Tập 10: Rồng ẩn nhẫn, gió buồn thương

Chương 7: Sứ giả (part2)

Chương 7: Sứ giả (part2)

Part 2

Hoàng tử Gil gửi lời mời bốn người nọ cùng dùng bữa tối.

Bốn người đó là Folker, Yuriah, Zass và Walt. Vẫn như mọi lần, Gil ngồi xuống bàn và thản nhiên ăn huống, không hề có ý định trò chuyện hay nhắc tới bất cứ vấn đề gì. Đây vốn không phải lần đầu, những người kia đều đã biết thừa. Hôm nay thì khác, đang ăn dở chừng thì điện hạ bỗng cất lời.

“Các vị có ai muốn thay đổi ý kiến không?”

“Tuyệt đối không!”

Zass lỗ mãng cắt ngang. Ba người kia chỉ Im lặng nhìn, mỗi người một ý, không ai giống ai. Folker hơi lim dim mắt, tựa hồ đang tập trung suy nghĩ, Yuriah trông có vẻ ngẩn ngơ còn Walt thì vẫn xị mặt như mọi lần.

Nhận ra mình vừa bị bỏ mặc, Zass giận dữ đứng dậy, trừng mắt với cả bàn ăn như thể đang đối mặt với kẻ thù.

“Tốt thôi.” Gil – hay thực ra là Orba – điềm đạm nói. “Zass, ngày mai ngài sẽ được trả tự do. Ngài muốn đi đâu, làm gì… tùy ngài. Nedain, Solon…tùy. Ngài có thể về phòng và chuẩn bị hành lí.”

Hoàng tử tuyên bố nhẹ tênh khiến Zass nhất thời cứng họng. Phản ứng nóng giận của y hoàn là là nhằm ngăn cản âm mưu chèo kéo bằng lời lẽ ngon ngọt của Gil. Việc đối phương đột nhiên buông bỏ làm y không khỏi hoang mang. Trong lúc Zas còn đang chới với vì Folker mở mắt ra và lên tiếng.

“Điện hạ thực sự cho phép ngài ấy ra đi ư?”

“Ngài Zass đây quá kiên định cố chấp, ta cũng không muốn cưỡng ép. Hay các ngài muốn ta cân nhắc phương án khác? Muốn ta lôi tất cả ra xử tử vì các ngài nói không à?”

“Xin thứ lỗi thần nói thẳng, quyết định đó dễ hiểu hơn nhiều.”

“Hmm, nếu ta là ngươi, ta ắt cũng có suy nghĩ tương tự. Hiềm nỗi, điều đó cũng nghĩa là suy nghĩ của ta tương tự như phụ hoàng. Nếu suy nghĩ đã giống nhau thì ta có chiếm được vương đô thì cũng chẳng đem lại nghĩa lí gì. Đơn giản là thay người ngồi trên ngai vàng, tương lai của Mephius vẫn như cũ. Nghĩa lí gì đâu.”

Orba nhăn mặt với Zass. Y vẫn đang ngẩn ngơ, đứng nguyên tại chỗ.

“Điện hạ…Điện hạ nói vậy là có ý gì?”

“Ý của ta là ngài nên về phòng. Ý của ta là ta không muốn và chắc chắn không có ý định chứa chấp một lũ ăn hại tốn cơm nhiều hơn mức chấp nhận được. Ngài nên đi nhanh nhanh cho khuất mắt ta, thưa ngài.”

Zass trợn mắt nhìn Gil chòng chọc. Đôi đôi y mấp máy, lầu bầu gì đó. Y đá ghế dạt ra rồi quay lưng đi thẳng, không quên ưỡn ngực vươn vai một cách trịnh thượng. Folker nhìn theo mà chỉ muốn phì cười.

“Ngài Zass còn trẻ tuổi. Những lời của Điện hạ e là quá khắc nghiệt.”

“Hắn là tướng quân chỉ huy cả một binh đoàn. Lần sau gặp lại, ta hi vọng hắn sẽ có thêm chút bản lĩnh.” Orba đáp một câu vô thưởng vô phạt rồi quay lại vấn đề. “Còn các vị? Các vị nghĩ sao? Có ai sẵn sàng phò trợ ta không?”

