Rắc, rắc, bốp.
Lễ hội của những kẻ đã vứt bỏ lý trí, đạo đức và lương tri đang diễn ra cuồng loạn.
Như ngọn đuốc bùng cháy khi được châm thêm dầu, cơn điên loạn nuốt chửng đám đông, dùng chính họ làm nhiên liệu cho điệu nhảy kinh hoàng của nó.
Những viên đá nhọn, những mảnh gỗ mục, những thanh sắt gỉ.
Tất cả những thứ đủ để gây thương tích cứ thế bay vùn vụt trong không trung, lao vào thân thể đứa trẻ.
"...Ow!!...Ah, aaah!!"
"Lũ ĐIêN kiA!!! DỪng LạI!! Tao bẢO DỪnG LẠi!!!!!"
Không thể tự vệ, Alice chỉ biết chịu đựng cơn mưa bạo lực.
Không thể chỉ đứng nhìn thêm được nữa, tôi bắt đầu gào lên những lời tục tĩu mà trước đây bản thân chưa từng nghĩ tới.
Đứa trẻ tuyệt vọng xin lỗi, chắp đôi tay "không tồn tại" của mình cầu xin sự tha thứ, con bé đã làm gì sai?
Đứa trẻ co rúm lại, không phản kháng cũng chẳng bỏ chạy, chỉ cố gắng chịu đựng cơn đau, con bé đã phạm phải tội gì?
Đứa trẻ gọi tên tôi trong hoảng loạn với gương mặt đẫm lệ, trông có giống ả phù thủy độc ác mà các người gán cho nó không?
Mỗi khi cử động, tôi lại cảm nhận được sợi dây đang siết chặt hơn, trói chặt đôi tay vốn đã tê dại từ lâu.
Nhưng những lời tôi gào chẳng thể chạm đến họ.
Đám người ấy vẫn cứ tiếp tục, như thể chế giễu tôi, như thể muốn cho tôi thấy rằng họ chẳng đoái hoài gì đến tôi.
Dù chứng kiến mọi thứ ngay trước mắt, tôi lại chẳng thể phá nổi sợi dây trói buộc mình. Tôi chỉ có thể gào thét trong vô vọng.
"Chị… ơi…"
"…A… AAAAAHHH…!!"
Siết chặt.
Dù tôi cố với đến đâu, đôi tay bị trói sau lưng cũng không thể chạm đến con bé.
Tôi, một kẻ thậm chí không thể đưa tay cứu đứa trẻ đang phải gánh chịu tội lỗi mà nó không hề phạm phải.
Đó mới chính là điều tôi không thể chịu đựng nổi.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn chẳng thể quay mặt đi.
Bởi đây là tội lỗi của tôi.
"LÀ TAO!! LÀ TAO!!! TaO LàM ĐẤy, tất cẢ là dO TAo, nên LÀm ơN, DỪnG LẠi đi!! ĐỪnG đÁnH CoN bÉ NữA— TrỪnG PhẠT TaO ĐâY nÀYYYY—!!?"
"Xin lỗi cậu, Han."
Một mảnh vải rách được nhét vào miệng tôi.
Là thứ gì đó thô ráp và trắng trẻo, đó chính là một phần của chiếc váy dài đã bị xé toạc của Alice.
Tôi vùng vẫy cố phun nó ra, nhưng bàn tay lì lợm của Rumi dễ dàng áp chế mọi nỗ lực chống cự của tôi và ấn miếng vải vào sâu bên trong.
Cô ấy, chính bàn tay đã dắt Alice đến đây, đã túm tóc, đã xé nát quần áo của con bé, giờ lại bịt miệng tôi thêm lần nữa.
Để ngăn tôi chứng minh Alice vô tội.
Để ngăn tôi không thể nói lời xin lỗi với con bé vì tất cả những chuyện này.
Để bảo vệ mạng sống của tôi… bằng cách hi sinh Alice.
"Nhưng, chí ít thì cậu cũng phải sống…"
"—, — — — —!!"
"…Tớ… xin lỗi."
Bàn tay run rẩy của Rumi khẽ vuốt lên đầu tôi.
Một cử chỉ nhỏ bé như muốn an ủi, nhưng lời nói lẫn hành động của cô ấy lại chẳng mang lại cho tôi chút bình yên nào.
