Một người bị trồng xuống đất là như nào nhỉ?
“Gừ gừ!”
Đây chính là một ví dụ hoàn hảo.
Người đàn ông đã bị cắm thẳng xuống đất chỉ có cái đầu nhô ra, và người chịu trách nhiệm cho việc này đang nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm.
“Tôi có nên giết anh ta trước khi đi không?”
“Đợi đã”
Tôi nheo mắt lại nhìn người đàn ông.
Ngay sau đó, một cửa sổ trong suốt xuất hiện trên đầu anh ta.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Choi Sunghoo]
[Tuổi: 30]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Một thành viên của Phòng Quản thúc. Anh ta bị phái đến chiến dịch chèn lần thứ hai một cách vội vàng, nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là một linh hồn vụn vỡ và một cái vỏ trống rỗng]
[Điểm yếu: Anh ta vẫn là con người dù chỉ cứng cỏi hơn một chút và không cảm thấy đau]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi cứ tưởng là do đã biến đổi nên anh ta đã không còn là con người nữa.
Cái này khác với biến dạng con người thông thường à?
Tôi nhìn vào người đàn ông đang la hét và suy ngẫm.
Không có cách nào biến anh ta trở lại sao?
Một linh hồn vỡ vụn và một cái vỏ trống rỗng.
“...”
Như sổ hướng dẫn đã bảo, chúng tôi phải giết anh ta một cách triệt để.
Vậy thì—
Trước khi tôi có thể nói gì, Jang Chaeyeon đã vươn tay ra rồi siết chặt lại, rồi cổ của người đàn ông bị vặn đi 180 độ, và tiếng hét dừng lại.
“Giết anh ta là việc nên làm”
Jang Chaeyeon nhìn tôi và nói với giọng vô cảm.
“Đây hoàn toàn là quyết định của tôi. Anh có chửi rủa tôi cũng không sao cả”
“...Không, tôi cũng sẽ làm điều tương tự”
“Ừm”
Có lẽ đây là cách cô ấy thể hiện sự quan tâm chăng?
Jang Chaeyeon trả lời ngắn gọn và quay người bước đi.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển, phụ thuộc vào ánh sáng từ chiếc đèn cắm trại trong bóng tối.
“Bao nhiêu ngày đã trôi qua rồi?”
“Đến hôm nay là chính xác hai ngày”
Jang Chaeyeon ngay lập tức trả lời câu hỏi của tôi.
“Nếu là như vậy thì chúng ta vẫn còn chút thời gian”
Làm xong sớm cũng chả mất gì.
Đương nhiên, đấy là trong trường hợp những người khác cũng đang đóng cái chèn ở những nơi khác ngoài phía đông.
Và chúng tôi cũng phải nghĩ đến trường hợp thất bại nữa.
“Nếu những người khác thất bại, có thể chúng ta cũng sẽ phải đi đến những hướng khác”
“Này, đừng có nói mấy thứ xúi quẩy như vậy chứ. Nếu mà anh cứ thốt ra mấy lời đó thì coi chừng nó sẽ trở thành sự thật đấy”
Song Ahrin hoảng sợ đập vào tay tôi, còn Yu Daon thì chỉ mỉm cười và gật đầu.
“Dù có gì xảy ra đi chăng nữa, chúng ta chỉ cần giải quyết nó thôi phải không?”
“Phải. Mọi người, hãy nhìn qua thứ này một chút”
Tôi rút ra cái búa từ trong túi, và Yu Daon mở to mắt nhìn qua lại giữa tôi và cái búa.
“Hở, đây là gì vậy?”
“Là thế này…”
Vừa bước đi, tôi vừa chậm rãi giải thích về cái búa cho những người khác.
“Cái búa và cái đe?”
Song Ahrin híp mắt lại như rơi vào trầm tư và lẩm bẩm.
