Rakuin no Monshou
Tập 10
Chương kết
Mười ngày đã trôi qua kể từ chuyến viếng thăm chớp nhoáng của công chúa Vileena tới thành Nedain. Ngày nào lãnh chúa Jarius Abigoal cũng đứng ngồi không yên, chỉ mong sao tình hình chuyển biến.
Chẳng có gì xảy ra cả. Quân đội của tên hoàng thái tử giả mạo vẫn giữ nguyên vị trí trên vùng đồi ngay ngoại thành. Vương đô Solon đã đưa một ngàn quân tới tăng cường cho Nedain, tuy nhiên đạo tiếp viện thứ hai với quân số một ngàn năm trăm người thì vẫn chưa thấy đâu.
Trên hết, lãnh Jarius không thể tập trung toàn bộ lực lượng đối phó với đạo quân đang chực chờ bên ngoài tường thành. Việc y tàn sát những kẻ chống đối ở khu mỏ đá đã gây ra một làn sóng căm phẫn và bất bình trong lòng dân. Nguy cơ nội loạn bắt buộc y phải sắp đặt một bộ phận đáng kể quân đồn trú để đảm bảo trị an.
Boyce, cái thằng ăn tàn phá hại.
Vụ đàn áp đáng lí ra đã có thể giải quyết êm đẹp, chỉ cần bắt vài tên cầm đầu đem xử tử thị uy là xong, ngờ đâu thằng con quý tử của Jarius lại lên cơn loạn sát, giết sạch không tha mạng nào. Đã vậy, nó còn ngang nhiên bắt cóc rồi ăn nằm với một nữ tín đồ theo đạo Badyme rồi còn tùy tiện quyết định rằng mình sẽ kết hôn với cô ta. Xưa nay Jarius chẳng mấy khi phán xét hay nhắc nhở gì thằng con nhưng lần này thì y không lên tiếng không được.
Tình hình nội bộ đang sôi sùng sục tạo gánh nặng lớn lên tâm lí Jarius. Sáng sớm hôm nay, chuyển biến rốt cuộc đã tới. Tin cáo cấp truyền về từ trên mặt thành: quân đội của hoàng thái tử đã bắt đầu hành động.
Cả hai cha con Jarius và Boyce vừa nghe đã phải bật dậy khỏi giường.
Bên ngoài thành, một ngàn quân của tướng Odyne Lorgo đã bắt đầu cho pháo bắn phá.
“Lũ ngu.” Jarius vừa làu bàu vừa vội vàng mặc áo quần. “Bọn chúng hết kiên nhẫn nổi nên chuyển sang đánh liều đây mà.”
Xem chừng Odyne đang muốn nhử quân trong thành xuất chiến. Ông ta chỉ giữ vị trí ở vòng ngoài. Đáp lại, Jarius quyết định không nghênh chiến và lênh cho các họng pháo ở mặt tây nam tường thành bắn trả.
Tiếng pháo rền vang một hồi. Quân phòng thủ trong thành Nedain có tường cao bảo vệ, cộng thêm lợi thế nằm trên cao điểm tự nhiên nhìn ra vùng trống trái nên hỏa lực rất rát khiến quân của hoàng thái tử không thể tiến lên.
Sau chừng năm sáu loạt đạn, quân của hoàng thái tử bắt đầu rút lui. Im ắng được khoảng một giờ thì mọi việc lại lặp lại. Hai bên tiếp tục đấu pháo, kết quả vẫn y hệt, chỉ khác ở chỗ quân của hoàng thái tử không lui theo hàng lối mà tách ra thành nhiều nhóm nhỏ.
“Cái quỷ gì vậy? Bọn chúng rã đám luôn rồi à?” Boyce đã mặc đầy đủ áo giáp, vừa leo lên lưng ngựa thì lại nghe thông báo quân địch rút lui. Gã hậm hực ra mặt, cơn cuồng sát nhộn nhạo trong ruột. “Phụ Thân, để con đem quân ra ngoài truy kích. Phải đánh cho lũ vô kỉ luật đó một trận, không dám lảng vảng quanh thành Nedain thêm lần nào nữa.”
“Đừng.” Jarius lắc đầu. “Cạm bẫy đấy. Xông ra là chết chắc đó con, bọn chúng đang nhử mồi thôi.”
Tên hoàng thái tử giả mạo đã đánh bại tướng Folker Baran và Jarius không muốn phạm sai lầm coi thường đối thủ. Có điều, con trai y không nghĩ như vậy. Boyce khịt mũi, tỏ thái độ hậm hực ra mặt. Gã đang háo hức muốn tấn công, chủ yếu là muốn trả đũa cuộc tấn công mở màn của tướng Odyne đã đánh cho y chạy không kịp mặc quần.
