Rakuin no Monshou
Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 ) 3
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 10: Rồng ẩn nhẫn, gió buồn thương

Chương 5: Ngày dài của công chúa (part1)

0 Bình luận - Độ dài: 3,962 từ - Cập nhật:

Rakuin no Monshou

Tập 10

Chương 5: Ngày dài của công chúa

Part 1

Sau một bữa sáng nhẹ nhàng, Vileena Owell bắt đầu ngồi vào bàn làm việc.

Sức khỏe cô đã hồi phục. Cô đã đi ngủ sớm theo đúng ý Theresia và mấy món thuốc do Layla đem về cũng phát huy tác dụng.

Việc đầu tiên cô làm là đến bên giá sách, chọn lấy một tuyển tập thơ và đọc to nó lên. Đó là thói quen từ xưa của Vileena. Cuộc gặp gỡ cách đây ít lâu với công chúa Esmena Bazgan thành Taulia đã khiến cô nhận ra mình thật sự rất ngô nghê về mặt văn hóa. Cô đã lúng túng không biết phải sắp xếp đón tiếp người kia như thế nào. Đó có lẽ đã trở thành thảm họa nếu Ineli Mephius không ra tay tương trợ.

Kinh nghiệm xương máu đó đã thuyết phục Vileena rằng cô phải mau mau học hỏi. Thà muộn còn hơn không. Nghĩ sao làm vậy, cô lệnh cho Theresia tìm mua sách vở trên đất Mephius.

Còn tại sao cô lại đọc to nội dung sách thì cô biện minh là ‘tại ta chuyên tâm quá nên vô ý đọc thành tiếng ấy mà’.

Nói đúng hơn, đây là ‘tập trung tới mức quên cả thực tại’.

Sáng nay cũng vậy, Vileena giở sách ra và đọc rành mạch.

Thơ phú gì qua lời công chúa cũng biến thành anh hùng ca hết thôi. Theresia vừa nghe vừa thoăn thoắt gấp quần áo đặt vào tủ.

Ban đầu công chúa chỉ dự định rời vương đô Solon trong vài ngày. Một chuyến viếng thăm ngắn hạn tới Nedain bỗng biến thành một chuyến hành trình dài hơi trên khắp đất nước Mephius. Theresia đã xoay sở chuẩn bị trang phục tươm tất cho công chúa trong suốt thời gian qua nhưng có tháo vát cỡ nào thì cũng có giới hạn. Rốt cuộc bà vẫn phải ứng biến. Trang phục dành cho hoàng tộc tất nhiên không thể là hàng ngoài chợ, ít nhất phải được đặt may riêng từ các thợ may chuyên làm cho giới quý tộc. Theresia thường chọn sản phẩm qua các mẫu thử, đặt mua qua thư đi kèm với nhiều chỉ dẫn đặc thù.

Khoảng mười phút sau, giọng thanh nhã của Vileena đã lặng đi. Thế này có hơi sớm rồi, Theresia ngoảnh lại và thấy Vileena đang đứng đó, miệng hố hốc. Ánh mắt cô nhìn trừng trừng ra phía cửa sổ.

Đây không phải là công chúa bị mất tập trung. Ngược lại là khác, sắc mặt cô vẫn nghiêm trang, xinh đẹp tựa thiên thần đang hòa mình trong nắng sớm.

Theresia hơi ngẩn người, phải cố kìm nỗi xúc động muốn ngắm mình thêm chút nữa mà nói.

“Công chúa…”

“Hỡi Gió, đứa con hoang tàn của ta! Ghìm cương cơn thịnh nộ của ma thuật, đày chúng tới nơi tận cùng của thời gian cùng những nghi thức vô đạo của gươm đao! Phả qua gò má ta là đỉnh núi tuyết phủ, là nơi tận cùng thế giới.”

(Trans: đây là một kiểu thơ phú gì đó nhưng mình chịu, không hiểu.)

“Công chúa à.”

