-Nắn, bóp.
"Hưm... Ha, ha...."
Trong cảm giác lần đầu tiên trong đời bị người khác nhào nặn bầu ngực của mình, Cha Eun-ju tuyệt vọng đấu tranh để kìm nén những tiếng rên rỉ đang chực chờ trào ra giữa cái cảm giác chỉ cần lơ là một chút là sẽ tuột khỏi tầm kiểm soát này.
Dù Cha Eun-ju sống một cuộc đời chưa từng bị đàn ông chạm vào, nhưng cô không hoàn toàn mù tịt về chuyện tình dục. Ngược lại, nhờ vào đủ loại yếu tố khiêu dâm trong các văn hóa phẩm subculture mà cô tiêu thụ, có lẽ cô còn rành rẽ chuyện đó hơn cả những cô gái cùng trang lứa.
Tất nhiên, cô đã có kinh nghiệm thủ dâm và thậm chí từng tự an ủi bằng cách chạm vào ngực mình...
(Cái gì thế này...? C-chỉ là bị chạm vào ngực thôi mà, tại sao...)
...Cô chưa bao giờ cảm thấy sướng đến thế, cho khi được Lee Seon-ho mân mê bầu ngực ngay lúc này.
-Nắn, bóp.
"Hnnng, ha...! Haa...!!"
Những tiếng rên rỉ dâm đãng mà cô đã cố hết sức kìm nén, nhưng chúng vẫn rỉ ra ngoài.
Nhưng cô phải kìm lại, nếu lỡ để lộ ra cảm giác nốn lừng đến thế nào, cậu ta có thể sẽ nhìn thấu màn kịch giả vờ bị thôi miên của cô.
Tất cả mọi thứ, từ việc thừa nhận bàn tay cậu ấy đem đến khoái cảm trên ngực cô, thậm chí việc cho phép cậu chạm vào, đều phải xuất phát từ việc cô đang trong "trạng thái bị thôi miên".
Họ đã đi quá xa để có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
-Nắn, bóp, nắn.
"Haaa, hic, hikkk...!! Haaang...!!"
Cảm giác từ đôi tay Seon-ho đang bấu chặt và nhào nặn cả hai bầu vú cứ liên tục kéo cô vào những cơn sóng khoái lạc kỳ lạ.
Mỗi lần cậu bóp mạnh vào đôi gò bồng đảo nặng trĩu ấy, bụng dưới của cô lại nhói lên từng đợt sóng cuộn dẫu cho tay cậu không hề chạm vào đó.
Khi cậu chậm rãi chà xát lòng bàn tay lên sức nặng ấy, một luồng nhiệt không thể lý giải trào lên từ sâu bên trong cơ thể cô.
(Haa, a, không... Mình phải tỉnh táo lại...)
Có lẽ còn khoảng 20 phút nữa là hết giờ thuê phòng huấn luyện, tính cả thời gian dọn dẹp và rời đi, cô chỉ cần chịu đựng thêm 15 phút nữa.
Nếu cô có thể cầm cự được chừng đó thời gian bằng cách nào đó...
-Nắn, bóp.
"Hưuu, ha, haa...!! Hư hức...!!"
...Không đời nào cô có thể làm được, cơ thể cô đã chao đảo bên bờ vực cực khoái, chỉ còn một cánh cửa cuối cùng chờ bị đẩy tung. Và ngay cả cánh cửa đó cũng đang đập thình thịch như thể chẳng còn trụ vững được bao lâu nữa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, thật sự, nếu cứ thế này, cô có thể sẽ lên đỉnh ngay tại chỗ trước mặt cậu ấy, đứng đó với vẻ mặt thảm hại.
Trong khi dâm thủy rỉ ra dâm đãng như nước tiểu từ giữa hai chân...
(K-không được... tuyệt đối không được...!!)
Cô tuyệt đối không thể để cậu nhìn thấy bộ dạng đó, cho dù có là Seon-ho.
Đặc biệt là Seon-ho!
Dù cô có đang giả vờ bị thôi miên đến mức nào, cô cũng không thể cho phép điều đó xảy ra. Hơn nữa, nếu chuyện đó xảy ra, sẽ rất khó để giả vờ như không biết gì sau khi thôi miên kết thúc. Cô có thể gạt bỏ ký ức trong trạng thái bị thôi miên, nhưng sẽ chẳng có lời bào chữa nào cho việc đũng quần ướt sũng như thế.
Đó là lý do tại sao Cha Eun-ju đã phải chịu đựng cảm giác cận kề đinh lển suốt gần 10 phút trong khi bầu ngực bị nhào nặn.
"...Huu, hơ, hộc... Hơ, hơ hơ..."
Cô đã thành công kìm nén cơn cực khoái mà không để lộ bất cứ điều gì khó coi cho đến khi tay Seon-ho cuối cùng cũng rời khỏi bầu ngực cô.
(Tốt... mình làm được rồi...)
