Làm sao để khống chế một kẻ không có điểm yếu, cũng chẳng có gì để đem ra uy hiếp?
Câu hỏi nghe chừng hóc búa, nhưng câu trả lời lại đơn giản đến tàn nhẫn.
Chỉ cần tạo ra một cái là xong.
Đó chính là những gì Nogami đang toan tính.
“Sae, cho hắn chạm vào ngực cậu đi.”
“Đ-được... hả? Izumi, cậu vừa nói cái gì cơ?!”
Sae đáp lại theo phản xạ, rồi khựng lại giữa chừng như một con robot bị lỗi hệ thống. Quay sang nhìn cô bạn, mắt trợn tròn.
“C-c-chạm vào... ngực mình á? Cậu định làm trò gì vậy...?”
“Tên Hoshikawa này tưởng mình là bất khả xâm phạm vì chúng ta chẳng nắm được thóp gì của hắn đúng không? Được thôi. Vậy thì chúng ta sẽ tạo ra một bức ảnh để làm bằng chứng uy hiếp.”
Lấy điện thoại ra, Nogami mở khóa camera bằng một cú lướt điêu luyện rồi giục cô bạn tiến lên.
“Chỉ cần một góc chụp đánh lừa thị giác là đủ rồi. Nhanh lên trước khi hắn chuồn mất.”
“Nhưng... nhưng mình...”
Ánh mắt Sae đảo liên hồi giữa Harutaki và cô bạn đang mang vẻ mặt nghiêm túc, đôi gò má rám nắng ửng đỏ.
“H-hay là bảo Minako làm đi? Hoặc là cậu cũng được mà, Izumi? Sẽ còn hiệu quả hơn nếu—”
“Đồ ngốc. Cậu không nghe hắn nói lúc nãy à?” Nogami liếc nhìn vòng một của Minako với vẻ mặt khó chịu.
“Tên biến thái đó thích ngực bự của Minako. Tại sao mình phải cho hắn toại nguyện chứ? Với lại—”
Cô ấy khoanh tay trước ngực, đẩy chúng lên đầy kiêu hãnh. “Của mình cũng đâu có nhỏ. Vậy nên chỉ còn cậu thôi, Sae.”
“Ái chà, đúng là may mà có Sae gánh team nha,” Minako nói bâng quơ, giả vờ ngây thơ.
“Đừng có nói như kiểu mình là vị cứu tinh của các cậu chứ, chết tiệt!” Sae gắt lên. Cố gắng tìm cớ thoái thác. “V-với lại, ngực to chỉ tổ vướng víu thôi. Đi bơi hay chơi thể thao—tất cả chỉ là gánh nặng!”
“Nên là làm ơn đi Sae. Đừng để hắn hít được dù chỉ là một chút 'hàng thật'. Tan học mình sẽ dẫn cậu đi Omotesandō. Ăn bánh Ispahan. Muốn ăn bao nhiêu tùy thích.”
“Ơ, mình cũng muốn ăn...” Minako lầm bầm, đột nhiên thèm đồ ngọt dù đang trong chế độ ăn kiêng.
“Nếu tôi bao cậu, Sanada-san, thì tôi có được chạm vào của cậu không?” Harutaki xen vào.
...Bọn họ đang ngang nhiên bày mưu tính kế hãm hại tôi ngay trước mặt chính chủ luôn đấy à? Có cần phải lộ liễu thế không?
Tuy nhiên, tôi cũng chẳng mấy bận tâm. Thực tế thì thế này lại hoàn hảo. Tôi cũng đang tính là nên đưa cho Nogami chút “phốt” vô hại nào đó để cô ta bớt nhắm vào tôi.
Lặng lẽ, tôi mở ứng dụng ghi âm trên điện thoại, nhấn vào vòng tròn đỏ rồi úp máy xuống bàn.
Cứ cho là tôi bị gắn mác “thằng tồi” đi thì đã sao? Nếu Nogami có gan dùng đống bằng chứng giả đó, thì tôi sẽ có đòn phản công.
