WN

Chương 15: Tình Cờ Gặp Shihou-san

Chương 15: Tình Cờ Gặp Shihou-san

[Luật pháp sẽ xử lý thế nào với một nam sinh trung học tuổi vị thành niên xông vào nhà vệ sinh nữ…]

Đứng ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ, Harutaki đang cúi đầu tra cứu câu hỏi này trên điện thoại thì màn hình chợt rung lên. Một thông báo hiện ra ở phía trên, cập nhật mới từ một tài khoản mà cậu đã theo dõi đặc biệt trên Twitter.

…Khoan đã, từ khi nào mình theo dõi kiểu này cơ chứ?

Cậu chớp mắt, rồi lập tức nhớ ra. À, phải rồi. Chắc là do “Harutaki cũ” để lại.

Kể từ khi tái sinh thành Hoshikawa Harutaki, cậu gần như chỉ dùng LINE với Google Maps, những ứng dụng khác hầu như không đụng tới.

Mà xét theo những gì cậu biết về Harutaki trước kia, cái “theo dõi đặc biệt” này chắc chắn không phải thứ lành mạnh gì. Dù vậy, sự tò mò vẫn thắng thế, cậu không chút do dự bấm vào thông báo.

Bàn ghế gì chứ, giờ có chuyện quan trọng hơn cần điều tra!

Giao diện xanh quen thuộc hiện ra, kèm theo một bức selfie cực kỳ táo bạo.

Tsunako JK2 @PrivateAcct

@kinak0_ura

#altaccount #selfie #…

Chỉ cần thấy chữ alt account, Harutaki đã đoán được nội dung là gì rồi. Nhưng ngón tay cậu vẫn tiếp tục lướt xuống.

Một tấm ảnh chiếm trọn màn hình: áo sơ mi đồng phục bị kéo căng, cúc áo sắp bung ra, khung hình bị cắt ngay dưới môi.

…Tch. Kích cỡ này đúng là.

Harutaki không khỏi thầm cảm thán trước tốc độ “phát triển” đáng kinh ngạc của các nữ sinh trung học ở thế giới này.

Minako, Nogami, hai đứa em gái của cậu, và giờ là “theo dõi đặc biệt” Tsunako — tự xưng là học sinh năm hai giống cậu, nếu cô ta không nói dối.

Khoan đã.

Bộ đồng phục này… nhìn quen quen.

Và mấy viên gạch phía sau… chẳng phải giống hoa văn trong nhà vệ sinh sao?

Ngay lúc cậu đang đối chiếu chi tiết trong đầu, từ bên trong nhà vệ sinh nữ vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

“Ể? Cậu là…?”

“…Shihou-san?”

Chiếc áo xộc xệch, đồng phục lộn xộn hoàn toàn không khớp với hình tượng tiểu thư thanh nhã, cao quý mà Harutaki vẫn luôn nghĩ về Shihou Chouko.

Trong suy nghĩ của cậu, cô luôn đoan trang, lễ phép, hoàn mỹ không tì vết.

Chứ không phải… hoảng hốt thế này.

Đừng nói là… đau bụng buổi sáng?

“Shihou-san, tôi là Hoshikawa Harutaki, học cùng lớp. Rất vui được gặp cậu.”

Trong tình huống lúng túng, tự giới thiệu luôn là lựa chọn an toàn nhất. Ít nhất, phép lịch sự vẫn phải giữ.

“À — chào cậu. Tôi là Shihou Chouko. Rất vui được gặp, Hoshikawa-kun.”

Cô cúi đầu một cách vụng về, tay chân không hiểu sao cứ bồn chồn.

Nhưng mà.

Này Shihou-san, nơ của cậu bị tuột rồi, cổ áo còn mở toang nữa kìa —!

Dù lý trí bảo không nên nhìn, ánh mắt cậu vẫn bị hút chặt vào một nốt ruồi nhỏ màu đen nổi bật trên làn da trắng như tuyết kia.

Chết tiệt… đúng là lực hấp dẫn chết người.

Ngài Isaac Newton, định luật vạn vật hấp dẫn lại được chứng minh, bởi nốt ruồi của một nữ sinh.

Khoan.

Nốt ruồi này… hình như quen quen?

