Ngày thứ tư hỗ trợ Cha Eun-ju.
Như mọi khi, tôi lướt qua phần huấn luyện ban đầu và chuyển sang hỗ trợ Cha Eun-ju.
Hôm qua, tôi đã được phép sờ soạng bộ ngực của cô ấy qua lớp quần áo, nên hôm nay là lúc tiến thêm một bước nữa.
-Bóp, bóp.
"Ưm, a, á...!"
-Bóp, bóp.
"Ư ư ư...! Hii, haaah...!"
Cha Eun-ju, quái vật ba đầu.
"Tớ có thể chạm trực tiếp vào ngực cậu được không? Chỉ một lần thôi?"
"......"
"Cảm giác có thể sẽ tuyệt hơn trước đấy."
"......"
Gương mặt cô ấy thoáng chút lưỡng lự, như đang cân nhắc xem liệu có thực sự sướng hơn không, bộ ngực đồ sộ phập phồng lên xuống như phản chiếu trái tim đang đập thình thịch của cô ấy.
"C-Cậu muốn làm gì... thì làm...."
-Soạt.
"T-Tớ đang bị thôi miên mà.... N-Nên cậu đâu cần tớ cho phép đâu, Seon-ho. Cậu cứ làm gì cũng được...."
Dứt lời, Cha Eun-ju thận trọng vén gấu áo khoác thể thao lên, cái rốn xinh xắn, vốn ẩn dưới lớp đồ tập dày và áo phông, lại một lần nữa trêu ngươi dục vọng của tôi.
"Cảm ơn cậu, Cha Eun-ju."
"......"
"Dù vậy, từ giờ tớ vẫn sẽ hỏi ý kiến cậu, kể cả khi cậu đang bị thôi miên, tớ cũng không muốn làm gì mà cậu không thích đâu, Eun-ju."
"......"
Cô ấy đang diễn như thể bị thôi miên, hay là xấu hổ quá không nói nên lời? Cha Eun-ju đứng hình, chiếc áo vén lên một nửa.
Tôi quỳ xuống trước mặt cô ấy, luồn tay vào trong áo, trượt dọc theo làn da mềm mại.
"Ưm, h, hya...! Hii?!"
Mỗi khi tay tôi chạm vào da thịt trần trụi, Cha Eun-ju lại giật nảy mình với những phản ứng dễ thương, Có vẻ cô ấy cẫn còn quá nhạy cảm sau lần lên đỉnh vừa rồi. Tôi bèn chậm rãi khám phá bên trong lớp áo của cô ấy như đang dò dẫm tìm kiếm.
-Bóp.
"Ưưưư...!!"
Lần đầu tiên, tay tôi chạm trực tiếp vào bộ loa đồ sộ của Cha Eun-ju, vượt qua cái cảm giác mơ hồ qua lớp áo thể thao.
-Bóp, bóp.
"Ưm, h-haa...!! Haaa, hức...!!"
-Bóp, bóp.
"Ưưư?! Hii, haa, haa...!! Ưưư...!!"
Cha Eun-ju vặn vẹo, thốt ra những tiếng rên rỉ dễ thương khi ngón tay tôi luồn qua áo lót và len lỏi vào bên trong.
Phấn khích vì cuối cùng cũng được sờ hàng thật bằng tay trần, tôi không kìm được mà bóp mạnh lấy những khối thịt nần nẫn khổng lồ đó.
-Phập!
"Ưưư...!!"
Nắng vãi cả cực!!!
Nắng điên người!!!
Cái tình cảnh Cha Eun-ju tự nguyện để tôi sờ vếu, còn tôi thì đang nắn bóp chúng, nó kích thích một cách nực cười. Và không phải cái cảm giác nửa vời mấy ngày qua, mà là hàng thật, trần trụi. Vếu Cha Eun-ju sờ qua áo đã thấy mềm rồi, nhưng trực tiếp thế này ư? Ở một đẳng cấp khác hẳn. Nếu qua lớp áo có cảm giác như bánh pudding, thì thế này là kẹo bông gòn.
Bộ ngực cô ấy nuốt chửng ngón tay tôi dù tôi có bóp hay di chuyển thế nào, mê hoặc tôi ngay lập tức sau những ngày huấn luyện cô nàng.
-Bóp.
"Ưưư...!! Haa, aaaaa...!!"
