Tập 10: Rồng ẩn nhẫn, gió buồn thương
Chương 6: Ngòi nổ (part3)
2 Bình luận - Độ dài: 3,243 từ - Cập nhật:
Part 3
Công chúa Vileena khẩn trương tới trạm trung chuyển phi thuyền của đội biên phòng Mephius và điều một tàu đi với thông điệp như sau:
Nhân danh Vileena Owell, anh không được phép tiến quan biên giới.
Viên sứ giả được căn dặn phải truyền đạt nguyên văn lời của công chúa. Một câu khẳng định chắc nịch, thể hiện rõ cá tính của cô. Khốn nỗi, tính cách ấy cũng không cho phép cô ngồi một chỗ, chờ đợi lại càng không.
Công chúa chỉ nghỉ ngơi độ nửa giờ rồi lên đường tới biên giới cùng vài lính Cận Vệ. Nhóm này có nhiệm vụ hộ vệ trên danh nghĩa còn thực tế thì họ giống tùy tùng giúp việc hơn. Không ai trong nhóm này biết lái phi thuyền nên họ phải dùng ngựa, tốc dộ dĩ nhiên sẽ thua kém phi thuyền của công chúa. Vileena cũng không thể cứ thế bỏ mặc tùy tùng mà đi trước được. Cô không muốn tạo ấn tượng rằng mình muốn bỏ trốn. Rốt cuộc, cô quyết định di chuyển bằng ngựa.
Trên đường về hướng nam, đoàn hộ tống đi qua cao nguyên Vlad, vùng đất có nhiều núi đá hiểm trở. Thung lũng Seirin, nơi tổ chức hôn lễ của Vileena cũng nằm trong vùng này.
Nghĩ lại, hồi ấy mình lạc quan quá… Vileena thả tóc bồng bềnh trong gió, trong lòng không khỏi xúc động khi nghĩ đến chuyện xưa.
Tự tin rằng ta đủ khả năng sai khiến hoàng thái tử như con rối phục vụ lợi ích của Garbera. Điều khiển một tên nổi tiếng đần độn có khó gì…
Vileena, nàng công chúa trẻ tuổi can trường, không biết sợ là gì với trái tim đong đầy niềm kiêu hãnh hiệp sĩ. Kỉ niệm xưa ấy khiến cô trầm tư, trong lòng nửa thấy xấu hổ nửa thấy ghen tị.
Đi mãi rồi đoàn hộ tống cũng tới biên giới phía nam Mephius. Hình bóng lờ mờ của pháo đài Zaim đã hiện lên ở đằng xa. Vileena nhăn mặt căng thẳng. Sứ giả chắc chắn đã đến nơi, bằng chứng chính là đội nghênh tiếp bên phía Garbera đang chờ cô.
“Các ngươi tạm chờ ta ở đây.” Vileena thông báo với nhóm lính Cận vệ. Đại ý cô muốn nói mình sắp bước sang lãnh thổ Garbera.
Công chúa muốn bỏ về đó hả? Nghi vấn hiện rõ trên mặt mọi người nhưng không ai lên tiếng. Bỗng Alnak bước lên.
“Cúi xin Công chúa cho phép tại hạ được tháp tùng Người.”
Suy cho cùng, nhiệm vụ không cho phép họ để công chúa một mình. Vileena gật đầu.
Đội lính Garbera đưa hai người đi theo con đường mòn xem giữa vùng đồi Bruno ở mặt tây và dãy Nouzen ở mặt đông. Địa hình phức tạp, xung quanh toàn là vách đá dựng đứng, cây cối thưa thớt. Vileena và Alnak chỉ lẳng lặng thúc ngựa tiến bước.
Sau một hồi leo đèo, họ đã tới điểm hẹn. Zenon Owell, đệ nhị hoàng tử xứ Garbera, chủ tướng của hiệp sĩ đoàn Mãnh Hổ đang đợi ở đó. Ngài mặc giáp phục chỉnh tề, đeo kiếm và súng bên hông.
Vừa nhìn thấy Zenon là Vileena đã thấy trong lòng ấm áp. Hai anh em rất thân nhau, bất chấp tuổi tác hơi cách biệt. Cô thường chơi đánh kiếm giả với anh từ khi còn bé tí.
“Sau này em sẽ trở thành một chiến binh cự phách, khiến cánh đàn ông phải lác mắt.” Zenon cười. Đến khi hay tin Vileena phải sang làm dâu xứ Mephius, anh nói “Nếu em không muốn, em có quyền từ chối.”
