WN

Chương 03: Nữ Hoàng Và Công Chúa

Chương 03: Nữ Hoàng Và Công Chúa

"Rồi rồi, trật tự chút đi. Ai về chỗ nấy."

Một giọng nói lừ đừ, uể oải cất lên. Thầy đứng dựa lưng vào bục giảng, hai tay đút sâu túi quần, cằm lún phún râu ria chưa kịp cạo. Một ông chú luộm thuộm, nhếch nhác chính hiệu.

Harutaki dõi theo bóng dáng trên bục giảng người được cho là giáo viên chủ nhiệm—và không khỏi thở dài thất vọng. Cậu không hề mong chờ một cô giáo trẻ trung xinh đẹp, nhưng mà... một ông chú trông nhếch nhác như thế này thì thật sự quá đáng!

Cái thế giới anime lộng lẫy mà tôi từng thấy đâu hết rồi? Học sinh tóc đủ màu cầu vồng, mà giáo viên lại là một ông chú thế này ư?

Mà thôi, nghĩ lại thì, có lẽ đây mới chính là đẳng cấp thực sự của trường luyện thi top đầu. Dù giáo viên trông có hơi... sai trái, học sinh vẫn tự động trở về chỗ. Xem ra ông ta đã nắm rất rõ tình hình chẳng cần phải lớn tiếng, lớp vẫn tự biết trật tự.

Nhưng Harutaki tin chắc, ông ta chỉ đơn thuần là lười biếng thôi.

“Thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp 2–3, Asama Masayuki. Thầy dễ tính, rất thoải mái. Nhưng đừng ai hiểu lầm rồi mang mấy chuyện phiền toái rắc rối tới cho thầy đấy...”

Asama-sensei vừa gãi mái tóc rối bù như tổ quạ, vừa lướt mắt qua hơn ba mươi học sinh đang chăm chú soi xét ông.

“Ối giời ơi, may mắn hết sức~! Lại được ‘Awa-no-Kami-sama’ [note86657] chủ nhiệm rồi!”

Một nữ sinh bàn đầu phấn khích giơ tay lên trêu chọc.

“Thầy nói bao nhiêu lần rồi hả, Nishihara, thầy không phải người nhà Sanada đâu.”

Khoác trên người bộ vest rộng thùng thình, nhăn nhúm chẳng ra hình thù gì, Asama-sensei trông chẳng hề giống giáo viên chút nào. Ông nắn nót viết tên mình lên bảng rồi chĩa viên phấn về phía cô gái.

“Nếu em bỏ ra được nửa công sức đặt biệt danh mà đi học lịch sử, thì Shimomura-sensei đã không than phiền về điểm số của em như thế đâu.”

Akihisa ghé sát tai Harutaki, vẻ mặt đầy khoái chí: “Nghe nói Asama-sensei quản lớp rất nhẹ tay, nhưng học sinh lớp thầy lại toàn điểm cao ngất ngưởng không đó.”

Ra vậy. Dù là trường luyện thi, một giáo viên biết buông lỏng đúng lúc, tính tình ôn hòa vẫn luôn được yêu thích nhỉ.

“Chúng em xin được thầy chỉ giáo, Awa-no-Kami-sama~!”

Cậu con trai ngồi cạnh Nishihara cũng hùa theo trêu chọc.

“Ờ ờ… chỉ là trùng tên thôi. Nhưng đã xung phong rồi thì tiện thể làm luôn. Em lo chọn lớp trưởng và lớp phó đi. Murai, cứ làm như năm ngoái ấy.”

Cậu học sinh đang cười toe toét bỗng dưng cứng đờ người khi bị điểm danh.

“…Rồi, rồi.”

Đã quen với phong cách tùy tiện của Asama-sensei từ năm trước, Murai chẳng thèm cãi lại nửa lời. Cậu đứng dậy, bước sải lên bục giảng, ung dung thế chỗ người thầy.

“Ai đã từng xem đội bóng đá thi đấu hẳn đều biết mặt tôi rồi.”

Vừa nói, Murai vừa vuốt ngược mái tóc đen nhánh một cách cực kỳ làm màu, giọng đầy tự tin pha lẫn chút tự mãn, rồi cúi chào theo một kiểu cách thái quá.

“Tôi là Murai Ren, còn được gọi là Murai Awa-no-suke—gia thần trung thành của Asama-sama. Có chuyện gì cứ giao phó hết cho tôi.”

