Tập 10: Rồng ẩn nhẫn, gió buồn thương
Chương 7: Sứ giả (part1)
2 Bình luận - Độ dài: 3,141 từ - Cập nhật:
Rakuin no Monshou
Tập 10
Chương 7: Sứ giả
Part 1
Salamad Fogell đã bị bắt. Công chúa Vileena được đưa tới Garbera.
Vương đô Solon đón nhận hai tin tức nọ gần như đồng thời. Sự tình cờ này đã thổi bùng lên kha khá giả thuyết, điển hình là tin đồn rằng quân đội Garbera và Mephius đã xảy ra đụng độ. Đội Cận vệ của hoàng đế, những người đã chứng kiến sự việc tất nhiên không dại gì mà tiết lộ chuyện cơ mật. Có dò hỏi kiểu gì thì họ cũng chỉ đáp quanh bằng mấy câu chung chung giống hệt nhau.
Lời nói gió bay, hôm nay dân thành Solon bắt đầu rỉ tai nhau thì hôm sau tin tức đã lan tới Birac. Khi hay tin, hoàng thái tử Gil vẫn điềm tĩnh, tự nhiên, thậm chí còn đôi phần dửng dưng, thái độ tương tự như lúc công chúa đột nhiên lấy phi thuyền rời thành phố. Ngoài mặt thì như thế còn trong nội tâm Gil – hay đúng hơn là Orba – đang rối như mớ bòng bong.
Cậu đã phái gián điệp tới vương đô để kiểm chứng nhưng không thành công. Thành Solon giờ là một ổ tin đồn, không tài nào xác minh nổi.
Bất ngờ thay, giữa lúc tình hình rối loạn, người đầu tiên đưa ra đối sách lại là tổng quản Gowen. Ông đã chủ động cho thuộc cấp đi loan tin rằng công chúa Vileena đã ra tay bắt giữ Salamad Fogell. Một hành động nhằm khích lệ tinh thần những người ủng hộ hoàng thái tử.
Orba còn nghe người hầu nói chuyện này khi đang đi dạo trong vườn nho. Kì thực, cậu đã ngờ ngợ đây là mục đích của Vileena. Nghĩ vậy nhưng cái cách cô tự ý lấy tàu, đi mà không nói một câu, hành động đúng kiểu tùy tiện, vô tâm vô ý tứ như thế khiến cậu chột dạ, chỉ sợ cô đâm đầu vào chỗ chết.
Không. Trong đầu Orba đang sôi sùng sục vì tức giận còn trái tim thì lại lạnh như băng, vẫn có thể bình tĩnh phân tích hành vi của công chúa. Cô ta ắt đã sẵn sàng đem tính mạng ra đặt cược.
Nàng công chúa xứ Garbera đã nhìn thấu cái khó xử của Gil và đã dũng cảm đứng ra hành động. Cô đã chọn giải pháp liều lĩnh và mạo hiểm nhất: trực tiếp dẫn quân đi đối đầu với quân phản loạn. Hành động đó dĩ nhiên không hoàn toàn để hỗ trợ Gil. Ngay từ khi lọt lòng cô đã là công chúa, bổn phận hoàng tộc đã nhập làm một với cá tính của cô. Cái danh phận hoàng tộc của Orba rốt cuộc vẫn chỉ là giả mạo, bắt chước. Tuy đã trải nhiều gian truân với tư cách hoàng thái tử nhưng cái ‘nhận thức hoàng tộc’ vẫn là cái gì đó cậu không có và cũng không thể hiểu, tương tự như cách cậu không hiểu Vileena. Về năng lực nhìn xa trông rộng, có lẽ cậu hoàn toàn không so sánh được với cô.
Hình bóng nữ hoàng Marilene miền tây và kẻ thần tử trung thành Simon Rodloom xứ Mephius bỗng nhá lên trong tâm trí cậu. Họ đã chọn từ bỏ danh phận, địa vị, kể cả phẩm giá, hi sinh tất cả vì niềm tin vào tương lai.
Nghĩ lại, ở một khía cạnh nào đó, những binh sĩ đã chiến đấu và tử trận vì Orba – như Shique chẳng hạn – cũng tương tự. Vileena Owell giờ cũng là một trong số đó.