Từ chối dĩ nhiên là bất khả thi. Quyết định nằm ở nhà vua, chiếu chỉ đã ban bố rõ ràng. Thân là hoàng tử, Zenon thừa hiểu phản đối là vô ích. Biết vậy nhưng anh vẫn thật lòng đề xuất với cô em gái bé bỏng.
“Anh à, em quyết định sẽ đi Mephius.” Cảm kích tấm lòng của anh trai, Vileena cười đáp.
Lúc ấy, Vileena đã hạ quyết tâm, thứ quyết tâm sắt đá của người chiến binh. Cô sẽ trở thành người anh hùng đâm mũi giáo xuyên thủng bức màn thù hận trong lòng xứ Mephius. Cô tin chắc như vậy và đinh ninh rằng mình sẽ gặp lại Zenon trong tương lai gần.
Đến đây, Vileena chợt ngộ ra. Từ ngày cô rời Garbera đến nay đã được ngót một năm. Khoảng thời gian đó chắc chắn không thể coi là ngắn dược. Cảm giác nồng ấm dâng tràn trong tim, niềm vui đoàn tụ.
“Bộ em muốn đứng mãi à?” Zenon kéo ghế mời ngồi nhưng Vileena lắc đầu.
Zenon dĩ nhiên không ở đây một mình. Quân lính và sĩ quan đang tập hợp thành hình bán nguyện đằng sau hoàng tử, mọi ánh hướng đều hướng vào công chúa.
“Hoàng huynh ắt đã nhận tin về Salamad Fogel rồi?”
“Ừm.”
“Hiện phía Mephius chúng em đã tống giam hắn. Quân của hắn đã tan rã, những kẻ nào tiếp tục có hành vi càn rỡ trên đất Mephius sẽ bị giết không tha.”
“Tốt thôi.” Ngay khi nhận được thông điệp mang tên em gái, Zenon đã đặt ra một số giả định và thông báo này không khác những phỏng đoán của anh là mấy. “Đám tội đồ đó đã bị xóa hộ tịch và tước tư cách quân nhân. Tên nào có gan quay về sẽ bị trừng trị theo luật định và ta rất sẵn lòng đích thân xử lí. Nếu phía Mephius ngỏ ý, chúng ta có thể bố trí áp giải bọn chúng về ngay lập tức.”
“Cảm ơn hoàng huynh.”
Cuộc đối thoại này nhìn chung quá khuôn thước, khó có thể tưởng tượng được họ là thân nhân lâu ngày không gặp. Cả hai đều không thể hiện tình cảm ra ngoài mặt, ngoại trừ ánh mắt là tràn đầy tình yêu thương. Hai anh em thân nhau tới mức đó, một ánh nhìn là đủ cho thấy họ chỉ muốn ôm chầm lấy nhau.
Bỗng dưng một tên xấc xược nào đó ngang nhiên chen vào khoảnh khắc của hai anh em.
Ủa? Vileena nhíu mày ngạc nhiên trước gương mặt quen thuộc, kẻ mà cô không ngờ sẽ đi tháp tùng Zenon.
“Đã lâu không gặp Người, thưa công chúa Vileena.”
Noue Salzantes. Anh trai của trưởng tộc Salzantes và là một chỉ huy quân sự nhiều tiếng tăm.
“Ngài Salzantes. Chà, hình như là từ hồi lễ Quốc Khánh thì phải?”
Noue đã đến thăm vương đô Solon trong lễ Quốc Khánh với tư cách đại sứ Garbera. Lại nói, một người nổi tiếng là chiến lược gia tài năng tất nhiên sẽ phải có mặt tại nơi đang có nguy cơ trở thành chiến trường, cơ mà Vileena vẫn thấy có gì đó khác khác. Noue thuộc mẫu người anh trai cô chắc chắn không ưa nhưng giờ thì anh ta lại thoải mái ngồi bên cạnh Zenon.
Hiểu rồi. Thời gian thoi đưa, thế thời đã khác.
Noue trình lá thư trong tay cho Vileena xem.
“Đây là thư của đức vua Ainn Owell dự định gửi cho hoàng đế Guhl. Nội dung thư đề nghị cho phép Salamad Fogel đưa một đạo binh mã nhỏ đi qua lãnh thổ Mephius. Công chúa hãy đọc thật kĩ, sự việc Salamad làm loạn quả thật xuất phát từ sự lơi lỏng của hoàng gia Garbera nhưng kì thực nó hoàn toàn là hành động bột phát chứ không phải là tính toán có chủ đích.Đức vua mong muốn duy trì quan hệ hữu nghị với Mephius và luôn ưu tiên vấn đề đó lên hàng đầu.”