Tôi chưa từng muốn mọi chuyện thành ra như vậy, nhưng cuối cùng, tất cả thảm kịch này đều bắt nguồn từ tôi.
Rumi làm chuyện này.
Alice gánh hết mọi tội lỗi.
Tất cả, mọi thứ.
Tôi chỉ có thể rít lên như một con thú với cái miệng bị nhét chặt vải.
Đôi tay bị trói nghiến chẳng thể chạm tới ai, với cái miệng bị bịt chặt vải chẳng thể cầu nguyện, tôi tha thiết đôi chân đang quỳ trên nền đất này có thể chạm tới trời cao.
Không quan trọng lời khẩn cầu ấy hướng đến Thần hay Quỷ.
Ai, ai cũng được, xin hãy cứu lấy đứa trẻ ấy.
Dù cái giá phải trả có là linh hồn này, thì tôi cũng bằng lòng chấp nhận, chỉ cần cứu được đứa trẻ đang đau đớn ngay trước mắt tôi.
Vậy nên xin hãy, xin hãy—
Quạ, quạ…
"Lũ rác rưởi."
Như thể Chúa đã đáp lại lời cầu ước của tôi.
Một cơn gió lớn bắt đầu nổi lên.
**
Cuối thu, tôi không nhớ rõ ngày tháng.
Ngày mà Alice và tôi mở lòng với nhau rồi trở thành bạn bè.
Dựa lưng vào một gốc cây, ngồi trên lớp lá vàng, Alice nằm trên đùi tôi và nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi bằng đầu ngón tay, khi ấy tôi đã hỏi cô bé một chuyện đã day dứt trong lòng suốt bấy lâu nay.
'Alice này, sao em lại thích màu đen vậy?'
'Hmm?'
'…Tại trông em có vẻ thích nó nên chị có chút tò mò.'
Đứa trẻ dừng bàn tay đang mơn trớn, vừa kỳ lạ lại vừa dễ chịu và nhìn tôi với vẻ ngơ ngác cùng dấu chấm hỏi trên đầu.
Dù có hơi tiếc nuối vì muốn con bé vuốt tóc mình, tôi vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện, tôi thật sự muốn nghe suy nghĩ của Alice.
Trong thế giới này, màu đen là màu mà mọi người đều tránh xa.
Không. Hơn cả tránh né, nó là cảm giác ghê tởm.
Nó không chỉ đến từ định kiến do tôn giáo hay giáo dục tạo nên, mà còn lớn đến mức khiến tôi nghĩ liệu có phải bản năng sinh tồn nào đó đã ăn sâu vào trong huyết quản của mọi người hay không; khi sự ác cảm của họ đối với màu đen mãnh liệt đến thế.
Ngay cả những đứa trẻ sơ sinh chưa học và chưa được dạy dỗ, cũng khóc nấc lên khi nhìn thấy tôi — với mái tóc và đôi mắt đen tuyền.
Như thể chúng sợ hãi theo bản năng.
Vì vậy, việc Alice không chỉ phớt lờ nó giống như Rumi, mà còn rất thích mái tóc của tôi và còn gọi nó là "bầu trời đêm" khiến tôi không khỏi thấy lạ.
Không phải tôi khó chịu.
Tôi không nghi ngờ con bé, tôi chỉ muốn biết tại sao em ấy lại suy nghĩ như vậy.
Và câu trả lời của Alice là,
'Vì nó cùng màu với mái tóc của chị Elli.'
Một câu trả lời khá là hụt hẫng… khi con bé nhắc đến người khác.
Tôi phồng má, tỏ vẻ không vui và hỏi lại Alice.
Giờ nghĩ lại, việc tôi giận dỗi trước mặt một đứa trẻ mười tuổi… cũng xấu hổ thật.
'…Chị Elli?'
'Đúng rùi! Là chị Saelli đó!! Chị ấy là gia đình của em!! Umm… Chị ấy dặn là đừng nói cho ai biết, nên đây là bí mật… Nhưng em sẽ nói cho chị Sia, vì cả hai người đều đặc biệt!'
'Hmm…? Tại sao vậy?'
'Vì chị Elli cũng có mái tóc đen giống chị Sia. Một màu đen tuyền cực kỳ đẹp luôn.'