Và lại... chẳng phải cái danh “trai đểu đẹp mã” cũng khá hợp với tôi sao?
Phần rắc rối duy nhất là phải giải thích thế nào khi tôi chính thức tỏ tình với Shihou thôi. À mà thôi. Cách giải quyết đơn giản nhất là, cứ đổ hết tội lên đầu Nogami là xong.
“Nghe thấy chưa Izumi? Hắn đang định dùng đồ ăn để chia rẽ nội bộ kìa,” Minako bĩu môi mè nheo. “Một cái Ispahan và một cái Mont Blanc, tôi sẽ là đồng minh trung thành nhất của cậu luôn, hứa đấy.”
“Cứ ăn thế đi rồi cậu sẽ béo quay như tên Tazaki cho xem.”
Tội nghiệp Akihisa, kẻ tưởng mình đã trở nên vô hình từ nãy đến giờ, chợt giật mình khi lời mỉa mai của Nogami đâm thâm thúy như nhát dao.
“Hì hì, không sao đâu. Tớ thích thì tớ ăn thôi. Với cả, mỡ của tớ chỉ tập trung vào đúng những chỗ cần thiết thôi mà.” Tiếng cười khúc khích và sự rung rinh từ những đường cong nảy nở của Minako suýt chút nữa làm nổ tung một mạch máu trên trán Nogami.
Nogami vốn biết Minako có cái thói lả lơi đáng ghét, nhưng chưa bao giờ đến mức này. Rõ ràng, tất cả là tại tên Hoshikawa.
“Sae, nhanh lên. Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi.”
Cô ấy rút cánh tay mình ra khỏi sự mềm mại đang bám lấy và giục Sae một lần nữa, cố gắng không tưởng tượng cảnh chính mình đang bóp nghẹt bộ ngực của Minako.
Cái đồ con gái ngực bự chết tiệt...
Biết mình không thể từ chối, Sae thở dài và rụt rè lết tới trước mặt Harutaki.
“L-lần đầu của tôi mà lại dùng vào việc này sao? Đừng cử động nhé, được không?”
Cô ấy nắm lấy cánh tay tôi, kéo bàn tay tôi lại rồi cẩn thận áp nó vào khoảng không sát bên cạnh ngực mình.
“Thấy chưa? Góc chụp đánh lừa thôi đấy. Đừng có làm như thể là chạm thật.”
Thực tế thì dáng người của Sae không hề tệ chút nào. Chỉ là cô ấy thường xuyên mặc áo ngực thể thao, nên khi đứng cạnh những đường cong phi lý của hai cô bạn kia, trông cô ấy có vẻ giản dị.
Dù vậy, khi đứng đủ gần để cúi xuống nhìn, Harutaki có thể cảm nhận được sự săn chắc ẩn sau lớp vải—rất vừa vặn với một cô gái khỏe khoắn, năng động.
“Này... Tôi đã bảo là đừng có cử động mà!”
“Là 'nạn nhân', ít ra tôi cũng phải vùng vẫy một chút cho đúng kịch bản chứ?”
Chứng kiến tận mắt nét quyến rũ khỏe khoắn của Sae, Harutaki không khỏi nhận ra sự khác biệt kỳ lạ trong mối quan hệ của bộ ba này. Đặc biệt là Minako, người có vẻ ít phục tùng Nogami hơn Sae, bất chấp vẻ ngoài.
Và giờ thì sao? Ảnh đã chụp xong rồi, vậy mà Sae vẫn cứ nhào nặn cánh tay tôi như thể đang tận hưởng lắm không bằng. Rốt cuộc là ai đang tống tiền ai ở đây vậy?
“Chà... vừa mềm mại lại vừa săn chắc. Cậu có tập gym không hả trai đẹp? Chắc là cũng hay 'tự sướng' nhiều lắm đúng không?” Sae trêu chọc không chút xấu hổ.
“Sae! Cậu định bám lấy hắn đến bao giờ nữa hả?!”