Nhìn chung, việc Odyne hết dàn trận rồi lại thoái lui có thể coi là bất cẩn, thậm chí là ngu ngốc nhưng nó dĩ nhiên là hành động có chủ đích. Một đòn nghi binh đánh lạc hướng quân phòng thủ. Trong lúc hai cha con Jarius và Boyce đang mải miết chỉ huy đối phó với Odyne trên mặt thành thì một đạo quân khác đã lặng lẽ tách ra đi lẻ. Sáu trăm kỵ binhcủa hoàng thái tử đang men theo sông Zwimm về phia đông, chuẩn bị cho một đòn giáp công nhắm vào thành Nedain.
Phía bắc thành Nedain có núi cao che chắn, địa thế hiểm trở. Bất chấp khó khăn nhãn tiền đó, hay đúng hơn là chính vì lí do đó nên hoàng thái tử mới chọn tấn công vào đây.
Raymond Peacelow nhận trách nhiệm dẫn đường cho đạo quân. Thông qua các nguồn tin địa phương, anh đã cất công thu thập tối đa thông tin về địa hình khu vực, qua đó thiết lập một tuyến đường khả thi băng qua vùng núi hiểm trở. Anh vốn dĩ có nhiều uy tín với dân trong vùng, lại thêm quen thuộc đường sá nên công việc diễn ra tương đối thuận lợi.
Đến đầu giờ chiều cùng nhiều, đạo quân thứ hai đã sẵn sàng và bắt đầu triển khai tấn công vào mặt bắc thành Nedain. Mục tiêu dĩ nhiên là cổng thành. Quốc kỳ Mephius và cờ hiệu của gia tộc tướng chỉ huy bay phấp phới. Đoàn quân xung phong với cờ hiệu giương cao, súng để chỉ thiên, tất cả nhất tề áp sát mục tiêu rồi đồng loạt nổ súng.
Tiếng nổ đồng loạt làm quân trong thành hoảng hốt, ba chân bốn cẳng lao lên mặt bắc thành ứng chiến. Cảnh tượng đập vào mắt khiến họ choáng váng muốn rụng rời tay chân.
“Đó…”
“Đó là cờ hiệu của tướng Baran mà?”
“Chúng ta bị tấn công! Là quân của tướng Folker Baran!”
Ngay cả lãnh chúa Jarius cũng không thể không giật mình khi nghe tin báo.
“Là Folker thật sao?”
Nghĩa là hắn đã đổi phe? Không, không thể nào, làm gì có chuyện…
Cơ mà, nghĩ lại thì cả hai viên tướng đã về phe hoàng thái tử đều là những người có uy tín lớn. Rouge Saian là lão tướng đã nhiều năm phụng sự Mephius còn Odyne Lorgo là người mực thước, công tư phân minh. Trong mắt những người quen biết họ thì chuyện hai người này tạo phản nó thật quá hoang đường.
Cũng có thể tên giả mạo kia biết dùng ma thuật quỷ quái gì đó của miền tây. Cứ tưởng đó chỉ là tin đồn nhảm thôi chứ.
Jarius thoáng nghĩ ngợi. Thắc mắc để sau, quan trọng nhất bây giờ là phải lập tức đối phó với đòn tập hậu ở mặt bắc thành.
Đồng thời, việc tướng Folker Baran đem quân đi tập kích mà vẫn chủ động mở cờ gióng trống chắc chắn là có mục đích. Đó không phải là để thỏa mãn cái tôi khoe mẽ, tuân thủ quy tắc nhà binh hay mấy ý nghĩ khùng điên kiểu ‘cho đối thủ một cơ hội chiến đấu cho công bằng’.
Đó chính là tín hiệu.
Ngay khoảnh khắc Folker bắt đầu tấn công thì trong thành Nedain cũng đồng loạt xảy ra nhiều vụ hỏa hoạn. Nguyên nhân không phải do bom đạn hay gián điệp của hoàng thái tử xâm nhập phá hoại mà là kết quả của đám đông thị dân đang giận dữ.
Dân thành Nedain đang nổi loạn.
