Tôi nhớ là mình đã xem một bộ phim thiếu nhi khi còn nhỏ.
Nó nói về những đứa trẻ tiến vào một ngôi nhà sống và trục xuất linh hồn tà ác trú ngụ ở trong đó. [note71166]
Tôi của hồi bé thực sự đã rất sợ hãi khi xem bộ phim đó.
Và giờ đây khi chứng kiến cảnh tượng một ngôi nhà sống vừa nuốt chửng con người, tôi nghĩ mình đã nhớ lại lý do tại sao lại sợ bộ phim đó khi còn nhỏ rồi.
“...”
Một bức tường, và một con người đã trở thành cây đèn.
Yu Daon đứng cạnh Aileen ở đầu hàng.
“Tôi cũng sẽ đi với cô”
“Nguy hiểm lắm đấy”
“Vì vậy nên tôi mới phải đi với cô”
Yu Daon mỉm cười và tự hào đấm vào ngực mình.
“Tôi lúc nào cũng đi ở phía trước trong Phòng Nhân sự cả”
“Đúng là một người năng động”
“Không phải cô Aileen nên năng động hơn nếu tính theo số tuổi sao?”
Yu Daon nhiều tuổi hơn mà.
Aileen nói chuyện như thế cô ấy đang trong độ tuổi 40 vậy.
“...”
Nghe vậy, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh đang châm chọc về tuổi của tôi đấy à?”
“Đâu có chuyện đó”
“Thật chứ?”
Cô ấy thở dài não nề.
“Xin lỗi nhé. Do còn trẻ nên có khá nhiều người châm chọc tôi về vụ tuổi tác”
“Không sao đâu”
Việc nghe một người ngoại quốc tóc vàng còn trẻ hơn mình kể về việc bản thân bị châm chọc về tuổi tác đúng là lạ thật.
“Ai lại muốn ứng xử như mấy người già khụ khi đối phó với quái vật hay dị thể quản thúc cơ chứ?”
“Tôi hoàn toàn đồng ý”
Song Ahrin nói tiếp, đồng cảm với tiếng thở dài của Aileen.
“Sao mấy người đó không tập trung vào công việc của mình đi hả? Lúc nào cũng khiến người khác mệt mỏi với chuyện bên ngoài chẳng liên quan gì”
“Cô thường bị như vậy sao?”
“Thường xuyên luôn. Áp lực công việc đến từ con người chứ không phải chính bản thân công việc”
Song Ahrin thở dài, và Aileen gật đầu đồng tình.
“Trưởng phòng của chúng ta đâu có như vậy”
“Ông ấy thì ngầu một cách kỳ lạ đấy chứ”
“Ngay từ đầu thì ông ấy cũng không có tham vọng quyền lực gì mà”
Song Ahrin gật đầu đáp lại lời của tôi, và Aileen cũng gật đầu đồng tình.
Trưởng phòng không có hứng thú với mấy thứ như vậy.
-Két, két…
Tôi bước đi từ từ và quan sát xung quanh.
Một cây đèn không tương xứng với tòa nhà hiện đại đang lắc lư.
Mỗi khi tôi nhìn xung quanh…
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: WJDDBSALS]
[Tuổi: X]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: Hấp thụ]
[Tiểu sử: Thứ này đang sống]
[Điểm yếu: Đang sống nghĩa là có thể bị giết]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vẫn chỉ có một phần miêu tả khác mỗi cái tên đó xuất hiện.
Nếu suy đoán của tôi là đúng thì chúng là những con người đã trở thành những món đồ nội thất.
Tôi quay sang Yu Daon.
“Cô Daon, tôi thực sự xin lỗi”
“Tôi cần phải xử lý mấy cây đèn sao?”
“...Sao cô biết?”
“Bởi vì anh Jaehun cứ nhìn nó suốt mà”
Yu Daon trả lời một cách bình thường, rồi vươn tay ra nắm lấy phần thân đèn, nhưng lại ngay lập tức nhăn mặt khó chịu.
“Hừm…”
“Có gì không ổn sao?”
“Không phải. Việc là…”
Yu Daon lẩm bẩm trong khi chau mày lại.
