"Hộc, hự...!"
"Nào, thêm cái nữa! Chỉ ba cái nữa thôi, Seon-ho! Cố lên chút nữa nào!"
"Hộc, hự aaaaa...!!"
Buổi tập tối nay cùng Choi Marie vẫn tiếp diễn như thường lệ. Lấy cớ chuẩn bị cho bài kiểm tra thực hành, cô ấy lại kìm kẹp tôi trong bàn tay sắt một lần nữa. Để đáp ứng kỳ vọng của cổ, tôi tuyệt vọng kéo cái mặt mình vượt qua thanh xà đơn.
"Hộc, hộc, hộc..."
"Được rồi, lần cuối cùng! Chỉ một lần nữa thôi là được nghỉ rồi, ráng thêm cái nữa đi!"
"Hự, aaaaaa!!"
"Ồ, trông được đấy chứ? Giữ đà đó làm thêm cái nữa nào! Nào, cố lên!"
...Nghiêm túc đấy, cứ đợi đến lúc huấn luyện trợ tá kết thúc đi. Tôi đã bị cái văn "lần cuối cùng" đó lừa bao nhiêu lần rồi hả? Ít nhất thì khi chị đang ở ngay trước mặt tôi, hai quả dưa cứ nảy tưng tưng trong cái áo lót thể thao để rửa mắt cho tôi, nên tôi mới chịu đựng đấy. Nếu là một thằng đực rựa, tôi đã bỏ quách cái trò khỉ này từ đời tám hoánh rồi.
"Hự, haaaaa...!!"
-Bịch.
"Hộc, hộc, hộc..."
"Tiếc quá, suýt chút nữa thôi. Chỉ một cái nữa là hoàn hảo rồi..."
...Kiên nhẫn, phải giữ bình tĩnh, nghĩ đến cảnh sau này sẽ dập cô ả đến mất trí khiến chuyện này hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Tôi nuốt trôi nỗi nhục nhã bằng cách tưởng tượng cảnh vỗ đen đét vào cặp đùi và cái mông ngay trước mặt kia cho đến khi chúng ửng đỏ lên giống hệt màu quần tất của Choi Marie.
"Đó thực sự là giới hạn của em rồi, tiền bối..."
"Ừ, trông có vẻ thế, nhưng vẫn tốt chán so với cái bộ dạng còm nhom trước đây của cậu."
"Em đã nói là muốn rèn luyện thể lực, nhưng huấn luyện em theo tiêu chuẩn của chị thì quá sức rồi, em không theo kịp đâu. Ngay từ đầu, em đâu có năng lực cường hóa thể chất như chị."
"Rõ ràng không phải tiêu chuẩn của chị rồi, hít xà đơn còn chưa bằng 10% trình độ của chị đâu, nhóc ạ."
"......"
Choi Marie thực sự cần phải nắm được mức độ thể chất của người bình thường đi. Hèn gì cô ta luôn lao lên trước một mình trong các buổi tập nhóm với sinh viên khác, tính cách kiểu đó khiến việc phối hợp đúng là cực hình.
Trong khi rũ bỏ cơn mệt mỏi, tự hỏi liệu cái thể lực đó có trụ được khi tôi đâm lút cán vào cô nàng hay không, thì Choi Marie chợt nhớ ra điều gì đó và hỏi về năng lực của tôi.
"Nhân tiện, năng lực của cậu là gì thế, hậu bối? Chị hình như chỉ nghe nói cậu thuộc khoa hỗ trợ chiến đấu thôi."
"Em là buffer ạ."
"Buff sao? Không phải cường hóa thể chất à?"
"Chính xác hơn là buff tinh thần. Nó không tăng sức mạnh hay mana gì cả, nó giúp kiểm soát sự bất ổn về cảm xúc."
"Hừm... Nhưng cái đó có thật sự cần thiết không? Mấy cái vấn đề tinh thần thì cứ giữ cái đầu lạnh là được mà?"