“Ta sẽ chuyển lời.”
Bức thư được cặp cùng một bức thư khác còn nguyên niêm phong do Zenon và Noue viết. Vileena không giở nó ra nữa, cô tự biết trong đó là một tràng hứa hẹn về tương lai. Có thể Noue sẽ làm sứ giả tới vương đô Solon thêm lần nữa.
“Như vậy thôi...” Vậy là đã xong xuôi công việc, Vileena đứng dậy, cúi đầu thi lễ. Vừa quay lưng khỏi Zenon, cô bỗng thấy cõi lòng nặng trĩu. Cô cố nhịn, toan cất bước thì-
“Công chúa Vileena.” Zenon bỗng gọi với lại từ đằng sau. Vileena còn chưa kịp ngoảnh lại thì anh đã nói. “Phiền công chúa gửi lời nhắn của ta tới hoàng thái tử Gil. Bảo hắn chăm lo cho em gái ta thật tốt vào.”
“Vâng.” Vileena đáp gọn. Trong thoáng chốc, gương mặt cô bỗng có gì đó sáng lấp lánh. Cô nhanh chóng bình tâm và cất giọng gọi chàng cận vệ Alnak.
“Chúng ta về thôi. Những người kia hẳn đang chờ sốt ruột lắm rồi.”
Đoàn của Vileena đã đi khuất nhưng Zenon vẫn chưa đứng dậy.
Hầu hết binh sĩ đã rút về pháo đài Zaim cùng với Noue. Ở đây hiện chỉ còn một nhóm nhỏ quân của hiệp sĩ đoàn Mãnh Hổ.
Lúc nãy, khi trò chuyện với Vileena, Zenon dĩ nhiên cũng rất xúc động.
Ai ngờ được con bé lại là người cứu ta chứ.
Salamad Fogell đã bị công chúa Vileena bắt giữ. Tin tức này sẽ giáng một đòn nặng vào phe hiếu chiến chống Mephius tại kinh thành và bắt bọn chúng phải ngậm mồm hiệu quả hơn bất cứ phương thức nào khác.
Không… Zenon mỉm cười. Người ngoài nhìn vào có thể không nhận ra chứ anh thì khác. Anh dám chắc hành động của Vileena không hoàn toàn vì lợi ích của xứ Garbera. Nghĩ tới đây, anh bỗng chuyển sang u sầu.
Đây có thể là lần cuối anh em ta được gặp nhau.
Cá nhân anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần ngay từ khi Vileena sang Mephius lần đầu. Có điều, khi ấy anh tin đó chỉ là sự chia li ngắn hạn. Tâm lí hiếu chiến muốn tiêu diệt Mephius khi ấy vẫn còn mạnh mẽ.
Lần này khác.
Vì thế nên nỗi thương nhớ lại càng day dứt khôn nguôi. Zenon leo lên lưng ngựa và lững thững cất bước. Anh không đi về hướng Zaim. Đội vệ sĩ vội vàng lên ngựa bám theo, không ai ý kiến gì trước hành động đường đột của chủ tướng.
Zenon lên trên đỉnh đồi, nơi có thể nhìn rõ con đường kết nối pháo đài Zaim với xứ Mephius. Đằng xa kia, một kỵ sĩ dáng người nhỏ nhắn đang di chuyển. Vileena. Cô vừa gặp lại đội hộ tống của mình.
Zenon im lặng hồi lâu. Anh thầm cầu nguyện, mong cho em gái mình từ nay luôn được hạnh phúc.
Đoàng!
Bỗng một âm thanh chát chúa vang vọng.
Tiếng súng. Một chiến binh dày dặn trận mạc như Zenon chắc chắn không nghe lầm.
Đằng xa kia, bóng lưng Vileena chao đảo. Con ngựa lồng lên, hất cô ngã xuống đất.
Gì chứ? Zenon lập tức quất roi, thúc con chiến mã phi nước đại.
Vileena quay lưng về hướng pháo đài Zaim, cô bỗng có cảm giác như có gì đó vướng vào tóc, như thể đang muốn níu giữ cô. Cuộc đoàn tụ ngắn ngủi với người thân sau quãng thời gian dài nhắc nhở cô về nỗi nhớ nhà vẫn đang quanh quẩn trong tâm can. Những gương mặt thân quen của cha, của mẹ, của ông nội đã ở rất gần và cũng rất xa.