“Nó có cảm giác rất quái dị, giống như đang chạm vào da thịt con người vậy. Kể cả nhiệt độ cũng giống nữa”
“...Chúng ta có nên đặt chúng vào nơi nào đó an toàn không?”
Nếu những món đồ này thuận theo ý chí của ngôi nhà và lại nổ tung như trước đó hoặc tấn công chúng tôi thì đúng là rắc rối lớn.
Với cả, tạm thời thì những người bị biến thành đồ nội thất đều không có tội gì cả.
“Một nơi an toàn…”
Yu Daon lẩm bẩm, rồi đi đến lối ra và đặt cây đèn xuống.
“Nếu cần thiết thì sẽ dễ dàng mang chúng theo khi đặt ở đây nhỉ? Tôi không biết chúng ta có nên gọi tiếp viện đến hay không”
“Tiếp viện…”
Tiếp viện mà tôi có thể dễ dàng gọi đến và cũng sẽ không gây quá nhiều rắc rối.
Tôi liền lấy điện thoại ra và gọi vào một số.
<Cái gì?>
Sau một hồi chuông ngắn, giọng nói cộc lốc của Trưởng phòng vang lên, và tôi ngay lập tức giải thích toàn bộ tình hình cho ông ấy.
<Chết tiệt, ta đã bảo là mình không tham gia ngay từ đầu—>
“Chỗ này là cô nhi viện, và em nghĩ là còn có cả trẻ con nữa. Xin Trường phòng hãy giúp chúng em”
<...Ta sẽ đến đó nhanh nhất có thể>
Trưởng phòng thở dài trước lời của tôi rồi ngắt máy sau khi nói vậy.
“Trưởng phòng bảo là ông ấy sẽ lo việc đó nên là không sao đâu”
Tôi không biết gì khác ngoài việc ông ấy rất siêu phàm trong việc bảo vệ bản thân nên là ông ấy sẽ lo được việc đấy thôi.
“Cô Song Ahrin, thực sự có người còn sống ở đây sao?”
“...Phải”
Song Ahrin gật đầu trong khi đang nhắm mắt lại tập trung.
“Không có cảm xúc nào khác ngoài nỗi sợ thuần túy. Đây là một cảm xúc mà chỉ người còn lý trí mới có được”
“Vậy thì ta nên đi nhanh hơn thôi”
Chúng tôi tiến sâu hơn nữa vào bóng tối.
***
“Tôi cũng có thể cảm nhận được nó ở trong này”
Song Ahrin nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc trước cánh cửa đánh số 101.
“Anh Jaehun có nhìn thấy gì không?”
Yu Daon nhìn tôi trong khi giữ lấy tay nắm cửa.
“...”
Tôi tập trung vào cánh cửa nhưng vẫn không nhìn thấy gì nên chỉ lắc đầu, và Yu Daon ngay lập tức đẩy mở cánh cửa.
-Két…
Ngay khi chúng tôi vừa mở cửa, một tiếng bước chân vang lên, và một ai đó liền đứng trước chúng tôi với hai tay dang rộng để chặn đường.
Một cô bé mới tầm độ tuổi học sinh cao trung, có lẽ là chỉ vừa mới đi học về.
Cô bé đang mặc đồng phục trường, mái tóc đen của cô bé rủ xuống tận vai, nổi bật với những lọn tóc màu hồng.
Đôi mắt của con bé ánh lên một màu xanh kỳ lạ, và con bé đang trừng mắt nhìn chúng tôi.
“Chị ơi!”
Khi nhìn ra phía sau cô bé, tôi phát hiện ra những đứa trẻ đang nhìn con bé một cách lo lắng.
“...”
Một cửa sổ trong suốt xuất hiện trên đầu cô bé.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Park Yeeun]
[Tuổi: 17]
[Đặc trưng: Khuân vác]
[Khả năng: -]
[Tiểu sử: Cô ấy đã mất mẹ trong một vụ tai nạn xe, và mất bố trong một biến cố nào đó. Trước khi nhận ra, cô ấy đã ở trong cô nhi viện của Cục Quản thúc]
[Điểm yếu: Cô ấy chỉ là một người bình thường. Nếu bị tấn công vào chỗ hiểm, cô ấy sẽ chết]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Park Yeeun.
