Khi tôi đi xuống tầng hầm, Aileen đã đang khoanh tay đứng chờ ở dưới đó với vẻ mặt nghiêm túc.
“Cô Aileen”
“Anh nghỉ ngơi tốt không?”
“Không”
“Đã có chuyện gì xảy ra à?”
“Đa phần là mấy thứ mệt đầu”
“Vậy anh vẫn ổn về thể chất chứ?”
“Ổn hơn tôi nghĩ”
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt thương hại rồi quay người đi.
“Dù sao thì, cô gọi tôi nghĩa là…”
“Có vài thứ đang khiến tôi bận tâm”
Aileen bước đi một cách vững vàng.
“Nhưng chỉ là tôi nghĩ vậy thôi, không có bằng chứng nào cả”
“Không có bằng chứng nghĩa là sao?”
“Đúng với mặt chữ của nó thôi”
Cô ấy quay lại và nhìn vào mắt tôi.
“Tôi không thấy sự thay đổi quá lớn nào”
“Không có sự thay đổi quá lớn nào nghĩa là vẫn có thay đổi nhỉ”
“Phải”
“Vậy nghĩa là đã có thay đổi gì đó đúng không?”
“...Đó mới là vấn đề”
Aileen thở dài và đứng lại trước một căn phòng.
“Để ví dụ rõ ràng thì, hãy nhìn vào cái này”
“...”
Tôi nhìn về thứ đang trong ở đó theo lời của cô ấy.
“Một bể cá”
“Phải”
Đó là một cái bể cá.
Một cửa sổ trong suốt xuất hiện.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Bể cá]
[Tuổi: Được tạo ra 12 năm trước]
[Đặc trưng: Chứa cá]
[Khả năng: Chứa cá]
[Tiểu sử: Họ nói rằng những con cá trong cái bể này rất đặc biệt]
[Điểm yếu: Bể cá có thể bị đập vỡ]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Có ba con cá đang bơi trong bể.
“...Chẳng lẽ là đã có một con cá biến mất à?”
“Đúng vậy”
Aileen gật đầu đáp lại tôi.
“Có vấn đề gì không?”
“...Ừm, cái đấy tôi vẫn chưa biết được”
Tôi không có cách nào để biết được những con cá đặc biệt thế nào, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng biến mất, nhưng…
“Nếu hắn đã lấy một con đi, chắc hẳn phải có lý do nào đó. Còn gì nữa không?”
“Tiếp theo là…”
Aileen nhìn xung quanh rồi lại dẫn tôi đi tiếp.
“Cái này”
Lần này là một lọ vitamin.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Trắng Tinh]
[Tuổi: Được tạo ra 1 năm trước]
[Đặc trưng: Khỏe mạnh]
[Khả năng: Khỏe mạnh]
[Tiểu sử: Bạn không nên dùng viên vitamin này quá ba lần một ngày. Nếu uống hai viên, nó sẽ giúp cho cơ thể bạn trở nên khỏe mạnh, nhưng nếu uống viên thứ ba, bạn chắc chắn sẽ chết]
[Điểm yếu: Bạn không được uống nhiều hơn ba viên]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Lần trước khi đếm thì tôi chắc chắn là trong lọ có 129 viên vitamin”
“Ừm”
“Nhưng giờ thì chỉ còn 127 viên”
“...”
Tôi hiểu rõ điều Aileen đang nói.
“Hắn ta thực sự đã động vào dị thể quản thúc”
Như này thì tôi nghĩ mình nên báo cáo cho Trưởng Chi nhánh.
“Vậy thì tôi sẽ báo cáo điều này với Trưởng Chi nhánh—”
“Nhưng có một vấn đề”
“Một vấn đề?”
Aileen nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Không có dấu vết nào sót lại cả”
“...Nhưng chắc cũng phải có ghi chép chứ”
“Đó chính là vấn đề đấy”
“Không lẽ nào…”
“Đúng vậy”
Aileen gật đầu.
“Khi tôi kiểm tra với Phòng Quản thúc, những bản ghi chép vẫn không có thay đổi gì cả”
“...”
“Và tôi cũng không thể bảo là mình đã đi quanh khu vực cách ly dưới tầng hầm để kiểm tra từng dị thể một được”
“Hửm, tại sao?”