Theo như tin báo thì cô đang trên đường tới Garbera. Thiên hạ xì xào rằng công chúa sẽ một đi không trở lại, rằng duyên nợ giữa cô với đế quốc Mephius coi như đã chấm dứt.
Nhưng Orba không tin.
Làm gì có chuyện con nhỏ ngốc đó biết lí lẽ. Trong đầu cô ta mà có chất xám thì ta đã đỡ mất công đối phó biết bao nhiêu.
Hiện giờ Orba đang rất mù mờ, chưa rõ nội tình thế nào nên cậu đành tiếp tục nghe ngóng tình hình vương đô. Salamad đã bị tiêu diệt, cậu đã có thể thảnh thơi hành động hơn. Ngặt nỗi, thời cơ đã qua, gió đã xoay chiều và cậu không tin mình có thể tạo ra cơ hội nào tương tự.
Đúng lúc này, một kẻ lạ mặt nọ đặt chân tới thành Birac. Gương mặt điển trai đầy nam tính, đúng kiểu thanh niên hăng hái muốn tòng quân. Anh ta tìm tới doanh trại và tự giới thiệu mình ‘từng là sĩ quan Cận vệ dưới quyền hoàng đế’. Anh ta cũng giao ra một khẩu súng ngắn khắc gia huy của hoàng tộc Mephius làm bằng chứng.
“Tại hạ muốn xin diện kiến thái tử điện hạ.”
Hành động này quá đỗi khả nghi nhưng lính gác vẫn nhận lấy khẩu súng và đi trình báo. Chính Orba đã nhiều lần căn dặn họ phải ‘báo cáo mọi việc đáng chú ý, bất kể lớn hay nhỏ’.
Độ một giờ sau, khẩu súng nọ đã được đưa tới trước mặt Gil Mephius. Nhìn qua thì đây rõ ràng là đồ thật. Kẻ lạ mặt kia có thể là sứ giả của hoàng đế, việc y khăng khăng tự xưng là cựu Cận vệ cũng có chỗ đúng.
“Cho hắn vào.”
“Điện hạ, như vậy quá mạo hiểm.” Pashir đang túc trực trong phòng lập tức phản đối. “Đây là quỷ kế của hoàng đế, tên đó có thể là sát thủ trá hàng hòng tìm cơ hội ám hại Người.”
“Cứ giả định thế đi, có ngươi ở đây, ta có gì phải sợ?”
Orba cần tin tức. Bất luận kẻ lạ mặt kia có ý đồ gì, tự hành động của hắn sẽ tiết lộ mục đích đằng sau. Cậu không thể tiếp tục bấm bụng chờ đợi trong tình hình hiện tại, thành ra cậu càng phải chú trọng vào tin tình báo. Đó là thứ vũ khí tốt nhất của cậu. Bên cạnh đó, cậu dĩ nhiên vẫn chuẩn bị phương án đề phòng rủi ro.
Người bước vào văn phòng hoàng thái tử là một thanh niên tuổi chừng đôi mươi. Anh ta xưng danh là Alnak. Mặt mũi trẻ trung, ánh mắt sắc bén của một chiến binh gan góc. Tay phải anh ta bị thương phải bó bột cố định. Ánh mắt Pashir dán chặt vào chỗ khả nghi đó, không một chút lơ là.
“Vậy ngươi là kẻ tự xưng mình là cận vệ của Phụ hoàng ta?”
“Thưa, tại hạ đã từng…Cho đến một tuần trước, khi tại hạ quyết định rời vương đô Solon.”
“Một tuần…hừm, cũng chưa lâu lắm. Nói đi, ngươi tới Birac vì lí do gì?”
“Muôn tâu Điện hạ, thần tới vì một ủy thác. Công chúa Garbera đã tín nhiệm thần chuyển tới Người một vật.”
“Cho ta?” Orba hờ hững hỏi lại, vừa kịp giấu nhẹm một thoáng phấn khích trong tông giọng. “Tại sao ngươi lại nhận được ủy thác đó?”
“Thần đã có vinh dự được hộ tống công chúa đi bắt Salamad Fogell.”
Alnak thuật lại vắn tắt những chuyện đã qua. Công chúa Vileena xin yết kiến hoàng đế, xin binh mã, được cấp một trăm binh sĩ của đội Cận vệ rồi đem nhóm quân ấy đi xử lí Salamad.