Nếu cô buông xuôi và thả lỏng... chắc chắn cô đã được nếm trải khoái lạc tuyệt đỉnh. Nhưng cô không thể cho cậu ấy thấy khía cạnh đó của mình.
Để cậu chạm vào ngực là giới hạn cuối cùng cô cho phép. Không hơn.
...Phải, tuyệt đối không.
"Haa, ha, haaa, huu, huuu..."
"Cha Eun-ju, cậu ổn chứ?"
"Ừ-ừ... Tớ ổ-ổn... thật đấy..."
Sự thật là cô chẳng ổn chút nào. Cô muốn lao ngay vào nhà vệ sinh hay bất cứ đâu lúc này để giải tỏa cơn bức bối đang dồn nén này dù chỉ một chút thôi. Nhưng ngay cả khi đang giả vờ bị thôi miên, cô cũng không thể nói điều đó trước mặt cậu ấy, nên "Tớ ổn" là tất cả những gì cô có thể thốt ra.
"Xin lỗi, đây là lần đầu tớ chạm vào ngực con gái đúng nghĩa. Tớ có làm đau cậu hay khiến cậu khó chịu không?"
"...K-không... không đau..."
"Vậy... cậu có thích không?"
"...Th... thích..."
...sướng hơn nhiều so với tớ tự làm, cô suýt nữa buột miệng nói vậy trước khi vội vàng nuốt những lời đó xuống.
Rồi, bàn tay Seon-ho đặt lên đầu cô, và chẳng mấy chốc cảm giác buff [Thôi miên] được giải trừ tràn ngập khắp người cô.
(Ồ, hôm nay đến đây thôi... Tạ ơn trời...)
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm vì đã kết thúc được chuyện này mà không làm bản thân bẽ mặt.
"Thôi miên kết thúc rồi, Eun-ju. Đến lúc quay về..."
"T-tớ buồn tiểu quá...!! C-cậu cứ về trước đi...!!"
"Ch-Cha Eun-ju...?!"
Cô không đủ can đảm để đối mặt với cậu ta trong tình trạng hiện tại.
...Và cô khao khát được giải quyết cơn khoái lạc bị ngắt quãng này càng sớm càng tốt, nên cô lao ra khỏi phòng huấn luyện như thể đang chạy trốn.
***
...Tôi tưởng mình suýt chết vì nhịn không cho thằng em ngóc đầu dậy rồi chứ.
Chỉ mới nắn bóp vú thôi mà cổ đã rên rỉ dâm đãng đến thế kia. Tôi vốn định hôm nay chỉ tiến tới mức chạm vào ngực, nhưng không ngờ Cha Eun-ju lại phản ứng dữ dội như vậy.
Tôi cứ tưởng cô ấy chỉ rên vài tiếng dễ thương rồi uốn éo chút đỉnh là cùng, cũng may là phòng huấn luyện có trang bị sẵn ma pháp cách âm tiêu chuẩn.
Có thể ngực là vùng nhạy cảm đặc biệt của cô ấy, nhưng... bầu không khí chắc hẳn cũng đóng vai trò lớn khiến cổ cảm thấy sướng đến thế.
Cái tình huống Eun-ju cho phép tôi tự tay chạm vào ngực, cảm giác kích thích khi làm chuyện bậy bạ trong phòng huấn luyện, sự mới lạ khi lần đầu tiên có người khác chạm vào ngực, tất cả hòa quyện lại đẩy khoái cảm của cô lên cao trào.
(Mình cũng đã cân nhắc việc để cô ấy lên đỉnh một lần.)
Nhưng sau khi nắn bóp gần 10 phút mà Eun-ju vẫn cố chấp kìm nén, tôi đã dừng lại. Ép buộc một hành động quá mâu thuẫn về mặt tâm lý có thể khiến cô bắt đầu sợ hãi ám thị [Thôi miên] của tôi.
Tôi phải luôn để lại cho cô ấy một đường lui tâm lý rằng mình có thể kết thúc chuyện này bất cứ lúc nào nếu muốn.
...Dù đó chỉ là ảo tưởng... Dưới tác động của ám thị [Thôi miên], cổ vốn dĩ chẳng thể nghĩ đến những điều như thế.
(Cứ từ từ. Tiến được tới bộ ngực đã là thành quả đủ lớn rồi.)
Dù sao thì mục tiêu ban đầu của tôi cũng chỉ là chạm vào chúng trước bài kiểm tra thực chiến.
Với đà này, chuyện sờ ngực có khi chỉ là màn dạo đầu, mình có thể tiến tới làm tình luôn cũng nên. Với suy nghĩ đó, tôi đợi ở bên ngoài, và chẳng bao lâu sau, một cô gái tóc tím rón rén bước ra, dáo dác nhìn quanh.
-Rón rén...
"Cuối cùng cậu cũng ra rồi à?"
"Á?!"
"...Cậu giật mình như thế làm tôi hơi tổn thương đấy."
