• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web novel

Chương 117: Nếu như tôi đã ở đó

2 Bình luận - Độ dài: 2,328 từ - Cập nhật:

“Kyaaaa!”

“Trời ơi, im lặng hộ cái!”

Park Yeeun vừa la hét vừa chạy đi với chúng tôi, còn Song Ahrin thì đang nhìn con bé một cách khó chịu. 

Park Yeeun dù hét to đến vậy nhưng mà vẫn theo kịp với tốc độ chạy của chúng tôi. 

Không, con bé không phải là đang theo kịp với tốc độ chạy của chúng tôi. 

Khác với tôi, người đã hết hơi từ lúc nào, con bé hét to đến vậy mà còn không thở hổn hển, nên có vẻ là con bé vẫn còn chút năng lượng. 

Dù tôi có nhìn lại bao lần đi nữa, con bé trông như là còn có thể chạy nhanh hơn. 

Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy cổ áo của Song Ahrin, khiến cô ấy giật mình rồi gạt nó đi.

“Làm sao chúng ta có thể thoát ra khỏi đây?”

“Còn cách nào khác ngoài chạy đi à?”

Tôi vội vã chạy đi và nhìn những cánh tay. 

Ban đầu, tôi cứ tưởng chúng chỉ là những cánh tay bình thường thôi nên sẽ không có vấn đề gì. 

Nhưng không chỉ có mỗi mấy cánh tay bình thường. 

-Bằng!

Một bàn tay với móng vuốt dài lao đến chỗ tôi, và khi tôi bắn nó, bàn tay liền chảy máu và biến mất vào trong bức tường. 

Đây mới chính là vấn đề. 

Có vô số bàn tay quái dị giữa những cái bình thường. 

Nếu vậy thì cách tốt nhất là xông qua nhanh nhất có thể. 

“Yeeun! Lối ra ở hướng nào?”

“Ừm, xem nào…!”

Nghe tôi nói, Park Yeeun đảo mắt qua lại và lẩm bẩm một cách hoang mang, và Song Ahrin trừng mắt nhìn con bé, hét to. 

“Chúng ta sẽ chết hết nếu cứ như này đấy! Nhanh lên!”

“Em không thấy rõ được đường bởi vì mấy cái tay!”

“Đây là nơi nhóc sống mà, tại sao nhóc lại không biết đường hả!?”

“Bố mẹ em cũng chỉ mới mất không lâu trước đây thôi mà!”

Song Ahrin khép miệng lại trước lời của Park Yeeun, và bầu không khí thoáng rơi vào im lặng. 

“...Cái…cái đó…”

“Anh xin lỗi nhé. Chị gái này có tính cách hơi dở tệ một chút, nhưng mà anh nghĩ là cô ấy không có ý xấu gì đâu”

“...”

Lần này, Song Ahrin ngậm chặt miệng lại như không có gì để nói, và Park Yeeun hít một hơi sâu rồi chỉ vào một con đường. 

“Là lối này ạ!”

“Được rồi!”

Park Yeeun bắt đầu chạy lên trước, và chúng tôi theo sau con bé. 

Chúng tôi chạy nhanh hết mức có thể qua hành lang đã tối đen lại từ cái bóng của những cánh tay. 

Những người khác có ổn không nhỉ?

Chúng tôi đã chạy được bao xa rồi? 

Và rồi, chúng tôi đã quay về nơi cả nhóm gặp bức tường thịt.

May mắn là Yu Daon và Aileen đã không còn ở đây, cả bức tường thịt trong phòng cũng đã biến mất. 

Bọn họ thành công rồi sao? 

Trong khi chúng tôi đang chạy dọc theo hành lang, một cánh tay đột nhiên chui ra từ bức tường.

Một bàn tay với móng vuốt dài lao đến Song Ahrin. 

-Bằng! 

Tôi nhanh chóng giơ súng lên và bắn nó. 

Cánh tay liền rủ xuống. 

Tôi thực sự không biết khi nào thì nên phản ứng khi chúng có chui ra bất ngờ như—

“Đằng sau!”

Tôi vội vã quay lại trước giọng khẩn cấp của Song Ahrin. 

