Trên đường về nhà, Harutaki hoàn toàn không hay biết rằng ánh mắt của mình vừa bị "tuyên án" là kẻ biến thái.
Nếu cậu mà biết, chắc chắn đã kêu oan ngay tại chỗ — bởi vì suy cho cùng, tất cả là tại cái hệ thống chết tiệt kia.
Từ góc nhìn của Harutaki, cậu căn bản đâu có nhìn Nogami. Thứ cậu tập trung vào là cái bảng giao diện hệ thống đang mở ra để giết thời gian mà thôi.
Ấy vậy mà, sau khi "nhìn" Nogami chừng ba mươi giây.
Một chuyện kỳ quái đã xảy ra.
Thanh trạng thái vốn chỉ hiển thị chỉ số của riêng cậu bắt đầu nhấp nháy liên hồi.
Từng dòng số tan rã thành những đốm sáng mờ nhạt, rồi dần tụ lại thành một hình nhân pixel nhỏ — trông na ná chính Harutaki. Khi cậu mở menu phụ của avatar đó, các chỉ số quen thuộc vẫn nằm yên ở đó.
Nhưng...
Bên cạnh avatar của cậu, đột nhiên xuất hiện một avatar khác.
Hình dáng... giống y hệt Nogami.
Harutaki tò mò mở menu phụ của cô ta ra.
Và suýt chút nữa thì chết đứng tại chỗ.
So với giao diện nghèo nàn của cậu, bảng trạng thái của Nogami phức tạp đến mức... nếu không chuẩn bị tâm lý, cậu có thể đứng ngơ ra đó ba ngày ba đêm không chừng.
…
【Mục 1】
Phần mở đầu trông đúng kiểu máy dịch rẻ tiền, phá tan sạch cảm giác nhập vai.
【Nogami Izumi】 【Tuổi: 16】 【Chiều cao / Cân nặng: 159cm / 56kg】【Kinh nghiệm lần đầu: Chưa có】 Bên cạnh các dòng chữ là một tấm ảnh đứng 2D của Nogami trong bộ đồng phục học sinh.
【Mục 2】
【Cơ thể: Khung người thiếu nữ với tay chân thanh mảnh — đáp ứng trọn vẹn mọi tiêu chuẩn của một mỹ nhân. Xương cốt còn đang phát triển, khung chậu chưa hoàn toàn nở, tuyến sữa vẫn trong giai đoạn hoàn thiện... Da thịt mềm mại bọc trong làn da non nớt, tựa như nụ hồng được bảo vệ bởi những chiếc gai tàn nhẫn.】
【Tâm trí: Kiêu ngạo, tuyệt đối, nữ hoàng giữa đám phàm nhân — những từ ngữ mà với kẻ khác là quá lời, nhưng với cô gái này lại hoàn toàn xứng đáng.
Cô ta có cả thiên phú lẫn địa vị để chống lưng. Thế giới này chỉ là một hộp đồ chơi của cô. Và trong đó, chỉ tồn tại lũ đồ chơi. Đồ chơi sinh ra để bị chơi đùa, để mua vui cho cô — đó chính là chân lý của tồn tại, theo cách mà cô tin tưởng.】
【Vòng một: …】
【Phòng em bé: …】
【Sân trước: …】
【Cửa sau: …】 [note86509]
【Mục 3】
【Nội dung bị khóa】
…
Ngay cả Harutaki, người vốn chẳng lạ gì sóng gió — cũng cảm thấy tim mình đập loạn xạ sau khi kéo hết bảng trạng thái của Nogami.
Ngực cậu đập thình thịch như vừa trải qua một cú chạy nước rút trăm mét.
Khoảnh khắc đó, cậu cay đắng nhận ra—
Cái hệ thống này không phải chỉ "hơi" bậy.
Mà là bậy vãi chưởng!
…
Harutaki mở cửa nhà, xỏ dép vào.
Không có câu "Con về rồi".
Dù sao thì... cậu lúc nào cũng là người về sớm nhất.
Những câu như "con về rồi" hay "con đi đây" chỉ là thứ âm thanh rỗng tuếch khi chẳng có ai nghe — nó chỉ càng làm người ta thấy cô độc hơn mà thôi.
Vứt cặp xuống, cậu đi thẳng vào phòng và bắt đầu lục tung các ngăn kéo, cố tìm xem tiền tiêu vặt mình thường để ở đâu.
Ngăn bàn?
Toàn đồ chơi silicon màu hồng và gel bôi trơn — tuyệt đối không còn chỗ để tiền.
Tủ quần áo thì bốc mùi bụi bặm, đồ đạc vứt lung tung, vài cái móc treo trống rỗng đung đưa như đang chế giễu cậu.
Dưới gầm giường?
Harutaki nằm rạp xuống sàn, thò đầu nhìn vào bên trong. Chỉ có bụi. Chẳng có gì khác. Thậm chí cả mấy cuốn tạp chí người lớn giấu kín điển hình cũng không thấy đâu.
