"...Vậy, hay là chúng ta đưa [Trái tim Goblin] còn lại cho cô ấy?"
"Ah, cho Isabel hả?"
"Tên cô ấy là Isabel sao?"
"Ừ. Thật ra là Kim Isabel. ...À, 'Kim' là họ nhé, đừng nhầm lẫn đấy, Seon-ho."
Nghe cái giọng điệu đó thì chắc chắn chính cổ cũng đã nhầm lẫn một lần rồi, đúng là cái nết của Cha Eun-ju. Chắc hẳn bọn họ đã tán gẫu một chút trong lúc tôi vắng mặt, vì họ thậm chí còn trao đổi tên họ rồi. Kim Isabel chỉ mắc chứng sợ đàn ông thôi, cô ấy vẫn có thể nói chuyện bình thường với những cô gái khác.
"Dù sao thì, nếu tính toán chi li, cô ấy cũng đã góp công dụ lũ quái vật đến tận đây. Có thể chỉ là trùng hợp, nhưng cô ấy cũng đã trải qua gian khổ rồi, giờ mà ra về tay trắng thì cảm giác hơi sai sai."
"Ư-Ừm, Seon-ho thật sự tốt bụng quá... Tớ còn chẳng nghĩ đến chuyện đó..."
"Thế còn đồng đội đi cùng cô ấy thì sao? Không đời nào một sinh viên khoa Hồi phục lại vào hầm ngục một mình đâu nhỉ?"
"À, chuyện đó. Cậu ấy bảo là có tai nạn ngay trước khi họ bước vào..."
Hình như cô đã tuột tay khỏi người hỗ trợ thuộc khoa Thương thuật ngay lúc đang dịch chuyển, kết quả là bị tống vào đây một mình. Đến đoạn này thì y hệt như trong nguyên tác.
Kẻ phản bội có lẽ là Min Ye-won từ Học viện Thợ săn Myeongwol. Tôi đã xác nhận việc nhìn thấy ả đi cùng Kim Isabel trong phòng chờ lúc nãy, nên không nghi ngờ gì nữa.
(Mình sẽ xử lý con ả Min Ye-won sau.)
Nói đi cũng phải nói lại, cũng là nhờ ả mà tôi mới có cơ hội tiếp cận Kim Isabel, nhưng chuyện đó tách biệt hoàn toàn với việc ả dám đẩy một trong những người phụ nữ của tôi vào chỗ nguy hiểm, cô ta sẽ phải trả giá đắt cho điều đó.
Thôi, gác chuyện đó sang một bên, ưu tiên hàng đầu là lấy lòng cô gái đang bị cô lập trong hầm ngục này. Dù có mắc chứng sợ đàn ông đi nữa, Kim Isabel cũng sẽ không bỏ mặc tôi và Cha Eun-ju để lang thang trong hầm ngục một mình đâu.
"Được rồi, tôi sẽ đi nói chuyện với Isabel. Bảo với cô ấy là còn một [Trái tim Goblin], và nếu cô ấy cần, tôi sẽ lấp đầy túi nguyên liệu cho cô ấy."
"K-Không, để tớ đi!"
"Tại sao?"
"Lúc nãy cậu ấy bảo là không quen với con trai, nên nói chuyện với họ khó khăn lắm."
"À, thảo nào lúc tôi bắt chuyện thì cô ấy cứ lúng ba lúng búng mãi thôi."
Tôi gật đầu, giả vờ như đây là thông tin mới mẻ dù mình đã biết tỏng rồi.
"À, với lại cậu ấy muốn tớ cảm ơn cậu vì đã cứu mạng. Cậu ấy bảo tự mình nói ra thì khó quá."
"Tôi có làm gì nhiều đâu, dù sao thì cậu cũng hạ hết lũ goblin mà."
"N-Nhưng mà, Isabel bảo là cậu phát hiện ra chúng trước. Với lại không có buff của cậu thì tớ cũng chẳng đánh đấm ra hồn được."