“Đang lúc cao trào, đừng ngắt lời ta.”

Vileena quay ngoắt lại, tỏ vẻ khó chịu rõ ràng. Theresia gợi ý.

“Chuyên tâm học hành là tốt, cơ mà tự nhốt mình trong phòng mãi cũng không hay. Hay là công chúa ra ngoài tản bộ một lúc đi?”

Đây là lần đầu tiên Vileena ra ngoài trời sau nhiều ngày. Cô khóa mình trong dinh thự một phần vì muốn có thời gian suy nghĩ, đồng thời cũng vì vấn đề Salamad Fogell. Việc một tên tướng người Garbera làm loạn trên đất Mephius khiến công chúa Garbera cảm thấy không thoải mái, sợ rằng mình tung tăng đi lại lung tung ngoài phố có thể sẽ khiến dân chúng thành Birac phẫn nộ.

Lối suy nghĩ rất đáng khen, khốn nỗi Vileena không phải mẫu người chịu ngồi yên một chỗ.

“Nếu ngươi cứ khăng khăng…Hừ, thôi thì đành vậy.” Cô cầm lấy áo choàng và bước ra ngoài, giọng điệu thì vẫn kiêu sa nhưng kì thực là đang muốn chữa ngượng vì bị Theresia đọc thấu tâm can.

Giờ thì…

Với gương mặt nghiêm trang hết mức có thể, Vileena sải bước, dạo một vòng quanh dinh thự với thần thái không khác gì lính tuần tra.

Cô đi nhanh như cắt. Xưa nay vẫn luôn như vậy, lí do chủ yếu khiến những tùy tùng như Theresia phải mướt mồ hôi đuổi theo mỗi khi công chúa ra ngoài. Hôm nay lại là ngoại lệ, Theresia chỉ lặng lẽ bám theo mà không nhắc nhở gì.

Hai người cứ thế đi hết một vòng quanh dinh thự. Thế rồi Vileena đột nhiên bắt gặp Krau.

Ả béo ú này ắt hẳn vừa mới tới Birac cùng với hạm đội. Nhiều khả năng ả đã tìm ra chỗ trú ẩn lí tưởng, thường là một góc kín đáo trong bãi đỗ phi thuyền để nằm lười. Nghĩ vậy nên Vileena đến sân đỗ phi thuyền. Xen giữa mùi dầu mỡ và những luồng hơi nóng hầm hập là giọng oang oang của Krau.

“Ay, nhanh cái chân lên! Mấy thằng vừa đi vừa ngủ gật chỉ có nhịn đói đi ngủ, nghe chưa? Đằng kia nữa! Kiểm tra động cơ xong chưa? Mày nói cái gì? Sắp á? À, được, mày cứ từ từ. Từ giờ đến cuối ngày mà chưa xong là biết tay tao.”

Cái đồ lười chảy thây đó đang phăm phăm đi lại, tấm thân phì nộn đảo qua từng con tàu, không ngớt đưa ra chỉ thị cho thợ thuyền. Khắp người ả mồ hôi nhễ nhại, rõ ràng là đã làm việc không ngơi tay.

Hỏi ra mới biết, hóa ra chiều nay thương gia Zaj Haman sẽ đến thăm dinh thự. Người như Zaj dĩ nhiên sẽ ‘tiện chân’ đi kiểm tra bãi đỗ phi thuyền luôn. Tất nhiên phải thế khi công ty của ông vừa tặng cho hoàng thái tử ba chiếc phi hạm mới toanh. Krau hẳn đang lo sốt vó, sợ rằng nếu tàu thuyền không được bảo dưỡng đàng hoàng, hay đơn giản là một vết trầy xước bị nhìn thấy thôi là ả sẽ gặp rắc rối to.