"X-Xin lỗi..."
Cha Eun-ju nhìn tôi với vẻ mặt bối rối, như thể vừa phạm tội tày đình.
Ở vị trí của cô, giờ tôi chắc trông có chút đáng sợ. Mặc dù đã đích thân cho phép, nhưng tôi đã nắn bóp ngực cô ấy một cách điên cuồng và đưa cô đến ngay sát bờ vực lên đỉnh khoái cảm.
Mất bao nhiêu thời gian rồi mới chạy ra thế này... chắc cô đã tự an ủi nhẹ nhàng một hai lần rồi.
Và dù không chắc chắn lắm, nhưng khuôn mặt cổ như đang gào lên "Tớ muốn về nhà ngay lập tức."
(Cô ấy muốn chạy ngay về nhà để giải quyết cơn khoái lạc bị dồn nén đó.)
Trong tình huống này tốt nhất là cứ để cổ ra đi trong êm đẹp.
"Ư-Ừm... Cảm ơn cậu, Seon-ho..."
Eun-ju cảm ơn tôi, rõ ràng là đang cảm kích vì sự chu đáo của tôi. Nhưng tất nhiên, chính tôi là kẻ đã khiến cơ thể cô ấy mệt lử ngay từ đầu, nên sự biết ơn đó có chút hơi đặt nhầm hỗ.
"Tôi có chút việc gần đây nên đi trước nhé. Về nhà cẩn thận, Cha Eun-ju."
"Ừm... H-hẹn gặp lại ngày mai, Seon-ho...!"
Tôi để cho cổ có thời gian riêng với những suy nghĩ của mình và rời đi một cách tự nhiên. Có chút tiếc nuối thật, nhưng dù sao thì ngày mai cũng đã được định sẵn cho những tiến triển xa hơn rồi.
***
-Sột soạt, sột soạt...
"Hư ư, hư, hư ưm...!!"
-Nhóp nhép, nhóp nhép...
"Hư ư ư ư, ha, ha a...!! Ha a a...!!"
Đã hai tiếng trôi qua kể từ khi chia tay Lee Seon-ho ở phòng tập và trở về nhà. Khoảnh khắc vừa về đến nhà, cô đã giam mình trong phòng, thậm chí còn chẳng thèm thay đồ tử tế mà đã chìm đắm vào việc thủ dâm.
-Nhóp nhép, nhóp nhép...
"Ha a a, hư, ha a... Ha a a..."
-Sột soạt, sột soạt...
"Ư ư ư...!! Híc, hự...!!"
Cô thậm chí còn chưa được ăn trưa cho đàng hoàng, mà hai tiếng đồng hồ liền liên tục tự sướng. Và ngay cả sau những hiệp khoái cảm dâng trào rút cạn toàn bộ sức lực, dục vọng của Cha Eun-ju vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.
"Ư ư, ha, ha a, ha, ha a a a...!!"
-Phọt, phọt...
Cô đã lên đỉnh trên giường ba lần rồi, lần nào cũng đi kèm với màn bắn nước dữ dội. Nhưng ngay cả thế, cảm giác cũng có vẻ kém xa so với những gì cô đã trải qua vài giờ trước khi Seon-ho chạm vào ngực mình.
(Không phải thế này... Lúc Seon-ho chạm vào, nó sướng hơn nhiều...)
...Có lẽ cô nên cứ nhắm mắt lại và đầu hàng trước đôi tay của cậu ấy. Lúc đó chắc chắn sẽ nhục nhã ê chề, nhưng ít nhất cô sẽ không phải vật vã, không thể kìm nén cơn khoái lạc đầy bứt rứt như vậy.
Những suy nghĩ như vậy cứ liên tục len lỏi vào tâm trí khi trạng thái bất mãn của cô ngày càng sâu sắc hơn.
-Tí tách...
(Dừng lại... Mình phải dừng lại thôi...)
...Ngay cả lần đầu tiên khám phá ra chuyện thủ dâm, cô cũng chưa từng say mê nó đến mức này. Thế mà chỉ vì bị một người bạn chạm vào ngực... chà, mối quan hệ của họ giờ có chút phức tạp hơn rồi, nhưng vẫn là...
Cô sốc với chính bản thân vì đã nứng đến mức này chỉ vì bộ ngực, từ trước đến giờ cô luôn tập trung vào bên dưới thay vì bộ ngực.
Có lẽ sau buổi tập ngày mai, cậu ấy sẽ lại đòi thôi miên cô... Đến lúc đó cô có thể kiểm chứng được.
Seon-ho sẽ lại muốn chạm vào ngực cô, chỉ cần cô không kháng cự, chắc chắn cậu ấy sẽ lại làm thế.
Chẳng hay từ lúc nào, Cha Eun-ju nhận ra mình đang mong chờ điều đó còn hơn cả chính việc tập luyện cho bài thi thực hành.
5 Bình luận
tfnc