Cơn nóng nảy của Nogami bùng phát trước trò đùa thô thiển của cô bạn, và khi thấy hai người vẫn còn dính lấy nhau, cô ta xông tới, gạt phắt hai bàn tay ra.
“Gớm ghiếc. Bẩn thỉu. Đi chết đi, đồ rác rưởi.”
Cắn môi, Izumi hít một hơi thật sâu rồi chìa màn hình điện thoại ra trước mặt Harutaki, trên đó là bức ảnh đầy tội lỗi.
“Từ giờ trở đi, mày phải nghe lời tao, đồ cặn bã.”
“...Chỉ một bức ảnh thì chẳng đáng là bao. Hay là để tôi cho cô thêm chút bằng chứng nữa nhé, Nogami-san?”
“Thảm hại. Tuyệt vọng đến mức bỏ cuộc luôn rồi à? Đừng lo. Tao sẽ khiến món đồ chơi này trụ được lâu một chút.”
Cô ta hếch cằm, môi nở một nụ cười nửa miệng như mèo, mái tóc đuôi ngựa màu đỏ thẫm đung đưa đầy kiêu hãnh. Vừa ngạo mạn vừa đáng yêu, cô ta toát ra sức hút khó cưỡng của một nàng mèo quý tộc.
Harutaki chỉ nhún vai, không hề nao núng.
“Cô đang phán xét tôi mà chẳng hề biết Hoshikawa Harutaki thực sự là ai sao?.”
“Bỏ cuộc á? Hah. Đơn giản là vì tôi thích sự mềm mại trên ngực của những cô gái dễ thương thôi!”
“Đúng không Akihisa?” Cậu đột ngột gọi lớn, liếc nhìn về phía cậu chàng đang cuộn tròn trên bàn.
“H-hả!?”
“Con gái 3D là tuyệt nhất!”
“Xì. Biết ngay mà. Hóa ra mày cũng cùng một phe với tên Tazaki đó. Cũng kinh tởm và thảm hại như nhau—một tên otaku biến thái ẩn mình dưới cái mã đẹp trai.”
Nogami lùi lại vẻ ghê tởm, như thể vừa nhìn thấy một con bọ bẩn thỉu.
“Cứ trưng diện cho cố vào, mày cũng chẳng che giấu nổi cái bản chất thối nát của mình đâu.”
“Cô sai rồi, Nogami-san. Tôi chỉ đơn giản là đang cho cô thấy” Nụ cười của Harutaki trở nên sắc lẹm.
“...thế nào mới thực sự gọi là giáo dục.”
Harutaki lắc đầu, chỉ thẳng tay vào Nogami rồi quay sang Akihisa.
“Cậu có muốn thay đổi không? Cậu có muốn biết bộ ngực của một cô gái ngoài đời thực tuyệt vời đến nhường nào không?! Sự mềm mại, độ đàn hồi, và vô vàn hình dáng mà chúng tạo ra—Cậu không muốn tự tay mình cảm nhận kích thước và sức nặng của chúng sao?!”
“Tớ... tớ muốn! Tớ muốn được chạm vào chúng! Làm ơn, không Harutaki-sama, thánh thần của lòng con, xin hãy dạy bảo con!”
Akihisa trượt khỏi ghế và đổ gục xuống sàn trong tư thế dogeza hoàn hảo, trán chạm đất.
Một tên otaku u ám giống như cậu ta, chỉ sau một giờ nghỉ trưa đã biến hình thành một kẻ tỏa sáng, bị Nogami và hội chị em nhắm vào nhưng vẫn đứng vững đối đầu, thậm chí còn kiếm được một cái “event CG” khi thực sự chạm vào làn da của một cô gái xinh đẹp...
Nếu đó không phải là thần thánh hiển linh, thì là cái gì?
“Vậy thì hãy bắt đầu bằng việc thay đổi chính bản thân cậu đi. Sẽ chẳng có ai thèm thích một con lợn—vừa béo, vừa bóng dầu, đầu óc thì thối rữa với những suy nghĩ biến thái, sống hoài sống phí như một kẻ lập dị vô giá trị đâu.”