“Tại sao ấy hả?”
Aileen lườm tôi.
“Tôi chỉ làm việc này vì được anh nhờ thôi. Thường thì hành động này đã vượt quá quyền hạn của tôi rồi”
“Ồ, thật à?”
“Cái ‘Ồ, thật à?’ đó là có ý gì hả?”
Cô ấy thở dài, luồn tay qua mái tóc màu vàng tro của mình.
“Tôi cũng đã nhờ vả và nhận được gì đó. Vì vậy nên tôi mới dành thời gian để điều tra việc này. Đừng quên là tôi cũng đã phải ném một vài công việc giấy tờ sang cho cấp dưới và đi đây đi đó đấy”
“Cô đã vất vả rồi”
“Tôi biết. Đã có rất nhiều lời bàn tán về anh ở cả trong lẫn ngoài Phòng Nhân sự”
Lời bàn tán sao?
Tôi nhìn cô ấy chằm chằm, và Aileen thở dài.
“Có nhiều mỹ nhân trong Phòng Nhân sự, nhưng họ lại đều chỉ đi theo một người đàn ông. Nên là đã có suy đoán rằng…”
“Ấy, chúng tôi không phải như—”
“Bọn họ đang bị nắm thóp điểm yếu sao? Mấy thứ kiểu vậy”
“...Trí tưởng tượng của con người đúng là không có giới hạn”
Cái đó hơi quá rồi đấy.
“Không sao đâu”
Aileen vỗ nhẹ vào lưng tôi để an ủi.
“Tôi biết là anh không như vậy mà. Anh là một người tốt”
“Tôi rất cảm kích điều đó”
Tôi không biết là có nên nói vậy với một người trẻ hơn mình tận sáu tuổi không nữa.
“Vậy anh định làm gì về việc này? Báo cáo nó à?”
“Hừm”
Tôi thoáng trầm tư trước lời của Aileen.
Đằng nào thì nó cũng không phải là chuyện có thể giải quyết được chỉ bằng cách nói ra.
“Cảm ơn cô vì đã nói cho tôi việc này. Tạm thời thì chúng ta cứ giữ đó làm bí mật đã. Với cả cô Aileen cũng nên cẩn trọng đấy”
“Tôi không biết ai mới nên cẩn trọng hơn đây, nhưng sao cũng được. Vậy chúng ta thực sự sẽ không báo cáo nó lên à?”
“Dù có muốn đi nữa…”
Tôi nhớ lại những gì đã xảy ra với Trưởng Chi nhánh.
“Nó vô ích thôi”
“...Được rồi”
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Sau đó”
“Hửm”
Sau đó?
“Anh có nghe được gì không?”
“...Tôi có”
“Phải. Như là về Nhà thờ, hoặc cái gì đó”
“À”
Đúng là có thật.
Tôi nhìn Aileen và bắt đầu giải thích.
Về Kim Chanho, Nhà thờ, và tất cả những thứ khác
“...”
Aileen nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ sau khi nghe hết mọi thứ.
“Nhà thờ…”
“Có lẽ tôi sẽ thử đi đến Nhà thờ một lần”
“...Thật chứ?”
Aileen mở to mắt nhìn tôi.
“Ừm”
Có những thứ tôi đang thắc mắc.
Và những thứ tôi phải cẩn trọng.
Giờ nghĩ lại thì, tôi vẫn chưa thử làm cái này.
“Cô Aileen”
“Hửm?”
“Tôi đang đối đầu với một hồi quy giả”
***
“...Thật chứ?”
Aileen mở to mắt nhìn tôi.
Vẫn như lần trước
“Ừm, khi nào tôi đi thì sẽ báo cô”
“Được rồi. À, với cả”
“Hửm?”
Aileen nhìn tôi chằm chằm.
“Anh có nhớ về ngọn núi của Chi nhánh Gangdong không?”
“À, tôi có”
Chi nhánh Gangseo có một khu rừng, còn Chi nhánh Gangdong có một ngọn núi.
Vậy thì lại là cái chèn à?
