên cho lắm."

"Vâng..."

"À, tôi không có ý xấu đâu. Chắc cậu đang cố tăng cơ từ cái dáng gầy nhom đó đúng không?"

"...Đó cũng là một phần, nhưng tôi bắt đầu chủ yếu vì kỳ thi đầu vào."

"Kỳ thi đầu vào? À, ý cậu là Học viện Thợ săn?"

"Vâng."

Tôi gật đầu theo lời Choi Marie, khéo léo chuyển hướng câu chuyện sang Học viện Thợ săn. Là sinh viên năm nhất ở đó, cô ấy đương nhiên sẽ quan tâm đến chủ đề này.

Thậm chí có thể tăng thêm thiện cảm vì tôi có thể trở thành hậu bối của cô ấy. Dù sao đi nữa, với tư cách là một nữ chính trong nguyên tác, việc hành xử như Seo Woo-jin và tìm điểm chung với cô ấy chẳng có gì thiệt cả.

"Cậu là học sinh năm cuối cấp ba à? Hay là ôn thi lại?"

"Khó tin thật, nhưng tôi đang là học sinh lớp 12 đó."

"À, tôi không có ý gì đâu, chỉ là nghĩ cậu trẻ hơn tôi thôi."

"Vậy chị bao nhiêu tuổi?"

Ban đầu, giọng cô ấy mang chút cảnh giác, như thể đang phản ứng lúng túng với một người lạ.

Nếu cô ấy nhảy vào hào hứng ngay từ đầu, như thể tôi đang chờ cô ấy bắt chuyện, thì ngược lại sẽ gây nghi ngờ. Đặc biệt là với Choi Marie, người với ngoại hình nổi bật, chắc chắn đã bị không ít gã tán tỉnh trước đây.

Dù vậy, không biết diễn xuất của tôi có hiệu quả hay không, cô ấy bắt đầu cởi mở chia sẻ thông tin của mình để xoa dịu sự cảnh giác của tôi.

"Xin lỗi, lẽ ra chị phải giới thiệu mình trước. Chị là Choi Marie, sinh viên năm nhất khoa Hộ vệ tại Học viện Thợ săn Cheonmu. Cậu bảo đang là học sinh năm cuối, vậy chị chắc hơn cậu một tuổi nhỉ?"

"...Lee Seon-ho, thí sinh dự thi vào Khoa Hỗ trợ chiến đấu, Học viện Thợ săn Cheonmu."

"Ồ, thật sao? Cậu cũng định thi vào Cheonmu à?"

"......Vâng."

"Vậy chị vừa lớn tuổi hơn vừa là tiền bối, mình nói chuyện thoải mái được chứ nhỉ?"

"...Tùy chị thôi, tiền bối Choi Marie."

"Tốt, tốt lắm. Nói chuyện với người hiểu chuyện dễ chịu thật."

...Đúng như dự đoán. Ngay khoảnh khắc biết tôi có thể trở thành hậu bối, cô ấy lập tức chuyển sang cách nói chuyện suồng sã.

Có thể hơi trịch thượng, nhưng tôi cũng không phiền. Việc cô ấy chuyển sang nói chuyện thoải mái đồng nghĩa với việc sự đề phòng với tôi gần như đã hạ xuống.

Với năng lực thức tỉnh có thể nghiền nát hầu hết đàn ông về mặt thể chất, cô ấy chắc chắn tự tin đến mức đó.

"Vậy, hậu bối... à, chưa phải lúc nhỉ? Biết đâu cậu không đỗ thì sao."

"Em sẽ rất biết ơn nếu chị đừng rủa em như vậy."

"À, xin lỗi. Nhưng Cheonmu cạnh tranh lắm đấy. Cậu không nộp đơn vào Học viện Thợ săn nào khác à?"

"Không. Nó gần nhà, và trông có vẻ tốt hơn những nơi khác."

"Hợp lý. Dù sao nó cũng là Học viện Thợ săn hàng đầu Hàn Quốc mà. Dẫu vậy, quyết định táo bạo đấy. Hồi năm cuối, chị cũng nộp đơn vào cả Học viện Prime và Học viện Myeongwol."