Dĩ nhiên, cô đã chuẩn bị tinh thần rằng cuộc chia li này sẽ không có ngày tái ngộ. Cô chỉ im lăng, kìm chế dòng cảm xúc đang cào xé ruột gan. Con đường cô đi hướng về vương đô Solon chứ không chỉ hướng Garbera.
Trong lúc Vileena đang lòng đầy mâu thuẫn thì chàng cận vệ Alnak đi phía sau đang thầm khen ngợi cô.
Công chúa xứ Garbera bản lĩnh quá trời.
Khi cô đi thông báo tình tình với hoàng tử Zenon, về cơ bản cô đã đặt chân lên lãnh thổ Garbera. Cô có quyền lựa chọn ở lại Garbera. Cô đã trấn áp Salamad Fogel, trách nhiệm của cô đối với đế quốc Mephius coi như đã hoàn thành. Trở về Solon là một hành động không cần thiết, thậm chí còn là mạo hiểm. Trở về nghĩa là công chúa sẽ tự đưa mình vào giữa vùng nguy hiểm, nhất là khi hôn phu của cô – hoàng thái tử Gil – đang công khai chống đối hoàng đế.
Nếu Vileena tuyên bố ‘ta muốn từ từ quan sát tình hình Mephius’ và chọn ở lại Garbera thì cũng chẳng ai chê trách gì được. Thay vào đó, cô chỉ đơn giản nói ‘ta về thôi’ như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.
Biết đâu đấy… Alnak bỗng băn khoăn. Công chúa đã tin tưởng tên giả mạo kia như thế, hắn có thể đúng là…
Một lúc sau, hai người đã về đến nơi đội Cận vệ Hoàng gia đang chờ. Trong nhóm này có Tanis, ông bạn chí cốt của Alnak. Mặt mũi cậu ta cứng đờ, ắt hẳn là vì lo lắng. Alnak đang bận suy nghĩ cái khác nên cũng bỏ qua.
Đoàn hộ tống lên đường, trực chỉ vương đô Solon. Trời đã xẩm tối, họ dự định sẽ nghỉ qua đêm tại trạm trung chuyển phi thuyền gần đây.
Dòng suy nghĩ mông lung của Alnak bỗng dưng bị xé toạc.
Đoàng!
Tiếng súng chói tai. Anh chàng lập tức gập người bám vào cổ ngựa theo phản xạ. Phán đoán đầu tiên nhá lên trong đầu anh là quanh đây có tàn binh của Salamad và bọn đó đang muốn liều chết.
Ánh mắt anh liếc sang ngang, chỉ thấy con ngựa của công chúa Vileena chồm lên, hất cô ngã xuống đất. Con ngựa cũng ngã theo hướng ngược lại với cô, máu phun ra từ bụng.
Alnak còn đang choáng váng còn Tanis, người đi bên cạnh thì đã nhảy xuống ngựa. Cậu chàng đã rút súng cầm trong tay và…
Khẩu súng còn bốc khói.
Đùa chắc!?
Alnak vỡ lẽ. Cái giả thuyết điên rồ vừa hiện lên trong tâm trí anh đang biến thành sự thật. Tanis chĩa súng nhắm vào Vileena. Cô đang nằm sõng soài dưới đất, không mảy may động đậy.
“Đừng!”
Sợ rằng bạn mình sẽ phạm tội ác không thể tha thứ, Alnak vội tung mình xuống ngựa rồi lao tới húc vào lưng Tanis. Người kia đã chạm ngón tay vào cò súng thì đột ngột bị đẩy chới với, lập tức quay sang đối diện với kẻ vừa phá đám.
Cậu giữ chắc khẩu súng chĩa vào Alnak, sắc mặt méo mó như một kẻ xa lạ.
“Tôi không có lựa chọn nào khác. Không có lựa chọn nào khác. Đừng cản tôi!”
Súng nổ.
Đoàng! Phát đạn găm vào vai phải Alnak khiến anh quỵ gối. Lực đạn đạo gây chấn động mạnh như thể nó vừa xé toạc một nửa cơ thể anh. Máu tuôn thành dòng, vấy cả lên mặt, lên cổ Vileena đang bất tỉnh dưới đất.
Những người còn lại trong nhóm Cận vệ cũng đã bừng tỉnh. Họ chia ra vây quanh Tanis, miệng không ngớt gọi tên cậu chàng.