"Được rồi, cứ coi là vậy đi. Dù sao thì, cậu chuyển lời giúp tôi nhé. Một trái tim đổi lấy túi nguyên liệu... À, vì cô ấy không có bạn đồng hành, hay là cho thêm ít nguyên liệu nữa nhé?"
Đằng nào thì chúng tôi cũng chẳng thu thập não hay tai, có thêm trái tim vào nữa là lấp đầy được khoảng bảy ô cùng lúc rồi. Dù là nguyên liệu rẻ tiền thì vẫn tốt hơn là để túi rỗng.
"À, phải rồi! Tớ sẽ hỏi cả chuyện đó nữa!"
"Ừ, cậu đi hỏi đi. Tiện thể mang túi nguyên liệu của Kim Isabel về đây luôn nhé."
"Được!"
...Thực lòng mà nói, với cái đống bỏ cuộc trong bài thi thực chiến này, đám học viên hệ Hồi phục và Hỗ trợ chỉ cần vác xác vào hầm ngục là đã đủ qua môn cmnr.
Dù vậy, tích lũy mấy cái ân huệ nhỏ nhặt này cũng cũng không phải là một ý tồi.
***
"Tìm thấy mục tiêu chưa?"
「Rồi. Vừa mới thấy nó xong.」
"Tốt. Nó đang ở đâu?"
「Đang dừng chân một chút ở khu vực 14.」
"Lùa quái vật đến và dẫn dụ nó sang khu vực 25 đi. Chúng ta sẽ bắt sống nó ở đó."
「...Ừm, có chút vấn đề.」
"Cái gì?"
「Mục tiêu đã tiếp xúc với một nhóm thí sinh khác. Một đứa là pháp sư.」
"Thì sao? Lùa mấy con Orc vào đó. Trình độ lũ thí sinh thì chỉ cần vài con Orc là đủ khiến bọn nó vứt con nhỏ đó lại mà bỏ chạy rồi."
「Vấn đề là... con pháp sư đó có vẻ khá giỏi. Nó dùng đa niệm [Shadow Ball] ngay từ đầu, nên Orc chắc là không đủ ....」
"......Chậc."
...Số đỏ thật đấy, đã vất vả cô lập nó trong hầm ngục, thế mà giờ nó lại móc nối được với đám thí sinh khác để cầu cứu.
Ta muốn tóm gọn nó trong im lặng mà không gây chú ý, nhưng cứ dây dưa thế này thì hỏng hết kế hoạch mất.
"Mày có mang theo vòng tròn ma pháp triệu hồi khẩn cấp tao đưa không?"
「Có.」
"Triệu hồi nó ra và dụ đến khu vực 25. Nó được điều chỉnh để truy vết thánh lực, nên sẽ tự động đuổi theo con đó thôi."
「Có ổn không đấy? Phản ứng triệu hồi có thể đánh động Học viện Cheonmu.」
"Chúng ta trễ lắm rồi, bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian thôi. Tóm gọn và đưa mục tiêu ra ngoài càng sớm càng tốt."
「Rõ.」
Mấy đứa số nhọ trong cái nhóm kia.
Chà, nếu không muốn bị vạ lây thì ngay từ đầu đừng có đụng vào đồ của người khác chứ.
***
"T-Thật sự tớ nhận cái này có được không...? Nhỡ gây rắc rối cho hai cậu thì sao..."
"K-Không, không sao đâu. Seon-ho đề nghị trước mà, với lại tớ cũng đâu định phản đối gì đâu."
"Nhưng nếu vì tớ mà điểm thi thực chiến của các cậu bị thấp đi..."
"Tận dụng hiệu quả toàn bộ thời gian cũng là một phần của bài đánh giá... Seon-ho bảo thế đấy."
"Nhưng mà, tớ có làm được gì trong lúc săn goblin đâu..."
"Dụ chúng đến ngay chỗ bọn tớ là cậu đã hoàn thành nhiệm vụ rồi... Seon-ho cũng bảo thế mà, nên đừng lo lắng quá!"