Tất cả những diễn biến này là kết tinh của quá trình chuẩn bị dài hơi dưới tay hoàng thái tử Gil Mephius. Suốt thời gian qua ngài không chỉ đơn giản ngồi một chỗ. Từng chút một, ngài đã cài gián điệp – bao gồm binh sĩ kết hợp cùng tình nguyện viên từ các làng trong vùng – trà trộn vào thành, vừa nghe ngóng tin tức vừa chuẩn bị gây bạo loạn. Cũng chẳng mất nhiều công sức, dân thành Nedain vốn đã hết chịu đựng nổi chính sách cai trị bạo ngược của hai cha con nhà Abigoal từ lâu rồi. Cái họ cần chỉ là một mồi lửa nữa thôi.
“Đả đảo lũ ác nhân Abigoal!”
“Thằng con thối tha của hắn làm như mình là hoàng đế không bằng! Hắn coi Nedain là giang sơn của mình hắn, rằng hắn là hoàng đế!”
“Thằng khốn đó tùy tiện chà đạp mọi thứ, đất đai, nhà cửa, của cải đều là của hắn!”
“Đừng để hắn làm càn! Hắn sẽ vắt kiệt cả thành Nedain!”
Những tiếng hò reo vang dôi, người người nối đuôi nhau xuống đường, tay cầm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Đám đông nổi loạn tiến về cổng bắc, nhanh chóng chiếm quyền kiểm soát rồi mở cổng từ bên trong. Sáu trăm kỵ binh của tướng Folker Baran ùa vào cùng hai trăm bộ binh do chỉ huy Walt dẫn đầu theo sát phía sau.
Lúc này thì quân bản bộ trong thành đã tới nơi. Phố xá thành Nedain lập tức trở thành sâu khấu cho một giao tranh đẫm máu.
Dân thành phố từ trên cửa sổ các nhà thi nhau ném đá vào đầu quân phòng thủ. Chẳng mấy chốc mà quân lính Nedain đã bắt đầu thất thế và phải thoái lui.
Tin tức đến tai Jarius. Y truyền lệnh cho con trai Boyce đem kỵ binh tới yểm trợ, đồng thời yêu cầu đạo quân chi viện của vương đô cùng phối hợp. Mục tiêu trước mắt là ngăn chặn đạo quân đã xâm nhập thành công vào trong thành của Folker Baran.
Tuy nhiên, Drake, chỉ huy của đạo quân chi viện lại không cùng quan điểm. Ông này vốn là một sĩ quan dày dặn từng làm phó quan cho một trong mười hai tướng quân.
“Không nên mạo hiểm. Chủ lực của địch đang chờ chúng ta lui vào trong xử lí nội loạn để tổ chức công thành từ bên ngoài.” Drake nhắc nhở Jarius.
Rốt cuộc, Boyce chỉ có thêm khoảng hai trăm quân đi dẹp loạn trong khi đại bộ phận binh lực còn lại về cơ bản đã bị khóa cứng trên mặt thành phía nam.
Yêu cầu bị bác bỏ khiến lãnh chúa Jarius giận cành hông. Một viên quan hầu của y bỗng hạ giọng thì thào.
“Đại nhân! Có khi nào gã Drake này đã bắt tay với hoàng thái tử rồi không?” Sắc mặt viên quan tái xanh tái mét khi nghĩ tới giả thiết đó.
“Hả? Ngươi nói thế là thế nào?”
“Báo cáo ban đầu của lính trị an cho thấy đám dân nổi loạn trong thành hành động rất có chủ đích, thậm chí còn có cảm tưởng như bọn chúng đã có thỏa thuận gì đó với binh sĩ bên phe ta. ‘Đừng sợ. Quân lính tới thì hãy cố cầm chân chúng. Kiên nhẫn chờ người bên ta hành động.’ Bọn dân đen đang hò hét với nhau như thế đấy đại nhân.”
Nghe đến đây, Jarius không thể không giật mình. Cái gã Drake nọ mới ở lại thành Nedain chưa được bao lâu mà đã mấy lần lên giọng rằng quân lính của mình không được đãi ngộ tử tế. Nào là đồ ăn đạm bạc, không đủ rượu uống, ngay cả trang bị súng ống cũng thiếu…
Nedain là thành nhỏ, không có tài lực nuôi mấy ngàn quân trực chiến. Thành phố thương nghiệp gần nhất là Birac thì đã về phe hoàng thái tử. Dẫu biết nội tình khó khăn nhưng gã Drake kia vẫn liên tục kêu ca. Gã đã vài lần ám chỉ rằng thành Nedain bị thiếu thốn chủ yếu là do bị lãnh chúa vơ vét. Thực hư thế nào chưa biết nhưng tin đồn vẫn lan truyền, ngay cả Jarius cũng biết.