“Họ bảo rằng sẽ thực hiện một nghi lễ lớn tại đó bắt đầu từ hôm nay. Và có vẻ do phạm vi khá lớn nên nó có thể thay đổi cục bộ”
“Chúng ta sẽ không bị gọi đi đâu nhỉ—”
“Đương nhiên là không rồi. Chúng ta thuộc Chi nhánh Gangseo mà”
Aileen chặn lời tôi một cách dứt khoát rồi nói tiếp.
“Nhưng chúng ta có thể bị cuốn vào đó, nên là nhớ phải cẩn trọng đấy”
“...Nếu cô đặt một lời nguyền như vậy thì sẽ có những lúc cô Aileen và tôi phải đi cùng nhau đấy”
“Kể cả là đùa đi nữa thì nó có hơi đáng sợ”
Aileen khẽ bật cười.
“Dù sao thì, tôi hoàn thành yêu cầu của anh rồi nhé”
“Tôi hiểu rồi”
“Tôi cũng sẽ đi xung quanh và tìm hiểu thêm nếu có thời gian. Nhớ gọi cho tôi nếu cần gì đấy”
“Được thôi, vậy tôi đi đây”
Tôi đi thang máy lên cùng Aileen, và khi cả hai đi ra ở tầng một, cô ấy liền vẫy tay rời đi trước.
“...”
Tôi chìm vào suy nghĩ trong khi đi về Phòng Nhân sự.
Tôi vẫn chưa biết được tại sao thời gian lại quay ngược khi nói chuyện với Trưởng Chi nhánh.
Vậy nên tôi đã đưa ra hai giả thuyết.
Thứ nhất. Trưởng Chi nhánh đang thông đồng với hồi quy giả.
Tôi không nghi ngờ Trưởng Chi nhánh.
Chỉ là do đối thủ là một hồi quy giả thôi.
Tôi không thể biết được hắn ta đã nói gì với cô ấy.
Thứ hai. Tên hồi quy giả đã lắp đặt một hệ thống kiểm soát thông tin nào đó trong trường hợp tôi tiết lộ về hắn.
Nếu ai đó chống lại tên hồi quy giả hoặc nói gì đó liên quan đến hắn, họ sẽ bị cưỡng chế quay ngược.
Nhưng có một vấn đề lớn ở đây.
Chỉ riêng những thành viên Phòng Nhân sự là không bị ảnh hưởng gì.
Tôi cứ nghĩ là mình sẽ bị quay ngược thời gian khi tiết lộ cho Yu Daon, Jang Chaeyeon, và Song Ahrin.
Nhưng việc đó đã không xảy ra.
Vậy thì lý do ở đây là gì?
Tôi không rõ lắm, nhưng có một điểm chung giữa những người không bị quay ngược thời gian khi nghe về tên hồi quy giả.
[Xé tọa độ: 3 lần]
[Phương thức: 1 lần]
[Khiên của Chronos: 10 giây]
Một cửa sổ trong suốt xuất hiện trước mắt tôi.
Họ đều có kỹ năng kết hợp với tôi.
Nói cách khác, họ đều trực tiếp hoặc gián tiếp có liên quan đến tôi.
“Anh…”
Tôi đặt tay lên cằm và chìm vào suy nghĩ.
Thế thì tại sao tôi lại có thể thoát khỏi sức mạnh của tên hồi quy giả?”
Tôi không biết nữa.
“...hun”
Hay là nhờ sổ hướng dẫn?
“Anh Jaehun”
“Oái, cô làm tôi bất ngờ đó! Những người khác đâu rồi?”
“Mọi người đều ở trong văn phòng cả”
Yu Daon chụm tay lại quanh tai tôi và thì thầm, mỉm cười một cách tinh nghịch.
“Anh đang suy nghĩ về cái gì mà tập trung vậy?”
“À, tôi đang suy nghĩ về tên hồi quy giả”
“À…”
“Yu Daon gật đầu.
“Kiểu như là, ‘Mình nên đối phó với hắn như nào đây’, ấy hả?”
“Đúng rồi”
“Hừm…Tôi đã suy nghĩ về điều đó…”
“Ồ”
Suy nghĩ của Yu Daon sao.
“...Tôi có thua nếu giao chiến với hắn không nhỉ?”
“...Ừm…”
Đột nhiên, tôi không biết phải nói gì cả.
“Chà…chắc là cô sẽ thua nhỉ?”
Với Yu Daon, hắn ta không khác gì một người đến từ tương lai cả.
Dù cô ấy có làm gì đi nữa, tất cả đều sẽ bị nhìn thấu.
“Cũng đúng ha?”
Yu Daon nhìn tôi với vẻ mặt như thể đấy là một điều hiển nhiên.
“Nhưng với mỗi lần tôi chết thì hắn ta cũng sẽ chết một lần đúng không?”
“Ừm…Việc đó cũng có thể đấy chứ?”
Kể cả khi hắn ta có đến từ tương lai đi nữa, phiên bản quá khứ của hắn sẽ vẫn phải trải qua quá trình đối phó với những đòn tấn công bằng cách bị Yu Daon đánh bại một lần.
“Vậy thì tôi sẽ thắng”
Yu Daon mỉm cười nhẹ nhàng.
“Điều quan trọng là dù có chết bao lần đi nữa, nếu tôi vẫn ở đó chặn đường hắn, tên đó sẽ phải chết rồi quay lại đối mặt với tôi”
“...Đúng vậy”
“Không ai có thể đánh bại tôi về khoản đó cả”
“...Tạm thời thì tôi sẽ ghi nhớ điều đó”
Kể cả khi Yu Daon không chết đi nữa, việc đó vẫn là quá tàn nhẫn đối với cô ấy.
“Tôi sẽ rất cảm kích nếu anh cân nhắc đến việc đó”
Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng và mở cửa vào Phòng Nhân sự.
“Anh hẳn đã phải giải quyết xong việc gì đó nếu vội vã chạy đi xong rồi trở lại với vẻ mặt an tâm như này nhỉ”
Song Ahrin lẩm bẩm một cách thờ ơ.
“...Anh không sao chứ?”
Jang Chaeyeon kiểm tra biểu cảm của tôi.
“Ừm, tôi ổn”
Tôi trả lời hai người họ và về chỗ của mình.
Tôi nên kiểm tra lại những thứ mình cần để ý trước khi bắt đầu vào làm bảng tính lương.
Đầu tiên là tên hồi quy giả, rồi con cá, và viên vitamin.
Chắc dừng lại ở đây là được rồi nhỉ?
Về Chi nhánh Gangdong thì chúng tôi chỉ cần không dính líu vào đó.
Nên là chắc không có gì nghiêm trọng đâu.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu làm bảng tính lương.
Tạm thời thì hãy tận hưởng quãng nghỉ này nào.
“...Hửm? Tuyết đang rơi kìa!”
“Đừng có nói mấy thứ linh tinh”
“Không phải đâu, nhìn này! Bên ngoài đang có tuyết rơi đấy! Nhưng mà bây giờ đang là mùa hè mà nhỉ?”
“Đừng có nói linh—Có thật này?”
…Hãy tận hưởng quãng nghỉ này nào.
***
-Vùuuuu!!
Một cơn gió mạnh thổi qua.
“...Tại sao…”
“Nếu có thời gian để đứng đấy nói thì mau đi nhanh lên! Tôi sắp chết cóng rồi đây này!”
Song Ahrin bước lên đầu, hét to.
Tôi nhìn thằng về trước.
Bão tuyết đang nổi lên dữ dội, và cuốn sổ hướng dẫn đã đóng băng một nửa.
“Nhưng không phải thế này giống như chúng ta đang đi cắm trại sao?”
“Im lặng”
Jang Chaeyeon nói với giọng vô cảm, nắm lấy tay của Yu Daon, người có vẻ đang tận hưởng việc này, và kéo cô ấy đi qua tôi.
“...”
-Vù!
Sổ hướng dẫn mở ra.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Chú ý hành động]
1. Hãy giữ ấm cho cơ thể.
2. Sau đó, hãy đặt sổ hướng dẫn bên cạnh một lửa trại ấm áp. Cuốn sách sẽ trở nên mềm nhũn khi được rã đông sau khi bị đóng băng.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Hiểu rồi”
Tôi cất lại sổ hướng dẫn vào trong túi áo và bước về trước.
Tại sao việc này lại xảy ra nhỉ?


2 Bình luận
Tfnc