Ba người chúng tôi xử lý xong lũ goblin rồi di chuyển sang khu vực khác.
Kim Isabel, người mà túi nguyên liệu trống rỗng ban nãy giờ đã lấp đầy bảy ô, cứ liên tục hỏi han đầy lo lắng. Cha Eun-ju phải trấn an cô ấy hết lần này đến lần khác rằng đừng bận tâm.
Cô ấy bị kẹt ở giữa chuyển lời của tôi vì Kim Isabel không thể nói chuyện trực tiếp với đàn ông, nhưng cậu ấy vẫn rất nỗ lực.
Tôi tự hỏi liệu [Liều thuốc Can đảm] có tác động đến cả kỹ năng giao tiếp hay không, Cha Eun-ju đang trò chuyện trôi chảy đến ngạc nhiên với Kim Isabel, một người mà cô ấy chỉ vừa mới gặp.
(Để bọn họ thân thiết ngay từ bây giờ cũng chẳng hại gì.)
Đằng nào thì sau này cả hai người cũng sẽ phải bò dưới concac tôi mà thôi.
Muốn để hai đứa cùng lúc thổi kèn hai bên, thì tốt nhất là nên loại bỏ mấy cái rào cản ngại ngùng giữa bọn họ càng sớm càng tốt.
Và, trong lúc chúng tôi lang thang khắp hầm ngục để tìm kiếm mảnh ghép cuối cùng của sự kiện lần này, Han Sora (+Seo Woo-jin) .....
'Graaaào...!!'
...một tiếng gầm kỳ quái, không xác định vang vọng từ ngay gần đó.
(Bắt đầu rồi sao.)
Một tiếng rống nặng nề, cộng hưởng vang xa. Chỉ riêng âm thanh thôi cũng đủ thấy sự hiện diện của con quái vật đáng sợ đến mức nào, nên lẽ dĩ nhiên, không chỉ tôi, cả Cha Eun-ju và Kim Isabel cũng đều căng thẳng.
"C-Cái gì thế...? Cậu có nghe thấy không, Seon-ho?"
"...Ừ, tôi nghe thấy rồi."
"Có khi nào là Orc không...? Nhưng Orc có gầm như thế đâu nhỉ...?"
"Nghe không giống Orc lắm... Lúc nãy hạ mấy con Orc kia, chúng đâu có gầm rú thế này đâu, đúng không...?"
"Ừ. Tiếng gầm này tớ cũng mới nghe lần đầu."
...Vẫn chưa tìm thấy Han Sora. Vụ này có vẻ căng rồi đây.
Tôi tăng tốc, sẵn sàng chuồn lẹ bất cứ lúc nào, tay nắm chặt lấy tay Cha Eun-ju để không bị lạc nhau.
"Rời khỏi đây nhanh thôi. Cảm giác như là một con quái vật nguy hiểm đấy."
"Ừm..."
"......"
Tôi nắm tay Cha Eun-ju, còn Kim Isabel nắm lấy tay còn lại của cô ấy. Ngay khi chúng tôi bắt đầu rảo bước ...
'Graaaàooo!!'
Tiếng gầm ban nãy còn ở xa, giờ đã gần hơn rất nhiều.
"Chết tiệt, chạy ngay!"
"...Đ-Được!"
"......!"
Đụng độ Gấu Cú với đội hình này quá mạo hiểm. Ma pháp của Cha Eun-ju có thể trói chân nó tạm thời, nhưng không thể giết chết ngay lập tức. Cần phải có mũi tên và kỹ năng của Han Sora mới dứt điểm gọn gàng được.
Năng lực của tôi không phù hợp để đối đầu với quái vật, khả năng hồi phục của Kim Isabel cũng vậy.
Nếu không chuẩn bị hoàn hảo thì chạy trốn là ưu tiên hàng đầu. Mạng sống quan trọng hơn là cày độ hảo cảm.
-Bộp, bộp, bộp!