Krau hồi xưa từng làm nô lệ cho Zaj, ả thừa biết ông chủ cũ của mình kĩ tính thế nào mỗi khi động tới phi thuyền. Tuy Zaj giờ chỉ là ông chủ cũ nhưng dù sao ông cũng không khác gì thầy truyền nghề cho Krau, thành ra ả chuyên tâm làm việc khác hẳn bình thường. Mối quan hệ giữa họ sâu xa hơi quan hệ chủ tớ thông thường.

“Nhìn! Chỗ đó kia! Chỗ mấy món đồ chắn mất biểu tượng của công ty Haman ấy. Mẹ chúng mày chứ! Mắt mũi để làm cảnh hết à? Cái đéo gì cũng phải bắt tao cầm tay chỉ việc hết vậy?”

Nhìn Krau gào thét lạc giọng khiến Vileena không nhịn được phải phì cười. Cô lặng lẽ quay gót, không làm phiền người ta nữa.

Để sau… Dù sao cô vẫn có vấn đề cần bàn thảo với Krau. Không có gì quá khẩn cấp, chờ ả bình tĩnh lại hãy bàn.

Tiếp theo, Vileena đi tìm Hou Ran, mà thực ra cô cũng không cần phải mất công đi tìm.

“Ôi chao ôi!” Theresia thảng thốt kêu lên và cả Vileena cũng giật mình.

Quả nhiên, Hou Ran vẫn đang làm việc ở chỗ quen thuộc, khu chuồng rồng. Cô nàng đang một mình dọn một cái cũi nhốt rồng Baian cỡ vừa. Nhóm nô lệ xung quanh chỉ có mỗi việc nhấc một tấm bảng dày cộp cho con rồng mài vuốt theo hiệu lệnh của Ran. Riêng tiếng cọt kẹt thôi đã ghê rợn đến nỗi khiến người ta sợ xanh mặt.

Cũng tương tự, hay đúng hơn là khác với Krau, cô nàng di chuyển nhanh thoăn thoắt. Tuy vẫn có nhiều chỗ băng bó trên cơ thể nhưng Ran không có vẻ bị thương. Theo như những gì Vileena biết thì cô nàng đã dùng thân mình chắn cho một con rồng trước họng súng của quân lính.

Tuyệt vời. Vileena trầm trồ đứng nhìn. Bên cạnh đó, cô cũng vui khi thấy Ran vẫn làm việc như bình thường.

“Là cô đó là, Vileena?” Ran đột nhiên lên tiếng, dẫu cho cô không thể nhìn ra bên ngoài cũi và đối phương đang đứng tít đằng xa.

“Cô nhận ra ta luôn, thật phi thường.”

“Là lũ trẻ này đấy. Cuối cùng chúng cũng nhận rõ mặt công chúa rồi.”

Vileena chẳng hiểu thế là thế nào, đành phải giả bộ gật đầu. Có hỏi cũng vô ích vì Ran mà giải thích thì nó chỉ phức tạp hơn mà thôi.

Ran vẫn tiếp tục quay lưng, tập trung vào công việc. Dưới góc nhìn của Vileena, lũ rồng trông cũng không khác chó nhà là bao. Rồng Baian, rồng độc giác Yunion, rồng Goll vảy màu nâu đỏ, tất cả đều ngoan ngoãn nghe lời Ran. Dù cô đã quan sát hồi lâu nhưng cảnh tượng này vẫn thật khó diễn tả thành lời.

Quân đội xứ Garbera cũng sử dụng rồng chiến. Tuy nhiên, lực lượng đó không đạt trình độ cao như ở Mephius và miền tây Tauran. Những thao tác điều khiển rồng mà Ran coi là chuyện hằng ngày lại là cái gì đó cực kỳ ảo diệu trong mắt người xứ Garbera.

“Ran này, cô hiểu lũ rồng nói gì thiệt hả?”

“Ai biết.” Ran đáp sẵng. “Chúng nói gì tôi nghe vậy, nghe đến đâu hiểu đến đó thôi. Tâm lí lũ trẻ này coi vậy mà cũng có nhiều chỗ li kì, không thể khẳng định tôi không có sai sót được. Muốn hiểu rõ thì tôi phải bỏ công sức, chú ý chăm sóc từng con một, khiến chúng chịu mở lòng thì may ra.”

