Tập 10: Rồng ẩn nhẫn, gió buồn thương

Chương 6: Ngòi nổ (part 2)

Chương 6: Ngòi nổ (part 2)

Part 2

Salamad Fogell, cái tên sẽ được khắc ghi trong sử sách.

Quả thật, chính vì niềm tin mãnh liệt đó nên Salamad và biệt đội năm trăm người của y mới điên cuồng xông pha nơi đất khách trong cái sứ mệnh chỉ có đi không về.

Hoàng gia Garbera đã suy yếu, không thể bảo vệ niềm kiêu hãnh quốc gia. Sứ mệnh giữ gìn danh dự cho tổ quốc giờ đang đặt trên vai Salamad và năm trăm chiến binh trung thành. Họ đang chiến đấu, xông pha trong lãnh thổ địch, chiến đấu và chết trong vinh quang. Chiến công của họ sẽ trở thành bất tử, tên tuổi họ sẽ trường tồn cùng lịch sử.

Ấy là họ mong chờ như vậy. Bảy ngày đã trôi qua kể từ khi Salamad dẫn quân vượt biên sang lãnh thổ Mephius và tinh thần quyết tử ấy đang dần phai nhạt. Không có gì ngạc nhiên khi sĩ khí của đạo quân cũng đang trên đà tụt dốc, bị cảm giác bực bội ức chế dày vò tâm trí.

Đoàn quân đã nhổ trại, di chuyển quabình nguyên Domick lên hướng bắc. Động thái khiêu khích đó rốt cuộc chẳng đem lại kết quả gì, các cánh quân Mephius quanh vùng vẫn tuyệt nhiên không chịu lộ diện, ngoại trừ vài chiếc phi thuyền trinh sát đang bám đuôi ở tít đằng xa.

Đã vậy...

Salamad Fogell buộc phải hành động. Y lên kế hoạch tiến về vương đô Solon. Dọc đường ắt phải có binh trại hoặc pháo đài kiểm soát an ninh. Tấn công vào đó và y sẽ đạt mục đích.

Tối hôm ấy, y thông báo quyết định của mình với thuộc cấp. Đây sẽ là bữa tối cuối cùng. Quân lương thu được từ các làng xung quanh đã cạn. Tình hình tuy bi đát nhưng sĩ khí thì không đến nỗi tệ. Binh sĩ vẫn hào hứng bàn tán, vừa hát vừa chuyền tay nhau đồ ăn và rượu uống.

Trời vừa hửng sáng, đoàn quân đã sẵn sàng lên đường. Ánh bình minh dịu dàng soi tỏ gương mặt của những kỵ sĩ Garebra. Họ giục ngựa phi nước đại về hướng mục tiêu đã định.

Đoàn quân tiếp tục hành trình băng qua một vùng đồng cỏ xanh ngắt.

“Có địch!”

Đội trinh sát đi trước dẫn đường vừa trở lại với tin cáo cấp. “Một toán kỵ binh Mephius đang di chuyển về phía quân ta.”

Hay lắm! Binh sĩ ở phía sau reo hò trong khi chỉ huy Salamad thì đanh mặt lại.

“Có một trăm thôi à?” Y hỏi lại, tông giọng xem chừng hơi thất vọng. Trinh sát báo rằng đó là một đội binh nhỏ, quy mô không quá trăm người và cũng không có hỏa lực yểm trợ.

Có thể đó là sứ giả. Đến nước này còn đàm phán gì nữa?

Phía Mephius hình như vẫn cho rằng Salamad chỉ đang đòi yêu sách. Bọn chúng tính bày trò gì, đem binh mã tới thị uy rồi cho sứ giả sang nhắc lại chuyện kết làm đồng minh đó hả?

“Thưa chỉ huy, giờ tính sao?” Một thuộc cấp hỏi. Binh sĩ người nào người nấy trông cũng thất vọng ra mặt.

“Hay là ta gửi chiến thư? Ra đây đánh nhau xem nào, lũ con hoang! Ném nó vào mặt Guhl ấy, chắc chắn sẽ có hiệu quả.”

“Ừ, hợp lí lắm.” Salamad nghiêm trang đáp, trông gã như đang nghiến răng. “Trước mắt cứ tiêu diệt đám kỵ binh kia đã. Đem một trăm cái đầu gửi tới Solon còn hiệu quả hơn gấp trăm lần. Không cần thư từ, Guhl sẽ tự hiểu anh em ta nghiêm túc cỡ nào.”