Một bộ móng vuốt đang lao đến trước cơ thể tôi.

Tôi vội vã xoay người để né, nhưng đã quá muộn. 

-Xoẹt!

Tiếng cắt vào da thịt vang lên, rồi ngay sau đó, tôi bắt đầu cảm nhận được một cơn đau nóng rát ở bên sườn. 

“Gư…!”

“Này!”

“Anh trai!”

Tôi vô thức nhăn mặt lại trước cơn đau khủng khiếp. 

Nhưng nếu dừng lại ở đây thì là kết thúc thật luôn. 

Tôi cố gắng chạy tiếp mà không dừng lại, lấy một tay bịt vết thương của mình.

“Chúng ta sẽ chết nếu dừng lại ở đây đấy! Mau chạy nhanh lên!”

Song Ahrin mở to mắt khi nhìn thấy vết thương của tôi, và cô ấy chỉ vào nó trong khi che miệng lại. 

“Anh, anh, máu kìa…!”

“Đừng nói gì cả! Càng nhìn thì chỉ càng thấy sợ thôi!”

Vết thương đủ sâu để tôi có thể cảm nhận được với tay mình.

Có lẽ tôi cuối cùng cũng phải đến bệnh xá của Cục Quản thúc rồi. 

Mắt tôi nheo lại do cơn đau, và bước chân của tôi theo đó cũng chậm lại. 

Tôi vẫn phải đi xa hơn nữa, không thể dừng lại ở đây được. 

“Này, giữ tỉnh táo đi!”

“Tôi vẫn đang tỉnh táo đây…!”

Song Ahrin cố gắng hỗ trợ tôi.

“Anh mà ngã xuống thì cả hai chúng ta đều sẽ chết đấy! Tôi sẽ chết cùng anh đấy, nên là nhanh đứng dậy đi!”

“Tôi, tôi đang đi đây…!”

Song Ahrin bắt đầu kéo tôi đi.

Bây giờ thì máu đã chảy xuống thấm đến cả quần của tôi. 

Cơn đau khiến cho cơ thể tôi dần gục xuống như một miếng bông thấm nước. 

“Có, có gì đó không đúng. Vết thương này đáng lẽ không thể nghiêm trọng đến vậy…Không, không thể nào…! Khu vực này là…?”

Song Ahrin kéo tôi đi trong khi lẩm bẩm mấy lời không thể nào hiểu nổi. 

Quả nhiên là vết thương chỉ sâu cỡ này thì không thể nào chảy máu nhiều đến vậy. 

Có lẽ là trên móng vuốt có thứ gì đó, hoặc là có ai đó đã sử dụng chiêu trò. 

Khi đang suy nghĩ với ý thức mơ hồ của mình, một câu hỏi liền nảy lên trong đầu tôi. 

Tại sao tên Kim Chanho lại đến cô nhi viện này?

Nó quá khó hiểu và tầm thường để chỉ là một sự trả thù với Cục Quản thúc.

Hắn ta chắc chắn phải có mục đích gì đó ở cô nhi viện. 

Cái chong chóng. 

Ngay từ đầu thì hắn ta lấy cái chong chóng đó đâu ra? 

Làm sao mà hắn biết được cách sử dụng nó?

Như thế là có ai đó, một ai đó biết cách sử dụng dị thể quản thúc một cách thuần thục…

[Trước hết thì…Cậu Kim Wanwoo đây được báo cáo là đã một mình quản lý dị thể quản thúc rất tốt mặc dù tầng hầm bị ngập nước]

Lời khen mà Trưởng Chi nhánh đã nói với tên hồi quy giả khi cô ấy gọi tôi và hắn đến đột nhiên hiện lên trong tâm trí tôi. 

Có lẽ tôi nhảy đến kết luận hơi sớm, nhưng nếu tên hồi quy giả đã gia nhập Phòng Quản thúc và đợi cho đến khi tầng hầm bị ngập nước để học cách sử dụng và lấy đi những dị thể quản thúc, bao gồm cả cái chong chóng thì sao?