“Cậu bị nhiễm phim lịch sử quá liều rồi đó, Murai!”

“Giống y chang luôn!”

“Chuyện thầm kín tuổi dậy thì chắc cũng giao cho cậu được nhỉ~”

Harutaki bật cười, chen vào một câu trêu chọc, khiến Akihisa bên cạnh phải nhìn cậu với ánh mắt: ‘Ủa, đó là lời cậu nói đó hả?’

“Cậu bạn điển trai như Shun Oguri ấy—mấy chuyện này tốt nhất nên giao cho bạn gái cậu xử lý thì hơn. Chỉ cần điểm số không tụt dốc là Asama-sensei cũng chẳng thèm bận tâm đâu.”

Cả lớp vốn đã thoải mái nhờ Asama-sensei, giờ lại càng cười nói rôm rả hơn dưới màn pha trò khôi hài của Murai. Không khí chẳng hề giống một lớp học mới toanh vừa ghép lại chút nào.

Còn Harutaki sau khi góp một câu, cậu đã thành công để lại ấn tượng ban đầu. Từ đây, việc xây dựng quan hệ chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Rồi, rồi, xử lý việc chính trước đã nào.”

Murai vỗ tay bôm bốp, lấy lại vẻ nghiêm túc.

“Ai muốn làm lớp trưởng không? Dưới thầy một người, trên ba mươi bốn người—quyền lực vô biên đấy. Nếu không ai dám đứng ra, tôi xin miễn cưỡng gánh vác luôn.”

Vài giây im lặng trôi qua.

Bốp!

Asama-sensei đập mạnh tay xuống bục giảng.

“Thôi được rồi, Murai làm lớp trưởng. Ai muốn làm lớp phó không?”

Murai cười nhếch mép:

“Cứ vuốt ve tôi vài câu là được. Tôi không hề ngại nếu lớp phó tạo phản đâu nhé.”

“E-Em! Em làm ạ!”

Một cô gái giơ tay cái rụp, cười tươi rói.

Thấy đã có người xung phong trước, lại là người có vẻ quen biết Murai, Harutaki lập tức gác lại ý định thử tranh cử lớp phó. Cậu không màng chức danh. Cái cậu muốn là mở rộng các mối quan hệ, tạo một chỗ đứng vững chắc trong lớp, để cuộc sống học đường dễ thở hơn.

Nhưng nếu phải cạnh tranh? Cơ hội của cậu gần như là con số không tròn trĩnh.

Bầu cử suy cho cùng chỉ là trò chơi của quan hệ.

Mà quan hệ—chính là thứ cậu thiếu thốn nhất.

“Thôi đi, Miho. Cậu có giỏi giang gì đâu mà nhận thêm việc cho Ren?”

Cậu con trai tóc húi cua màu đỏ ngồi ngay trước Harutaki cười trêu.

“Im đi, Haruto! Tôi thuộc lòng mọi nhóm Johnny’s đang hoạt động đó!”

Nishihara Miho, chính là cô gái bị Asama-sensei gọi tên ban nãy. Trong mắt Harutaki, nhan sắc cô ở mức trung bình so với vài người nổi bật trong lớp, nhưng cô lại rất biết ăn diện. Chỉ cần chăm chút một chút, cô đủ đạt mốc “dễ thương”.

“Loại! Không ai muốn một lớp phó mà kỹ năng duy nhất là buôn chuyện về thần tượng cả. Miho, cậu nên nộp đơn xin vào tạp chí (Shūkan Bunshun) thì hơn.”

Murai khoanh tay tạo dáng đắc ý:

“Nói chứ, với gương mặt hoàn hảo này, tôi debut Johnny’s cũng được ấy nhỉ?”

“Booo—”

“Eo ơi—”

Cả lớp cười ồ lên, không phải chế giễu mà là hưởng ứng trò đùa vui vẻ của cậu.

“Vậy thì… nếu không còn ai khác…”

Murai nhìn sang một cô gái khác.

“Nogami-san, cậu thử làm lớp phó nhé?”

Cô gái kia Nogami lộ rõ vẻ khó chịu ra mặt. Cô phịch tay xuống bàn, lạnh lẽo thốt lên:

“Cậu còn định diễn cái trò gia thần–lãnh chúa ngớ ngẩn này tới bao giờ hả?”

Không khí lập tức đông cứng lại.