Khi Alice nói rằng những người thân thiết nhất với cô bé đều có mái tóc đen, và rằng cô bé cũng ước tóc mình màu đen, đã khiến tôi ngạc nhiên theo nhiều cách.
Đầu tiên là bất ngờ khi biết có một người khác cũng có cùng màu tóc với tôi.
Và lần tiếp theo ngạc nhiên là khi nhận ra đứa trẻ tốt bụng và đáng yêu này chỉ thân thiết với đúng hai người, trong đó có tôi.
Có vẻ như người giám hộ của Alice khá bao bọc con bé.
Mà cũng đúng thôi, nhìn bản tính ngây thơ của Alice thì ai chẳng muốn che chở.
Sau đó, câu chuyện tiếp tục xoay quanh "Saelli", người mà tôi đoán là người giám hộ của Alice.
Tất nhiên, mỗi thông tin Alice kể ra đều đi kèm một câu cực kỳ đáng ngờ "Chị ấy bảo em đừng nói cho ai biết—".
Ban đầu, tôi đã nghĩ đến việc xây dựng mối quan hệ với người đó vì biết đâu chúng tôi giống nhau. Nhưng càng nghe, tôi lại càng cảm thấy xa lạ. Cộng thêm việc Alice nói rằng người đó rất hay tránh né, thậm chí là ghét gặp người khác nên tôi đã bỏ cuộc.
Và ký ức về ngày hôm ấy đã khép lại ở đó.
Chuyện đó không liên quan đến tôi.
Tôi đã nghĩ vậy—
—Vútttttt!!
Cũng không hẳn là đúng nếu gọi đó là tiếng gió. Âm thanh ấy quá bất tường, quá bạo liệt để chỉ là gió.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng hét xé toạc không khí, và một dòng chất lỏng ấm nóng bắn lên mặt tôi. Dù cơn lốc dữ dội đang cuốn lấy mọi thứ, tôi vẫn cố mở mắt để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng rồi tôi nhận ra điều đó chẳng có nghĩa lý gì.
Bởi vì ngay trước mắt tôi là người lẽ ra không nên có ở đó, là người mà tôi mặc nhiên cho là kẻ gây ra tất cả chuyện này — đang đứng sừng sững.
Vù, vù.
Mái tóc đen tuyền tung bay trong gió.
"........"
"......Hả?"
Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã không thể tin vào mắt mình.
Thà tin rằng mắt tôi đang bị hỏng có khi còn hợp lý hơn.
Crốp, ực, ực.
Ngay trước mặt tôi là một người phụ nữ đang nhai một khối thịt.
Người phụ nữ ấy, tôi không biết làm thế nào cô ta có thể vượt qua mọi người và tới được đây, tay đang ôm cơ thể nhuốm máu của Alice như thể em ấy là một báu vật quý giá.
Crốp, rắc, ực.
Những âm thanh mà tôi từ chối hiểu vẫn không ngừng lọt vào tai.
Miệng cô ta mở ra, rồi khép lại theo cách không hề tự nhiên chút nào, và tôi thấy máu bắn ra tứ phía từ khối thịt cô ta đang nhai.
Lách tách, ngay cả khuôn mặt đang chết lặng của tôi cũng bị máu bắn lên.
Thứ trông như là cánh tay người lớn, không, chắc chắn là cánh tay của một người đàn ông đã biến mất hoàn toàn trong miệng người phụ nữ chỉ trong vài giây.
Không còn sót lại thứ gì dù chỉ là một mẩu xương.
Chiếc miệng vừa nuốt chửng một thứ tưởng chừng vô lý ấy từ từ khép lại như chẳng có gì xảy ra, và cảnh tượng đó khiến toàn thân tôi rùng mình. Tôi cảm tưởng như bản thân đang xem một cảnh phim, dù tất cả đều là thật.
Thứ gì vậy?
Rốt cuộc… đó là thứ gì?
Tôi không phải là duy nhất cảm thấy sợ hãi theo bản năng khi nhìn thấy đôi môi đỏ thẫm của cô ta hé mở.
Không một ai phát ra tiếng động ngoài trừ tiếng hét của ai đó từ đằng xa, có lẽ là chủ nhân của cánh tay.