“...Cô Song Ahrin”

“Đừng nói gì cả. Anh đang bị chảy máu đấy”

“Ngay bây giờ…! Phải đi đến tầng hầm của Chi nhánh Gangseo…! Những thứ không có ở đó…!”

“Đây là lúc để nghĩ đến chuyện đó hả? Cứ ngậm miệng lại và cầm máu đi…!”

Song Ahrin hỗ trợ tôi với giọng nói run rẩy. 

“Mau lấy lại tỉnh táo đi! Nhanh lên!”

“Tôi vẫn đang giữ tỉnh táo mà…”

“Đâu ra!”

Tôi phải suy nghĩ.

Đó là cách duy nhất để tôi có thể giữ được tỉnh táo.

Tôi cố hết sức hoạt động não của mình và chìm vào suy nghĩ. 

Nếu như cái chong chóng đó ban đầu ở dưới tầng hầm Chi nhánh Gangseo thì sao? 

Và nếu như tên hồi quy giả đã đưa nó cho Kim Chanho thì sao? 

Nhưng vậy thì tại sao tên Kim Chanho lại đến đây? 

Đó là điểm khó hiểu nhất với tôi lúc này. 

Dù có suy nghĩ bao lâu đi nữa, tôi cũng không tìm được lý do nào khiến hắn phải đến đây cả. 

“...Gư…”

“Này, anh vẫn ổn chứ? Mau lấy lại ý thức đi…làm ơn đấy”

Bây giờ thì Song Ahrin đã bắt đầu khóc thút thít trong khi giữ lấy vai của tôi. 

Cơ thể tôi càng ngày càng khó điều khiển hơn khi ý thức của tôi càng trở nên mờ hồ.

Vậy là hết rồi sao? 

Nếu biết việc này sẽ xảy ra thì tôi đã nên dùng sổ hướng dẫn để đỡ đòn không nhỉ? 

Khi vô số những suy nghĩ vô dụng còn đang xoay mòng mòng trong đầu của tôi…

“Em xin lỗi ạ”

“...Hả?”

Một lọn tóc màu hồng lướt qua trước mắt tôi.

Hấp, và rồi một lực khủng khiếp nhấc bổng tôi lên như một tờ giấy. 

“Hả…?”

Park Yeeun đang cõng tôi trên lưng mình.

“Hiện tại thì em đang coi anh trai như là một gánh nặng, nên là có thể cõng anh đi ạ!”

Ai là gánh nặng cơ?

Không để ý đến suy nghĩ của tôi, Park Yeeun bắt đầu chạy đi trong khi né tránh những cánh tay lao đến từ xung quanh. 

“Xin hãy bắn những cánh tay em không thể né được ạ!”

“...Được…!”

“Em chạy đây!”

Park Yeeun bắt đầu chạy với vận tốc tối đa. 

“Này, đợi một chút! Sao con bé lại nhanh vậy chứ?”

Còn Song Ahrin thì chạy đằng sau cô bé với vẻ mặt bất ngờ. 

Đúng như cô ấy nói, Park Yeeun đang chạy với một tốc độ đáng kinh ngạc. 

Như thể đã trở nên nhanh hơn khi đang cõng tôi, con bé nhanh nhẹn né tránh những cánh tay đang lao đến với những bước chân như đang khiêu vũ. 

Chúng tôi đã chạy được bao xa kể từ lúc con bé cõng tôi đi rồi? 

“Ở bên kia! Có ai đó!”

Park Yeeun vội vã hét lên và chỉ tay về trước. 

“...Ai vậy…”

“Ôi, tên điên đó! Này! Mau áp sát vào tường!”

Song Ahrin vội vã hét lên và ép sát vào tường khi nhìn thấy người đó, rồi Park Yeeun cũng làm theo cô ấy. 

“Haha! Hahaha! Hahahaha!”

Tiếng cười sảng khoái của một người đàn ông vang lên. 

Và rồi, có một thứ gì đó lăn qua với tốc độ kinh khủng—

-Vúuuut!

Thứ đó xé nát tất cả những cánh tay ở trên tường, và bọn chúng tan biến thành những đám mây máu.

“...”

“...”