Màn tung tin giả ác hiểm này dĩ nhiên cũng là chiến thuật do Gil Mephius chỉ đạo.
Bây giờ, khi Jarius đã tận mắt chứng kiến một chiến tướng nổi tiếng trung thành là Folker Baran trở cờ về phe hoàng thái tử, y chắc chắn sẽ bị động tâm. Tin đồn y coi là nhảm nhí hôm trước bỗng trở thành một mối đe dọa tiềm tàng.
Đúng lúc này…
“Quân địch ở phía tây nam có động tĩnh!”
“Cờ hiệu…Là cờ hiệu của hoàng thái tử Gil!”
Đạo quân tưởng như đã thoái lui của Odyne Lorgo đã trở lại, một lần nữa dàn đội hình chiến đấu với Gil Mephius chỉ huy trên trận tiền. Phán đoán của Drake đã đúng. Khốn thay, đầu óc đã bị kích động của lãnh chúa Jarius lập tức coi đó là bằng chứng củng cố cho giả thuyết hãi hùng mà y vừa tưởng tượng ra.
Thằng khốn đó bán đứng ta rồi!
“Đóng cổng! Điều thêm binh mã đi trấn áp Folker và đám loạn dân! Phái ngay một phi thuyền về vương đô xin thêm viện binh cho ta!”
Mệnh lệnh của Jarius lập tức được thi hành trong khi một ngàn quân của Drake vẫn đang giữ vị trí nghênh chiến bên ngoài tường thành. Cổng đóng nghĩa là binh mã bên ngoài bỗng dưng bị dồn vào thế chân tường, chỉ trong chớp mắt đã bắt đầu rối loạn.
Đến khi quân của hoàng thái tử bắt đầu tấn công thì quân của Drake đã thành cá nằm trên thớt. Hoàng thái tử Gil đích thân dẫn đầu, cưỡi ngựa lao vào hàng tiền quân, vung kiếm chém gục vài kỵ sĩ.
“Điện hạ cẩn thận!” Pashir đang cưỡi ngựa bám sát bên cạnh Gil. Khoảng cách giữa hai người đủ gần để Pashir đủ thời gian nhảy ra chắn tên đạn thay cho Gil và xem chừng gã rất nghiêm túc với nhiệm vụ này.
“Sức khỏe của Người vẫn chưa…”
“Ta không sao. Mà nếu có sao thì đều tại ngươi bám dai như đỉa thôi. Không thấy khó thở à? Tránh ra coi.”
Gil – hay thực ra là Orba – làu bàu đáp. Nói vậy chứ thái độ đề phòng của Pashir là có cơ sở. Mới năm hôm trước, cậu còn suýt bị giết ở thành Birac.
Orba đã chủ động giữ im lặng, không đưa ra thông báo chính thức nào về việc này. Mọi thứ công chúng biết đều dừng ở mức tin đồn và cậu cũng bỏ mặc cho chúng tự tắt, không đính chính hay can thiệp gì hết.
Bọn người đó rõ ràng là sát thủ. Chúng muốn giết ta nhưng lại đánh trực diện thay vì hạ độc.
Xét ra thì hạ độc thủ là giải pháp hơn nhiều so với tấn công trực diện. Nó vừa kín kẽ vừa có tính khủng bố, áp chế tinh thần. Tuy nhiên, nó cũng tạo ra nỗi sợ về một thế lực ngầm trong bóng tối sẵn sàng giết bất cứ ai. Có lẽ hoàng đế không áp dụng phương án này vì muốn tránh gây thêm tổn hại cho danh tiếng của hoàng tộc. Việc ông ta nhất quyết phải kiểm soát một tiểu tiết nhỏ nhặt như vậy đã chứng minh sự thật rằng vị thế của hoàng tộc Mephius, hay đúng hơn là của riêng hoàng đế đang lung lay.
Dẫu vậy, vụ ám sát vẫn còn nhiều điểm nghi vấn. Layla, cô ta chắc chắn có dự phần trong âm mưu và quả thật đã cố giết Orba nhưng tại sao đến phút cuối cô ta lại xông ra đỡ đòn cho cậu? Cô ta đã bị thẩm vấn nhiều lần nhưng lời khai của cô ta không đem lại thêm manh mối nào.
Thôi tạm bỏ qua, dù sao âm mưu bất thành này đã bóc trần điểm yếu của hoàng đế. Orba quyết định tạm hoãn truy cứu để tập trung chuẩn bị xuất chinh. Các đạo quân đóng tại Nedain đã sẵn sàng, chỉ chờ cậu tới triển khai nữa thôi.
Salamad, cục đá cản đường Gil Mephius đã bị loại bỏ.
Thế cuộc trên chính trường Mephius đang rơi vào hỗn loạn. Gió đang xoay chiều. Orba muốn tạo lợi thế cho bản thân, cậu cần một thắng lợi quân sự.
Cảm ơn công chúa. Cậu thầm nghĩ rồi truyền lệnh cho các tướng tổ chức tấn công.
Hàng phòng thủ vòng ngoài của thành Nedain đã bị đánh tan tác. Giờ là lúc Orba triển khai bước thứ hai.
“Gọi rồng thiết giáp tới đây!”
Đáp lại là một tràng những tiếng động rền rĩ của kim loại va chạm. Một bầy rồng Baian đeo giáp toàn thân đang oằn mình kéo một cỗ xe công thành tiến tới. Một con rồng bọc thép đúng nghĩa, cấu trúc khổng lồ này bên trên có lầu cao, tạo vị trí thuận lợi cho lính chiến đấu, bên dưới có thanh sắt phá cổng. Orba đã đụng độ món vũ khí này trong trận giao tranh với quân Taulia tại thành Apta. Sau này cậu mới biết nó là thiết kế của quân sư Ravan Dol. Vị quân sư già đã tặng cậu một mẫu hoàn chỉnh trong chuyến viếng thăm thành bang Taulia của hoàng thái tử.
Cưỡi trên lưng một con rồng cỡ nhỏ, Hou Ran liên tục điều hướng bầy rồng kéo, đưa cỗ xe áp sát cổng thành Nedain. Sử dụng trọng pháo để phá cổng dễ thực hiện hơn nhiều nhưng Orba muốn tránh gây thiệt hại không cần thiết cho thành phố.
Quân lính trên lầu tháp liên tục nổ súng áp chế quân phòng thủ trên tường thành. Rầm! Cổng thành bị húc vỡ chỉ sau hai cú đập. Orba vung cao thanh gươm, miệng hét lớn.
“Xung phong!”
Cậu chĩa kiếm về hướng cánh cổng, trong người bỗng nghe tiếng loạt soạt của tấm áo giáp cọ vào cơ thể.
Đến cuối buổi chiều, trận chiến đã kết thúc.
Quân phòng thủ Nedain dẫu đông đảo nhưng rốt cuộc vẫn thất thủ trong phút chốc. Những cuộc nổi loạn liên tiếp, mặt bắc thành bị quân của Folker xâm nhập, mặt nam bị quân của hoàng thái tử tấn công, ba mũi giáp công nhanh chóng bóp nát mọi nỗ lực kháng cự.
Hoàng thái tử Gil Mephius tuy đã đích thân dẫn đầu đợt tấn công nhưng thanh gươm trong tay ngài hầu như không dính máu. Binh sĩ của ngài tràn vào trong thành phố như vũ bão, chỉ trong chớp mắt đã vây kín quanh dinh thự lãnh chúa Abigoal. Đến khi hoàng thái tử hội quân với lưc lượng của tướng Folker thì hai cha con Jarius và Boyce Abigoal đã bị tóm gọn.
Gil Mephius cùng đoàn quân chiến thắng tuần hành qua thành phố trong tiếng hò reo của nhân dân. Không như ở Birac, nơi khúc ca khải hoàn đã được thỏa thuận trước, nơi người ta chỉ hoan hô cho xong chuyện, dân thành Nedain thực sự đã đổ ra đường chúc tụng Gil. Họ đã phải chịu thống khổ dưới ách cai trị của cha con nhà Abigoal suốt bao lâu nay. Nông dân, thị dân ôm lấy nhau, cười nói, khóc lóc, cùng hô vang cái tên Gil Mephius với niềm tin mãnh liệt rằng tương lai tốt đẹp hơn đang chờ đợi phía trước.
Quân lính của Gil kết hợp cùng nhân dân thành phố tập trung xử lí các đám cháy. Ngọn lửa nhanh chóng bị dập tắt, chỉ còn lại vài đám khói bốc cao.
Raymond Peacelow được vinh dự cưỡi ngựa đi tháp tùng sát bên hoàng thái tử. Tắm mình trong những tiếng hoan hô, anh không khỏi xúc động trào nước mắt.
Giá như Dolph, dân làng và những người đã tử nạn được thấy cảnh này. Trong lòng anh nghĩ ngợi.