“Về việc đó…hạ thần xin phép được giả định rằng mình đồng ý.” Folker nghiêm mặt nói. “Dám hỏi Điện hạ, liệu Người có dám tin tưởng một kẻ mới hôm trước còn thề trung thành với Hoàng đế Bệ hạ không?”

“Sách xưa có câu ‘tôi trung không thờ hai chủ’. Lí tưởng là thế, nhưng…”

Orba với lấy đĩa thịt ăn dở của Zass và gắp luôn mấy miếng. “Nói thế chẳng khác gì ngươi mù quáng tin vào một ai đó, bỏ qua mọi lí trí, đến cả suy nghĩ cũng không. Hừ, khi đó ngươi có khác gì một tên nô lệ đâu. Ta cần kẻ thần tử giỏi giang, xứng đáng, có cái đầu biết phân biệt đúng sai, biết cân nhắc phải trái. Ta dĩ nhiên không phải lúc nào cũng có thể cầm tay chỉ việc, giải thích từng tí một cho các ngươi. Ta có thể cần ngươi, có thể trao đổi thông tin với ngươi hoặc cũng có thể chẳng nói gì cả, đơn giản ra lệnh và bảo ngươi cứ y thế mà làm, chỉ cần tin tưởng ta là được. Hoặc đơn giản đơn, ta chỉ cần trao cho ngươi thanh kiếm, bảo ngươi đi chiến đấu và chết cho ta cũng chẳng sao.”

“…”

“Lại nói, giả sử nhé… Hoàng đế Bệ hạ, minh chủ của ngươi. Giả sử Bệ hạ bảo ngươi ‘hãy tin ở ta, ra ngoài đó chiến đấu và chết cho tương lai của Mephius’. Khi đó ngươi có sẵn sàng tuân lệnh không? Ngươi có dám đâm đầu vào cõi sinh tử với niềm tin rằng cái chết của mình sẽ là nền móng của một tương lai tốt đẹp hơn cho đế quốc Mephius không?”

Lời nói như dao đâm vào ngực Folker, Yuriah và Walt, mỗi người nặng nhẹ khác nhau một chút.

“Vậy…” Folker hơn dướn tới. “Giả sử Điện hạ ra lệnh thì chúng thần sẽ nhất mực tin theo, cứ thế lao vào chỗ chết sao?”

“Oh, tin hay không là ở các ngươi chứ.” Orba đáp luôn, thái độ dứt khoát như thể vừa khước từ một cái ôm sỗ sàng. Ta không khẳng định được và các ngươi cũng thế, tạm thời là như vây. Tóm lại, các ngươi nhìn cho kĩ, nếu các ngươi nhìn vào ta và thấy hình bóng của một minh chủ đáng tin cậy, một tương lai đáng trông chờ thì hãy…”

“Hãy?”

“Thì hãy giúp ta một tay. Ta hứa mình sẽ trở thành vị vua đáng để kẻ tôi thần cống hiến. Muốn được như vậy, ta cần người phò trợ, ta cần những người có năng lực như các ngươi.”

Folker bỗng ngửa đầu ra sau, mắt mở lớn, cử chỉ đột ngột như thể vừa lãnh một phát đạn vào trán.

Ngài dự định sẽ làm gì sau cuộc chiến với Bệ hạ? Câu hỏi lần trước của Folker mà Gil đã không thể đưa câu trả lời thỏa đáng. Hôm nay thì khác. Simon, Vileena và những người đã vì cậu mà bỏ mạng đã hợp lại, chỉ ra cho cậu con đường phải đi.

Về phần Folker, kể từ khi thất trận và bị giam lỏng trong thành Birac, không ngày nào nội tâm ông không bị giằng xé. Trong thâm tâm, ông biết xứ Mephius hiện giờ đang bất ổn thế nào và mối nguy nhãn tiền rốt cuộc lại tới từ chính hoàng đế.