“À, ra vậy.” Vileena gật gù đồng thuận, có vẻ rất xúc động với lí giải của Ran.

Đồng thời, hay đúng hơn là suốt nãy giờ Theresia đã phải dùng khăn tay bưng mũi, ngoảnh mặt không nhìn khu chuồng rồng. Bà kì thực rất muốn tránh khỏi cái chỗ này càng sớm càng tốt.

Một lúc sau…

“Bộ trên mặt tôi có gì à?”

“Hả?”

“Thì dạo này Orba cứ nhìn tôi chằm chằm á.”

“Ủa? Vậy hả?” Vileena bỗng đỏ mặt.

“Hay có gì thay đổi mà tôi không nhận ra nhỉ?”

“Chắc không đâu, ta đâu có thấy gì khác cả.”

Ngao ngán trước sự vô duyên của chủ nhân, Theresia cực chẳng đã đành phải góp lời.

“Tôi thấy cô Ran đây rất xinh đẹp, hẳn là có không ít nam thanh niên ngưỡng mộ.”

“Chị nghĩ vậy sao?” Ran nghiêng đầu đáp, vẫy tay ra hiệu cho nô lệ di chuyển cái bảng.

Theresia nói tiếp, xem chừng có hơi bị cuốn theo câu chuyện. “Chẳng lẽ cô Ran đây không biết đọc vị tâm lí đàn ông?”

“Orba là ngoại lệ.” Ran đáp. “Tính cách cậu ấy không phức tạp. Chỉ cần nhìn mặt là biết ngay cậu ấy nghĩ gì. Cơ mà, đôi lúc cậu ấy cũng rất khó đoán, còn khó hơn lũ trẻ này á. Coi vậy mà cũng rắc rối quá trời.”

“Ngài Orba đeo mặt nạ mà nhỉ?”

“À, đó chỉ là mã ngoài thôi. Cái quan trọng ẩn giấu bên trong. Ngoài mặt là chiếc mặt nạ còn trong thâm tâm là bí mật bị chôn sâu.”

“Không phải mỗi ngài Orba đâu, con người ta ai cũng như thế hết. Thế này nhé, cũng như cách cô Ran dành thời gian để tìm hiểu lũ rồng, con người cũng phải dành thời gian để tìm hiểu lẫn nhau. Thăm dò, hỏi han, nói chuyện vẩn vơ…Từng chút một, dần dần khám phá bản chất ẩn giấu. Nhìn xuyên qua chiếc mặt nạ nhân cách của một người là một hành trình dài hơi.”

“Tôi hiểu rồi.”

Ran khẽ gật đầu, dường như cô nàng vừa được Theresia chỉ cho một kinh nghiệm quý báu.

Bỗng Vileena để ý thấy có thứ gì đó treo lủng lẳng bên hông Ran. Cô dám chắc rằng người kia chưa bao giờ đeo trang sức hay đồ lưu niệm bên người.

“Ran nè, đó là cây sáo phải không?”

“Quà của Orba đó.” Ran đáp luôn. Cô nàng vô tư giắt cây sáo nọ vào thắt lưng. Orba đã sang miền tây chiến đấu theo lênh hoàng thái tử, đây hẳn là quà lưu niệm được cậu mang về.

“Quả là tinh tế, hơn hẳn hoàng tử gia.” Vileena chọn phương án giả điếc trước câu bình phẩm của Theresia.

“Đây ắt là sáo miền tây. Nghe nói loại sáo đó thổi ra tiếng nhạc rất lạ tai, rất đặc biệt.”

“Sáo thì hỏi Krau, bả thổi hay lắm còn tôi thì biết chút chút thôi.”

“Krau á?” Vileena không giấu nổi nỗi ngạc nhiên, dẫu biết như thế là bất lịch sự.