Và hai cái núm vú nhạy cảm chẳng ăn nhập gì với bộ ngực khổng lồ kia, chỉ cần kẹp một bên giữa ngón cái và ngón trỏ cũng khiến cô ấy phản ứng như thể sắp lên đỉnh lần nữa, dễ thương đến mức tôi suýt thì muốn dành cả đời chỉ để nhào nặn bộ ngực này mãi mãi.
-Bóp, bóp, bóp.
"Haaaaaaa, h-haaak...!! Haa, haaaaang...!!"
Chỉ trong vòng hai, ba phút bị nắn bóp bộ ngực trần, Cha Eun-ju lại lên đỉnh lần nữa. Kể cả khi tính đến độ nhạy cảm sau khi vừa ra xong, thì thế này vẫn là quá nhanh. Cơ thể cô ấy đã chứng minh là siêu nhạy cảm chỉ từ việc lên đỉnh qua lớp áo thể thao rồi.
Dục vọng trong tôi muốn nhào nặn vếu cô ấy điên cuồng, nắn bóp điên cuồng cho đến khi cô ấy ngất đi vì sung sướng ... nhưng làm thế thì cô ấy sẽ không bao giờ để tôi thôi miên nữa.
Thế nên sau khi ghi nhớ thêm một việc tôi muốn làm khi đã huấn luyện xong não bộ Cha Eun-ju, tôi từ từ rút tay ra khỏi áo cô ấy. Dù sao thì giờ huấn luyện cũng sắp hết, làm cô ấy nứng lên lần nữa ở đây đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ không được ăn trưa cùng nhau, giống hệt hôm qua, một màn chia tay trong ngượng ngùng.
"Hngh, h-huh.... Hhngh, h-hii...."
Ngay cả khi tôi đã rút tay ra, cô ấy vẫn chìm đắm trong dư âm khoái cảm, rên rỉ hay là cười khúc khích? ... Tôi cũng chẳng phân biệt được.
Nhìn cô ấy ôm lấy bộ ngực khổng lồ, người run bần bật... khiến tôi muốn lao vào vồ lấy lần nữa. Có lẽ đây chính là cảm giác của thú săn ngay trước khi kết liễu con mồi, đang nhìn chằm chằm, nhỏ nước dãi trước con vật đang khiếp sợ.
Tôi đợi trọn một phút cho đến khi tiếng rên của cô ấy hoàn toàn lắng xuống, rồi đặt tay lên đầu cô ấy và giải trừ ám thị [Thôi miên].
"Xong rồi, Cha Eun-ju."
"...X-Xong rồi sao? Th-Thôi miên đã tắt rồi, đúng không?"
"Ừ. Hôm nay cậu vất vả rồi, Cha Eun-ju."
"Ừ-Ừm.... C-Cảm ơn cậu, Seon-ho...."
Về cơ bản là tôi vừa quấy rối tình dục cô ấy, vậy mà cô ấy lại đang cảm ơn tôi. Một cảm giác thật kỳ quặc. Mặc dù đối với cô ấy, đây vẫn là cái vai diễn 'bị thôi miên' ngay cả khi đã được giải trừ.
Không còn vẻ bồn chồn ngượng ngập như hôm qua, Cha Eun-ju trông đầm đìa mồ hôi nhưng lại có vẻ sảng khoái lạ thường.
"Giờ mình cùng đi ăn mì ramen chứ?"
"...Ừ-Ừ. Đ-Đi thôi. Tớ mời...."
"Cậu lúc nào cũng trả tiền, Cha Eun-ju."
"T-Tại vì lần nào cậu cũng trả tiền thuê sân tập mà.... T-Tớ đã bảo là để tớ trả bao nhiêu lần rồi...."
"Cậu là học sinh của khoa ma pháp, lại chịu tập luyện cùng một gã hỗ trợ chiến đấu như tôi, thế là quá xứng đáng rồi. Với lại thu nhập tôi kiếm được dư sức để trả phí sân tập, nên đừng lo lắng quá."
"...Ơ, v-vậy sao?! T-Tớ hiểu rồi...."
Khéo léo ám chỉ rằng tôi nhớ rõ trạng thái bị thôi miên của cô ấy, phản ứng của cô nàng thật đáng yêu.
Cô ấy cố gắng hết sức để tỏ ra tự nhiên nhưng lại lộ liễu quá chừng. Suýt nữa thì tôi bật cười thành tiếng.