Nói ra được câu đó thì đúng là mặt dày quá rồi đó Choi Marie! Nhất là sau khi cô đã gây hấn với các khoa khác vì cái thói độc đoán của mình.
Tất nhiên, cổ vẫn chưa nhận ra sự kiêu ngạo của bản thân là một vấn đề, nên mới có thể hành xử như thế này.
"Cũng có người cần đến nó chứ ạ. Rất nhiều học viên thợ săn bị chết cứng hoặc run rẩy vì sợ hãi khi quái vật thực sự xuất hiện mà."
"À, phải rồi. Ừ, đúng là có mấy đứa như thế. Thật nực cười, đăng ký làm thợ săn cho đã rồi lại hành xử như vậy."
"Chỉ cần buff thêm chút lòng can đảm là hiệu quả chiến đấu của họ sẽ tăng vọt ngay. Một khi đã đối mặt với quái vật vài lần và quen dần, họ sẽ tự mình xoay xở được mà không cần đến buff của em nữa."
"Nghe vậy thì cũng có vẻ hữu ích đấy. Nhưng chẳng phải đến khi tốt nghiệp thì nó sẽ thành đồ bỏ sao? Lúc đó ai cũng quen với quái vật và tự chiến đấu tốt cả rồi."
"Nó không chỉ dùng để buff lòng can đảm đâu ạ. Ngay lúc này em cũng đang dùng buff sức bền tinh thần để không bị gục ngã trong buổi tập luyện này đấy."
"À... Nếu dùng được như thế thì đúng là cực kỳ thực tế. Cậu thông minh hơn vẻ bề ngoài đấy, Seon-ho."
...Sao không khen thẳng là tôi thông minh đi? Cái gì mà "hơn vẻ bề ngoài" chứ? Tất nhiên, chị ấy cũng không hoàn toàn sai, Cha Eun-ju đã đối mặt với quái vật hologram suốt mấy ngày nay và không còn run rẩy trước đám goblin giả lập nữa.
Đến khi tốt nghiệp, có lẽ các nữ chính sẽ không cần buff của tôi nữa, đúng như lời cô ấy nói... nhưng đến lúc đó, bọn họ có khi sẽ nghiện "thứ khác" và dính chặt lấy tôi không rời cũng nên.
Ngay cả cô nàng Choi Marie kiêu ngạo đang lải nhải trước mặt tôi lúc này cũng sẽ sớm trở thành một trong số đó thôi.
"Dù sao thì, tiền bối, chị thực sự cần cân nhắc đến mức thể lực trung bình đi ạ. Hai mươi cái hít xà chuẩn form mà không dùng cường hóa thể chất? Đó là mức của siêu nhân rồi."
"Không, đâu có kinh khủng đến thế. Với lại hãy biết ơn đi nhóc, đây là khóa PT cao cấp từ một tiền bối xinh đẹp như chị đấy, cậu có tiền cũng không mua được ở đâu đâu."
"...Được rồi, em thừa nhận là chị đẹp."
"Ngoan lắm. Chị đang giúp cậu rửa mắt sau những ngày tẻ nhạt phải nhìn mặt thằng đực rựa kia mỗi ngày đấy, nên hãy biết trân trọng đi."
"Hả?"
Thằng đực rựa nào cơ? Cái quái gì thế?
...À, phải rồi. Choi Marie đâu có biết bạn thực hành của tôi là Cha Eun-ju.
"Cảm ơn chị, nhưng người bạn thực hành cùng em là con gái cơ ạ."
"......Hả?"
"Bọn em thân thiết nhờ ngồi cạnh nhau trong kỳ thi viết. Cậu ấy cũng mắc chứng sợ quái vật, nên năng lực của em rất hợp với cậu ấy, thế là bọn em lập nhóm."
"......À, ra vậy."
Phản ứng của cổ có chút lạ ... Ngay khoảnh khắc tôi nói bạn thực hành là con gái, Choi Marie liền im bặt.