Nhưng cô ấy đang đứng ngay trước mặt, cậu không thể nào lôi điện thoại ra so sánh được. Như thế thì quá vô lễ.

“Ờm… Shihou-san, tôi có thể nhờ cậu một việc được không?”

Cậu nhớ lại cảnh cô dễ dàng khiến Nogami câm nín hôm trước. Vận may đúng là đứng về phía cậu — nếu trong trường này có ai không bị Nogami chi phối, thì chắc chỉ có thể là cô.

“Bàn ghế của tôi bị chuyển vào trong nhà vệ sinh. Cậu có thể giúp tôi lấy ra được không?”

Cậu chỉ về phía nhà vệ sinh nữ nơi cô vừa bước ra, giọng nói chân thành.

Không có gì xấu hổ khi thừa nhận mình bị bắt nạt. Cũng không có gì đáng xấu hổ khi cầu cứu.

Dù đối phương là người con gái cậu ngưỡng mộ. Là người cậu muốn theo đuổi.

Bỏ lỡ một cơ hội hiếm hoi chỉ vì lòng tự tôn thì đúng là ngu xuẩn.

“V-vậy ra… cái bàn đó là của cậu sao, Hoshikawa-kun…”

Chouko khẽ ngẩng đầu, lén nhìn gương mặt cậu một cái rồi vội quay đi, nhưng chỉ một lúc sau lại liếc nhìn thêm lần nữa.

Cô đã cảm thấy bầu không khí trong lớp sáng nay rất kỳ lạ, lại còn phát hiện một cái bàn trong nhà vệ sinh. Giờ nghe cậu nói, mọi thứ lập tức sáng tỏ. Thủ phạm là ai, cô cũng đoán được.

“Là Nogami, đúng không? Đừng lo. Cứ để tôi.”

Giọng Kyoto mềm mại, tao nhã của cô như tiếng nhạc du dương, khiến người nghe thấy dễ chịu đến lạ thường. Cô gật đầu, trấn an cậu.

Chẳng bao lâu sau, cùng với tiếng gỗ cọ vào nền gạch, cô đẩy cái bàn ra ngoài, trên đó đặt chồng chiếc ghế.

“…Hả?”

Harutaki nhận ra trên mặt bàn có vết nước, tim chợt thắt lại — sách vở bên trong thì sao?

“Shihou-san, nước này là…?”

“Xin lỗi. Tôi nghĩ nhà vệ sinh có thể không sạch, nên đã dùng giấy và nước máy lau qua một chút.”

Cô cúi đầu xin lỗi.

“Tôi cũng đã kiểm tra, sách vở bên trong không bị ướt.”

Sao tự dưng lại có cảm giác mình mắc nợ cô ấy thế này?!

Trong mắt kẻ đang yêu, con gái chính là thần thánh. Trước đó, Harutaki đã xem Shihou như một nàng công chúa, đặc biệt là sau màn độc địa của Nogami mấy hôm trước.

Nhưng hành động dịu dàng, chu đáo này…

Không. Phải gọi là nữ thần mới đúng.

Cậu cảm động đến mức suýt quên mất tài khoản Twitter lúc nãy mình còn đang nghi ngờ.

Đi làm rồi cậu mới hiểu, lòng tốt đơn giản như thế này hiếm đến nhường nào.

Huống chi lại đến từ một người con gái gần như xa lạ.

“Cậu thật tốt, Shihou-san. Người phải cảm ơn mới là tôi.”

Harutaki cúi đầu thật sâu, cố gạt đi sự xấu hổ, rồi nói tiếp.

“Nếu được, sau giờ học cho tôi mời cậu một chút, coi như cảm ơn nhé.”

“K-không cần đâu…”

Cô vội xua tay, khiêm tốn đáp.

“Chỉ cần cậu nói vậy là đủ rồi.”

“Có lẽ sau này tôi còn phải nhờ cậu giúp nữa… nhất là khi Nogami vẫn còn đó.”

Thấy sự nghiêm túc trong ánh mắt cậu, lại nghĩ đến sự phiền phức mang tên Nogami, Chouko do dự một chút rồi khẽ gật đầu.