Tanis xoay người, súng giương cao, không cho ai tiếp cận.
“Tránh ra! Đừng lại gần tôi! Tránh ra!”
Những người kia buộc phải cẩn trọng giữ khoảng cách. Tiếng rầm rập của vó ngựa càng lúc càng lớn. Từ trên ngọn đồi xa về phía nam, một nhóm kỵ sĩ mang cờ Garbera đang phi nước đại về đây. Họ khẩn trương, mạnh mẽ như thể đang xung phong vào hàng ngũ kẻ thù. Đó chắc chắn là quân của hoàng tử Zenon.
Trong tích tắc Tanis bị phân tâm, nhóm Cận vệ ở phía sau lập tức ập vào khống chế. Một người giằng được khẩu súng và đá nó ra xa.
“Vileena!”
Zenon tung mình nhảy khỏi lưng con chiến mã đang phóng như bay, lăn xuống đất rồi vội vàng tới bên Vileena. Phần đầu và cổ cô đẫm máu nhưng không thấy vết thương. Không có thương tích nào rõ ràng, chỉ thấy Vileena vẫn đang mê man bất tỉnh. Có thể đầu cô bị va đập mạnh gây choáng. Cần phải mau chóng đưa cô tới chỗ thầy thuốc.
Nơi an toàn gần đây nhất là pháo đài Zaim.
“Ta sẽ đưa công chúa về Zaim chạy chữa. Các ngươi có ai phản đối không?”
Zenon hỏi vậy chứ nhóm Cận vệ có muốn phản đối cũng không được. Sự việc này hoàn toàn bất ngờ. Biết vậy nên Zenon không tra hỏi gì thêm. Anh thoáng cân nhắc bắt giữ kẻ nổ súng. Ngặt nỗi, việc Garbera giữ người của Mephius có thể bị diễn giải thành hành động trả đũa cho việc Salamad bị bắt. Trong lúc đang suy nghĩ thì một giọng yếu ớt bỗng vang lên.
“H-hoàng huynh…”
“Vileena.” Zenon lập tức cúi xuống kiểm tra. “Nằm yên đấy, đừng cử động. Anh đang đưa em về Zaim. Đừng kháng cự lôi thôi, ta không nghe đâu.”
“Vả lại…” Zenon hạ giọng. “…Bây giờ về Solon còn nguy hiểm hơn. “Anh chắc chắn trong nội bộ Mephius có kẻ muốn phá hoại liên minh với Garbera. Nếu em cứng đầu đòi về, em sẽ bị đem ra làm con tin chống lại hoàng tử Gil.”
Vileena đáp lại bằng một cử chỉ như đang cố gật đầu. Dẫu cho đầu óc đang nửa tỉnh nửa mê, cô vẫn giữ nguyên phần nhận thức rằng mình không nên trở thành gánh nặng cho Gil. Cô đưa tay vào trong áo giáp và giơ lên một cái huy chương tròng dây đeo quanh cổ.
“Đây…” Cô ra hiệu với nhóm Cận vệ. “Đưa nó…cho Điện hạ Gil…” Cô run run giơ cái huy chương ra.
Nhóm Cận vệ trao đổi ánh mắt với nhau. Tất nhiên là họ muốn thực hiện ý muốn của công chúa, ngặt nỗi ‘đưa nó cho hoàng tử Gil’ là cả một vấn đề. Họ sẽ phải về Solon rồi tìm cách đến Birac.
Dẫu vậy, một người vẫn quả quyết bước tới nhận tấm huy chương.
“Xin lĩnh mệnh.” Alnak nói chắc nịch.
Cá nhân anh chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chẳng hiểu tại sao ông bạn thân của mình bỗng nhiên rút súng bắn công chúa, cũng chẳng biết để công chúa lại cho người Garbera có phải quyết định tốt đẹp gì hay không. Anh chỉ có thể khẳng định rằng ý nguyện cao quý của công chúa nhất định phải được hoàn thành, anh có liều cái mạng cũng phải làm cho bằng được.
Tấm huy chương lấm lem vết máu, chính là máu của Alnak chứ không phải ai khác. Nhìn nó thật chẳng khác gì di vật của người chiến binh đã hi sinh trên chiến trường.
Ánh mắt Vileena rưng rưng nhìn Alnak, đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói: cảm ơn. Cô nhắm mắt lại như đang ngủ, hay chính xác hơn là lịm đi trong vòng tay Zenon.
2 Bình luận