***
Quán mì ramen gần nhà ga, ngày thứ ba liên tiếp tôi điểm danh ở đây cùng Cha Eun-ju, trừ hôm qua ra. Vừa mới xoa bóp cặp vếu trần trụi của cô ấy đến tấy đỏ ở sân tập, nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng được ngồi đối diện với cô dùng bữa thế này lại là một liều thuốc tinh thần cực lớn cho trái tim tôi.
-Sụp soạp.
"Ưm, ưm...."
-Nom nom.
"Ưm~."
Hai má phồng lên nhai nhồm nhoàm, hay một tay vén tóc ra sau, cẩn thận húp nước dùng, Cha Eun-ju lúc này dễ thương vãi ò.
Thú thật, ăn mì ramen ngày thứ ba liên tiếp cũng bắt đầu ngán rồi, nhưng được ngắm khuôn mặt sóc chuột của cô ấy thì tôi cũng chẳng còn bận tâm nữa, chỉ cần nhìn cô ấy ăn thôi cũng đủ làm tôi thấy ngon miệng trở lại một nửa rồi.
"M-Mặt tớ dính gì sao, Seon-ho?"
"Hả?"
"C-Cậu cứ nhìn chằm chằm nãy giờ.... X-Xin lỗi nếu tớ nhầm nhé...."
...Đến cả Cha Eun-ju chậm tiêu cũng cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm của tôi suốt bữa ăn.
Giờ giả vờ cũng vô ích, nên tôi trả lời một cách trơ trẽn.
"Xin lỗi nhé, tại cậu dễ thương quá nên tôi không kìm được mà cứ nhìn mãi, Eun-ju à."
"H-Hả?!"
"Nếu cậu thấy phiền thì lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
"K-Không.... T-Tớ không có ý bảo là phiền hay gì đâu...."
"Thật sao?"
"...N-Nhưng mà thật hả? Cậu nhìn vì thấy tớ dễ thương á....?"
"Dễ thương, xinh đẹp, lại còn biết ơn nữa, đủ mọi lý do cả."
"A-À, r-ra là vậy.... He he he...."
Cười toe toét chỉ vì được nghe vài lời khen đơn giản, cô nàng này đúng là hoàn toàn không có chút sức đề kháng nào với người khác giới.
Lúc mới nhập vào thân xác này, tôi đã hoảng loạn, nhưng ngày nào cũng đối mặt với cô ấy thế này, tôi cứ nghĩ mình là gã may mắn nhất quả đất.
Tưởng tượng cảnh thằng đực rựa nào khác dám làm vấy bẩn cô gái ngây thơ, dễ thương này xem? Cảm giác không dễ chịu chút nào cả.
Luôn tự nhắc nhở bản thân rằng tôi mới là người có thể khiến Cha Eun-ju hạnh phúc nhất, tôi đưa đũa về phía đĩa sủi cảo dùng chung ở giữa bàn.
-Cạch.
"Ah!"
"Ah!"
Đũa của chúng tôi chạm nhau trên miếng sủi cảo cuối cùng.
"Cậu ăn đi, Cha Eun-ju."
"K-Không đời nào...! C-Cậu ăn đi, Seon-ho...."
"Tôi ổn mà, cậu ăn đi. Dù sao cũng là cậu mua."
"Cậu đã trả tiền sân tập rồi mà. V-Với lại con trai cần ăn nhiều hơn...."
Xét đến lượng mồ hôi đổ ra hôm nay thì cô ấy mới là người cần dinh dưỡng hơn, nhưng mà thôi kệ đi. Tôi cũng chẳng thèm sủi cảo đến thế. Chỉ là thấy ngượng sau câu khen sến súa kia nên đũa tự động đưa tới đó thôi.
Nhưng Cha Eun-ju đã rụt tay lại để nhường, nên tôi giả vờ nhận lòng tốt của cô ấy và gắp miếng cuối cùng lên.
"Đây, Cha Eun-ju. Há miệng ra nào."
"C-Cái gì?!"
"Nhanh lên, tôi mỏi tay rồi."
"Ơ-ahhh...!"
-Oạp.
"Ngon không?"
"Ư-Ưm...."
Tôi giữ đôi đũa kẹp sủi cảo trước mặt Cha Eun-ju và đút miếng cuối cùng thẳng vào miệng cô ấy.
...Vừa nãy ở sân tập còn công khai để cho thằng này bóp vếu, thế mà giờ lại đỏ mặt vì chút cử chỉ thân mật này sao? Buồn cười thật đấy.
2 Bình luận