Biết vậy nhưng ông vẫn dùng dằng không quyết. Ông có thể phê phán hoàng đế, phản đối hay thậm chí dấy binh nổi loạn rồi sau đó thì sao? Hoàng thái tử Gil Mephius khét tiếng là kẻ đần độn, yếu nhược và vô tích sự. Rồi bỗng nhiên con người ấy có cơ hội chứng tỏ bản thân, lập nên nhiều công trạng, nào ngờ đóa hoa mới nở chưa được bao lâu đã vội tàn. Ngài qua đời cũng đột cũng đột ngột như cách tài năng của ngài bộc lộ. Hoàng tộc đã mất người kế vị, không còn ai khác để trông cậy và trên toàn cõi Mephius nhìn chung cũng không có ai đủ khả năng đứng ra nhiếp chính. Giả sử phải chọn thì phương án khả dĩ nhất là Simon Rodloom, một chính khách dày dặn rất được lòng người. Ngay cả phương án ấy cũng khó mà đảm bảo thành công vì nếu đặt vấn đề, Simon nhất định sẽ khước từ. Bản thân Simon mới đây cũng qua đời trong một vụ hỏa hoạn.

Đã vậy…

Trong trường hợp tệ hại nhất, đế quốc Mephius có thể bị chà đạp dưới gót giày của cường quyền bạo chúa nhưng chí ít Mephius vẫn là một quốc gia thống nhất.

Không. Folker chắc chắn không đơn độc. Chắc chắn vẫn có ai đó đang ngày đêm lo nghĩ cho vận mệnh quốc gia. Mười năm chiến tranh với Garbera đã rút kiệt sức mạnh của Mephius nhưng nhân tài chắc chắn vẫn còn đó.

Khi hoàng đế Guhl khăng khăng muốn tiếp tục chiến tranh với Garbera, ông đã dẹp bỏ Hội đồng nhiếp chính, tập trung toàn bộ quyền lực vào tay hoàng tộc. Sau chiến tranh, nô lệ ở nhiều vùng nổi lên làm loạn rồi tiếp theo là mệnh lệnh xâm lược miền tây. Mỗi lần hoàng đế ra quyết sách, người ta lại nhìn nhau tự hỏi: thế này có ổn không?

Câu trả lời thì ai cũng như ai. Đành vậy thôi, biết sao được, tạm thời cứ thế đã. Chính bản thân Folker cũng đã tự thuyết phục mình bằng luận điệu đó.

Trong thời gian bị giam giữ ở Birac, Folker đã suy nghĩ nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều có cùng một kết luận. Có điều, một phần ý thức trong tim ông vẫn phản đối.

Giờ sao? Tại sao lại chờ đến bây giờ? Hay là thời thế đã đến lúc đổi chiều?

Ý nghĩ nọ đâm vào đầu óc ông như mũi giáo, cấu xé trái tim như con dao xẻ thịt.

Đúng lắm, chính là bây giờ.

Hoàng thái tử Gil đã sống lại, dấy binh chống lại hoàng đế Guhl.

Chỉ với một đội quân nhỏ, Gil đã giành được thắng lợi không tưởng trước đạo quân thảo phạt hùng mạnh hơn nhiều do chính Folker chỉ đạo.

Theo như những gì ông nghe được thì mới đây thôi, công chúa Vileena xứ Garbera vừa đích thân dẫn quân đi bắt giữ tên phản đồ người Garbera đang xâm phạm lãnh thổ Mephius. Cặp đôi trẻ, hay đúng hơn hai đứa nhóc con chí chóe đang cùng nhau hợp sức. Lớp thanh niên đang nổi lên, đem đến sức sống mới.

Đúng lắm.

Chính là lúc này.

Folker Baran cầm lấy li nước và uống cạn.

Ông hít một hơi sâu, lồng ngực thấy khoan khoái đến lạ.

“Đã rõ.” Folker đứng phắt dậy, vào tư thế nghiêm, tay phải cuộn thành nắm đấm vỗ vào ngực. “Hạ thần, Folker Baran tuyên bố từ bỏ lời thề trung thành với đương kim hoàng đế. Từ nay về sau, kẻ hèn này nguyện dốc sức khuyển mã phụng sự cho Gil Mephius, hoàng thái tử - không, hoàng đế tương lai của đế quốc Mephius.”

Chỉ trong tích tắc, Walt đã đứng bật dậy như cơn lốc. Ánh mắt y nhìn trừng trừng vào Folker, đôi môi dày cui hơi hé, sắp sửa buông lời buộc tội.

“Hạ thần, Walt, kẻ hèn này xin phép được phụng sự Người.” Y đứng nghiêm hành lễ y chang Folker.

“Hạ thần, Yuriah Mattah, xin phép được phụng sự Người.”