Ran đáp bằng nụ cười vu vơ. “Krau đa tài lắm luôn. Bà biết hát nè, biết múa nè, riêng khoản cờ bạc là trùm luôn. Bả nói là sẽ dạy vài chiêu nhưng tôi không nghĩ mình học được hay có cơ hội bắt chước được bả.”

Nghĩ lại, Vileena và Ran quả là có duyên phận li kì. Họ đã cùng nhau rong ruổi lên núi giữa lúc đêm hôm để tìm hoàng tử Gil. Hai người cùng ngồi trên phi thuyền từ Nedain đến Apta. Không lâu sau, Vileena hay tin Ran bị quân lính Apta tống giam rồi chính cô cũng gặp nạn, suýt mất mạng dưới tay một tên sát thủ bí ẩn. Trong khi Orba đã kịp thời cứu cô thì hoàng tử Gil cũng quay lại Apta và cứu Ran.

Tuy nhiên, nhận thức đó không phải là thứ duy nhất để lại ấn tượng trong lòng Vileena.

Phải rồi, một cây sáo.

Cảm giác hào hứng bùng cháy. Cô không tin, hay chính xác hơn là cô nghĩ rằng tiếp tục vùi mặt vào mấy thứ thơ ca trong sách vở sẽ đem lại hiểu biết văn hóa. Còn âm nhạc…một tiểu thư quý phái tất nhiên phải biết chơi nhạc chứ.

Đúng lắm. Học thổi sáo hay hơn làm thơ nhiều.

Theresia vào bếp chuẩn bị cho bữa trưa. Sau đó bà còn phải lựa ra một đống quần áo sao cho phù hợp với gu thẩm mĩ của công chúa.

Vileena giờ đã được tự do một mình và cô nổi hứng muốn đi xem phi thuyền. Khoảng giờ này, lực lượng không quân vẫn đang tiến hành bay huấn luyện. Trên đường đi cô tình cờ trông thấy Orba. Cô ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cậu một lúc, bỗng một que gỗ từ đâu lăn tới. “Đúng ý ta lắm…” Vileena thuận tay cầm nó lên và một ý đồ tinh nghịch hình thành trong đầu.

Kế hoạch là lẻn ra sau lưng Orba, vung cái que và hét to “Thủ thế!” Tất nhiên là cô không cố ý muốn đánh người mà chỉ muốn cho cậu hết hồn một phen. Dọa sợ được vị anh hùng trứ danh ở cả Mephius lẫn miền tây Tauran là một cái gì đó rất hay ho, nào ngờ nạn nhân đã sớm phát giác và dọa ngược lại cô.

Trò chơi khăm bị lộ tẩy khiến Vileena ngượng chín mặt nhưng cô không bỏ chạy mà mạnh dạn ngồi luôn xuống bên cạnh Orba đang đứng yên tại chỗ.

“Dạo này ta thấy ngươi bận rộn ghê.”

“Dạ, ơ, đại loại thế.”

Orba đáp mông lung. Vileena thoạt đầu muốn tỏ vẻ phật ý, cơ mà phản ứng của cậu làm cô nhớ lại câu chuyện lúc nãy của Ran, thế là cô bật cười ngặt nghẽo.

“Công chúa có chuyện gì vui ạ?”

“Ah, không, không có gì. Chẳng qua lúc nãy Ran nói rằng tâm lí của ngài đôi khi còn khó hiểu hơn cả lũ rồng.”

“Là vậy sao?”

Xem chừng Orba đang lúng túng không biết đáp lại như thế nào. Câu nói tiếp theo của Vileena khiến cậu bất giác nuốt khan.

“Nghĩ lại mới thấy, Ran không nói gì mà vẫn hiểu lũ rồng, tương tự như ngài và hoàng tử Gil không giao tiếp gì mà vẫn phối hợp ăn ý. Thiệt đó, ta chưa thấy hai người ở cùng một chỗ bao giờ, nói chuyện trao đổi lại càng không, thế mà mưu kế gì của hắn cũng phải có ngài tham gia mới xong. Nói thật đi, ngài và hoàng tử thân nhau cỡ nào?”