“Uohh!” Đoàn quân phấn khích hò hét. Đây chính là trận chiến mà họ mòn mỏi chờ đợi. Chiến ý bốc lên hừng hực trên những gương mặt dưới lớp mũ trụ, ai cũng hăm hở, không biết sợ là gì.

Salamad truyền lệnh dàn quân theo đội hình bảy hàng rồi bắt đầu thúc ngựa chặn đánh toán kỵ binh nọ.

Vùng bình nguyên này hoàn toàn trống trải, không có địa hình địa vật gì đáng kể. Đây sẽ là một cuộc giao tranh trực diện.

Được. Như vậy càng hay, đây chính là điều kiện phù hợp cho hiệp sĩ xứ Garbera chứng tỏ bản lĩnh.

Chẳng bao lâu sau, đạo kỵ binh kia đã lọt vào tầm mắt Salamad. Đúng như tin báo, số lượng binh mã ở khoảng trăm người đang hành quân theo đội hình hàng dọc. Trong số đó chỉ khoảng non nửa có súng trường giắt sau lưng.

Máu nóng bốc lên ngùn ngụt trong huyết quản Salamad. Y-

Khoan đã.

Y không khỏi để mắt tới kẻ dẫn đầu đoàn quân nọ.

Trông loắt choắt vậy.

So với hai kỵ sĩ mang quân kì Mephius đi kẹp bên thì tên thủ lĩnh này trông như đứa trẻ con. Hắn đội mũ trụ đầy đủ nên không thấy rõ mặt nhưng dáng người thì rõ là như thế. Salamad hơi ngần ngừ, không rõ đối phương đang bày trò gì rồi khoát tay ra hiệu cho quân của mình tạm hoãn tấn công.

Bên phía quân Mephius cũng đã dừng bước. Tên kỵ sĩ tí hon dẫn đầu đang chỉ trỏ ra lệnh, rõ ràng đó là tổng chỉ huy.

Còn bé như vậy…hoặc là con nhà quyền quý, không thì là thân vương hoặc có quan hệ gì đó với hoàng tộc.

Salamad nhận ra vấn đề, sắc mặt y méo mó. Quân Mephius nhiều khả năng sẽ không muốn nghênh chiến. Hai đạo quân trương mắt lườm nhau ở khoảng cách chừng hơn trăm thước. Quân kì bay rập rờn trong làn gió thoảng.

Ngoại trừ tiếng thở phì phò của ngựa, còn lạ cả hai bên đều không có động tĩnh, tập trung giữ nhau trong tầm mắt. Chỉ cần phe Salamad động tới chuôi kiếm là lính Mephius sẽ xoay người chạm tới khẩu súng giắt sau lưng.

“Đàm phán. Ta có vài lời muốn trao đổi với chỉ huy hiệp sĩ Garbera.” Tay thủ lĩnh tí hon bên phía Mephius lên tiếng trước.

Chất giọng trong, thanh nhã. Đúng là trẻ con rồi.

“Các người chẳng những xâm phạm lãnh thổ Mephius mà còn đang lai vãng gần vương đô Solon. Dẫu vậy, Hoàng đế Bệ hạ vẫn mở lượng khoan hồng, một phần cũng vì quan hệ hữu nghị giữa hai nước nên sẽ không truy cứu. Các người từ đâu đến thì liệu mà về.”

“Nực cười.” Salamad đáp bằng giọng trầm vang, đối nghịch lại người kia. “Lão hoàng đế Guhl còn đem đứa trẻ ranh như thế này ra làm sứ giả, rõ là vô liêm sỉ. Cái gì chứ? Mở lượng khoan hồng á? Lũ Mephius các ngươi mới là lũ tội phạm trời không dung đất không tha đó!”

“Mephius đã phạm tội ác gì vậy?”

“Lại còn giả bộ nữa. Các ngươi đã xúc phạm đến hoàng gia Garbera, đến công chúa Vileena Owell. Hoặc là các ngươi trao trả công chúa, hoặc là chúng ta chỉ có thể dùng gươm đao để nói chuyện thôi.”

“Cớ sao chúng ta phải trả công chúa Vileena cho ngươi?”

Salamad đáp lại câu hỏi bằng một tràng cười rũ rượi.