“Chúng ta có cái búa, nhưng không có cái đe nào cả”
“Chính là như vậy”
“Vậy thì ta phải tìm cái đe à?”
“Cái đó thì…”
Tôi nhớ lại những gì được viết trong sổ hướng dẫn.
Người sẽ đóng cái chèn vào và người với ý chí mạnh mẽ.
Tôi đã phần nào đoán ra việc phải làm, nhưng cũng chưa cần phải nói ra gì hết.
Nếu là Jang Chaeyeon và Yu Daon thì họ có vẻ sẽ lo lắng không cần thiết.
Còn về Song Ahrin thì tôi không chắc lắm.
“Dù sao thì, là như vậy thôi”
“Mà, được thôi. Nếu đã đưa ra đáp án rồi thì chúng ta chỉ cần thực hiện nó”
Song Ahrin nói xong, và không gian lại trở nên im lặng.
Chúng tôi tiếp tục bước đi mãi qua khu rừng tối tăm.
***
“Hửm”
Sau khi đi được một thời gian, Yu Daon đột nhiên dừng lại và chỉ lên trời.
“Chuyện gì vậy?”
“Mặt trời đang lên kìa”
Tôi cũng ngẩng đầu nhìn theo lời của cô ấy.
“Thực sự này”
Bầu trời đêm đang dần hửng sáng.
Cúng lúc đó, tôi cuối cùng đã nhìn thấy rìa khu rừng ở cuối tầm mắt của mình.
“Đó là…một khu đất trống nhỉ?”
“Có vẻ là vậy”
Tôi nheo mắt lại cùng Yu Daon và nhìn về xa xa.
Nó là một khu đất trống rộng lớn.
Ở phía sau nó trải dài một thảo nguyên mênh mông vô tận.
“Mọi người hãy ở yên đây”
Yu Daon nói với giọng nghiêm túc rồi bước ra khỏi khu rừng.
Cô ấy đã đi ra trung tâm được bao xa rồi?
Cô ấy kiểm tra thứ gì đó rồi quay lại, vẫy vẫy tay như để ra hiệu là mọi thứ đều ổn.
“Ta đi thôi”
Chúng tôi đi ra ngoài theo Yu Daon, và hiện ra trước mắt chúng tôi là cái hố lớn như đã thấy trước đó.
Nó mang lại một cảm giác khó chịu.
Nó như thể là có ai đó đã đào một cái lỗ ngay giữa khu rừng, là một vùng đất khô cằn không có lấy một cái cây ngọn cỏ, chỉ có bụi đất đỏ bay lên trong gió.
Và ở trung tâm nơi này là—
“...Ôi trời”
“Tôi vừa kiểm tra xong, và nó cũng không cắn đứt đầu tôi hay là khiến tôi mất trí khi đến gần”
Yu Daon quay người về sau.
Những cây gai sắc nhọn nhô ra xung quanh cái chuông.
Điểm khác biệt là cái chuông được làm từ đá, và cả phần chuôi cầm lẫn thân chuông đều dính đầy máu.
Chuôi cầm được phủ kín bằng những dấu vân tay, như thể đã có vô số người nắm lấy nó.
Ánh nắng chiếu vào cái chuông, và một cửa sổ trong suốt hiện lên.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Cái chèn]
[Tuổi: -]
[Đặc trưng: Chèn]
[Khả năng: Chèn]
[Tiểu sử: Đã có hàng trăm tỷ sinh mạng hy sinh. Và để ngăn chặn thứ này, nhân loại cũng đã diệt vong hàng trăm lần nữa. Cài chèn trước mặt bạn chính là kết tinh của tất cả những hy sinh đó. Người với ý chí mạnh mẽ sẽ lại giữ lấy cái chèn trong khi bạn đóng nó xuống. Nếu quá khó khăn, hãy mượn sức mạnh của những người khác]
[Điểm yếu: Cái chèn đã bị rút ra. Nếu cứ để nguyên như vậy, nó sẽ bị phá hủy]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Có vẻ đây là cái chèn”
“Phải ha. Kể cả khi có hỏi một người không biết gì đi nữa thì họ cũng sẽ biết đây là cái chèn thôi”
Song Ahrin lẩm bẩm trong khi nhìn cái chèn.