“Ơ, không…ờ thì…hoàng tử gia có nhiều cái khó hiểu lắm. Tại hạ không dám hỏi và cũng không tiện hỏi, cứ đơn giản bảo gì nghe nấy thôi.”

“Hồi các ngài ở miền tây cũng thế à?”

“Dạ?”

Chuyện Orba tham chiến ở miền tây Tauran và trở thành anh hùng đã lan truyền rộng rãi. Tin tức tất nhiên cũng đã tới tai Vileena.

“Vâng, Điện hạ ra lệnh, tại hạ cứ thế mà làm thôi.”

Vileena gật gù, ra vẻ trầm trồ ngưỡng mộ rồi bỗng buông tiếng thở dài.

“Không thể phủ nhận hoàng tử gia là bậc kì tài chiến trận. Khốn nỗi cái tên đó lại theo đuổi phương châm ‘muốn lừa địch thủ thì phải lừa quân mình trước’. Chả hiểu hắn nghĩ gì trong đầu. Ngài nói xem, bây giờ này, hắn có toan tính gì hay có kế hoạch gì chưa?”

“…”

“Chà, ta nghĩ mình hiểu hắn hơn một chút rồi, dù rằng đó không phải là chủ đề mà ta nói với Ran. Cô ấy nói rằng điện hạ Gil về cơ bản không có gì phức tạp, chẳng qua cái cách hắn bày tỏ bản thân nó quá khùng điên thôi…Oh?”

“Có chuyện gì ạ?”

Vileena bỗng ngẩn ngơ trước câu hỏi của Orba. Đầu óc cô nhất thời rối rắm, không biết mình đang nói về cái gì nữa? Đang nói ai nhỉ? Orba hay Gil? Nhận xét của Ran ‘cơ bản dễ hiểu nhưng đôi lúc lại cực kì phức tạp’ đúng với cả hai người. Còn Orba thì vẫn đứng đó, không biết công chúa đang nghĩ gì.

“Chúng ta đang nói về thấu hiểu phải không nhỉ? Công chúa nói thử xem mình thấy gì ở hoàng tử điện hạ?” Orba buột miệng hỏi hoàn toàn là do tính hiếu kì. “Người xem thử xem có cách nào hóa giải thế giằng co hiện giờ không?”

“Hừm…” Vileena đang định trả lời thì đột nhiên ngừng ngang.

Đội phi thuyền trên bầu trời đang xoay sở nhào lộn. Đó là những con tàu do sĩ quan của tướng Rouge chỉ huy, phối hợp rất bài bản, hơn hẳn đám lính quèn thông thường mà cô từng thấy nhiều lần.

Ánh mắt Vileena dán lên bầu trời một lúc rồi chợt quay sang nói.

“Biết nhưng ta không nói đâu.” Cô giơ một ngón tay lên miệng, ra dấu bí mật cùng một cái nháy mắt.

“Ơ…tại sao…”

“Hứ, ta học theo hoàng tử gia của ngài chứ sao trăng gì. À khoan, đã học là phải đến nơi đến chốn, phiền ngài thay ta gửi thông điệp cho hoàng tử.”

Vileena đứng phắt dậy, lật tay phủi bụi trên tà váy. Ánh mắt cô dành cho Orba trong trẻo lạ thường, làm cậu nhớ đến mặt hồ Soma lấp lánh dưới nắng miền tây.

“Tại hạ rất sẵn lòng nhưng cảm phiền công chúa giải thích-“

“Truyền lời của ta cho hắn rằng công chúa Vileena xứ Garbera là một kẻ dối trá.” Vileena cười nụ.

Orba chẳng hiểu gì hết trơn. Cậu bỗng nhận ra một sự thật hiển nhiên và oái oăm thay, nó có thể diễn tả bằng một câu trích nguyên văn lời Ran

Phụ nữ…Một mớ hỗn độn khó hiểu, phức tạp hơn lũ rồng cực nhiều luôn.