“Đằng nào công chúa cũng không có ở đây, ta cũng không muốn phí lời với lũ các ngươi thêm nữa. Các ngươi còn biết quý cái bổn mạng thì liệu hồn chạy về lâu đài nào gần đây mà trốn đi. Ngoan cố ở lại thì có là trẻ con ta cũng đánh cho nát đít.” Salamad dõng dạc nói, đi kèm với một động tác khua giáo. Quân sĩ đằng sau cười hô hố hưởng ứng.

“Ta hiểu rồi.” Cậu bé kia gật đầu, không mảy may sợ hãi, đưa tay lên tháo quai mũ trụ. “Thế này thì sao, Salamad? Ta nói ngươi có dám không nghe không?”

“Hả?” Bỗng dưng bị đối phương lên giọng gọi thẳng tên mà không kèm kính ngũ khiến Salamad nhất thời giật mình, nụ cười giễu cợt cũng biến mất.

Viên chỉ huy phe Mephius đã tháo mũ, mái tóc bạch kim dài búi sau đầu xổ ra, bay phấp phới trong gió.

Trong khoảnh khắc đó, cả Salamad lẫn 500 kỵ sĩ ở sau lưng đều cơ hồ nghẹn thở.

Người đang ở trước mặt gã đáng lí ra không thể xuất hiện ở đây. Thật vậy, cảnh tượng đang in trong mắt Salamad gần như y hệt cảnh Gil Mephius trở về từ cõi chết tại thành Apta.

“C-Công chúa!?”

Salamad sượng trân, mặt cứng đờ còn nhóm kỵ sĩ sau lưng thì ấp úng nói không nên lời.

“Công chúa Vileena!”

“Không thể nào!” Salamad sẵng giọng nạt lại, mắt long sòng sọc.

“Nào nào…” Vileena Owell lãnh đạm nhắc nhở. “Bớ Salamad, hiệp sĩ xứ Garbera, thế này đủ thỏa mãn ngươi chưa? Đúng như ý ngươi, ta – Vileena Owell – công chúa của ngươi, đã đến tận nơi rồi đây. Vậy là ngươi không còn lí do gì để tiếp tục xâm phạm lãnh thổ Mephius nữa. Ta nói đúng chứ?”

“Cái đó…” Salamad bất chợt cúi gập người ra trước, động tác như đang né tránh ai đó ném đá vào mặt mình. “Thưa…công chúa điện hạ…Làm thế nào mà…Cớ sao Người lại cất công tới tận đây?”

“Tại sao á?” Vileena khẽ nghiêng đầu. Một cử chỉ rất đỗi nữ tính, đối nghịch với ánh mắt sắc lạnh dành cho đối phương. “Bộ ngươi vẫn chưa hiểu vấn đề à, tên tiện dân?” Cô dằn giọng.

Sắc mặt Salamad nhăn nhúm như người bị hóc xương.

“Ngươi đã hỏi thì ta sẽ trả lời. Tại sao một cô gái sinh ra và lớn lên trên đất Garbera lại có mặt ở đây? Để chấm dứt mười năm chiến tranh và mất mát giữa hai quốc gia, để cả hai cùng có cơ hội xóa bỏ hiềm khích, hướng tới tương lai. Để cho binh lính và dân thường thoát khỏi họa binh đao. Để cho hai lá quốc kì không còn phải thấm bằng máu. Vì những lí do đó nên Vileena Owell ta mới sang đất Mephius kết hôn với hoàng thái tử Gil Mephius. Giờ đến lượt ngươi trả lời ta. Bớ Salamad. Tại sao ngươi lại ở đây? Ta chỉ hỏi thế này thôi: lúc dẫn binh qua biên giới, trong thâm tâm ngươi có nghĩ tới đại cuộc, có mang òng quyết tâm lớn hơn ta không?

Salamad Fogel chỉ biết há miệng đớ lưỡi, giơ tấm thân to lớn ra chịu đựng những lời xỉ vả của công chúa.

Rốt cuộc, y bắt đầu tìm đường phản bác.

“Thưa…”

Y hành động với tinh thần liều chết. Vào sinh ra tử chỉ là chuyện cỏn con nhưng bản thân y chưa bao giờ mường tượng ra tình thế này.

“Thưa công chúa, theo những gì thần được biết thì hoàng thái tử Gil đã nổi dậy chống lại hoàng đế. Xứ Mephius giờ đang lâm vào nội chiến. Hoàng đế đã tuyên cáo Gil là kẻ giả mạo. Công chúa điện hạ, Người đang tự đặt mình vào chỗ nguy hiểm-“

“Lắm lời.”