“Công chúa đã bị một người bạn thân của thần bắn bị thương.”
“Cái gì cơ?” Đang nằm dài trên bàn, Orba chợt cảm thấy gân máu trên mu bàn tay mình giật thột. Cậu làm động tác xoa tay rất tự nhiên để giấu nó đi. “Ngươi nhắc lại xem nào.”
“Công chúa bị trúng đạn. Thực ra là con ngựa của công chúa bị bắn trúng, khiến Người bị hất ngã xuống đất và bị bất tỉnh.”
Hoàng tử Zenon, anh trai của công chúa cũng có mặt tại hiện trường đã quyết định đưa cô về pháo đài Zaim để đảm bảo an toàn. Công chúa khi đó vẫn còn tỉnh táo và đã đưa tín vật cho Alnak.
“Chính là thứ này.”
Alnak chậm rãi đưa tay vào túi áo, đưa ra một vật đặt lên bàn. Một cái huy chương hơi ố màu đỏ khắc hình quốc huy Garbera. Anh lập tức nhận ra sắc mặt Gil hơi biến đổi.
“Điện hạ chớ lo. Vết máu đó là của thần. Công chúa không bị thương.”
Câu nói khiến Gil vội rời mắt khỏi cái huy chương, tựa hồ bị giật mình.
“Hừm…ta không tin là Phụ hoàng ta sẽ cho phép ngươi đi chuyển đồ cho ta đâu nhỉ?”
“Như thần đã nói, thần ‘đã từng’ là lính Cận vệ Hoàng gia. Thần không có cha mẹ vợ con, không có ai bị liên lụy.”
Alnak nói đơn giản vậy nhưng kì thực anh đã phải mạo hiểm tính mạng để đến Birac. Sắc mặt anh vẫn vui vẻ như thường, nhìn kĩ còn thấy ngấn lệ nơi khóe mắt.
“Điện hạ chớ lo. Thần rất sẵn sàng – oh, xin lỗi – thần rất vinh dự được làm việc này, có chết cũng không từ. Cá nhân thần rất lấy làm hãnh diện khi đã đưa được tín vật tới tận tay Điện hạ.” Alnak run run nói. Nhiệm vụ đã hoàn thành, anh cáo từ và quay đi. Pashir đến bên cửa, chuẩn bị mở thì bỗng nhiên…
“Điện hạ…” Alnak chợt ngoảnh lại.
“Nói đi.”
“Ơ…không có gì…”
“Ngươi muốn nói gì cứ nói.”
“Dạ…ơ…vậy xin thứ lỗi thần nói lời gan ruột. Điện hạ, thần rất mong Người sắp xếp đón công chúa về sớm. Thần xin khẳng định mục đích của công chúa không phải là quay về Garbera. Công chúa hẳn đang muốn trở về, trở về bên Người…”
Gil – hay thực ra là Orba – chỉ đáp lại bằng một cái vẫy tay ra hiệu cho Alnak lui ra kèm theo một cái cười gượng gạo.
Cửa đóng.
Orba nhìn trân trối vào cái huy chương. Cái thứ nhỏ bé, chu vi chưa tới năm phân, quốc huy hình con ngựa và thanh kiếm khắc ở giữa cùng dòng chữ ‘tình bạn vĩnh cửu’.
Đôi mắt câu ướt nhòa.
Quỷ thật, tại sao…?
Xúc cảm mạnh mẽ, cái cảm giác cồn cào như lửa cháy trong lồng ngực. Chẳng mấy chốc mà cảm xúc ấy đã lấp đầy tâm trí cậu.
Không hiểu.
Cậu lẩm bẩm.
Hành động của công chúa…Không, không phải. Vậy thì tại sao, tại sao khóe mát cậu lại cay cay, tại sao cậu lại xúc động đến run rẩy?
Rốt cuộc, Orba vẫn không hiểu tại sao.
Pashir dẫn Alnak qua các hành lang lâu đài. Hai người cứ thế lầm lì hồi lâu, không ai phát biểu gì.
“Tại hạ rất ngạc nhiên.” Alnak chợt phá vỡ sự im lặng. Pashir không đáp, chỉ đánh sang một cái liếc xéo, ý bảo ‘câm mẹ mồm mày vào’ nhưng người kia hồn nhiên không nhận ra.
“Ngài là á quân của giải giác đấu, là Felipe của năm nay phải không? Đến giờ tại hạ mới nhận ra. Điểm đáng chú ý nhất ở ngài bên cạnh kiếm thuật thượng thừa là việc ngài là thủ lĩnh của một âm mưu nổi loạn chống Mephius.”
“…”
“Nhờ hoàng thái tử Gil can thiệp nên ngài mới thoát án tử. Ngài trở thành thuộc cấp của Điện hạ suốt từ đó tới giờ. Phải chăng Điện hạ quả thật là thiên tài với nhân cách xuất chúng hay có tài thu phục nhân tâm vậy?”
“Biết thế đéo nào được.” Pashir đáp sẵng. Gã nhân cơ hội đổi chủ đề. “Nào, giờ ngài tính làm gì? Về Solon chắc chắn là không thể rồi.”
“Tại hạ còn tiền, gái gú cờ bạc thì không ham, tằn tiện chắc cũng đủ cầm cự ít lâu. Cứ từ từ, tại hạ sẽ đi tìm việc quanh thành Birac xem sao.”
“Việc ngay đây thôi, doanh trại luôn mở cửa tuyển lính đánh thuê.”
Pashir vẫn giữ thái độ dè chừng với Alnak. Việc trao trả cái dây chuyền có thể là thời, đồng thời cũng là cái cớ thuận tiện để hắn tiếp cận hoàng thái tử, tạo ấn tượng ban đầu giúp hắn dễ bề hành động về lâu về dài. Ở chiều ngược lại, Alnak chỉ lắc đầu.
“Khoản đó thì…Hừ, tại hạ cũng có chút võ nghệ. Có tài, có thực lực, đã nếm mùi máu tanh vô số lần, nhờ lập nhiều chiến công nên mới được tuyển vào đội Cận vệ. Có điều, từ khi tại hạ tới vương đô thì cũng chẳng đánh đấm gì nữa. Hết rồi. Mới đây thôi, lúc chiến sự ở Nedain bùng nổ, có tin đồn rằng đội Cận vệ sẽ tham chiến, tại hạ vừa nghe đã sợ muốn đái ra quần. Tại hạ hết thời rồi, không phù hợp nữa.”
Pashir nhíu mày. Gã ngó Alnak một hồi. Nếu những lời vừa rồi là thật thì thằng cha này đúng là một tên quái nhân.
“Ê, đằng ấy. Pashir và…ờ, thanh niên nào đây?” Miguel, cái thằng quái nhân chính hiệu của đội Pashir đang oang oang cái mồm gọi gã tuốt từ bên kia hành lang. Thằng này cũng là cựu võ sĩ giác đấu, cũng dự phần trong vụ nổi loạn của Pashir. Dù đã được trả tự do khi đội Cận vệ của hoàng thái tử giải thể nhưng y lại quyết định ở lại với lí do ‘ở đây coi bộ vui hơn’. Quyết định đó đã tạo nên một trải nghiệm không mấy vui vẻ khi y suýt bị xiên trên cọc tại thành Apta. Bất cứ ai có đầu óc bình thường sẽ bỏ chạy sau một pha chết hụt như vậy, khổ nỗi thằng Miguel này nằm trong nhóm ngoại lệ. Y vẫn tiếp tục ở lại cùng đội Cận vệ, tiếp tục chiến đấu thêm mấy trận và giờ đang nghênh ngang trong thành Birac.
“Mọi người đang đồn đại ầm ĩ về một tay sứ giả gì gì đó của vương đô kìa.”
“Tại hạ làm gì có danh phận cao quý đó.” Alnak cười trừ đáp. “Chẳng qua chỉ là một tên tiểu tốt đi chuyển đồ thôi.”
“Hở? Thế mà tao cứ tưởng anh em mình sắp có cơ hội đi đánh nhau to một trận.”