“Vậy, chúng ta phải làm gì đây?”
“Thì đấy”
Tôi thoáng liếc nhìn cái chuông.
Sổ hướng dẫn rơi ra khỏi túi của tôi và lật mở.
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
Chỉ có một trang giấy trống không.
Cái gì đây, người muốn nói gì vậy?
Trong khi đang nhặt sổ hướng dẫn lên, tôi cảm nhận được ánh mắt đang nhìn chằm chằm về đây và quay sang nhìn.
Yu Daon đang nhìn vào sổ hướng dẫn.
“...Ừm”
Cô ấy gật đầu như thể đã rõ gì đó.
“Cô Daon?”
“Hở? À. Không có gì đâu”
Yu Daon liền lắc đầu, và Jang Chaeyeon lại nhìn tôi.
“Chúng ta sẽ phải làm gì?”
“Tôi sẽ lo việc này”
“...Như vậy có ổn không?”
Jang Chaeyeon im lặng nhìn tôi rồi quay sang Yu Daon.
“Tôi nghĩ Yu Daon sẽ hợp với việc đó hơn”
“Tôi cũng nghĩ vậy”
Yu Daon gật đầu.
“Kể cả khi cơ thể tôi nổ tung đi nữa thì cũng không có vấn đề gì cả. Tôi sẽ không chết đâu”
“Tôi không nghĩ nó sẽ như vậy đâu”
“Ể…? Vậy thì…”
“Nó là vấn đề về tinh thần”
Như thể đã hiểu ẩn ý của tôi, Song Ahrin gật đầu và chen vào.
“Vậy nên anh mới bảo là mình sẽ làm nó”
“Đúng vậy”
“...Tôi không muốn thừa nhận chút nào, nhưng trong bốn người chúng ta thì anh là người tốt nhất rồi”
Song Ahrin nhắm chặt mắt rồi lại mở ra nhìn tôi.
“Tôi có thể giúp gì không?”
Phán đoán và lựa chọn nhanh nhạy rất giống cô ấy.
“Trước tiên thì…”
Tôi nhìn những người khác.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
“Khi tôi nắm lấy cái chuông đó, hãy đóng nó bằng cái búa”
“Tôi hiểu rồi”
Jang Chaeyeon gật đầu rồi cầm lấy cây búa trong tay.
“Cô Song Ahrin”
“Tôi đang nghe đây”
“Nếu thấy là có đòn tấn công tinh thần đan đến, xin hãy dẫn mọi người đi để tránh nó, hoặc ít nhất hãy sử dụng thôi miên lên bọn họ”
“...Tôi sẽ thử”
Song Ahrin đáp lại, có vẻ bất mãn.
“Cô Daon”
“Vâng”
“Nếu cần thiết, tôi có thể sẽ phải đổi chỗ với cô, và có thể sẽ có thứ gì đó lao tới tấn công, nên cô Daon hãy ở sát cạnh tôi”
“Đấy là sở trường của tôi rồi”
Yu Daon chạy ra đứng bên cạnh tôi.
Tôi giữ sổ hướng dẫn bằng tay trái rồi nắm lấy chuôi cầm của cái chuông.
Vẫn chưa có gì xảy ra cả.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
Nghe tôi gọi, cô ấy nâng tay lên, và cái búa lơ lửng rồi gõ xuống cái chuông.
-Keng!
Ngay khi am thanh trong trẻo không giống như gõ vào đá vang lên.
“Anh Jaehun!”
Tôi mất ý thức.
***
Tôi lạc lõng ở trong bóng tối.
Chỉ mới vừa đây thôi tôi còn đang nắm lấy chuôi cầm của cái chuông.