Nhưng bây giờ chưa phải là lúc để ủy mị. Hàng núi công việc đang chờ đợi Raymond Peacelow, những việc đòi hỏi anh phải chứng kiến tận mắt, xử lí tận tay.
Hai cha con Jarius và Boyce Abigoal đang bị giam giữ trong một phòng trong dinh thự. Cả hai đã bị lính của tướng Odyne bắt giữ trong lúc đang cố đào thoát qua cổng sau dinh thự và bị áp giải ngược trở vào. Cơ mà cái kết này xem chừng vẫn có thể coi là may mắn. Giả sử hai cha con bị dân thành Nedain tóm được thì một là bị tra tấn tới chết, hai là dở sống dở chết.
Lousie Peacelow cũng bị bắt cùng với hai cha con. Cô im lặng thu mình trong góc phòng, mặt trắng dã.
Chỉ trong đúng một ngày, hai cha con lãnh chúa Abigoal đã mất tất cả. Dòng sự kiện chớp nhoáng đã làm chúng mất hết tinh thần. Boyce Abigoal đang lẩm bẩm than vãn, ước gì có thể xoay ngược thời gian.
“Lúc đó cha cho con xuất quân có hơn không. Tại cha cả đấy. Một phút do dự, mọi sự thành không. Lúc đó cha mà quyết đoán thì chúng ta đã không đến nỗi phải trương mắt nhìn bọn chúng tung cạm bẫy úp lên đầu.”
“Mày im mồm coi.” Bộ râu tỉa tót cầu kì của Jarius giờ đã méo xệch, bết vào nhau vì mồ hôi. “Còn lèm bèm thêm nữa thì tao không bỏ qua đâu, cho dù mày có là con tao đi nữa.”
“Không bỏ qua?” Câu lặp lại của Boyce vừa giễu cợt vừa nhuốm màu tuyệt vọng. “Nhìn lại coi. Bộ ông nghĩ mình còn là lãnh chúa Nedain à? Không. Ông không còn một binh một tốt nào trong tay nữa, chẳng có thằng hầu nào chịu nghe lời ông đâu.”
“Cái thằng…”
Hai cha con ném cho nhau những cái trừng mắt tóe lửa, hăm he muốn đánh lộn. Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng thông báo rằng hoàng thái tử giá đáo.
Giật mình, cả hai vội vàng thay đổi thái độ. Cửa mở.
“Bình thân, bình thân.” Một thanh niên trẻ phăm phăm bước vào, điềm nhiên ngồi xuống cái ghế do gã quan hầu đi theo chuẩn bị sẵn cho. Cái sự vô tư này làm cả Jarius lẫn Boyce phải ngẩn người, không biết nên phản ứng thế nào cho phải. Chúng là tướng bại trận nhưng… Quan trọng hơn, gã này nhìn từ đầu tới chân rõ ràng là hoàng thái tử Gil Mephius, không lẫn đi đâu được. Jarius đã nhiều lần diện kiến hoàng thái tử tại hoàng cung và ngay cả y cũng không thấy điểm gì đáng ngờ.
Không lẽ nào…Hai cha con bỗng cùng chung một suy nghĩ.
Trước khi bất cứ ai kịp lên tiếng thì cánh cửa lại bật mở. Một người nữa phăm phăm đi vào, không thông báo, cũng chẳng có lấy một lời chào dành cho hoàng tử. Câu đầu tiên thốt ra khỏi miệng hắn là “Boyce! Thằng chó chết!” kèm theo một quả đấm thẳng vào mặt Boyce Abigoal.
Ối! Lousie suýt chút nữa đã hét lên.
Boyce ngã oạch xuống sàn. Tên kia – Raymond Peacelow – nhảy đè lên người y toan giáng thêm vài cú nữa thì chợt ngừng ngang. Một bàn tay nọ vỗ nhẹ lên vai hắn. Hoàng thái tử. Ngài hoàn toàn không hề tỏ vẻ phật ý trước hành động lỗ mãng vừa rồi, ngoại trừ một cái cau mày thoáng qua.
Raymond vẫn chưa rời mắt khỏi cái mặt vừa bị đấm cho sưng vù và vẫn còn đang ngơ ngác của Boyce. Anh đến đây ngay sau khi kiểm tra sơ qua tình hình ở tư dinh và nghe người hầu kể lại sự việc.
“Như vậy hơi quá thô thiển rồi.” Gil nói nhỏ nhẻ, vẫn hoàn toàn bình thàn và bàng quan. “Nhưng ta cho rằng người của ta có lí do chính đáng để tức giận với ngài.”