Và cả cái bầu không khí khó chịu đó nữa, chắc có lẽ là tôi overthinking thôi, nhưng mà...
(Chị ta đang ghen sao?)
Tất nhiên chỉ là suy đoán đơn thuần thôi, chắc bả chưa có tình cảm nam nữ gì với mình đâu.
Nhưng cái cảm giác "thằng đàn em khoa kỗ trợ hữu dụng" mà cổ tưởng là bí mật riêng của mình bị người khác biết chắc cũng làm cổ ngứa mắt.
"Cô ta có xinh không?"
"Ơ... vâng, xinh ạ?"
"...Xinh hơn chị không?"
"Sao tự nhiên chị lại biến chuyện này thành cuộc thi thế? Bọn em chỉ thi đầu vào cùng nhau thôi, ngoại hình đâu có quan trọng."
"Tò mò thôi mà, nhóc. Xinh-hơn-chị-hay-không?"
"Đương nhiên là chị xinh hơn rồi. Chị hỏi thật đấy à?"
"...Thật không? Hay là nói thế để lấy lòng tôi, xong rồi lại khen nó xinh hơn trước mặt nó?"
"Thôi nào, chị đừng nói thế chứ."
...Đương nhiên là trước mặt Cha Eun-ju thì tôi sẽ khen ẻm xinh nhất rồi.
Sự trơ trẽn là chìa khóa để sở hữu nhiều nô lệ mà.
***
"Cho tớ xem ngực cậu đi, Cha Eun-ju."
"......"
Ngày huấn luyện thứ năm, thực chất giờ đã biến tướng thành mấy buổi làm trợ lý trá hình rồi. Khoảnh khắc thuật thôi miên có tác dụng, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng như gấc trước yêu cầu thô thiển của tôi, cả người bỗng cứng đờ lại.
"X-xem... ng-ngực tớ á? C-có cần phải cởi hết đồ ra không?"
"Không cần cởi hết đâu, chỉ cần kéo khóa áo khoác xuống rồi vén áo trong lên cho tớ xem là được."
"...Ư-ừm."
-Soạt.
Cô ấy ngượng ngùng tuân theo mệnh lệnh phơi bày bộ ngực ngay tại đó, tay chân lóng nga lóng ngóng.
Vì tôi đã từng bóp nắn chúng rồi, nên việc cho xem cũng chẳng còn là chuyện gì to tát nữa. Sự sa ngã theo từng bước một khiến khả năng phán đoán của cô ấy trở nên mơ hồ, hoàn hảo cho việc huấn luyện.
-Sột soạt.
"Ưm, ư ư..."
Cha Eun-ju kéo hết khóa áo khoác xuống, rồi chậm rãi vén chiếc áo thun trắng bên trong lên, bộ ngực đồ sộ và chiếc áo lót bên dưới lớp áo bị kéo lên tận cổ ngay lập tức đập thẳng vào mắt tôi.
"......"
"Hộc, hộc, ha... haa..."
Cô ấy thở dốc liên hồi, cuối cùng cũng giật nốt phần áo còn lại lên. Cặp vó tu bị kéo ngược lên theo, rồi tràn ra, nảy lên bần bật dưới sức nặng của chính nó, một cảnh tượng dâm dục không thể tả nổi. Đối với một cô gái mà kinh nghiệm duy nhất với đàn ông chỉ là bị tôi bóp vếu, thế này có ổn không đây?
-Nảy nảy.
"Th-thế này... sao?"
"Ừ. Cảm ơn cậu, Cha Eun-ju."
"Kh-không có gì... T-tớ chỉ làm vì bị thôi miên thôi..."
Nếu thuật thôi miên thật sự tồn tại, chắc hẳn cô ấy chẳng thèm bận tâm đến cái màn kịch "tớ bị thôi miên" này đâu.
Nhưng gạt mấy suy nghĩ vặt vãnh sang một bên, cặp vếu đang được phơi bày đầy tự hào kia mới là ưu tiên hàng đầu. Hôm qua tôi đã cảm nhận được độ mềm mại chết người của chúng bằng tay trần, nhưng nhìn tận mắt thế này ư? Thế này đúng là quá mức pickleball rồi.