Một âm thanh tuyệt đẹp vang lên, không thể tin là nó lại được phát ra từ miệng của thứ đó.
"Ta đã sai… khi tin tưởng và để con bé tự do chơi đùa."
"......."
"Với cái suy nghĩ rằng sau những gì đã trải qua, ta vẫn còn vương chút hy vọng vào loài người… nhưng thật đáng xấu hổ làm sao."
Giọng cô ta vừa lạnh lùng, lại vừa trầm ấm.
Quái lạ, nhưng tôi không biết phải diễn tả như thế nào.
Ngữ điệu thì lịch sự, đến mức khó có thể tin rằng người nói câu ấy vừa cắn đứt một cánh tay và nuốt trọn nó.
Nhưng với tôi, chính cái giọng điệu lịch sự đó còn đáng sợ hơn cả.
Bởi tôi cảm nhận được cô ta đang kìm nén cơn thịnh nộ.
Như thể cô ta đang cố đè nén một vụ nổ sắp bộc phát.
Dù vậy, sự lạnh lẽo và thù địch ẩn trong từng câu chữ cũng chẳng thể che giấu, chúng cũng đáng sợ như chính hành động vừa rồi của cô.
Tôi tự hỏi… lúc này cô ta đang nghĩ gì.
Đôi mắt hướng lên bầu trời và nhắm chặt lại, như không muốn nhìn bất cứ thứ gì quanh mình.
"Loài người thì chỉ nên sống với loài người… ta đã luôn nghĩ vậy—"[note84153]
"…Ngươi… ngươi là ai…?"
"—Nhưng nó còn phải tùy thuộc vào 'loại người'."
Đôi mắt của "sinh vật" ấy hướng về phía chúng tôi.
Chúng đỏ rực, dữ dội như ngọn lửa bùng cháy.
Và trong đó, tôi nhìn thấy đôi đồng tử dọc… một thứ không thuộc về con người.
Người phụ nữ ấy chẳng buồn liếc qua Trưởng làng, người đang lắp bắp, như thể vô hình trong mắt y.
Cô ta từ từ tiến về phía chúng tôi.
Đó… là quái vật.
Cả đời tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy.
Trước giờ tôi luôn cho rằng chúng chỉ là những sinh vật trong truyền thuyết và chuyện kể.
Nhưng ngay cả tôi cũng có thể nhận ra cô ta không thuộc về thế giới này.
".......Ah… Aaah…"
"Phù… phù thủy…!"
Những người vừa ném đá điên cuồng lúc trước giờ đứng chết lặng, như ếch bị rắn khoá chặt trong tầm nhìn, thậm chí chẳng thể nhúc nhích.
Trái ngược với ánh mắt đe dọa của mình, người phụ nữ lại đang nhẹ nhàng vuốt ve đứa trẻ trên tay như đang ôm một món đồ thủy tinh mong manh dễ vỡ.
Soạt, soạt.
Chiếc lưỡi đỏ thẫm của cô ta chậm rãi lướt trên khuôn mặt đẫm máu của Alice.
Làn da dưới lớp máu dần lộ ra, trong khi yết hầu của người phụ nữ nhấp nhẹ, nuốt trọn hỗn hợp nước bọt và máu đang đọng lại trong miệng.
Cảnh tượng đó khiến tôi buồn nôn, nhưng tôi không tài nào rời mắt khỏi cô ta.
Mái tóc đen như bóng tối đặc quánh, khác hẳn màu tóc của tôi.
Đôi mắt bí ẩn đỏ rực như ánh hoàng hôn.
Vẻ ngoài quen thuộc này, tôi chắc chắn đã từng nghe Alice kể về nó.
"Giết hết bọn chúng. Không chừa một ai, không được để lại bất cứ một giọt máu nào."
Quạ, quạ.
Bầu trời tối sầm. Như đáp lại mệnh lệnh ấy, một đàn quạ đông nghịt che kín cả bầu trời đồng loạt kêu lên.
Những con thú hoang không rõ giống loài bắt đầu ló ra khỏi bụi rậm với cái miệng há rộng.
Saelli.
Người giám hộ của Alice.
Người mà Alice coi là gia đình.
Con quái vật ấy… đã nhe nanh với tất cả mọi người.
1 Bình luận