“Ch-Trò khùng điên gì đây? Các ngươi đừng tưởng có chuyện ta chấp nhận chịu nhục, dù ta có là bại tướng đi nữa. Ta thà chết còn hơn!”
Boyce lớn giọng đáp trả. Gã lồm cồm bò dậy rồi trỏ tay vào ngực Raymond.
Bầu không khí nặng trĩu, cảm tưởng như hai người sắp lao vào ăn thua đủ.
“Ngươi muốn quyết đấu?” Gil không những không tìm cách xoa dịu mà còn đưa ra một phát biểu bất ngờ. “Được. Đấu thì đấu. Nghe nói trò đó rất phổ biến ở xứ Garbera. Trong tình huống khi hai người không ai chịu nhượng bộ, không muốn bị tổn hại danh dự hay phẩm giá thì chỉ có một giải pháp là quyết đấu. Đấu kiếm, có nhân chứng đàng hoàng. Kẻ thua sẽ phải tuân theo một mệnh lệnh của kẻ thắng, bất kể đó là gì đi nữa. Raymond, ngươi nghĩ sao?”
“Hạ thần không thể mong chờ điều gì hợp lí hơn.”
“Ngươi, Boyce?”
“Tốt thôi.”
Hiện giờ, Boyce Abigoal đã không thể suy nghĩ tử tế được nữa. Gã đã quẫn trí, không nhận ra mình là kẻ chiến bại cũng như sự thật mười mươi rằng trước mắt mình không có một tia hi vọng nào.
“Tốt. Vậy thì ta, Gil Mephius sẽ thay mặt Raymond Peacelow quyết đấu với ngươi. Dinn! Trao kiếm.”
Viên hầu cận vội bước tới, tay cầm một thanh kiếm bọc trong vỏ trình ra trước mặt Boyce.
“Đ-Điện hạ…” Diễn biến này làm Raymond ngẩn người. Anh đang định lên tiếng thì Gil đã phẩy tay.
“Tương tự như kiếm vũ thôi mà. Cử người ra làm đại diện nó là chuyện thường. Không có sai phạm gì ở đây cả. Ta đảm bảo một trận đấu công bằng.”
Boyce im lặng nhận kiếm. Sự ngần ngừ trong ánh mắt gã vụt tan biến ngay khi ánh thép lóe lên.
Để xem… Tham vọng lại bùng cháy trong lòng Boyce Abigoal, tham vọng muốn giết tên hoàng thái tử giả mạo.
Phụ thân của gã, Jarius đang ngơ ngác đứng ngẩn ra đó. Còn Lousie, cô đang dán mắt vào hai người đang chĩa kiếm vào nhau ở trung tâm gian phòng, tập trung đến nỗi không nhận ra anh trai Raymond vừa đến sát bên mình.
Hai người bắt đầu chạm kiếm.
Gil Mephius bất chợt cong môi, nặn ra điệu cười khinh thị.
Cười cái đéo gì? Boyce trừng mắt, xỉa kiếm tung đòn đoạt mạng.
Gil ngửa người lùi ra sau, né gọn đường kiếm. Nhưng Boyce vẫn tiếp tục. Dựa vào thể hình cao to, y liên tiếp ra hết đòn cương mãnh này đến đòn cương mãnh khác. Gil thì vẫn né tránh nhẹ như không, hoặc là hoàng tử không muốn mạo hiểm bị lực tay áp đảo của đối phương đánh văng mất kiếm.
Raymond ở bên ngoài quan sát mà còn hồi hộp tới nỗi không dám chớp mắt. Anh chỉ sợ một tích tắc không tập trung có thể gây ra thảm cảnh cho hoàng tử.
“Uwah!”
Boyce rống lên một tiếng. Cú xỉa kiếm nhắm vào ngực hoàng tử của y vừa bị bắt bài bằng một cái ngáng chân đơn giản. Mất chân trụ, y ngã chúi mặt xuống mắt, vừa xoay sở ngoảnh lại đã thấy mũi kiếm của hoàng tử chĩa sát vào mặt mình.
“Mười năm.” Kẻ tự xưng là Gil Mephius cười khẩy. “Luyện tập thêm mười năm nữa rồi hãy tái đấu. Thằng lỏi.”
“Cái…!”
Boyce vung tay gạt thanh kiếm đi, tay cầm kiếm thì khua một nhát phạt ngang. Gil đáp lại bằng một động tác nhảy lùi. Boyce đứng dậy, dồn lực vào vai, sẵn sàng cho một đòn đâm nữa. Ở phía bên kia, tuy đã chủ động giãn khoảng cách nhưng Gil vẫn sẵn sàng phản công.