Vileena không có ý định làm điều gì bất cẩn. Cái ý tưởng trong đầu cô phải gọi là ‘điên rồ’  mới đúng, chỉ là cô sẽ không nóidối hay phản bội những người thân cận với mình mà thôi. Cô lập tức đi tới chỗ Theresia và Layla.

Cô nói hết tâm can, giải thích tất cả, bao gồm cái kế hoạch mà cô đã bí mật ấp ủ nhiều ngày nay cùng mục tiêu sắp tới, hay chính xác hơn là mục tiêu trong tương lai ngắn hạn.

“Phản đối!”

“Theresia…”

Người hầu gái trung thành luôn ở bên Vileena từ thủa lọt lòng kiên quyết lắc đầu.

“Công chúa chớ lo, phận tì nữ không có tư cách can thiệp vào công việc của chủ. Dù sao Người cũng sắp sang tuổi mười lăm rồi, thần tự biết mình không có quyền định đoạt xem Người nên nói gì làm gì nữa. Đội ơn Công chúa đã ưu ái tiết lộ tâm ý.”

“Cảm ơn ngươi, Theresia.”

Sắc mặt công chúa bừng sáng, đối nghịch với vẻ u sầu của Layla. Chị mở miệng toan nói nhưng Vileena là người cất lời trước.

“Layla, ngươi sẽ ở lại Birac.”

Layla bỗng nghẹn thở. Công chúa dĩ nhiên không biết rõ uẩn khúc của chị. Tuy nhiên, cô đã mơ hồ hình dung rằng gia đình chị phải có lí do nào đó nên mới từ Mephius di cư sang miền tây. Vì cân nhắc cho Layla nên cô mới quyết định không cho chị đi cùng.

“Không sao. Ngươi có thể tiếp tục như bình thường, điều gì đã lỡ nghe làm như chưa bao giờ biết là được. Ta không muốn chị vì ta mà vướng thêm rắc rối, Layla à.”

“Nhưng…công chúa…Người lo nghĩ cho thần còn bản thân Người sắp tự đưa mình vào chỗ hung hiểm đó sao?”

“À…” Vileena định lựa ra vài lí do hoa mĩ nào đó rồi chợt mỉm cười, đổi giọng bẽn lẽn. “Công việc tất nhiên phải làm, rủi rõ dĩ nhiên phải chịu. Ta hiểu mà.”

“Tất cả chỉ vì hắn sao?”

“Hắn nào?”

“Hoàng thái tử Gil Mephius!”

Ah- công chúa gật đầu, cụp mắt xuống, cơ hồ vừa hiểu ra chuyện gì. Cô mở miệng toan nói gì đó nhưng lại thôi. Đó không phải là thái độ dè dặt hay chần chừ, chẳng qua cô đang muốn lựa lời cho phù hợp. Rất nhanh sau đó…

“Vì quê hương xứ sở, vì nơi đất khách nơi ta làm dâu, vì nhân dân và đúng, cả hoàng thái tử nữa. Ta nói thật lòng, tất cả đều là thật. Nếu chị nhất quyết muốn biết tại sao thì ta sẽ thật lòng đáp rằng ta hành động vì lợi ích của chính bản thân ta. Ý đã quyết, ta sẽ làm để sau này không phải ân hận suốt đời.”

Layla nghe công chúa giải thích nhưng vẫn lắc đầu nguầy nguậy, liên tục nói không. Mái tóc chị bung xõa, lệ tràn khóe mi. Vileena không khỏi xót xa trong tim, biết người kia phản đối cũng vì lo nghĩ cho mình.

“Xong việc, ta nhất định sẽ về.” không có chút lưỡng lự nào trong lời hứa của cô.

Layla vẫn lắc đầu, hai vai run run nhưng chị không phản đối gì nữa.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận