“Cô Ahrin vẫn chưa đến nhỉ…”
Yu Daon lẩm bẩm trong khi thay nước bình hoa.
Ánh nắng ấm áp rọi vào từ bên ngoài cửa sổ, và ở bên cạnh tôi là một rổ hoa quả.
Đó là rổ hoa quả mà Trưởng phòng đã mang đến, cùng với đó là một cái gương.
Trưởng phòng đến rồi đi như một cơn gió, chỉ để lại rổ hoa quả rồi bảo là mình có việc bận.
“Cô Daon, cô có được nói chuyện riêng gì không?”
“Tôi đâu ở vị trí có thể được làm vậy”
‘Dù có ngược lại thì cũng chẳng khác gì’, Yu Daon mỉm cười nói vậy, rồi cắm lại hoa và nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Dù sao thì, anh nên dùng cơ hội này để nghỉ ngơi đi”
“Tôi hiểu rõ việc đó mà”
Mình phải nghỉ ngơi, mình phải nghỉ ngơi.
Dù tôi cứ nghĩ vậy bao nhiêu lần đi nữa, rắc rối vẫn luôn bám theo tôi như này.
Cuộc sống không hề dễ dàng, nhưng nó đâu nhất thiết phải khó đến vậy.
“Còn cô Chaeyeon thì sao?”
“À, cô Chaeyeon thì đã rời đi do được Trưởng phòng nhớ một việc gì đó. Ông ấy bảo rằng đó là việc mà chỉ mình cô Chaeyeon làm được…”
“...”
Mọi người phải tập trung lại hết thì mới có thể bắt đầu nói chuyện.
“...Anh Jaehun, anh đang lo lắng cho cô Ahrin sao?”
Yu Daon nhìn tôi trong khi cầm lên một quả táo đỏ tươi.
“...Hừm”
Tôi nên giải thích thế nào đây?
Tôi tạm dừng lại để suy nghĩ về cảm xúc của mình.
Tôi không biết rõ lý do tại sao cô ấy lại không đến gặp tôi, nên là tôi không thể hành động quá hấp tấp.
Đây có thể chỉ là do tôi đang tự khiển trách bản thân, hoặc cũng có thể là do tôi đã quá mệt mỏi với chuyện này.
Nếu mà tôi đi tìm cô ấy để rồi bị hỏi là ‘Tại sao anh lại đến đây?’ thì đúng là sẽ rất khó xử.
“...Tôi có lo lắng cho cô ấy”
Và trong thế giới này, cảm xúc đó thường được gọi là lo lắng.
“Dù sao thì, cô ấy còn không trả lời tin nhắn hay cuộc gọi của tôi”
“Phải ha”
Hừm, Yu Daon đặt tay lên cằm suy nghĩ, và mở miệng nói.
“Có lẽ là cô ấy ở trên sân thượng chăng?”
“Ở trên sân thượng sao?”
“Vâng”
“Sao cô biết được?”
“Cô ấy đã ở trên đó vào chiều hôm qua”
“...Cũng được một thời gian rồi”
Cô ấy chắc hẳn sẽ không ở trên sân thượng cả ngày đâu.
Dù vậy, nó vẫn đáng để thử.
Tôi đứng dậy với một tiếng rên.
“...Anh định đi lên sân thượng sao?”
“Tôi đi một chút rồi về”
“Vâng. Anh đi cẩn thận nhé. Tôi sẽ ở lại gọt táo”
Yu Daon mỉm cười và vẫy tay, còn tôi thì chậm rãi đi ra khỏi cửa và hướng đến sân thượng.
Ôi, bên sườn của mình đau quá đi.
***
Con đường dẫn đến sân thượng không thể nào gian nan hơn được nữa.
Thực chất, nó khó khăn đến vậy là bởi tình trạng cơ thể của tôi.
“Ôi trời…”
Cứ mỗi khi bước lên được một bậc thang, một tiếng rên rỉ lại thoát ra khỏi miệng tôi.
“Mình chết mất thôi…”
Tôi trèo lên câu thang trong khi giữ lấy bên sườn của mình và thở hổn hển.
Không lâu sau, tôi cuối cùng cũng tới được phía trước cánh cửa dẫn ra sân thượng.