So với Yuriah, người dường như đã bị bầu không khí trong phòng làm cho xúc động dẫn tới hành động bột phát thì quyết định của Walt cảm xúc hơn nhiều. Y rõ ràng đã đắn đo, cân nhắc hồi lâu, quyết định hoàn toàn là sản phẩm của lí trí. Ánh mắt y dành cho Orba rất chân thật, không còn cảm giác thù địch hay uất hận nữa.

“Tốt.” Orba cũng đứng dậy. Cậu lần lượt đến trước mặt từng người, cùng giơ nắm đấm tay phải lên vỗ vào trước ngực. Đó là cách người Mephius trao lời thề giữa quân chủ và bề tôi.

Xong xuôi rồi, Orba, kẻ mang tấm mặt nạ mang tên Gil Mephius tuyên bố. “Ta sẽ trân trọng các ngài. Từ nay sinh mạng các ngài do ta nắm giữ. Thành bại, sống chết đều do ta quyết định. Chỉ duy nhất một điều này các ngài phải nhớ: Các ngài có tai có mắt, có quyền phát biểu, có đầu óc để suy nghĩ. Nếu thấy mình sắp bị ta đem vào chỗ chết một cách oan uổng thì đừng ngại lên tiếng.”

Thảo luận xong, Orba về phòng. Phòng của hoàng thái tử luôn có ít nhất một vệ sĩ túc trực. Nhân sự do Pashir đích thân sắp xếp.

Vệ sĩ trực tối nay là một gương mặt thân quen. Miguel Tes. Hồi lễ Quốc khánh, cậu đã đấu một trận với thằng này. Về phần Miguel, có nằm mơ y cũng không tưởng tượng ra được vị hoàng tử mà mình phải bảo vệ chính là thằng đấu sĩ Orba mặt nạ hôm nào.

Đèn đuốc sáng rực trên hành lang. Vì trời nhiều mây nên cảm giác xung quanh tối hơn bình thường. Bầu không khí hơi lành lạnh, ẩm ướt, hơi bất thường so với thời tiết dạo gần đây. Khả năng cao đêm nay sẽ có mưa.

Orba vào phòng. Miguel cùng một lính gác nữa túc trực ngoài cửa.

“Thay đồ cho ta.”

Đáng lẽ cậu người hầu Dinn đã phải chờ sẵn rồi. Không thấy người đâu cả, trong phòng lặng ngắt.

Đi đâu rồi?

Orba nhún vai. Không có gì đáng chú ý. Cậu lững thững đi mấy bước rồi bất chợt khựng lại.

Có mùi lạ. Cậu khịt mũi.

Cảm giác ngờ ngợ, không rõ ràng. Bản năng sinh tồn của Orba lập tức kích hoạt. Chắc chắn văn phòng này đã bị kẻ nào đó xâm nhập. Cậu đảo mắt, cảnh giác soi xét từng góc khuất một và dừng lại trước bàn làm việc.

Cậu bước tới. Một tờ giấy mà cậu chắc chắn mình không viết đang nằm đó, được gấp gọn như một lá thư. Orba giở nó ra.

Chỉ trong tích tắc, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu lao tâm khổ tứ, bao nhiêu nỗ lực suốt bấy lâu của Orba bỗng tan biến như bong bóng xà phòng. Ánh sáng của tinh thần phấn khởi sau khi chiêu mộ thành công Folker Baran đã vụt tắt.

Ta biết ngài là ai.

Quãng hai giờ đêm nay, ta đợi ngài tại tòa tháp ở chái đông nam lâu đài. Đi một mình. Nếu ngài từ chối hoặc bội ước thì bí mật của Gil Mephius sẽ lan truyền khắp thành Birac ngay sáng mai.

Orba đứng chôn chân tại chỗ. Trống ngực cậu đập rộn ràng trong tai. Bí mật, chỉ có một bí mật mà thôi.

Rằng cậu không phải hoàng thái tử Gil Mephius.

Chỉ có thể là nó thôi. Orba bật cười chua chát rồi nhanh chóng nghiêm mặt lại. Đã đến nước này, cậu tất nhiên không thể để mình bị bại lộ chân tướng.

Là ai? Kẻ nào đã khám phá ra?