“Ư... Đau quá! Câu đó còn sát thương hơn cả những gì Nogami-san từng nói nữa...”
Ôm lấy ngực, Akihisa nhăn mặt như thể bị đâm liên tiếp.
“Hay có khi đó là triệu chứng đau thắt ngực do tắc nghẽn động mạch đấy. Do có quá nhiều mỡ trong máu mà ra.”
“Ghh—!”
“Nếu cậu thực sự muốn thay đổi, thì hãy hạ quyết tâm đi, Akihisa.”
“Ngài nói đúng, Harutaki-sama.”
“Vậy thì hãy hét lên đi. Như thể cậu đang thề với trời đất. Như thể cậu đang vĩnh biệt cái tôi cũ kỹ của mình. Như một con lợn rừng đang húc vào gốc cây. Hãy hét lên bằng cả linh hồn mình!”
Harutaki thúc giục với niềm tin mãnh liệt.
“Hãy hét vang giấc mơ của cậu đi, Akihisa.”
“Tớ... tớ muốn... tớ muốn được chạm vào ngực con gái.”
“To lên! Sáng nay cậu nhịn đói à?!”
“Tớ muốn được bóp ngực con gái thật sự! Tớ muốn được hít hà mùi hương của một mỹ nhân ngoài đời thực!”
“Hãy dùng sức mạnh của sự 'zin' đi! Dùng những lời nguyền rủa của cái linh hồn u ám đó đi! To nữa lên!”
“TỚ MUỐN TRỞ THÀNH MỘT TRAI THẲNG CHÍNH HIỆU, MỘT KẺ MÀ CÁC CÔ GÁI DỄ THƯƠNG SẼ PHẢI LÒNGGG!!!”
Nếu Akihisa có thể vứt bỏ liêm sỉ một cách triệt để thế này, Nogami và đám bạn của cô ta sẽ khó lòng mà dùng cậu ta làm món đồ chơi tiêu khiển được nữa.
Và hơn nữa.
Sẽ chẳng có cô gái nào muốn lại gần cậu ta sau chuyện này đâu, đúng không? ...Đúng không?!
Liếc nhìn ba cô gái, gương mặt họ đang méo xệch vì cố nhịn cười, Harutaki gật đầu hài lòng.
“Tốt. Khí thế đấy.”
“...Dù đáng buồn là với các thông số của cậu, chẳng bao giờ có cửa kiếm được cô bạn gái xinh đẹp như của tôi đâu.”
“Hả—cái gì cơ?”
Akihisa ngẩng đầu lên, sững sờ.
“Thế nên người ta mới gọi đó là 'giấc mơ', Akihisa ạ. Giấc mơ thì không có nghĩa là sẽ thành hiện thực. Tôi chỉ hỏi về giấc mơ của cậu thôi, chứ không hứa bảo hành. Cùng lắm tôi chỉ đẩy nhẹ một cái thôi, thế là hết.”
“...Ông là Ma vương ẩn mình ở cuối game đúng không, Harutaki?”
“Chẳng hiểu cậu đang lảm nhảm cái gì. Nhưng ít nhất thì, tình cảnh của cậu bây giờ khá hơn lúc trước rồi đấy.” Harutaki chỉ tay về phía Nogami. “Thấy chưa? Ánh mắt cô ta nhìn cậu không còn như nhìn một món đồ chơi vô giá trị nữa rồi. Giờ cô ta nhìn cậu như nhìn một đống chất thải hạt nhân vậy.”
Bắt gặp ánh mắt của cậu, Nogami ngay lập tức thu lại nụ cười, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ.
“Mày không thực sự nghĩ rằng diễn trò hề với cái con lợn này sẽ khiến tao tha thứ cho sự hỗn xược của mày đấy chứ?”