"Ắt—xì!"
Một cục bụi quệt qua mũi khiến cậu hắt hơi dữ dội.
Cái thằng Harutaki "cũ" này sống kiểu gì suốt từng ấy năm vậy hả trời...?
Danh sách mua sắm trong đầu Harutaki cứ dài ra không ngừng.
Mỹ phẩm nam. Quần áo. Phụ kiện. Cả chăn ga gối đệm nữa — đúng, cái đó nhất định phải thay. Không phải vì làm màu, mà vì có giặt kiểu gì cũng không cứu nổi nữa rồi.
Năm phút sau, tay trắng ngoại trừ một đống đồ R18, Harutaki ngồi phịch xuống sàn. Thở dài một tiếng não nề, cậu rút điện thoại ra gọi cho Ayaka.
"Alô?"
"Ờ... Ayaka à..."
"Gì đây, Anh trai ngu ngốc? Nói nhanh đi, đừng có làm lãng phí thời gian của em."
Giọng nói đầy vẻ khó chịu tràn qua loa.
"...Em có biết bình thường anh để tiền tiêu vặt ở đâu không?"
"...Hả?"
Giọng Ayaka sững lại khiến cậu cũng khựng theo. Harutaki không hiểu câu hỏi của mình có gì lạ, nên im lặng.
Ayaka cũng im lặng — suốt mười giây — rồi đột nhiên phá lên cười sặc.
"Em không nghe nhầm đấy chứ? Anh... mà cũng nói chuyện cất tiền á?"
"C-Có gì lạ sao?"
Bất an trong lòng càng lúc càng lớn. Nghĩ lại lối sống ru rú trước kia của "mình", cậu bắt đầu hiểu vì sao nó nghe lại buồn cười đến thế.
"Anh mượn tiền tiêu vặt của Chiaki để mua mấy thứ biến thái đó không biết bao nhiêu lần rồi. Một nửa trong số đó còn chưa trả đúng hẹn nữa kìa. Giờ lại còn bày đặt chuyện tiết kiệm?"
Tiếng cười mỉa mai của Ayaka kéo dài, rồi chuyển thành một tràng mắng xối xả
"Đừng nói là anh vừa xin Chiaki bị từ chối nên giờ lại bò sang em nhé? Hentai Aniki, anh đừng có mơ là em sẽ đưa tiền cho anh mua thêm mấy thứ ghê tởm đó nữa nghe chưa?!"
"……"
"Này? Có nghe không đấy hả!"
Cậu nghe rõ lắm chứ.
Nhưng nếu Ayaka đang đứng trước mặt, chắc chắn cô sẽ thấy đôi mắt cậu đã vô hồn, cả người như bị đè nặng bởi sự tuyệt vọng. [note86510]
Lời tiên tri... ứng nghiệm rồi.
Harutaki không nhịn được mà nhớ lại cái cách mình đã từ chối đầy tự tin lời đề nghị giúp đỡ của cô vào sáng nay.
Khóe miệng cậu cong lên thành một nụ cười tự giễu.
Cuối cùng thì... sĩ diện và tự tôn trong cái thế giới này đáng giá bao nhiêu chứ?
Ít hơn con số không — ít nhất là cho đến khi người ta thật sự làm nên chuyện.
"...Ayaka, em còn nhớ sáng nay em nói sẽ cho anh mượn tiền không...?"
Cậu mặt dày lên, phớt lờ sự thay đổi thái độ trắng trợn của mình — tốc độ lật mặt nhanh chẳng khác gì mấy tiết mục hài trên tivi.
"Chẳng phải anh đã nói là không cần à?"
Tiếng "hừm" đắc thắng của Ayaka vang rõ qua điện thoại. Trong đầu Harutaki hiện lên cảnh cô em gái tóc hồng đang khoanh tay, cằm hếch cao đầy kiêu ngạo.
"'Loại anh trai nào lại đi mượn tiền em gái?'" — Cô bắt chước giọng cậu.
"Câu đó là ai nói nhỉ? Trí nhớ em kém quá. Nhắc lại giúp em đi, Anik ngu?"
"Tch..."
"Sao? Tức à?"
Tức sao? Không hề.
Ngược lại, cậu còn thấy cái cách cô trêu chọc như vậy... thật đáng yêu.
Mấy câu mỉa mai kiểu này mà so với đám "anh hùng bàn phím" độc mồm trên mạng thì đúng là mèo con cào hổ mà thôi.
"Đã gọi anh là Aniki ngu rồi thì trí nhớ anh kém hơn em cũng là chuyện bình thường thôi mà?" cậu đáp lại.
"Anh cũng chẳng nhớ nổi cái thằng ngốc nào lại nói mấy câu như thế nữa. Anh trai mượn tiền em gái thì có gì to tát đâu nhỉ, Ayaka?"
2 Bình luận