Đây là một không gian khác, hay là ý thức của tôi đã bị chuyển đi đâu?
“Dậy đi”
Một ai đó vỗ vào vai tôi.
Một giọng nói quen thuộc.
Đó là giọng nói tôi nghe được khi sử dụng sổ hướng dẫn như một cái khiên, và cả khi ở trong nhà hát.
Khi quay về sau, một đứa trẻ trong bộ váy đen đang nhìn tôi với biểu cảm nghiêm túc.
Một cô bé với mái tóc đen và khuôn mặt hiền hòa, vẫy gọi tôi từ trong bóng tối.
Tôi cố nói gì đó nhưng không được, như thể bị một cây gai khổng lồ kẹt vào cổ họng.
“Cậu không cần nói gì cả”
Đứa trẻ gật đầu rồi nắm lấy tay tôi.
Kỳ lạ là, tôi không cảm nhận được gì.
“Không sao hết”
Giữ lấy bàn tay của tôi, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tớ đang ở đây rồi”
Và rồi—
-Keng!
Một tiếng chuông trong trẻo đánh thức tôi.
Rồi ngay sau đó, một cơn đau đầu lại ập đến.
“Anh tỉnh dậy rồi!”
Tôi nghe được giọng của Yu Daon từ đằng sau.
“Tôi gõ xuống đây!”
Jang Chaeyeon hét lên từ xa, rồi vung tay xuống.
Một cơn gió dữ dội bao quanh tôi, và Yu Daon đang quỳ xuống ở bên cạnh tôi.
Cơ thể và khuôn mặt của cô đã chi chít những vết xước bởi cơn gió, nhưng rồi chúng lại trở về như bình thường, và cô ấy vẫn không mảy may quan tâm vào nhìn vào mắt tôi.
Ngược lại, cơn gió này không có ảnh hưởng gì đến tôi, và cơ thể tôi cũng không có vết thương nào cả.
“Anh Jaehun!”
“Gư…!”
Tôi cố đáp lại cô ấy, nhưng lại không thể mở miệng do cơn đau đầu dữ dội như muốn xé toạc thái dương của tôi, rồi Yu Daon đặt bàn tay của mình lên bàn tay đang nắm lấy cái chuông của tôi.
“...!”
Yu Daon thoáng mở to mắt.
-Phập!
Tôi nghe được tiếng đâm thủng da thịt.
Cơn đau đầu giảm đi một so với trước.
Chuyện gì đang xảy ra đây?
Có phải là Yu Daon đang chia sẻ gánh nặng với tôi?
Sao cô ấy lại biết được việc này?
Yu Daon siết chặt lấy tay của tôi.
“Anh không cần phải nói gì hết”
Cô ấy mở miệng nói với giọng điềm tĩnh.
-Phập!
Lại là tiếng đâm vào da thịt đó.
Như thể là một ảo giác, hình ảnh của đứa trẻ và Yu Daon chồng lên nhau.
-Keng!
Tiếng chuông vang lên lần nữa trong đầu tôi.
“Gư…!”
Cùng lúc đó, mưa bắt đầu trút xuống.
Thời gian nhanh chóng tăng tốc.
Ngày đêm cứ lặp đi lặp lại liên tục trong khi tiếng chuông vang lên trong không ngừng.
“Hà…hà…!”
“Không sao đâu”
Yu Daon vỗ nhẹ vào lưng tôi như thể đang trấn an một đứa trẻ.
-Phập!
Tôi lại nghe được âm thanh đó.
Tôi quay đầu nhìn về phía cánh tay còn lại của Yu Daon.
Cô ấy đang liên tục đâm thủng tay mình bằng những cây gai mà tôi đã nhìn thấy trước đó.
-Phập!
“Anh Jaehun có thể làm được mà”
Cô ấy một lần nữa đâm thủng bàn tay đang chảy máu của mình bằng cây gai.