"Chúng đẹp lắm, Cha Eun-ju."
"Ưm..."
"Tớ không nói dối đâu, đây chính là bộ ngực đẹp nhất thế gian này."
-Bóp.
"Ưm, c-cảm ơn..."
Có bao nhiêu thằng đàn ông trên đời này được bóp vếu mà còn được nghe lời "cảm ơn" chứ?
Sự mềm mại quen thuộc bao trọn lấy những ngón tay tôi, cảm giác ấy như được khuếch đại lên gấp mười lần nhờ vào kích thích thị giác.
Bỏ bê việc tập luyện thực sự để làm chuyện này ngay trong phòng tập khiến cả hai đều hưng phấn. Căn phòng cách âm và an toàn, chẳng lo bị ai bắt gặp.
-Bóp.
"Á, haaa...!"
-Bóp, bóp.
"Ưưư...! Hiiik, hnyaaa...!!"
Không còn kìm nén tiếng rên rỉ nữa, cô ấy lập tức trở nên dâm đãng.
Với bộ ngực được phơi bày ra giữa thanh thiên bạch nhật, việc cố nín nhịn những tiếng rên rỉ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cô ấy biết rõ mình đang làm một việc đầy nhục dục và đáng xấu hổ.
Khi mắt đã nhìn rõ, việc xác định các điểm nhạy cảm trở nên dễ dàng hơn hẳn, ví dụ như cái quầng hồng hào bao quanh núm vú dễ thương kia chẳng hạn.
-Bóp, bóp.
"Hưc...!! Híc, haaa...!!"
-Miết, miết...
"Ưưưư...!! Híc, hi, hiyang...!! Hiyaaaang...!!"
Kẹp quầng vú hồng hào giữa các ngón tay rồi lắc lên xuống, hoặc vỗ nhẹ vào đầu núm đang cương cứng rồi vê qua vê lại.
Có thêm thông tin về thị giác giúp việc nhắm đến mục tiêu dễ dàng hơn, dẫn thẳng cô ấy nhanh chóng tiến đến cơn cực khoái.
"Hộc, hộc, hộc...!!"
...Phản ứng lên đỉnh của cô nàng rõ ràng đến mức ai nhìn vào cũng biết, hai đùi cô kẹp chặt, gót chân nhón lên, thân người uốn cong, chính là bản năng đang truy cầu khoái cảm tột độ.
Sự am hiểu về văn hóa otaku đồng nghĩa với việc cô đã có kiến thức vững chắc về những chuyện dâm dục, dù kinh nghiệm thực tế với đàn ông là con số không.
"Haa, ưm, haaa..."
"......"
Hôm qua đã lên đỉnh hai lần, nên hôm nay ít nhất cũng phải được như vậy! Để tăng dần cường độ, cần 'huấn luyện' dựa trên những lần trước đó bằng cách thêm thắt các lớp kích thích mới.
Chỉ khoe vếu thôi thì có lẽ chưa đủ cảm giác leo thang, vậy nên... đã đến lúc phải táo bạo hơn.
"Eun-ju này."
"Hả, hơ...?"
"Tớ có thể yêu cầu cậu một việc được không?"
"...T-Tớ đang bị thôi miên mà, n-nên cậu đâu cần phải nhờ vả...?"
"Vậy thì một câu hỏi thôi. Hãy trả lời thành thật nhé."
"......Ừ."
Cậu ấy cảm nhận được từ kinh nghiệm rằng tôi đang chuẩn bị cho một điều gì đó.
Dù biết vậy, cô ấy cũng không thể chạy trốn và đành gật đầu, thế nên tôi mạnh dạn yêu cầu tiến tới bước tiếp theo.
"Ngực của cậu đẹp lắm, Cha Eun-ju... Tớ có thể dùng miệng mút chúng một lần được không?"
7 Bình luận