Ánh thép lấp loáng. Nhát kiếm của Gil chạm vào kiếm của Boyce vào đúng khoảnh khắc đòn đâm của gã đi hết đà tiến.
Choang! Thanh kiếm của Boyce bị chặt gãy ở ngay cán, phẫn mũi bay vèo, cắm xuyên vào mặt bàn gần đó. Boyce còn chưa hết sững sờ thì Gil đã xồ tới trước mắt, tung một nhát kiếm phạt ngang vào bụng y.
Boyce Abigoal ngã quỵ, rống lên trong đau đớn. Cha hắn ở phía xa cũng hốt hoảng hét toáng lên.
Lạ thạy, lưỡi kiếm của Gil không hề dính máu. Thực ra ngài chỉ dùng chuôi kiếm đập vào bụng Boyce, khoảng giữa cơ hoành với dạ dày. Một đòn đó là đủ đánh cho y tắc thở, cong lưng ho rũ rượi, nước mắt nước mũi chảy tùm lum.
“Ta thẳng, nhỉ?” Gil dửng dưng nói, không hề có thái độ khoa trương. Ngài bước thêm vài bước, áp sát Boyce.
“Như vậy nhé, là kẻ chiến thắng trong trận quyết đấu, ta có quyền bắt ngươi tuân theo một mệnh lệnh bất kì.”
Không hiểu vì sao mà Gil vừa tuyên bố vừa đưa tay nắm lấy tay Lousie, người vẫn đang đứng bên cạnh anh trai mình.
“Nghe đây. Boyce Abigoal, ngươi phải lấy tiểu thư Lousie Peacelow đây làm vợ. Bằng quyền lực của hoàng tộc Mephius, ta se duyên cho cuộc hôn nhân này.”
“Đ-Điện hạ!”
Tiếng kêu hãi hùng của Raymond khiến Gil phải ngoảnh sang nhìn, chỉ thấy đôi mắt mở lớn đầy kinh sợ của Lousie.
“Oh. Thật tình, ta không ngờ người chiến thắng lại là người bất bình nhất với quyết định này. Chậc, dù sao ta cũng chỉ thay mặt ngươi thôi. Khổ nỗi, hoàng tộc đã nói là làm, mệnh lệnh đã ban không thể tùy tiện thu hồi. Để xem…”
Gil làm bộ đăm chiêu nghĩ ngợi. Cả anh em nhà Peacelow, Jarius hay Boyce, kẻ vẫn đang quằn quại dưới sàn đều ngơ ngác không hiểu hoàng thái tử muốn bày trò gì.
“Được. Thế này nhé. Ta ra lệnh cho Boyce Abigoal và Lousie Peacelow phải li hôn. Vợ chồng các ngươi đến với nhau theo luật định và bằng quyền lực của hoàng tộc, ta – hoàng thái tử - tuyên bố mối quan hệ đó từ nay vô hiệu. Vừa ý các ngươi chưa?"
Raymond chưng hửng. Anh hiểu Gil Mephius không phải loại người thích bày trò vô cớ.
Anh chợt vỡ lẽ.
Lousie đã thất thân với Boyce. Vì là tín đồ đạo Badyme nên cô buộc phải kết hôn với y. Gil tuyên bố hai người kết hôn là để tuân theo quy tắc ấy, sau đó giải thoát cho cô bằng cách dùng quyền lực của hoàng tộc để vô hiệu hóa cuộc hôn nhân.
Giải pháp này quả thật đã cứu Lousie Peacelow khỏi một kiếp khổ đau, dù cho vết tích của nó sẽ còn để lại sẹo trong tim cô.
Raymond chợt nhận ra má mình ướt nhòe. Anh đang khóc từ bao giờ không hay. Anh ôm siết lấy bờ vai cô em gái bé bỏng, anh ôm cô thật chặt, khóc thổn thức.
Thành Nedain đã thất thủ.
Hai tướng Folker Baran và Yuriah Mattah đã làm phản, trở cờ sang phe hoàng thái tử.
Tin dữ báo về làm rung chuyển vương đô Solon. Vài ngày sau, một phái bộ của vương đô tìm tới Nedain. Không như lần trước ở Apta, lần này sứ giả đề nghị muốn gặp mặt hoàng thái tử Gil Mephius.
Thông điệp mới của hoàng đế đã tạo nên một cơn địa chấn.
Hoàng thái tử Gil Mephius được mời trở về vương đô.
3 Bình luận