Vileena sẵng giọng cắt ngang, chớp mắt một cái đã rút khẩu súng ngắn đeo bên hông ra chĩa vào mặt Salamad. Động tác của cô nhanh đến nỗi quân lính xung quanh đều không kịp phản ứng, chỉ biết trơ mắt ra nhìn.

“C-công chúa…”

“Ngươi chưa hiểu thật à? Ta còn đang ở đây. Ta là minh chứng cho quan hệ đồng minh giữa Mephius và Garbera. Còn ngươi, Salamad, ngươi là kẻ đang tùy tiện chà đạp lên mối quan hệ mà ta đang bảo đảm. Ngươi muốn làm tới, cứ việc. Muốn tới Solon thì ngươi phải bước qua xác ta trước. Ta là cây cầu gắn kết hai đất nước, ngươi muốn phá bỏ thì chỉ cần giẫm đạp lên thân xác này là xong.”

“Công chúa!”

Cả Salamad lẫn đám đông binh sĩ Garbera đồng thanh la hoảng khi Vileena bất chợt chĩa nòng súng vào thái dương mình.

“Làm thế cũng không khác gì lấy mạng ta đâu.”

*

Hầu như không ai nhận ra đây là sự lặp lại của sự kiện pháo đài Zaim.

Salamad dĩ nhiên không biết. Y đã không có mặt để chứng kiến cảnh tướng Ryucown gục ngã. Y tin tưởng Ryucown, tôn sùng hắn như thần thánh.

Trên bình nguyên bát ngát lộng gió, chỉ duy nhất Vileena nhận ra điểm tương đồng. Khi ấy, ở Zaim, nàng công chúa mười bốn tuổi cũng đã dí súng vào đầu mình. Cô lấy tính mạng ra mặc cả, những mong Ryucown sẽ chịu nhượng bộ, thuyết phục hắn chấm dứt đổ máu.

Rốt cuộc, nỗ lực của cô đã thất bại.

Ryucown, hiệp sĩ trượng nghĩa bậc nhất xứ Garbera, kẻ yêu tổ quốc hơn hết thảy, suýt chút nữa đã chặt đầu cô. Nếu không nhờ nhóm quân biệt kích của hoàng tử Gil xâm nhập thành công vào trong pháo đài và kịp thời can thiệp thì cô đã bỏ mạng rồi.

Lần này phải khác. Vileena hạ quyết tâm. Cô dĩ nhiên vẫn biết sợ. Quân lính xung quanh ai cũng lăm lăm vũ khí trong bầu không khí căng thẳng tột độ. Chỉ cần một tiếng súng thôi là mọi thứ sẽ đổ vỡ, cô sẽ đột nhiên đứng giữa chiến trường và chắc chắn sẽ không toàn thây trở về.

Trống ngực Vileena đập dồn dập, ấy thế mà cô lại cảm giác như từng tiếng tim đập nó lại kéo dài vô cùng vô tận, tưởng như thời gian dừng trôi.

Chỉ một thoáng nhụt chí, tinh thần chiến đấu của cô sẽ vỡ vụn, cô sẽ không kìm được mà òa khóc.

Không.

Quả thật, Vileena đã khóc ở Zaim. Đó là quá khứ rồi và cô sẽ không mắc sai lầm tương tự. Cô nhất định sẽ không mềm yếu, sẽ không nhỏ lệ trước đám đông binh sĩ.

“Salamad, ngươi muốn giết ta à?” Vileena điềm nhiên hỏi, không để lộ chút cảm xúc nào.

“Công chúa nói gì vậy?”

“Ryucown hôm đó đã bội ước, hắn đã toan lấy mạng ta và ta ngờ rằng ngươi muốn noi gương hắn.”

“Tướng quân…ngài ấy…không thể…” Salamad lắc đầu lia lịa.

“Ngươi và Ryucown rất giống nhau. Hơi nhỏ hơn, méo mó hơn và đó cũng lột tả toàn bộ con người ngươi. Salamad Fogel, một tên kém cỏi, nhỏ bé, hèn mòn, chỉ biết than vãn khóc lóc bên nấm mồ của kẻ đã chết thay vì chấp nhận sự thật và đi tiếp.”

Salamad run lẩy bẩy. Quân sĩ cả phe Garbera lẫn Mephius đều im bặt, không ai dám lên tiếng.

Tuyệt vời! Công chúa bé nhỏ đỉnh quá!