“Nếu… không phải chỗ quá đắt thì…”

“Starbucks nhé? Bốn giờ tôi đợi ở cổng trường.”

“…Vậy thì tôi xin nhận.”

Cô khẽ cúi đầu đồng ý.

Nhưng khi quay người rời đi, Harutaki chần chừ một chút rồi gọi lại:

“À, Shihou-san, còn một chuyện nữa…”

Cậu không nói thẳng, quá nhạy cảm. Thay vào đó, chỉ khẽ ra hiệu về cổ áo và cà vạt của mình.

May mắn thay, cô hiểu ngay. Vẫn giữ phong thái tao nhã, cô chỉnh lại đồng phục, chỉ mỉm cười ngượng ngùng rồi vội vàng rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường một chút.

Một cô gái coi trọng lễ nghi đôi khi đúng là phiền phức.

Nhưng chính sự ngây thơ đó lại càng khiến cô dễ thương hơn.

Nếu nói có gì kỳ lạ, thì chính là việc một người như Nogami lại xuất thân từ gia đình danh giá.

May quá… may thật sự…

Sau khi rẽ qua hai góc hành lang vắng người, Chouko dựa lưng vào bức tường trắng lạnh lẽo, thở dốc.

Tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, nhưng cô vẫn cố giữ phong thái tiểu thư của mình.

Thế nhưng khi nhớ lại cảnh mình chưa cài cúc áo, nơ còn tuột, lại bị một cậu con trai đẹp trai như vậy nhìn thấy…

Khuôn mặt cô nóng bừng, hai tay che chặt lại.

X-xấu hổ quá… mà cũng… hồi hộp quá…!

Shihou Chouko. Lần đầu tiên làm chuyện như vậy ở trường. Lại còn đúng lúc đụng phải bạn nam cùng lớp.

Suýt chút nữa thì… lộ hết rồi.

…Nhưng mà, cái bàn đó là của cậu ấy, như vậy có nên thấy may mắn không?

Nếu bị bắt gặp đang dùng bàn của một gã bẩn thỉu, đáng ghét nào đó, chắc cô sẽ buồn nôn cả tuần.

Còn bị chính chủ phát hiện thì…

Cảm giác lại khác hẳn.

Có lẽ vì vậy mà cô đã không từ chối lời mời của cậu.

Nhưng nghĩ kỹ lại… đi quán cà phê một mình với một người con trai mới gặp lần đầu… liệu có ổn không?

Lý do và sự chân thành của cậu hoàn toàn không có kẽ hở. Giờ từ chối thì quá vô lễ.

Trừ khi cô tìm được một cái cớ hợp lý.

Hm hm. Mình sẽ hỏi Onii. Nếu anh ấy không phản đối, vậy thì coi như là một “buổi hẹn” với Hoshikawa-kun cũng được, đúng không? [note88831]

Nghĩ vậy, cô mở LINE, bấm vào cuộc trò chuyện được ghim tên “Onii”.

Nhưng những tin nhắn mới nhất khiến cô chết sững.

Onii: Tin vui ngay từ sáng sớm! – Đã đọc

Onii: (Hình ảnh) – Đã đọc

Onii: Một senpai trong CLB cuối cùng cũng được đăng tác phẩm lên tạp chí trước khi tốt nghiệp! Tuyệt quá đúng không? Tối nay bọn anh đi izakaya ăn mừng. Em yên tâm, anh không uống rượu đâu. (Thỏ hồng giơ ngón cái)

Nhìn con trỏ nhấp nháy trong ô nhập tin nhắn trống rỗng, cô do dự một lúc rồi gõ ngắn gọn một dòng, nhanh chóng khóa điện thoại lại.

Chouko: Chúc anh chơi vui nhé. :) – Chưa đọc

…Đồ ngốc.

Ngốc không chịu nổi!

Ai quan tâm đến câu lạc bộ hay senpai của anh chứ?!

Bực bội dâng lên, cô lại lôi điện thoại ra, chuyển sang tài khoản phụ trên Twitter, rồi bắt đầu gõ một bài than thở với tốc độ điên cuồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tôi đoán thanh niên với biệt danh "onii" này là crush của Shihou:>
Tôi đoán thanh niên với biệt danh "onii" này là crush của Shihou:>