Vẻ bề ngoài của của Miguel Tes trông khá là nữ tinh. Dáng cao, mắt xanh, tóc vàng hoe. Y đồng thời cũng là một chiến binh dữ dằn, một thằng cha hám danh, thích thể hiện với tham vọng cả đời là làm cả thế giới phải biết tên mình. Y bắt đầu than thở liên rồi rằng mình đang chán nản, thiếu việc làm, đúng hơn là thiếu đối tượng đánh lộn kể từ sau chiến thắng tại Tolinea. Kì thực thì y đang ghen tị với Pashir là chính. Trong trận Tolinea, Pashir đã lập nhiều công trạng: chỉ huy đội biệt kích, kịp thời ứng cứu hoàng thái tử trong lúc nguy cấp, dẫn đầu đợt xung phong vào doanh trại địch… Kình địch được nhiều vinh dự như thế còn Miguel thì chẳng có gì.
“Ay, đằng ấy có đúng là Cận vệ của hoàng đế không? Bọn đấy nghe đâu đều là lính tuyển, một chọi mười dễ như bỡn. Bọn nó bản lĩnh cỡ nào vậy?”
Miguel bám theo hỏi không ngớt mồm khiến Pashir phải tằng hắng mấy lần nhắc khéo y. Đã cất công chờ ở hành lang nghĩa là ngay từ đầu y đã muốn tiếp cận Alnak rồi. Pashir muốn quát nạt cũng khó vì đang ở chỗ đông người qua lại, cãi nhau rất bất tiện.
Alnak bỗng khựng lại.
“Cô…” Anh chàng kêu lên thảng thốt.
Pashir và Miguel cũng dừng bước, đưa mắt nhìn theo. Đằng đó, chỗ hàng ghế ngoài hiên có một cô gái mặc trang phục thị nữ.
“Cô là…Layla? Layla phải không?”
Alnak nhắc tên Layla mấy lần và toan tiếp cận. Cô gái kia lập tức đứng dậy, mặt tái nhợt đi đến mức từ xa cũng thấy rõ ràng. “Ngài nhận nhầm người rồi.” Cô đáp ú ớ, đứt quãng rồi quay lưng bỏ chạy.
Alnak toan đuổi theo nhưng đi được vài bước rồi lại thôi.
“Gì đây? Thanh niên vương đô mà chỉ biết một chiêu cua gái nhạt phèo đó thôi à?” Miguel nghẹo đầu bình phẩm.
“Cưa cẩm gì. Không phải.” Alnak nghiêm giọng đáp.
“Thế là người quen à?”
“Ừm…Có lẽ thế. Trông giống lắm.”
Lần này thì Pashir xen vào hỏi. Alnak chỉ trả lời vắn tắt. Anh biết một cô gái tên là Layla Jayce. Cha cô - Rone Jayce – là sĩ quan cấp trên của anh. Alnak đã vài lần được mời tới nhà Rone ăn tối và làm quen với con gái ông. Theo như những gì anh biết thì cô ấy sắp lấy chồng.
Rone là một sĩ quan quy củ và nghiêm khắc. Chỉ riêng lúc ở nhà là ông để lộ gương mặt hiền hòa của người là. Bỗng một ngày nọ, ông và cả gia đình biến mất, không có tung tích gì, chỉ đúng một ngày sau lễ thành hôn của Layla.
Sự việc này rốt cuộc đã bị giấu nhẹm. Vì không bị điều tra nên nó đã tạo ra vô số những tin đồn thất thiệt. Một nhiệm vụ bí mật ở nước ngoài, đắc tội với một đại nhân vật nào đó nên phải chạy trốn, biết được một bí mật gì đó của Hoàng đế nên đã bị thủ tiêu…
Layla giờ đang ở đây, trong thành Birac. Chắc chắn đó là Layla, không thể có chuyện người giống người y hệt nhau thế được. Lập luận của Alnak càng có cơ sở vì cô gái kia bỏ chạy thay vì ở lại.
Biết vậy nhưng suy cho cùng thì Layla phải có lí do gì đó để tránh mặt người quen cũ. Chỉ riêng việc cô mất tích ngay sau lễ thành hôn đã là một việc quá sức bất bình thường rồi. Alnak nghĩ bụng rồi thôi, không tìm hiểu nữa.
Miguel không bận tâm gì lắm, y chỉ chuyên chú hỏi han tình hình ở vương đô. Còn Pashir, ánh mắt gã vẫn chưa rời khỏi hành lang nơi Layla vừa chạy mất. Cử chỉ giật cục khó xử của Alnak dĩ nhiên đã bị gã nhìn thấu.
2 Bình luận