"Hộc, hộc, hộc..."
-Rầm, rầm, rầm!
Tiếng chúng tôi lao đi xuyên qua con đường rừng. Và tiếng bước chân khổng lồ ầm ầm vang lên từ ngay phía sau không xa.
-Rắc, rắccc.
"...Những thân cây cổ thụ gãy vụn như cành củi khô, siết chặt vòng vây tử thần quanh chúng tôi, mỗi tiếng động lại khiến tim chúng tôi thình thịch đập mạnh hơn.
Tôi đã đoán trước được phần nào khi dắt theo Kim Isabel, nhưng khi đối mặt với thực tế, ngay cả tôi cũng cảm thấy nỗi sợ hãi đang dần len lỏi vào tâm trí.
Nếu kẻ biết trước như tôi còn sợ đến mức này, thì Cha Eun-ju và Kim Isabel phải cảm thấy thế nào đây?
-Rắc.
Tôi siết chặt tay Cha Eun-ju hơn khi chúng tôi chạy song song, quyết tâm không buông ra.
"Chạy ra chỗ đất trống! Dù nó là cái gì thì ở trong rừng chúng ta cũng chậm hơn nó!"
"H-Hiểu rồi...!"
Trong nguyên tác, Han Sora và Seo Woo-jin đã chiến đấu với Gấu Cú ở một đồng bằng rộng lớn, hoàn hảo cho việc giao chiến.
Tất nhiên, tôi không chỉ đặt cược vào điều đó, địa hình bằng phẳng cũng có lợi cho chúng tôi hơn trong việc né tránh.
Chỉ cần đến được khu đất trống .... hoặc may mắn chạm mặt nhóm Han Sora...
-Thịch, thịch...
"Hộc, hộc, hộc... Ọe!!"
...Ah, bỏ mẹ rồi.
Tôi đã quên mất nền tảng thể lực của Cha Eun-ju. Kim Isabel còn có chút sức bền, không đến mức ru rú trong nhà như Cha Eun-ju, nhưng Eun-ju thì hoàn toàn mù tịt về khoản vận động.
Thêm nữa, chạy với hai trái dưa hấu to tổ bố đó không phải chuyện đùa đâu. Lẽ ra tôi phải tính đến chuyện đó ngay từ đầu mới phải.
'Graaaàooo!!'
"Hộc, hự...! Ọe, ọe...!!"
Tiếng gầm của Gấu Cú đang đến gần, còn Cha Eun-ju thì đang nôn khan vì kiệt sức. Không thể chậm trễ thêm nữa, gặp Han Sora là ưu tiên hàng đầu, để cô ấy làm chậm tốc độ sẽ khiến cả đám chết chùm mất.
...Xin lỗi nhé, Cha Eun-ju, nhưng không còn cách nào khác.
⚡ KÍCH HOẠT KỸ NĂNG ⚡
Ám thị: Bùng nổ Adrenaline * Mục tiêu: Lee Seon-ho
-Vụt.
"...Ơ, ưm?!"
"Xin lỗi, Eun-ju. Tôi sẽ bế cậu thế này cho đến khi ra khỏi rừng."
Cha Eun-ju giật mình khi tôi xốc cô ấy lên bế kiểu công chúa ngay giữa lúc đang chạy.
Tôi đã lo bộ loa đó sẽ khiến cô ấy nặng cân hơn, nhưng nhờ khung xương nhỏ nhắn nên vẫn xoay xở được.
"Hả?! S-Seon-ho?!"
"Vòng tay qua cổ tôi, bám chặt vào. Giờ thoát ra nhanh mới là quan trọng nhất."
"Ư-Ừm! G-Giờ không còn cách nào khác, đúng vậy...!"
Tôi bế Cha Eun-ju đang bối rối lên và lao vút ra khỏi khu rừng, việc kiên trì tập luyện thể lực dưới sự hướng dẫn của Choi Marie đã phát huy tác dụng lớn vào lúc này.
3 Bình luận