Bạn sẽ không tin điều tôi chuẩn bị nói đâu, nhưng thứ vừa rồi là một người đàn ông đang lăn xung quanh đấy. 

Dù vậy, kể cả khi tôi đã nhìn thấy rõ anh ta, không có cửa sổ trong suốt nào xuất hiện cả. 

Khi Park Yeeun và tôi còn đang nhìn nhau ngơ ngác, Song Ahrin vội vã chạy ra và hét lên. 

“Mau chạy nhanh lên!”

“Ah, vâng, vâng ạ!”

Park Yeeun hoang mang hét lớn và chạy lao đi. 

Không lâu sau, một ai đó đang cố hết sức để xông vào xuất hiện trước cửa. 

“Trưởng phòng, bỏ em ra! Anh Jaehun vẫn ở trong—”

“Không phải là Phòng Cách ly vừa vào rồi à! Mau bình tĩnh lại đi!”

Trưởng phòng đang giữ tay Yu Daon ngăn cô ấy lại ở phía sau, còn Jang Chaeyeon thì đang quay đều tại chỗ.

“Các chị! Anh trai ở đây! Anh ấy đang bị thương nặng!”

Trước giọng nói của Park Yeeun, người đang cõng tôi, hai người họ ngay lập tức quay đầu về đây.

“Anh Jaehun! 

“Anh…!”

Khuôn mặt của hai người họ liền tái nhợt, gần như là xanh xao, khi nhìn thấy tình trạng của tôi.

“Không, tại sao máu lại chảy ra nhiều như này chứ…?!”

“Mau, mau nhanh chóng cầm máu lại…!”

Trưởng phòng chen vào giữa hai người đang hoảng loạn. 

“Bình tĩnh, bình tĩnh lại! Cục Quản quản thúc sắp đến đây rồi, và tạm thời thì, băng gạc! Chúng ở trong xe của ta!”

Yu Daon vội vã chạy đi lấy băng gạc, còn Jang Chaeyeon thì nhìn tôi với khuôn mặt tái xanh. 

“Hãy giữ tỉnh táo”

“...Tôi vẫn đang cố đây”

“Anh đang làm tốt lắm”

Không lâu sau khi Yu Daon băng bó lại vết thương cho tôi, máu bắt đầu thấm qua cả lớp băng trắng. 

“...Vết thương sẽ ngừng chảy máu thôi”

Và rồi Song Ahrin đang đứng bên cạnh quan sát nói vậy. 

“Nó đã đỡ hơn trước rồi đúng không?”

“...”

Cô ấy nói không sai.

Máu đã chảy ra ít hơn nhiều so với khi trước. 

“Làm sao mà…cô biết được vậy?”

“Tôi sẽ giải thích sau. Chỉ vì máu đã ngừng chảy không có nghĩa là anh hết thiếu máu đâu”

Song Ahrin điềm tĩnh nói vậy rồi nhìn hai người kia và mở miệng. 

“Bây giờ thì anh ta ổn r—”

“Vì vậy tôi mới bảo là mình sẽ đi”

Yu Daon ngắt lời cô ấy và nhìn Song Ahrin. 

Tôi không thể thấy được biểu cảm của Yu Daon do mắt đã nhoè lại.

“...Nếu tôi ở đó thì việc này đã không xảy ra rồi”

“...”

Tôi cũng không thể nhìn thấy biểu cảm của Song Ahrin trước lời nói của Yu Daon. 

“Nghỉ ngơi đi”

Còn Jang Chaeyeon thì đang nắm tay tôi mà chẳng đoái hoài gì tới hai người họ. 

Có lẽ bởi vì tôi đang bị thiếu máu, bàn tay của Jang Chaeyeon lại ấm áp hơn mọi khi.

“Chị Chaeyeon…”

“Chị đang nghe đây”

“Em sợ…”

Park Yeeun lẩm bẩm như thể không tin nổi, và rồi tôi ngay lập tức được đưa đến bệnh viện của Cục Quản thúc. 

Đến cái bệnh viện của Cục Quản thúc vừa nổi tiếng mà cũng vừa tai tiếng đó.

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

lần đầu main đến bệnh viện của cục thì phải.
Xem thêm