Lúc tôi tập luyện xong với Choi Marie và về đến nhà, Cha Eun-ju đã trả lời trên CocoaTalk.
"Thật á?!"
(Biểu tượng con sóc đang cổ vũ)
"May quá đi! Vậy gặp cậu ở sân tập lúc 10 giờ nhé!"
"Hôm nay tớ thề sẽ không đến muộn đâu!"
(Biểu tượng con sóc cúi đầu)
...
Cô gái này dễ thương thật. Đọc tin nhắn mà nghĩ đến Cha Eun-ju, tôi suýt thì nắng cực ngay giữa đường. Tất nhiên, Cha Eun-ju ngoài đời chẳng bao giờ thốt ra được mấy lời này trước mặt người khác.
Hay là được nhỉ, nếu tôi ra lệnh cho cô ấy trong lúc thôi miên? Tôi cũng muốn thấy cảnh cổ miễn cưỡng làm thế, mặt đỏ bừng suốt buổi.
Dù sao thì, việc cô ấy trả lời nghĩa là đã thức dậy rồi, nên khả năng hôm nay đến muộn là rất thấp.
Cha Eun-ju ghét làm phiền người khác, nên việc đến muộn hai ngày liên tiếp không phải phong cách của cô.
Có khi, đà này chính tôi mới là người đến muộn. Buổi tập sáng nay kéo dài hơn dự kiến một chút.
(Dù có chạy vội về nhà tắm rửa rồi đi ngay thì cũng sát giờ quá.)
Choi Marie đã sướng rơn khi biết tôi qua bài thi viết. Cô ấy cứ khăng khăng bắt tôi phải tăng cường thể lực hơn nữa cho bài thi thực hành, bất kể thế nào.
Tất nhiên, cũng tại tôi không chịu dừng sớm hơn mà cứ hùa theo cổ đến cùng. Biết làm sao được? Khi cô ấy "giúp" tôi giãn cơ bằng cách bất ngờ ép cặp ngực đó vào lưng, lý trí của tôi cũng bay sạch.
Kể từ khi chúng tôi trở nên thân thiết, cô ấy cứ hay có những hành động đụng chạm vô thức như vậy. Chỉ có hai người chúng tôi thì không sao, nhưng tôi cần huấn luyện để cổ bỏ cái thói đó khi có đàn ông xung quanh.
(Nghĩ lại thì, gặp Eun-ju trong bộ dạng này cũng không tệ.)
Chắc chắn người tôi có chút mùi mồ hôi, nhưng đằng nào tập luyện cũng sẽ ra mồ hôi thôi. Hôm qua và hôm kia, chúng tôi đã ôm nhau khi cả hai đều đầm đìa mồ hôi, nên cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ.
Hơn nữa, với việc Cha Eun-ju đang chìm sâu trong quá trình huấn luyện thôi miên, đây là cơ hội tốt để khiến cô ấy quen với mùi của tôi.
(Ghé về nhà thì kiểu gì cũng muộn chắc rồi.)
Hôm qua, tôi đã lấy cớ cô đến muộn để xoa ngực thỏa thích. Nếu hôm nay tôi đến muộn, tôi sẽ mất đi cái thế để huấn luyện mất.
Nghĩ vậy, tôi bèn rảo bước về phía sân tập thay vì chạy về nhà.
***
"Hey, Cha Eun-ju."
"A, Seon-ho...!"
Tôi đến tòa nhà huấn luyện sớm khoảng mười phút, nhưng cô ta đã đợi sẵn ở đó rồi.
Khác với hôm qua hay hôm kia, mái tóc bù xù của cô ta đã được chải chuốt gọn gàng. Chắc là đã dậy sớm để sửa sang lại cho tử tế đây. Tuy nhiên, trang phục thì vẫn là bộ đồ thể thao đen rộng thùng thình đó.
"Xin lỗi, cậu đợi lâu chưa?"
"K-Không! Vẫn còn mười phút nữa mới đến giờ hẹn mà..."
"Dù sao thì tôi cũng đã để cậu phải đợi rồi. Hôm nay tóc cậu trông đẹp đấy."
"C-Cái gì?! T-Thật á...?"
"Ừ. Gọn gàng hơn mọi khi, trông hợp lắm. Cái kẹp tóc cũng dễ thương nữa."
"T-Thế à...?"
Mặt cô ấy đỏ bừng, lộ ra vẻ vui sướng thầm kín, sướng rơn khi tôi đã nhận ra nỗ lực của cổ.