Alnak, anh chàng lính Cận Vệ ngoài mặt đang chăm chú theo dõi với sự thán phục rõ rành rành còn tay thì đang từ từ lần xuống chuôi thanh kiếm đeo bên hông. Đôi mắt anh đang dán chặt vào Salamad. Kinh nghiệm thôi. Hồi nhỏ anh chàng rất thân với một đứa hàng xóm cùng trang lứa. Một hôm đi chơi, không nhớ vì sao hai đứa quay ra cãi nhau rồi Alnak buông mấy câu chế giễu. Chuyện nhỏ, chẳng có gì to tát cho tới khi thằng kia đột nhiên nổi khùng, vớ lấy hòn đá gần đó rồi giã vào đầu anh chàng.

Coi sắc mặt Salamad, y sắp phát khùng tới nơi rồi.

“Ah…ta…ta…” Salamad nói bập bõm xen giữa những tiếng rên rỉ. “Ta sẽ liều chết!”

Y thúc ngựa lao lên nhanh như cắt. Ngọn giáo giơ cao, nhắm thẳng hướng công chúa Vileena. Hắn thấy rõ cô bắt đầu phản ứng, chuyển hướng khẩu súng đang chĩa vào đầu mình sang-

Mục tiêu của Salamad không phải công chúa mà là đội lính Mephius ở phía sau. Hắn muốn liều chết, muốn bọn Mephius phải đổ máu. Cái ý tưởng đó ám ảnh đầu óc y, khiến y phát điên phát rồ. Điểm tựa tinh thần của y đã mất và giờ cơn quẫn trí đã nhấn chìm mọi lí trí, biến khẩu hiệu ‘chiến đấu trong danh dự, chết trong vinh quang’ thành hiện thưc.

Con chiến mã lồng lên phi nước đại, chỉ trong chớp mắt đã áp sát công chúa Vileena. Gương mặt cô tái nhợt, chỉ kịp thấy Salamad dứt khoát quất ngựa lách sang bên.

Người đầu tiên phản ứng bên phía Mephius là Alnak. Anh đã rút kiếm, thúc ngựa xông lên truy cản. Ý định dĩ nhiên là bảo vệ Vileena nhưng Salamad đột ngột đổi hướng và giờ hai người đang húc thẳng vào nhau.

Chết tiệt! Cứ đà này, mũi giáo của y sẽ xiên thủng anh trước.

Bỗng một tiếng súng chát chúa vang lên, nhấn chìm mọi âm thanh. Salamad gập người, ngã khỏi lưng ngựa.

“Ah!”

Là ai đã can thiệp? Lính Mephius hay hiệp sĩ Garbera ở phía bên kia?

Khẩu súng trên tay công chúa Vileena vẫn còn ám khói. Cô hạ súng xuống, cho ngựa đi vài bước tới chỗ Salamad đang nằm úp mặt dưới đất.

“Hắn chết hay sống?” Cô hỏi.

Alnak ở gần đó nhất. Dẫu có hơi choáng nhưng anh chàng mau chóng trấn tĩnh, xuống ngựa kiểm tra.

“Thưa, hắn không sao. Chỉ bị ngất thôi.”

Phát đạn bắn trúng lưng Salamad nhưng không xuyên qua áo giáp. Y vẫn bị thương và đang chảy máu.

Ta định giết thật đó. Vileena nghĩ thầm. Cô thấy nhộn nhạo trong lồng ngực, cảm giác muốn nôn ọe. Tạm thời không vấn đề gì vì tinh thần cô đang tập trung cao độ. Dẫu vậy, chỉ một thoáng lơi lỏng có thể khiến cô chịu không nổi.

Vileena nghiêm mặt, quay về hướng nhóm hiệp sĩ Garbera. Cả năm trăm người vẫn ở yên tại chỗ. Nếu vừa rồi Salamad bị lính Mephius hạ gục thì nhất định sẽ có người xông lên đánh trả. Ngặt nỗi, kẻ đã ra tay lại là Vileena, nàng công chúa lâm nạn mà Salamad luôn miệng hô hào giải cứu. Dẫu vậy, chứng kiến cảnh chỉ huy ngã ngựa đã gây ra cú sốc không nhỏ khiến viên tiêu binh cầm quân kì sững sờ đến mức thả rơi lá cờ xuống đất.

Định mệnh quả thật trớ trêu.

Những hiệp sĩ kiêu hùng từng một lòng ủng hộ Ryucown trong sứ mệnh cứu vãn phẩm giá hiệp sĩ.