Vậy ra tên của nữ sinh này là Park Yeeun.
“Mấy người là ai?”
“À, ừm…”
Tôi nên giải thích về Cục Quản thúc thế nào đây?
“Ừm, bọn anh đến để cứu mấy đứa…”
“Cục Quản thúc sao?”
Trong một khoảnh khắc, tôi liền tự hỏi tại sao đứa trẻ này lại biết về Cục Quản thúc.
Nhưng rồi khi suy nghĩ kỹ hơn, tôi nhớ rằng người đàn ông đã bảo là mình đến cứu con gái khỏi Bệnh Viện Đại học Gangseo, nên cũng không lạ gì nếu cô bé biết về Cục Quản thúc.
“...Đúng vậy”
Chỉ khi ấy thì vẻ mặt của cô bé mới bừng sáng.
“Mấy đứa, ông chú này đến cứu chúng ta đấy”
Ông chú?
Tôi mới chỉ trong độ tuổi 20 thôi mà.
“Thật sao ạ?”
“Ừm, ừm. Đúng vậy đó”
Khuôn mặt của những đứa trẻ tràn ngập hy vọng.
“Chúng ta có thể thoát ra ngoài rồi ạ?”
“Đương nhiên rồi”
Park Yeeun ân cần nói với những đứa trẻ rồi nhìn tôi.
“Nơi này đã đột nhiên trở nên kỳ lạ ạ”
“Kỳ lạ như nào?”
“Đột nhiên bức tường sống dậy…Các thầy cô đã bị tấn công khi đang cố gắng sơ tán chúng cháu. Mọi người không bị tấn công trên đường đến đây sao?”
“Bọn chú đến đây an toàn mà không gặp rắc rối nào cả”
“Lạ thật đấy…”
Park Yeeun lẩm bẩm với vẻ thắc mắc, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi.
“Trước hết thì cháu muốn mọi người đưa bọn trẻ ra trước ạ…”
“Phải ha”
Do không biết sẽ có chuyện gì xảy ra trong này, chúng tôi không nên nán lại đây quá lâu.
“...Mọi người đến đây để giải cứu bọn trẻ nhỉ?”
“Đúng vậy”
Đúng hơn thì chúng tôi đến đây để bắt một người.
“Vẫn còn những đứa trẻ khác ở sâu bên trong. Các thầy cô trước đó đã nói rằng họ đang sơ tán bọn trẻ đến phòng trú ẩn, nên cháu nghĩ là tốt nhất chúng ta nên đến đó trước ạ”
“Nó sẽ nguy hiểm đấy”
“Không sao đâu ạ. Cháu, ừm, cháu có cách của mình”
Cô bé nói lắp vài lần, và tôi liền nghĩ đến từ ‘Khuân vác’ mình đã nhìn thấy trước đó.
Tôi vẫn chưa biết nó có nghĩa là gì cả.
“Được rồi. Vậy thì…cần có ai đó đưa bọn trẻ ra ngoài”
Nếu lời khai của Park Yeeun là đúng thì chúng tôi không thể để bọn trẻ tự mình đi ra ngoài được.
Tôi cần một ai đó có thể bảo vệ tốt bọn trẻ và cũng có thể phản ứng nhanh nhạy khi cần thiết.
“Cô Chaeyeon. Trưởng phòng sẽ ở bên ngoài, nên cô hãy đưa bọn trẻ đến chỗ ông ấy, và nếu không có gì nguy hiểm thì hãy quay lại hội nhóm với chúng tôi”
“Ừm”
Jang Chaeyeon gật đầu như đã đoán trước được rằng mình sẽ được gọi và nhìn bọn trẻ.
“Chị sẽ dẫn mấy đứa”
“Cảm ơn chị gái xinh đẹp!”
Bọn trẻ cúi đầu chào chúng tôi.
Tại sao Jang Chaeyeon được gọi là chị còn tôi thì là chú cơ chứ?
Trái ngược với cảm giác uất ức của tôi, Jang Chaeyeon khẽ mỉm cười và dùng cử chỉ bảo bọn trẻ đi theo.
“Vậy thì, cẩn thận nhé”
“Không sao đâu. Vẫn còn ba người kia mà”
“Dù vậy đi nữa…”
“Không cần lo quá đâu”
Jang Chaeyeon vẫy tay và dẫn bọn trẻ đi về hướng ngược lại.
“Hướng này ạ”
Sau khi nhìn bọn trẻ đi khỏi tầm mắt, Park Yeeun vươn ra và bắt đầu dẫn đường.
“Trước hết thì cháu hãy giải thích về những gì đã xảy ra đi”
“Vâng ạ”
Trước lời của tôi, Park Yeeun hít một hơi sâu rồi bắt đầu nói.
“Cháu nghe được từ quản lý là đột nhiên có một vị khách đến đây. Và rồi nơi này bắt đầu thu hẹp lại…, những bức tường bắt đầu nuốt chửng con người, rồi các thầy cô đã chạy đi cùng bọn trẻ ạ”
“Đột nhiên sao?”
“Mà, chính xác hơn thì…người đó có mang theo một cái chong chóng ạ”
“Vậy thì khả năng cao cái chong chóng đó là vấn đề rồi”
“Trước hết thì chúng ta nên kiểm tra phòng trú ẩn ạ. Những người lớn bảo rằng nơi đó tương đối an toàn ạ”
Chúng tôi đều gật đầu, và Park Yeeun bắt đầu dẫn đường.
“...Mọi người đến từ Cục Quản thúc nhỉ?”
“Đúng rồi”
“Làm việc ở Cục Quản thúc có điểm gì tốt không ạ?”
“Có điểm gì tốt không sao?”
Tôi nên giải thích thế nào đây?
Khi tôi đang cẩn thận lựa chọn lời nói của mình, cô bé đã lên tiếng.
“Cháu cũng muốn vào làm trong Cục Quản thúc ạ”
Park Yeeun lẩm bẩm trong khi bước đi bên cạnh tôi.
“Bố cháu đã đến giải cứu cháu rồi biến mất. Cháu được bảo rằng nơi đó là Bệnh viện Đại học Gangseo”
“Vậy sa—”
“Và cháu cũng nghe được rằng bố đã chết ở đó”
“...Ra là vậy”
“Cháu muốn đến Cục Quản thúc và trả thù ạ”
“...”
Tôi nên nói gì đây?
Trong khi tôi còn đang suy ngẫm, một con đường bị lấp đầy bởi đống đồ linh tinh hiện ra trước mắt chúng tôi.
Chúng đã chất đầy đến mức che đi cả bức tường.
“...Rào chắn sao?”
Để chống lại thứ gì?
Và đống đồ này có thể xuất hiện từ đâu ra trong một khoảng thời gian ngắn như vậy?
Trong khi tôi còn đang nhìn rào chắn với biểu cảm thắc mắc, Park Yeeun đã xắn tay áo lên.
“Cháu đang làm gì đấy?”
“Cháu định di chuyển đống này đi ạ”
“Cháu biết người đã xếp đống đồ này à?”
“Thì cháu đã tự mình xếp hết đống này đấy ạ?”
“...Cháu có nhiều thời gian vậy à?”
“À…”
Park Yeeun để lộ ra vẻ mặt ngại ngùng trước lời của tôi, rồi hắng giọng và quay về phía này.
“Xin mọi người đứng nói với ai về chuyện sắp xảy ra sau đây ạ”
-Rắc!
Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ đôi tay mảnh mai của cô bé, và…
“Gư!”
Park Yeeun nhấc đống đồ linh tinh lên bằng cả hai tay rồi đặt chúng lên lưng mình.
“Phù…”
Và cứ như vậy, một núi đồ đã được đặt trên lưng con bé như một người tiều phu đang nhặt củi.
“...Cháu có thể thể nâng cả đống đồ đó như này đấy ạ?”
Cảm giác khi nhìn một nữ sinh trẻ hơn mình tận vài năm tuổi đang nhìn mình với một núi đồ trên lưng đúng là quái lạ thật đấy.
Park Yeeun, cô bé là một người khuân vác theo đúng nghĩa đen luôn.


2 Bình luận