“Nhưng giờ tao lại thấy hứng thú với mày hơn rồi đấy. Ahh, tao nóng lòng muốn thấy gương mặt mày khi bị tao bắt quỳ mọp dưới chân, vẫy đuôi như một con chó, để rồi bị tao đá văng đi. Cái vẻ mặt tuyệt vọng và thù hận đó...”
“...”
Sau khi đám người Sae rời đi, Harutaki nhìn Akihisa đang gục mặt xuống bàn, ánh mắt trống rỗng như thể cuộc đời đã chấm hết. Cậu thở dài, vỗ vỗ vào cái lưng rộng của thằng bạn.
“Phấn chấn lên nào. So với trước đây thì bây giờ bọn Nogami hứng thú với tôi hơn là với cậu rồi đấy. Chẳng phải chuyện tốt sao?”
“…Ừ… chắc vậy…” Đôi mắt Akihisa bỗng sáng rực trở lại. “Nhưng người chịu thiệt thòi lại là tớ.”
“X-xin thần linh hãy nhận lấy lễ vật này…” Run rẩy, Akihisa dâng lên ba tờ tiền mới tinh.
Thằng ngốc này lại tưởng cậu đang đòi tiền thật. Harutaki bật cười, xua tay.
“Tôi làm mấy chuyện này vì tiền chắc? Tôi đâu phải hạng người như Nogami.”
“Với lại tôi là cái hòm công đức chắc? Ném có mấy đồng lẻ vào mà đòi linh nghiệm à? Muốn ước gì thì ít nhất phải cúng một trăm ngàn nhé.”
“N-nếu Kami-sama có yêu cầu gì… em nguyện nghe theo hết ạ!”
Nhìn vẻ mặt thành khẩn của Akihisa, Harutaki suy nghĩ một chút, rồi nhớ ra mình đúng là có việc cần nhờ thật. Sau vụ mua sắm hôm qua, cậu vẫn còn nợ Ayaka một khoản, chưa kể còn cần mua thêm nhiều đồ dùng khác nữa.
Một bộ quần áo là không đủ. Một đôi giày thì không thể đi mãi được. Cậu còn đang nhắm tới một chiếc túi JanSport để thay cho cái balo thể dục cũ mèm nữa.
Vấn đề là Harutaki vẫn chưa đi làm thêm, và cậu hoàn toàn không muốn lãng phí thời gian đứng quầy ở cửa hàng tiện lợi. Cậu cần tiền nhanh.
Vì vậy, cậu hỏi Akihisa về giá trị bán lại của đống đồ otaku trong phòng mình.
“C-cậu định bán cả bản giới hạn sao?! Cả đống tiểu thuyết in lần đầu có kèm quà tặng nữa á?!” Akihisa trố mắt nhìn cậu như gặp quỷ.
“Tôi đang thiếu tiền. Đống đồ cũ đó tôi xem chán rồi. Việc bán lại giao cho cậu đấy.”
“N-nhưng những bảo vật mà cậu từng khoe… bán ra thì thiên hạ tranh nhau thật đấy, nhưng mà… cậu ổn chứ?”
Nhớ lại cảnh Harutaki từng nâng niu đống đồ đó như gia tài, Akihisa không tài nào tin nổi sự thay đổi chóng mặt này. Có khi nào… mình cũng nên bán đồ của mình đi? Để từ biệt con người cũ không nhỉ…?
Cậu lắc đầu nguầy nguậy. Không đời nào! Ai lại đi bán "vợ" bao giờ! Thích gái 3D không có nghĩa là phải bỏ rơi vợ 2D!
“Quyết định vậy đi nhé. Tôi sẽ gửi đồ qua nhà cậu sau.”
Thấy Akihisa vẫn còn đang đờ người ra, Harutaki lớn giọng.
“Đừng có lo. Tôi sẽ lo liệu ổn thỏa hết.”
“Cứ tin tưởng giao việc bán ‘vợ’ của Kami-sama à không, bộ sưu tập quý giá của cậu cho tớ là được.”
5 Bình luận