Nghĩ lại, Orba không thể khẳng định cái mặt nạ hoàng thái tử của mình là hoàn mĩ. Cậu có thể nhập vai nhưng chắc chắn không thể thực sự trở thành Gil Mephius., khéo léo cách mấy rồi vẫn có kẻ nhìn ra. Hồi ở vương đô, cậu tương đối cẩn thận, luôn chú ý tiểu tiết còn sau khi ‘sống lại’ ở Apta thì bức màn thưa ấy hầu như đã bị xé bỏ. Thiên hạ vẫn coi Gil Mephius là kẻ khờ khạo và chính tên khờ khạo đó đã làm vô số điều không tưởng, đã đích thân cầm giáo xông lên trận tiền, hành động như thể mình đã lột xác thành người khác.

Trong số bề tôi của cậu có nhiều người quen biết Gil thật. Họ có thể tự thuyết phục bản thân rằng đó có thể là sự thay đổi về nhận thức. Tuy nhiên, việc một kẻ chưa bao giờ biết đánh nhau như Gil dám đích thân ra trận thì quá khó để biện minh.

Vẫn còn một nghi vấn nữa.

Quan trọng hơn, quá khứ của mình, kẻ đó đã biết được mấy phần? Hắn đã biết mình là cựu nô lệ, đã đóng giả hoàng thái tử suốt từ lễ cưới với công chúa Vileena hay hắn chỉ biết mình là kẻ giả mạo được tướng Rouge chống lưng để làm cái cớ nổi loạn?

Trong trường hợp thứ nhất thì Orba hoàn toàn bị bắt thóp. Còn trường hợp thứ hai thì vẫn còn chút hi vọng. Nhiều khả năng kẻ đó không có chứng cứ và mới chỉ dừng lại ở mức suy luận thôi.

Orba dĩ nhiên không phải Gil Mephius nhưng cậu quả thật đã hành động dưới thân phận Gil Mephius suốt từ hồi lễ thành hôn hôm đó tới giờ. Sự tình phức tạp ẩn sau nó khiến đầu óc cậu rối tung rối mù.

Đành chịu thôi.

Orab biết rõ chỗ tòa tháp ở mạn tây nam lâu đài, dù sao hồi xưa cậu đã trải nhiều năm lăn lộn trong thành Birac. Chỗ đó là một tháp canh cũ, sau nhiều lần mở rộng lâu đài thì vai trò cảnh giới dần suy giảm. Các tầng bên dưới được cải tạo làm nhà kho còn bên trên để không. Khu vực đó vắng người, cứ đêm xuống  là về cơ bản không ai qua lại.

Giả sử có mai phục đi…Khoảng năm hay sáu người là tối đa. Trên lầu tòa tháp đó rất chật hẹp.

Được thôi.

Orba hạ quyết tâm. Đi thì đi. Khoảng nửa tiếng đã trôi qua kể từ khi cậu cầm lá thư. Đối phương hẳn đã cố ý tính toán thời gian gấp gáp. Giả sự cậu biết trước khoảng nửa ngày thì tự cậu sẽ có thể đi thám thính, lập kế hoạch. Giờ thì quá trễ rồi.

Cảm giác căng thẳng cực độ trong lồng ngực đã tiêu biến, thay vào đó là nỗi phấn khích của dòng năng lượng đang cuộn chảy trong cơ thể. Cảm giác hứng khởi của loài dã thú chuẩn bị săn mồi nó thật lạ mà cũng thật quen.

Chính là nó, hồi còn ở vương đô, cậu phải cùng một lúc xoay sở quanh hai thân phận hoàng thái tử và đấu sĩ trong nỗ lực tạo cơ hội cho bản thân.

Ta không chết thế này được. Nếu Orba thất bại và bỏ mạng, khắc ấn nô lệ sau lưng cậu sẽ bị bóc trần và những người đã tin vào cậu sẽ bị coi là lũ phản loạn dối trá.

Cuộc chơi sắp ngã ngũ, chân tướng sắp bị phanh phui, nghĩa là…

Nếu thế thì ta coi như chết chắc rồi, còn lo lắng gì. Orba bật cười.

Để xem, đêm nay hoặc hắn hoặc ta sẽ đi đào huyệt.

Ngay trong khoảnh khắc quan trọng này, thành Birac nơi thời gian đang uể oải trôi suốt bấy lâu bỗng vụt chạy như bay. Cảm giác phấn khích mê li dâng tràn trong tâm trí Orba.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!