Những chiến binh từng hợp sức với Raswan Bazgan trong nỗ lực nổi dậy tranh đoạt bá quyền ở miền tây.

Và giờ đây, những kị sĩ sẵn sàng tin vào lí tưởng của Salamad Fogel, sẵn sàng lao thân vào chỗ chết.

Tất cả họ, tuy mục đích khác nhau nhưng rốt cuộc đều chung một số phận, bị ngăn cản bởi một cô gái. Trớ trêu thay, họ tin rằng cô gái ấy sẽ ủng hộ lí tưởng của mình.

Vileena đã trở thành nhân vật chính trong hai trường hợp kể trên. Cô nhìn thẳng vào họ, trực tiếp đối diện với những ánh mắt đờ đẫn, thất thần.

“Hoàng tộc không thể tồn tại đơn độc.” Cô lẩm bẩm. “Có hoàng tộc nghĩa là sẽ có kẻ bề tôi. Nhiệm vụ của hoàng tộc là gì? Là soi đường chỉ lối. Con đường có thể chông gai, đại cuộc và ham muốn cá nhân có thể trái ngược nhau. TÌm cách biến hai thành một sẽ chỉ đem lại tai họa không gì cứu vãn nổi.”

Đó là tình trạng chung ở Mephius và Garbera.

Nếu đứng lên hành động bị coi là sai trái thì Gil Mephius đã sai.

Về phần Vilenea, cô cũng không có câu trả lời rõ ràng.

Bỗng có người quay ngựa bỏ đi. Ban đầu hơi lác đác rồi dần dần đoàn hiệp sĩ Garbera biến thành một đoàn quân tháo chạy. Vileena để yên cho họ chạy. Không nên cưỡng ép, trong đám quân đó chắc vẫn còn vài kẻ ngoan cố, vẫn nuôi ý định tập hợp đồng đội tiếp tục chiến đấu. Biết vậy nhưng đám đó rốt cuộc vẫn uổng mạng vô ích mà thôi. Cái đại nghĩa mà họ vin vào đã không còn, cái danh dự mà họ đòi hỏi đã bị tước bỏ, chủ tướng đã bị bắt.

Vileena khẽ gạt mái tóc vướng trước mặt ra sau. Gió đang thổi mạnh dần, lá quân kì Mephius đang kêu phần phật liên hồi trong khi quân kì Garbera bị bỏ lại thì vẫn nằm dưới đất.

Cả đoàn lính Mephius cứ thế tắm mình trong trận gió đồng nội, tất cả đều im lặng, không nói năng, không động đậy.

Đằng xa kia, một chiếc phi thuyền đang bay vù vù về phía họ từ hướng nam.  Hình như đó là tàu tuần tra của biên phòng Mephius.

“Đằng đó kìa…” Vileena chỉ tay ra dấu cho viên sĩ quan ở bên. Người đó lập tức hiểu ý và mau chóng đi truyền lệnh. Kỵ sĩ được phái đi đón đầu chiếc phi thuyền, vừa đi vừa vẫy cờ ra hiệu.

Vài phút sau, con tàu hạ cánh. Đó quả đúng là tàu biên phòng. Họ đang đi báo tin cho vương đô Solon rằng một đạo lớn từ pháo đài Zaim sắp đi vào lãnh thổ Mephius.

Xem ra hoàng tử Zenon đã không thể kiên nhẫn hơn được nữa. Suốt thời gian qua ngài đã nhiều lần gửi thư cho hoàng đế Guhl, nội dung đại khái là ‘đề nghị phía Mephius cho phép Garbera tự xử lí tên phản loạn Salamad Fogel’ nhưng tất cả đều không được hồi đáp. Biết rõ tình hình càng để lâu càng khó cứu vãn, cực chẳng đã anh phải dùng biện pháp quân sự, đích thân đi tiêu diệt Salamad. Việc đem quân vào lãnh thổ Mephius dĩ nhiên sẽ làm tổn hại quan hệ ngoại giao nữa hai nước.

“Phải ngăn cản ngay còn kịp.” Vileena lập tức ra quyết định.

Đội Cận vệ tuân lệnh. Phần lớn lực lượng, khoảng bảy phần mười sẽ áp giải Salamad về vương đô, số còn lại sẽ tiếp tục hộ giá công chúa.

Alnak và đứa bạn thân Tanis thuộc nhóm thứ hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!