-Cạch.
Khi tôi mở cửa, ánh nắng chói chang và sức nóng khủng khiếp chào đón tôi.
“...”
Song Ahrin có thể ở một nơi như này được không vậy?
“Cô Song Ahrin”
Chỉ có giọng nói của tôi vang lên khắp sân thượng trống không.
Cô ấy không ở đây sao?
“...Mình thực sự phải ngồi chờ ở trên này à?”
Không biết là vết thương của tôi sẽ trở nên tệ hơn hay không nữa.
“...Gư”
Tôi ngồi xuống sàn nhà xi măng nóng và thẫn thờ nhìn lên trời.
“Được rồi, để xem là mình sẽ chết trước do vết thương trở nên tồi tệ hơn hay là cô ấy sẽ lên sân thượng trướ—”
“Anh bị dở hơi à?”
Một giọng nói cộc lốc ngắt lời tôi.
“Gì vậy? Nếu đã ở đây rồi thì phải trả lời khi người ta gọi đi chứ”
“...”
Song Ahrin đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh”
“Ừm”
“..Tại sao anh lại đến đây trong khi đang là người bệnh hả?”
Cô ấy vẫn nói với giọng cộc lốc dù đang kiểm tra vết thương của tôi.
“Anh có ổn không?”
“Tôi không ổn”
“...”
Song Ahrin khép miệng lại.
“Nên là hãy đến đúng giờ đi chứ. Những người khác đều đã đến hết nhưng chỉ có mỗi mình cô chưa đến, đương nhiên là tôi sẽ thấy lo và đi tìm rồi”
“...”
Cô ấy lảng mắt đi và lẩm bẩm.
“Xin lỗi”
“Như vậy là đủ”
“...Anh không thấy tức giận sao?”
“..Tôi ấy hả?”
Tôi ấy hả?
Sao phải vậy?
Trước vẻ mặt thực sự thắc mắc của tôi, Song Ahrin nói lắp bắp một cách ngượng ngùng.
“Bởi vì, anh đã bị thương mà”
“Việc tôi bị thương thì có liên quan gì đến cô Song Ahrin chứ?”
“...Tôi đã không thể bảo vệ anh”
Cô ấy đang so sánh bản thân với Yu Daon đấy à?
“Cô Song Ahrin đâu phải là cô Daon”
“...”
Cô ấy khép miệng lại rồi mở ra lần nữa.
“Đúng vậy, tôi không phải là Tóc Đen”
“Nên là?”
“Vậy nên tôi đáng lẽ không được quá tự tin vào bản thân”
Song Ahrin thở dài.
“Nếu tôi làm tốt hơn thì việc này đã không xảy ra rồi”
“...”
Đột nhiên, bức tranh của Song Ahrin tại triển lãm nghệ thuật hiện lên trong tâm trí tôi.
<Quần hạc lập kê>
Cô ấy đứng một mình giữa biển người tỏa sáng rực rỡ.
Và kể cả ở trong Căn phòng mà bạn không thể rời khỏi nếu không làm XX, cô ấy cũng chỉ muốn được khen ngợi.
“...Cô đang làm rất tốt mà”
“...”
“Nếu không có cô Song Ahrin thì ai sẽ là người moi thông tin từ gã đó chứ?”
Cô ấy cúi đầu xuống trước lời của tôi.
“Việc đó…”
“Còn ai khác không? Cô Chaeyeon? Hay là cô Daon?”
“...”
Cô ấy không nói gì cả.
“Thấy chưa? Cô cũng biết là có những thứ mà chỉ mình cô làm được”
Cô ấy vẫn không nói gì, rồi lại lẩm bẩm với giọng lí nhí.
“Nó không hoàn hảo. Nếu kết quả không hoàn hảo thì tất cả đều vô nghĩa cả”
“Làm sao mà con người có thể hoàn hảo được?”
Tôi có hoàn hảo không?
Không hề.
Tôi không thể cứu những người ở trong nhà hát, tôi không thể cứu những người đã hoàn toàn đánh mất lý trí ở trên du thuyền, và tôi cũng không thể cứu những người đã bị biến thành những con rối trong ‘Giấc mộng đêm hè’.
Tôi đã suýt chết do suy luận thất bại, và kể cả bây giờ, tôi cũng chỉ đang một mình vắt óc ra suy nghĩ mà chẳng biết bản thân đang đối đầu với ai.
“Không ai có thể hoàn hảo một mình cả”
Nếu chỉ có một mình thì tôi đã chết từ lâu về trước rồi.
“Chúng ta phải hỗ trợ lẫn nhau và cùng vượt qua chuyện này, đúng chứ?”
Song Ahrin thoáng khựng lại rồi thở dài trước lời của tôi.
“Tôi sẽ cố gắng hơn lần sau”
“Không cần phải áp lực quá đâu”
Cô ấy nhìn tôi sau khi nghe vậy, rồi nói tiếp.
“Trước hết thì tôi sẽ nói cho anh những thông tin đã nghe—”
“À, cái đó thì để khi nào cả nhóm tập trung đầy đủ đi”
“...”
Cô ấy lại khép miệng, và tôi nhìn vào mắt Song Ahrin.
“Tôi đang đối đầu với một hồi quy giả”
“...”
“...Cô Song Ahrin?”
Trước lời nói của tôi, Song Ahrin không nói gì như thể đang quá sững sờ, rồi chớp mắt và lặp lại lời tôi.
“Hồi quy giả?”
“Đúng vậy”
“...Đây là phần ký ức mà tôi đã xóa đi à?”
“Đúng vậy”
“Vậy thì anh vẫn nhớ những gì tôi nói phải không?”
“Ừm. Cô bảo tôi là không được nói cho những người khác vì việc đó sẽ rất nguy hiểm”
“Vậy thì tại sao anh lại nói ra hả, tên ngốc này!”
Cô ấy giơ tay lên định đánh vào tay tôi, xong lại nhìn vào bên sườn của tôi và hạ tay xuống.
“Nếu đã như này thì chắc chắn sẽ có biến số—”
“Không có vấn đề gì cả”
“...”
“Việc này có thể tạo ra biến số, nhưng mà tôi cũng đã nhận ra một điều”
Đây không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình giải quyết.
“Tôi cần sự trợ giúp của ba người”
“...Ba người? Anh định nói với hai người kia nữa à?”
“Tôi đã nói cho họ biết rồi mà?”
Song Ahrin cứng đơ tại chỗ.
“...Tôi là người cuối cùng à?”
“Ừm”
Tiếng nghiến răng vang lên, nhưng rồi Song Ahrin đặt tay lên trán và thở dài như thể không có chuyện gì xảy ra.
“Được rồi. Nếu anh đã muốn vậy thì tôi cũng nên tôn trọng lựa chọn đó”
“Ừm”
“...Vậy thì đi về nói chuyện thôi. Vẫn còn ai ở đó chứ?”
Song Ahrin nắm lấy tay của tôi và bắt đầu bước đi.
“Gì đây?”
“Anh đã nói là bên sườn của mình đau mà. Nên là tôi chỉ hỗ trợ anh thôi”
Cô ấy có nghe được câu đó à?
Tai của cô ấy thính thật đấy.
***
-Lẹt xẹt…
Trong căn phòng trống rỗng mà người đàn ông đã rời đi, chỉ còn có tiếng gọt hoa quả vang lên.
“...”
Ngay khi anh ấy vừa đi ra, nụ cười trên khuôn mặt của Yu Daon liền biến mất không chút dấu vết.
Chỉ còn một con người đang gọt hoa quả với khuôn mặt vô cảm phản chiếu trong tấm gương.
“Đau”
Xẹt, lưỡi dao sắc cắt vào ngón tay của cô, và máu nhỏ xuống quả táo đỏ tươi.
Dù vậy, ngón tay của cô trở lại như ban đầu như thể máu chưa từng chảy ra.
Cô oán giận Song Ahrin.
“Đó là việc duy nhất tôi có thể làm”
Cô ấy lẩm bẩm một cách tuyệt vọng trong khi lấy ngón cái lau đi vết máu.
Bất tử, rồi là hồi phục.
Nhiều người sẽ gọi nó là một phước lành, nhưng đối với cô, nó hoàn toàn không phải là vậy.
Nó là một lời nguyền được đặt lên cô ấy.
Kể cả khi bị tiêm thuốc độc vào người tại Bệnh viện Đại học Gangseo, kể cả khi cảm nhận được nỗi đau từ việc nội tạng của bản thân bị xé nát, cô cũng chỉ ao ước được an nghỉ vĩnh hằng.
Xin hãy để nỗi thống khổ này không còn nữa.
Xin hãy để cuộc đời tồi tệ này kết thúc.
Và vẫn như mọi khi, cơ thể của cô lại phản bội chính chủ nhân của nó.
Dù có chết bao nhiêu lần đi nữa, cô vẫn sẽ sống lại, và chỉ sau đúng một năm nhập viện, cô đã học được cách buông bỏ bản thân.
Nếu cuộc sống này thống khổ vì mong chờ một cái kết sẽ không bao giờ đến, vậy thì cô chỉ cần buông bỏ bản thân và trở thành một con rối.
Sự tự do đột nhiên được trao cho là quá nhiều đối với cô, người đã sống một cuộc đời khác xa với những người bình thường trong một thời gian dài.
Cô đã đủ may mắn để có thể lang thang ở thế giới bên ngoài rồi sớm gia nhập Cục Quản thúc, và bây giờ thì cô đã có một cuộc sống khác, nhưng cô vẫn chưa bao giờ thích năng lực của mình.
Nhưng thật trớ trêu thay, năng lực này cũng là thứ duy nhất cô có thể trông cậy vào hiện tại.
Bởi vì chỉ với thứ này, cô mới có thể ở bên cạnh người đàn ông đó và đứng phía trước anh ấy.
Cô không thể làm gì, một kẻ bất lực.
Cô không có năng lực có thể đánh bại dị thể quản thúc trong một đòn, và cũng chẳng có năng lực điều khiển tâm trí con người.
“...”
Cô chỉ có thể ở bên cạnh anh ấy bởi vì cô có thể chết cho anh.
Cô hoàn toàn có thể nhượng bộ tất cả những thứ khác.
Cô không có ý định phản đối những quyết định của anh, dù anh ấy có đi hẹn hò với ai khác hay là đi công tác đi nữa.
Cô không phải là người phù hợp với vị trí đó.
Dù vậy, khi anh ấy tiến vào nguy hiểm, vị trí bên cạnh anh phải là của cô.
Niềm hạnh phúc có thể được chia sẻ với những người khác.
Nỗi buồn cũng có thể được chia sẻ với những người khác.
Nhưng chỉ riêng nỗi đau là phải của một mình cô.
Đó là giá trị duy nhất cô có ở bên cạnh anh.
Nhưng, lần này, anh đã không chọn cô mà là một người khác.
-Keng!
Con dao rơi xuống sàn và một âm thanh lanh lảnh vang lên trong phòng bệnh tĩnh lặng.
“...Tôi không muốn vậy đâu”
Cô ấy lẩm bẩm, giữ lấy bàn tay đang run rẩy.
“Tôi có thể cho mấy người tất cả những thứ khác”
Cô không muốn chia sẻ niềm hạnh phúc với anh.
Đó là quá nhiều đối với cô.
Cô ấy không muốn có xích mích với anh.
Điều đó quá đáng sợ.
Nhưng…
“...Xin đừng lấy đi giá trị tồn tại của tôi”
Chỉ có giọng nói bất lực của cô vang lên khắp căn phòng.
Tiếng bước chân vang đến.
Giọng nói của một người đàn ông và một người phụ nữ có vẻ cáu kỉnh.
“...”
Cô nhặt con dao mình làm rơi lên và lại tiếp tục gọt táo.
Cô chỉ cần cạo đi phần máu bắn lên vỏ táo.
Vậy thì sẽ không có ai biết được là đã từng có máu dính trên đó.
Rầm, cánh cửa bật mở, và Yu Daon nhìn về hướng đó với nụ cười vẫn giống như mọi khi.
“Hai người về rồi à? Tôi sắp gọt táo xong rồi đây!”
Nụ cười của cô là lõi táo hay chỉ là phần vỏ?
Bây giờ thì cô cũng chẳng biết được nữa.


4 Bình luận