Webnovel

Chương 02: Tanker Choi Marie (1)

Chương 02: Tanker Choi Marie (1)

Choi Marie.

Vào thời điểm lễ nhập học, nơi câu chuyện trong nguyên tác bắt đầu, cô đang là sinh viên năm hai của Học viện Thợ săn Cheonmu.

Cô ấy là nữ chính thứ hai trong Sinh tồn tại Học viện Thợ săn, người tự nhiên trở nên thân thiết với nam chính bằng cách dạy hắn luyện tập sau khi hắn bắt đầu với thể lực thảm hại.

Nữ chính đầu tiên là người bạn thời thơ ấu của nam chính, Han Sora, nhưng tạm thời bỏ qua cô ấy đã.

Vị trí của Choi Marie là tanker, và khoa của cô, đương nhiên là Khoa Hộ vệ.

Khuyết điểm của cô ấy là... có xu hướng bỏ mặc phòng ngự và chuyển sang tấn công mỗi khi cảm thấy đồng đội không đủ trình độ.

Trong nguyên tác, nam chính kích hoạt bản năng bảo vệ của cô và sửa được tính cách xông pha liều lĩnh đó, nhưng tôi không có ý định dùng cách đo.

Trước hết, tôi, Lee Seon-ho, không có gương mặt đẹp trai cần thiết để lay động trái tim phụ nữ, và việc cố tình giả vờ thảm hại để chọc vào bản năng bảo vệ của cô ta cũng không phải phong cách của tôi.

Có thể tôi sẽ dùng nó như mồi câu ban đầu để tiếp cận cô ấy, nhưng mục tiêu chính của tôi là khiến cô ta nhìn tôi như một người đáng tin cậy và có thể dựa dẫm.

Như vậy, khi tôi cấy Ám thị vào cô ta, cô ta sẽ tiếp nhận một cách ngon lành, không kháng cự. Không cần phải thể hiện bất kỳ sự bất đáng tin nào có thể khiến cô ta cảnh giác.

ftzTOdu.png"Hộc... hộc ... hộc ..."

Và thế là, chiến lược của tôi bắt đầu: mỗi lần tập luyện, tôi cứ liên tục lọt vào tầm mắt của Choi Marie.

Không phải chặn đường cổ hay tỏ vẻ như đang cố tình cạnh tranh. Là một nữ chính trong nguyên tác, cô ấy có ngoại hình nổi bật, và thể hiện bất kỳ sự quan tâm lãng mạn rõ ràng nào chỉ khiến cô dựng rào phòng thủ cao hơn.

Ở đây, tôi dự định mượn chiến thuật từ lần đầu tiên cô gặp nam chính trong nguyên tác.

(Chính tại phòng gym của học viện mà nam chính lần đầu chạm mặt Choi Marie.)

Hắn loay hoay với thiết bị tệ đến mức khiến cô bực mình và bắt đầu chỉ dạy hắn, đó là khởi nguồn cho cuộc gặp gỡ của họ.

Nếu Choi Marie không chỉ đơn thuần mê mẩn vì gương mặt hắn, thì có lẽ tôi cũng có thể dụ cô ấy bằng thứ gì đó tương tự.

Với suy nghĩ đó, tôi cố tình chạy với dáng vẻ cẩu thả trong công viên nơi cô thường đến tập luyện. Chẳng bao lâu, một cô gái với mái tóc màu hồng buộc đuôi ngựa xuất hiện phía sau và lướt qua tôi.

Tap, tap , tap.

"......"

Choi Marie lao về phía trước trên mặt đường nhựa, chẳng đoái hoài gì đến tôi.

Không hiểu sao, một mùi hương tươi mát, hơi ngọt phảng phất theo sau cô. Tôi không điều chỉnh tốc độ chỉ vì cô ấy ở gần. Thêm vài vòng nữa, cổ sẽ lại vượt qua tôi thôi.

Đầu tiên, phải hoàn toàn tự nhiên. Cô ấy tuyệt đối không được nhận ra rằng tôi đang để ý đến mình.

(Cô ta "hot" vl má ơi ...)

Mỗi bước cô chạy, cái mông cứ rung lắc ngay trước mắt tôi. Nhìn chằm chằm vào cái quần legging hồng ton-sur-ton với màu tóc, tôi cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt muốn vỗ vào cái mông mềm mại kia.

...Tất nhiên, tôi không thể thực sự làm vậy, nên chỉ giữ lại trong tưởng tượng. Mắt nhìn thẳng, tôi duy trì tốc độ và dáng chạy đến lúc đó.

(Cố thêm chút nữa thôi, một khi đã nắm chắc con hàng này trong tay, mình tha hồ mà sờ nắn sau.)