"Vì chị đang ở Cheonmu, chắc chị cũng đỗ cả hai trường đó rồi."

"Đương nhiên. Không phải tự nhiên người ta gọi chị là [Lá chắn Bất hoại] Choi Marie trong học viện đâu, chưa có đứa cùng khóa nào phá vỡ được lá chắn của chị cả."

"Ấn tượng đấy. ...Nhưng chị gọi em lại chỉ để khoe khoang thôi sao, tiền bối?"

"Ồ, đúng rồi! Này hậu bối! Đứng yên trong tư thế chạy một chút đi!"

"......Dạ?"

Ngay khi tôi cắt đứt cuộc tán gẫu vô nghĩa vào đúng thời điểm, Choi Marie yêu cầu tôi tạo dáng.

Vừa làm theo lời cô, cô ấy liền đặt tay lên cánh tay và vai tôi, bắt đầu chỉnh sửa tư thế.

"Vai thẳng vuông góc với mặt đất. Cánh tay gập 90 độ, bàn tay nắm nhẹ như thế này..."

"...Như này ạ?"

"Ừ. Thẳng lưng dưới nữa, và khi chân bước về phía trước, hơi gập lại để hấp thụ lực như thế này..."

Cô tự nhiên điều chỉnh cánh tay, vai và eo tôi bằng tay mình.

Cố tình chạy lóng ngóng quanh cô ấy rõ ràng là một quyết định đúng đắn. Tôi có thể nhận ra toàn bộ lý do cô tiếp cận là để sửa tư thế cẩu thả của tôi.

Mất hai tuần để hạ gục sự phòng bị của cô ấy, nhưng đó là khoảng thời gian đáng để đầu tư vào việc xây dựng mối quan hệ với Choi Marie.

(Dù sao thì mình cũng chưa nhập học. Và hiện tại, không có nhiều cách để gặp các nữ chính khác ngoài cô ấy.)

"Thử chạy một vòng xem sao. Chị sẽ theo dõi tư thế của cậu."

"Em hiểu rồi."

Đóng vai hậu bối ngoan ngoãn, tôi làm theo chỉ dẫn của cô từng chữ một.

Sự hướng dẫn của cô với tư cách sinh viên đang theo học tại học viện khiến mọi thứ thoải mái hơn hẳn. Dù trước đó tôi cố tình chạy lóng ngóng.

"Cảm giác thế nào?"

"Chắc chắn dễ chịu hơn trước. Đầu gối và lưng đỡ căng hơn nhiều."

"Đương nhiên rồi. Cậu chạy sai be bét từ trước đến giờ mà. Cậu không biết hai tuần qua chị bực mình thế nào đâu."

"...Xin lỗi chị."

"Không phải cậu cần xin lỗi gì đâu, chỉ là chị khó chịu thôi. Nhưng giờ sửa xong rồi, trông ổn hơn nhiều. Cuối cùng cũng chạy đúng cách."

Choi Marie nói với vẻ hài lòng, rõ ràng tự hào vì đã tự tay sửa tư thế cho tôi.

Với ấn tượng ban đầu, thế này là ổn... Từ giờ có đầy cớ để tiếp tục bắt chuyện.

***

"Này, tiền bối Choi Marie."

Sáng hôm đó, sau khi được Choi Marie sửa tư thế, ngay tối hôm ấy.

Tôi lại canh giờ tập để trùng với cô ta, bước vào đường chạy và tự nhiên bắt chuyện.

"Ồ, hậu bối. Sáng cậu tập rồi mà? Tối còn chăm chỉ thế."

"Sáng tối mỗi ngày, phải tăng thể lực bằng mọi cách để chuẩn bị thi vào học viện nữa chứ."

"Cậu khác với vẻ ngoài nhỉ. Hỗ trợ chiến đấu có đâu cần thi thể lực đâu?"

"Em không muốn kéo tụt đồng đội tương lai. Nếu thể lực em làm chậm những người trực chiến thì phiền lắm."

"Ồ... Mấy đứa hỗ trợ thường chỉ làm việc của mình rồi thôi, nhưng tư tưởng của cậu bất ngờ thật đấy."