-Phập!
Máu bắn ra mặt đất.
Cô ấy không miễn nhiễm với những đòn tấn công tinh thần.
Cô ấy đang liên tục làm đau bản thân và chia sẻ gánh nặng này với tôi.
-Keng!
Tiếng chuông vang lên lần nữa, và giọng nói của Song Ahrin vang đến tai tôi từ phía xa.
“Này!! Cẩn thận đấy!”
Cẩn thận?
Cố phớt lờ cơn đau đầu, tôi nâng tầm mắt của mình lên.
Từ lúc nào, một cái hố đen đã ở trên đầu tôi.
Tôi đau đớn nhìn vào cửa sổ trong suốt.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Cánh cổng]
[Tuổi: -]
[Đặc trưng: Dịch chuyển thời gian]
[Khả năng: Dịch chuyển thời gian]
[Tiểu sử: Thành công đóng cái chén xuống đương nhiên sẽ mời gọi vô số rào cản]
[Điểm yếu: Nếu bạn tìm ra và giết chết sinh vật tạo ra hiện tượng này, nó sẽ biến mất]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chúng tôi đã thành công rồi sao?
-Keng!
Cùng lúc cây búa gõ mạnh xuống cái chuông.
-Rắc!
Âm thanh thứ gì đó tan vỡ vang lên, và cái lỗ mở rộng hơn.
Một trọng lực khủng khiếp bắt đầu kéo lấy cơ thể tôi đi.
“Cẩn thận!”
Cùng lúc đó, một lực mạnh bắt đầu kéo lấy cổ áo tôi.
Jang Chaeyeon đang dùng năng lực dịch chuyển đồ vật của mình để giữ tôi lại à?
Trong khi đang nghĩ vậy với cơn đau đầu dai dẳng—
-Rẹt!
Âm thanh cổ áo tôi bị xé rách vang lên, và cơ thể tôi bị kéo lên không trung.
[Chí mạng: 1->2]
Một cửa sổ trong suốt xuất hiện.
Chúng tôi thành công rồi.
Tôi nghĩ vậy trong khi bị hút vào lỗ đen.
“Anh Jaehun!”
Yu Daon nắm lấy chân tôi và bám vào.
Khi tôi quay lại nhìn hai người còn lại, họ đang cố vươn ra với vẻ mặt như thể thế giới đã sụp đổ.
***
“...heon”
“...Jaehun…”
“Anh Jaehun!”
“Ah!”
Tôi mau chóng mở mắt, và Yu Daon đang quỳ xuống lắc vai tôi.
“Cài gì? Sao chúng ta còn sống được vậy?”
“Còn sống hay không thì, tôi chỉ vừa mới tỉnh dậy sau khi bị hút vào và đã xuất hiện ở đây rồi”
“Đây là đâu?”
“Hừm…Tôi không biết”
Giọng Yu Daon nhỏ dần đi, và cô ấy nhìn xung quanh.
Nơi đây là một tàn tích.
Những tòa nhà đều đã bị phá hủy như vừa trải qua một cuộc chiến tranh, và không có chút dấu vết nào của con người.
“Đây là đâu?”
Tôi nhìn xung quanh
Không thể thấy bất cứ một sinh vật sống nào cả.
Như thể đây là một thế giới sau sự diệt vong của nhân loại mà tôi chỉ nhìn thấy trong mấy bộ phim vấy.
Thế giới đó đang hiện ra ngay trước mắt tôi.
“...Không phải đó là trụ sở sao?”
Trong khi tôi đang lo lắng quan sát xung quanh, Yu Daon kéo lấy tay áo tôi.
“Ừm…?”
Tôi nhìn lên theo hướng cô ấy chỉ đến.
Một tòa nhà quen thuộc.
Trước mắt tôi là Chi nhánh Gangseo của Cục Quản thúc đã bị phá hủy một nửa.


5 Bình luận