Cái đuôi ngựa mà tôi muốn nắm khi doggy, cái eo thon không một gram mỡ thừa, tất cả sẽ là của tôi một ngày nào đó.

Cho đến lúc đó, tôi sẽ kìm nén dục vọng và chỉ tập trung vào việc tạo ra một điểm tiếp xúc nào đó.

***

Học viện Thợ săn Cheonmu, khoa Hộ vệ, Choi Marie.

Gần đây, cô bắt đầu chú ý một chút đến gã đáng ngờ xuất hiện trên cung đường chạy của mình.

"Hà... hà... hà..."

"......"

"Haaa, ha, haa... Thêm chút nữa thôi..."

"......"

Hai lần một ngày, sáng và tối. Mỗi lần đi qua cung đường chạy, cô cứ chạm mặt gã kỳ quặc này.

Thân hình gã gầy như cá cơm, chẳng có cơ bắp gì đáng kể... nhưng sau khi quan sát gã chạy mấy ngày, gã bất ngờ có ý chí khá tốt.

Không giống vẻ ngoài, gã mang vẻ mặt như thực sự thích chạy bộ, điều khiến Choi Marie, người quan sát đủ loại người trong những lần chạy hàng ngày, cảm thấy hơi kỳ lạ.

Thỉnh thoảng cô cũng thấy những người như gã, vóc dáng như chưa từng tập luyện, nhưng đây là lần đầu tiên có người xuất hiện trong tầm mắt cô gần như mỗi ngày suốt hai tuần liền. Làm sao cô có thể không để ý?

(Gã phiền phức này. Gần như ngày nào cũng chạm mặt, khó chịu thật.)

Không phải cô khó chịu vì thấy gã gầy nhom, mà là dáng chạy của gã khiến cô bực mình.

Gã trông như một kẻ yêu thích tập luyện, nhưng tư thế thì hoàn toàn lộn xộn, cẩu thả và thiếu chuẩn mực. Thường thì những loại như gã sẽ biến mất khỏi tầm mắt trong vòng ba - bốn ngày, nên cô đã cố phớt lờ. Nhưng với việc gã xuất hiện hàng ngày suốt hai tuần liền, cô khó mà bỏ qua được.

(Tên này mới tập và thấy thích nên tiếp tục? Hay có lý do gì buộc hắn phải cố gắng...?)

Thỉnh thoảng cũng có những kẻ như thế, giả vờ thích tập luyện để thu hút ánh mắt cô và kiếm cớ bắt chuyện. Nhưng cô không cần lo về điều đó với tên này. Nếu cô là mục tiêu, gã đã tiếp cận ít nhất một lần trong hai tuần rồi. Thay vào đó, hắn có vẻ chẳng để ý đến cô, dù cô đã chú ý đến hắn.

Khi sự cảnh giác với gã tự nhiên tan biến, "kẻ đáng ngờ" giờ chỉ trông như một tân binh đang học cách tập luyện.

(Dù sao, nếu đã tập thì nên học tư thế đúng đi chứ. Không biết hắn có kết hợp cardio với tập tạ không nhỉ. Có khi nên dạy cho hắn về chế độ ăn nữa. Mà hắn có uống protein không? Lần trước mình đặt nhầm loại bổ sung, tốt cho việc tăng cơ, nhưng nếu đột nhiên bảo uống đi thì hắn sẽ nghi ngờ mất ... Chạy một mình cũng chán, mà tên này tập mỗi ngày, làm quen cũng hay đấy. Nhắm mắt chào một tiếng? Ừ, có lẽ cũng được.)

Những ngày không có lịch ở học viện, Choi Marie dành gần nửa thời gian để tập luyện.

Khoảnh khắc cô nghĩ đến việc chỉ bảo hắn, mọi cử động nhỏ của hắn bắt đầu lọt vào mắt cô.

Cô không muốn làm tên đó cảm thấy kỳ quặc khi tiếp cận trước, nên cô nghĩ phá vỡ khoảng cách một cách nhẹ nhàng là tốt nhất. Thận trọng, cô quyết định trong đầu.

(Nếu mai hắn ra tập vào giờ này, ít nhất mình sẽ chào hỏi một tiếng. Không thể nhìn cái tư thế lôm côm đó thêm một ngày nào nữa.)

Có bạn chạy để tán gẫu cũng không tệ.

Lee Seon-ho, đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh Học viện Cheonmu. Vô tình, hắn đã khắc sâu vào tâm trí cô.

***

ftzTwge.png"Hự... hự... hưuuuuu... khẹc..."

Đã hai tuần kể từ khi tôi cố tình để bản thân xuất hiện trên cung đường tập luyện của Choi Marie.

Khoảnh khắc về đến nhà sau buổi chạy tối, tôi cuối cùng cũng trút ra hơi thở bỏng rát đến tận cằm.