Cô ấy gật đầu tán thành trước những lời hoàn toàn hợp lý của tôi, vẻ mặt hài lòng.

Sinh viên hỗ trợ chiến đấu điển hình thường đóng vai hỗ trợ hậu phương với thể lực yếu, và cổ chắc đã gặp vài đứa như thế trong các dự án nhóm nên chỉ cần nghe tôi nói thế thì tự nhiên thiện cảm sẽ tăng thôi. Cô chắc không biết tôi đang cố tình cày điểm hảo cảm với mình đâu.

"Hậu bối, đừng lơ là tư thế. Chị bảo giữ cho tự nhiên, nhưng ban đầu phải có ý thức giữ vững nó đã."

"A, xin lỗi chị..."

"Chưa quen thì hay bị thế. À, cậu có quản lý chế độ ăn kèm tập luyện không?"

"Em ăn theo mấy chế độ tìm được trên mạng. Sáng là bánh mì nguyên cám kẹp ức gà và hai lát dứa. Tối ăn nhẹ, hai quả trứng luộc và một quả chuối."

"Thật á? Đó gần như là chế độ ăn của chị luôn. Trùng hợp thật đấy."

"Chị cũng ăn như vậy cho bữa sáng và tối à?"

"Gần như vậy, bữa trưa chị ăn salad gà với sữa đậu nành. Thêm mấy ly protein trước và sau khi tập."

"Với em thì quá khắc nghiệt ... Bữa trưa em chỉ ăn cơm căng tin bình thường thôi. Dù gì cũng cần tích chút mỡ cùng với cơ..."

"Không sao. Cậu mới tập mà, không cần ép quá. Nhưng kiếm mấy một ít protein đi đi. Thành quả luyện tập mà không chuyển thành cơ thì công cốc hết."

"Em sẽ tìm hiểu sau, nhiều loại quá, không biết mua cái gì."

Tôi dần mở rộng điểm chung giữa hai người bằng cách chạm vào các chủ đề trong cuộc trò chuyện.

Việc không tự tiện đưa thông tin trừ khi cô ấy hỏi trước cũng là cố ý. Nói nhiều vô cớ có thể khiến cô dựng rào cảnh giác.

Còn ít nhất hai tuần nữa mới nhập học Cheonmu, tôi không vội, và hàng rào phòng thủ của Choi Marie đã thấp thế này, quá thuận buồm xuôi gió rồi.

Biết đâu còn chinh phục được Choi Marie trước cả Cha Eun-ju thì sao.

...Không, không được tưởng tượng nhiều quá.

Sự thật là, độ khó chinh phục Cha Eun-ju với riêng Lee Seon-ho là ở dưới đáy. Chỉ cần gặp mặt là tôi có thể câu cô ta về dễ dàng.

Dù gì cổ cũng sẽ xuất hiện quanh kỳ thi viết, ghép nhóm cho thi thực hành rồi thân thiết từ lúc đó.

"Vậy là cậu chưa có thực phẩm bổ sung đạm trong chế độ hiện tại?"

"Chưa ạ."

"Muốn lấy một hộp của chị không? Thường chị mua loại nhiều protein, nhưng lần trước lại mua nhầm loại có carb. Mà loại đó tốt cho mấy đứa gầy như cậu muốn tăng cơ lẫn tăng cân. Nghe ổn không?"

"Em rất cảm ơn, nhưng... chị chắc chứ?"

"Chắc chứ, để ở nhà cũng phí, thà cho người dùng được còn hơn."

"Vậy thì, cảm ơn chị."

"Ừ. Sáng mai cậu cũng ra đây chứ? Chị sẽ mang theo."

"Vâng, thưa tiền bối."

"Tốt. Nhưng nhớ đến đấy."

Món quà vốn dành cho nam chính lại tình cờ rơi vào tay tôi.

Xin lỗi Seo Woo-jin vì đã cướp cơ hội phát triển với Choi Marie của cậu ta, nhưng không lý do gì tôi lại bỏ lỡ cơ hội này đâu.

Một lần nữa, tôi lại càng thấm thía rằng được gặp nữ chính trước nam chính nguyên tác chắc chắn có những cái lợi riêng của nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!