Chỉ thế này thôi cũng đủ thấy tôi đã xây dựng được kha khá hảo cảm rồi. Tất nhiên, sau khi được ôm, được tỏ tình, rồi bị sờ soạng như thế mà không rung động thì mới là lạ.
Tôi lơ đễnh đưa tay chạm vào mái tóc bóng mượt của cô ta, và ngay lập tức, cô ấy nghiêng đầu cọ vào tay tôi.
-Soạt.
"Thơm thật. Cậu dùng dầu gội gì thế?"
"Ơ, tớ không biết...? C-Cứ dùng loại có sẵn ở nhà thôi..."
"À, xin lỗi. Tôi vừa tập thể dục xong nên tay đầy mồ hôi..."
"Không, không sao đâu.... Đ-Đằng nào bắt đầu tập luyện thì cũng chạm vào nhau mà..."
"Vậy à? Thế tôi chạm thêm chút nữa có sao không?"
"...M-Một chút thì được..."
Vẫn còn ngại ngùng, nhưng cổ không hề từ chối cái xoa đầu của tôi, thực tế là có vẻ thích thú với nó nữa.
Chứng kiến quá trình huấn luyện suôn sẻ trong hai ngày qua khiến con cặc tôi giật nảy lên vì hưng phấn.
Hôm qua mới chỉ là chạm nhẹ vào vếu, không biết hôm nay mình có thể tiến xa đến mức nào đây.
"Bắt đầu tập luyện trước đã. Xong xuôi thì mình cùng đi ăn."
"Ừ-Ừm..."
Cất đi những suy nghĩ dâm dục, tôi dẫn Cha Eun-ju vào sân tập.
Tất nhiên, tôi không quên tự mình trả tiền thuê sân để khiến cô ấy cảm thấy áy náy.
***
"Hôm nay tập đến đây thôi. Năm con Orc là đủ rồi, không cần thêm nữa đâu."
"Ư-Ừm.... Ừ-Ừ, hôm nay thế là đủ rồi..."
"Vẫn còn thời gian, nên giờ chúng ta sẽ tiến hành trị liệu thôi miên. Lại đây nào, Cha Eun-ju."
"A, ư-ừm, được thôi.... Ừm...?"
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi chúng tôi bắt đầu hạ gục lũ quái vật hologram trong sân tập.
Giờ đây, tôi công khai tuyên bố việc thôi miên sau khi tập luyện như thể đó là một thói quen thường nhật.
Bằng cách bình thường hóa từng hành động như thế này, ngay cả khi sau này cô ấy cảm thấy có gì đó không ổn, thì cũng sẽ không dễ dàng mở miệng. Nếu tôi nói: "Trước giờ cậu vẫn thấy ổn mà, sao giờ lại phàn nàn?", bản tính nhút nhát của sẽ khiến cổ không thể phản bác một cách logic.
Chiêu này sẽ không có tác dụng với các nữ chính khác, nhưng lại hoàn hảo đối với Cha Eun-ju.
Tôi không mảy may cảm thấy cắn rứt khi lợi dụng sự nhút nhát của cô để đẩy nhanh quá trình huấn luyện.
"Được rồi, đến giờ thôi miên rồi."
"Ư-ừm..."
Cô biết rõ điều gì sắp xảy ra nhưng không thể từ chối, thậm chí còn tự giác nghiêng đầu về phía tôi.
Tôi đặt tay lên đầu cô và bắt đầu buổi thôi miên hôm nay.
⚡ KÍCH HOẠT KỸ NĂNG ⚡
Ám thị: Thôi miên . Mục tiêu: Cha Eun-ju
—Siết.
"...Ư, hngh..."
Tôi thậm chí chẳng buồn hỏi xem cô ấy đã rơi vào trạng thái thôi miên hay chưa. Ngay cả khi không cần nhắc nhở, cổ cũng sẽ hùa theo như thể đó là lẽ tự nhiên.
—Ép.
"Mm, mmph..."
Tôi kéo cơ thể nhỏ bé của cô ấy vào lòng, tận hưởng cảm giác mềm mại đàn hồi từ bộ ngực không hề khiêm tốn của mình đang ép chặt vào người tôi.
—Bóp!
"Ngh, hngh...?!"
Giả vờ như lại là một tai nạn, tôi dùng hết sức nắn bóp mông cô.
—Bóp, bóp...
"Hngh...!! Hic..."
(Hà, cái này làm mình phát điên mất thôi, chỉ muốn lột phăng cái quần thể thao của cô ta ra và đút con cặc vào trong ngay lập tức.)