Tôi cảm nhận cảm giác này sáng tối mỗi ngày, nhưng chẳng bao giờ thực sự quen. Như thể nhảy thẳng từ trạng thái phê lòi của việc chạy vào sự mệt mỏi dai dẳng của cơ thể. Như thể một con ma ghét tập thể dục đã nhập vào cơ thể tôi suốt hai tiếng rồi mới trả lại, với cảm giác kết thúc công cuộc cày cuốc hôm nay, tôi hướng về phòng tắm.

"Lên cân được chút rồi ...? So với ngày đầu, ít nhất cũng có tí cơ bắp rồi này."

Nếu hai tuần mà cho ra kết quả thế này thì chó mèo cũng đổ xô đi tập cả rồi, nhưng dù sao hiện tại tôi đang được buff bởi ma thuật ám thị hỗ trợ tinh thần.

Cách nhanh nhất để luyện tập thân thể là đẩy nó đến giới hạn, và về mặt đó, ám thị rõ ràng là một buff hiệu quả.

...Tất nhiên, chỉ khi thi triển lên người khác.

(Tự ám thị bản thân chắc chắn là một điểm cộng. Vấn đề là nó thúc mày chạy mãi mà chẳng có giới hạn cụ thể nào...)

Tôi đã giới hạn Ám thị [Nghiện dọn dẹp] chỉ ở phạm vi "trong nhà". Nếu ra ngoài khi còn dính hiệu ứng, tôi sẽ đi bóc nhãn dán trên mọi thùng rác đường phố hoặc phân loại rác thải tái chế mất. Đó là chuyện xảy ra trong nguyên tác khi Lee Seon-ho ếm lên Cha Eun-ju nguyên bản, nên có lẽ với tôi cũng vậy thôi.

[Runner's High] mà tôi dùng để tập luyện sẽ kích hoạt 50 phút, rồi tắt 10 phút. Khoảng nghỉ đó tự nhiên thành thời gian nghỉ ngơi, cho phép tôi đánh giá giới hạn và dừng ám thị đúng lúc.

Có được thân hình đẹp nhanh chóng là quan trọng, nhưng phá nát sức khỏe thì hỏng bét.

(Nói vậy chứ, Choi Marie... cô ta không cắn câu dễ như mình tưởng.)

Tôi nghĩ cái tư thế chạy lôm côm của mình trước mắt cổ sẽ khiến cổ nhịn không nổi mà mở miệng ra chứ. Nhưng gần hai tuần rồi mà không có động tĩnh gì, có khi cách tiếp cận của tôi đã sai chăng.

(Cô ấy cảnh giác hơn khi ở ngoài học viện chăng?)

Hay trong nguyên tác, cô ấy dạy gã kia dùng thiết bị phòng gym vì đó là đồ cô ấy dùng, nhưng chạy bộ thì không có thứ nào như thế, nên thây kệ?

Hoặc có khi vì tôi không phải nam chính. Choi Marie không phải tuýp mê ngoại hình, nhưng khách quan mà nói, Lee Seon-ho thua xa Seo Woo-jin về mặt nhan sắc.

(Muốn xây dựng chút quan hệ trước khi nhập học quả không dễ như kế hoạch.)

Để phòng trường hợp cô ấy tiếp cận, tôi đã điều chỉnh chế độ ăn sao cho gần giống cô ấy nhất có thể. Bất kỳ cái cớ mở chuyện nào cũng sẽ đẩy nhanh tiến độ. Tất nhiên, nếu kế hoạch thất bại, tôi cũng không bỏ tập hay bỏ ăn kiêng.

Choi Marie chỉ là bonus, cắn câu thì tốt, không thì đành vậy. Cô ấy không phải ưu tiên hàng đầu của tôi lúc này.

Trước khi vào học viện, sửa cái ngoại hình xương xẩu này về cân nặng bình thường và có nền tảng thể lực cơ bản để không kéo chân đồng đội, đó mới là mục tiêu thực sự.

Ấn tượng ban đầu quan trọng lắm, tiếp cận các nữ chính thì trông như người sống, còn hơn là xác sống.

...Cha Eun-ju, mục tiêu chính của tôi, dù sao cũng sẽ ổn, Lee Seon-ho trong nguyên tác tán cô nàng dễ ợt.

(Tập trung vào cái thực sự quan trọng thay vì thả mồi lung tung.)

Làm thân với Choi Marie chỉ là thêm mắm dặm muối thôi.

(Ưu tiên tuyệt đối: đừng quên kỳ thi tuyển sinh vào học viện.)

***

Rồi, buổi sáng hôm sau.

"Dạo này tôi thấy cậu ở đây hoài. Cậu mới bắt đầu tập à?"

... Choi Marie đã cắn câu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!