Cứ như một đợt băng giá đột ngột ập tới, nhiệt độ phòng học rớt thẳng xuống dưới âm độ. Nụ cười trên môi Murai cứng đờ lại. Mọi người đồng loạt nín thở.

Vậy là trực giác cảnh báo Harutaki phải tránh xa Nogami... không hề sai chút nào. Ngay cả Harutaki cũng cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Ngay cả cậu ấm nhà giàu nhất mà cậu từng quen biết ở kiếp trước cũng chưa từng toát ra loại áp lực bá đạo và chèn ép người khác đến thế này.

Nhìn Asama-sensei xoa trán thở dài thườn thượt, có thể thấy ảnh hưởng của Nogami trong trường còn lớn hơn những gì Harutaki tưởng tượng.

Nichiya là trường công lập, vốn không có hội đồng quản trị chi phối. Vậy... là con gái của Hiệu trưởng ư?

Cậu nhìn vào đôi mắt màu hồng sậm xếch lên đầy sắc bén của cô, cố truy xét thân phận.

“Haha… nếu Nữ hoàng đã không hứng thú với công việc hội học sinh thì cũng dễ hiểu thôi…”

Murai lập tức xìu xuống, gượng gạo cười chuyển chủ đề, ánh mắt cầu cứu khẩn thiết hướng về cô gái ngồi gần cửa lớp.

“Shihou-san, có thể nhờ cậu đảm nhiệm chức lớp phó được không?”

Bị gọi tên bất ngờ, cô gái ấy vẫn điềm nhiên đứng dậy, không hề có chút bối rối nào.

Tóc đen cắt kiểu bob, phần tóc phía trước dài hơn ôm lấy khuôn diện nhỏ nhắn như công chúa. Đôi mắt vàng óng ánh. Khí chất đoan trang,cao quý tuyệt đối—nếu ai đó nói cô là một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích, Harutaki cũng sẽ tin sái cổ.

Nếu Nogami là một nữ vương độc đoán, Shihou lại hoàn toàn tương phản. Thanh nhã, tĩnh lặng, tựa như cô không thuộc về thế giới phàm tục này vậy.

“Em từng giữ chức lớp trưởng ở cấp trung học, nhưng lên cao trung thì lại khác… Em không dám chắc mình có thể đảm đương tốt vai trò lớp phó không.”

Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng rất có lực. Cách nhấn nhá ở cuối câu mềm mại, đúng kiểu một tiểu thư khuê các.

Giọng Kyoto à? Hay đây là kiểu “ngôn ngữ quý tộc” họ hay dùng?

Tiểu thư chính hiệu?

—Hoàn toàn trúng ngay gu thẩm mỹ của Harutaki.

“Không sao đâu, Shihou-san. Việc nặng cứ để tôi lo liệu hết. Phiền cậu phụ trách mảng nữ sinh là được.”

Murai chớp lấy cơ hội ngay lập tức.

Shihou lướt mắt nhìn quanh lớp, ngoài ánh nhìn khó chịu ra mặt của Nogami thì không ai phản đối. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, cúi đầu duyên dáng.

“Nếu vậy... em sẽ cố gắng, dù em không dám chắc mình có thể làm tốt.”

“Hừ.”

Nogami hầm hừ một tiếng rồi quay lại với sách vở, tỏ rõ không còn hứng thú.

Vậy là thân phận của Shihou-san... chắc chắn cũng không phải hạng tầm thường. Harutaki thầm suy luận. Việc Nogami chịu nhún nhường như vậy không phải vì năng lực cá nhân, mà phải là vì thế lực gia đình đứng sau cô gái này.

Một gia tộc quý tộc Kyoto chăng?

Nhưng...

Nếu đúng là như vậy, giữa Kyoto và Tokyo vốn dĩ đã chẳng ưa gì nhau, vì sao con gái của một đại gia Kyoto lại học tại Tokyo?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Không rõ có dịch đúng không cơ mà cái biệt danh này dịch sát nghĩa là thần bọt hay thần mong manh nhé:/ tôi thực sự không biết trong đống thần của thần đạo nhật bản có ông này không hay nó chỉ là biệt danh thôi
Không rõ có dịch đúng không cơ mà cái biệt danh này dịch sát nghĩa là thần bọt hay thần mong manh nhé:/ tôi thực sự không biết trong đống thần của thần đạo nhật bản có ông này không hay nó chỉ là biệt danh thôi