Dù có ngụy biện là để huấn luyện hoàn hảo đến đâu đi nữa, ba ngày trêu đùa da thịt liên tục đã khiến tôi bứt rứt không yên.
Cặp vú to mềm mại và bờ mông nảy tưng tưng, một cơ thể được sinh ra chỉ để làm tình. Phải kìm nén khi cô ấy đang ở ngay trước mặt quả là một sự tra tấn.
Nhất là khi tôi có thể cưỡng ép cô ta bất cứ lúc nào nếu muốn.
(Nhưng nếu làm thế thì mình chỉ có được thể xác của cô ta mà thôi.)
Có người sẽ bảo thế là đủ, nhưng với tôi thì không.
Cha Eun-ju là một nữ chính trong [Sống sót tại Học viện Thợ săn]. Có cô ấy bên cạnh là một tài sản được đảm bảo.
Cô ấy không phải là loại nữ phụ phản diện dùng để tàu nhanh một lần rồi vứt bỏ. Tôi không thể huấn luyện cô ta theo kiểu đó được. Ngay cả khi nam chính trong nguyên tác nhắm đến Cha Eun-ju, tôi cần những sợi dây liên kết đủ khóa chặt lấy cô ta
Dù sao thì cô ấy cũng không thể nói dối khi đang bị thôi miên.
Và câu trả lời của cô đã được định đoạt trước. Thôi miên khiến mọi trải nghiệm đều mang lại cảm giác như thể đó là điều cô mong muốn.
"C-cũng không tệ..."
"Không tệ nghĩa là cậu thích nó sao?"
"...Một chút, ừ."
"...Thật sao?"
-Gật gật.
Giọng nói run rẩy và cái gật đầu thận trọng.
Bản tính nhút nhát của cô bị ép phải thú nhận thành thật bởi thôi miên, điều đó nứng đến mức con cặc trong quần tôi cứ giật giật liên hồi.
"Cha Eun-ju."
"...Ừ."
"Chuyện này chỉ xảy ra nếu cậu thực sự không ghét nó thôi."
"..."
"Nếu hôm qua cậu thực sự thích việc tớ chạm vào ngực mình."
"..."
"Liệu tớ... có thể làm lại lần nữa hôm nay không?"
Hôm qua, đó chỉ là sự cho phép một lần để chuộc lỗi cho việc đi muộn hai tiếng.
Nhưng dưới tác động của ám thị [Thôi miên], ý định ban đầu của cô ấy chẳng còn quan trọng nữa. Bộ ngực của cô về cơ bản đã là của tôi rồi.
"Nói cho tớ biết đi, Eun-ju. Nếu cậu thực sự ghét nó, hôm nay chúng ta sẽ dừng lại."
"..."
"Nhưng nếu thấy dễ chịu, hãy cho tớ làm lại. Đâu phải là cậu ghét nó đâu."
"..."
-Gật đầu.
Nặng nề, nhưng dứt khoát, đầu cô chuyển động lên xuống.
Đây chính là phản ứng mà tôi muốn moi ra.
Nếu tôi cứ thế vươn tay ra bóp ngực cô ả và nói: "Hôm qua ổn mà, nên hôm nay cũng thế nhé?", thì đó chẳng khác nào tấn công tình dục trắng trợn.
Cô ấy phải tự ý thức thừa nhận rằng nó sướng, và cho phép điều đó.
Bằng cách đó, sau khi hết thôi miên, cô sẽ nghĩ rằng mình cho phép vì mình thích, từ đó bình thường hóa hành động này.
"Cảm ơn, Cha Eun-ju."
"..."
"Được rồi, tớ chạm vào đây. Đứng yên nhé, không được chạy đâu."
-Nắn.
"Ưm, ư..."
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào cặp vú vĩ đại của mình, Cha Eun-ju giật mình kinh ngạc, nhưng không hề kháng cự hay bỏ chạy.
Thôi miên đã đè nén sự chống đối, nhưng quan trọng hơn, ý chí của chính cô cũng góp phần không nhỏ.
-Nắn, bóp.
"Hưm, hức...! Hư..."
-Nắn, bóp, nắn.
"Haaa, ưm, ha...!! Hư, á..."
Cha Eun-ju vẫn đứng yên đến cứng đờ cả ra, thậm chí không thể nghĩ đến việc trốn thoát, còn tôi thì chậm rãi thưởng thức bộ ngực mềm mại của cô bằng cả hai tay.
Tôi sẽ khiến cô ấy sướng đến mức một ngày nào đó, cô sẽ thực lòng mong chờ để được tôi sờ soạng mình...
4 Bình luận