Chương 4

Chap 41 - Đâu chỉ đơn thuần là không ghét

Chap 41 - Đâu chỉ đơn thuần là không ghét

――Xoảng một tiếng.

Chiếc thau kim loại đột ngột từ trên trần nhà rơi xuống, vang lên một âm thanh chói tai.

“...Shi... Shizuru-sensei...? Vừa... Vừa nãy, mới nói gì cơ...!?”

Sau một khoảng lặng ngắn, một giọng nói run rẩy cất lên trong căn phòng yên tĩnh.

Nơi phát ra âm thanh đó là một người phụ nữ khoác trên mình bộ giáp ngực màu bạch kim, bên trong là trang phục với tông màu đỏ chủ đạo.

Một người phụ nữ với vóc dáng còn cao hơn cả Shizuru vốn đã cao gần 1m80. Cô mang vẻ đẹp phi giới tính rực rỡ, kiểu nhan sắc hẳn sẽ vô cùng thu hút người cùng giới, với điểm nổi bật nhất là đôi mắt màu đỏ thẫm lúc này đang mở to hết cỡ.

Tên cô là Rosa Cranberry.

Bốn quân đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia, tập hợp những tinh anh được tuyển chọn gắt gao nhất của Vương quốc Ci Levant, gã khổng lồ được mệnh danh là thống trị một nửa thế giới.

Mỗi một thành viên trực thuộc, dẫu có xuất thân là bình dân đi chăng nữa, đều được trao cho địa vị ngang hàng với quý tộc. Họ được coi trọng đến mức được xem là những quân bài tẩy của Vương quốc.

Đối với dân thường, họ chính xác là những tồn tại trên chín tầng mây. Và cô gái này chính là đương kim Đoàn trưởng trẻ tuổi của Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia số hai thuộc Vương Ci Levant――hay còn được gọi là Đông Huyết Hiệp Sĩ.

“Nói dối... Ah, xin hãy nói với tôi đó chỉ là lời nói dối đi, sensei...!”

Một trong bốn vị Đoàn trưởng đứng trên đỉnh cao của các hiệp sĩ, biểu tượng cho sức mạnh quân sự của Vương quốc.

Giờ phút này đây, cô đang phải chịu cú sốc lớn nhất trong suốt hai mươi tám năm cuộc đời mình.

“Ờ thì...”

Ngồi trên ghế đối diện với một Rosa đang run rẩy, là vị bác sĩ thị trấn có tiếng ở Đông Khu của Vương đô, Shizuru.

Cậu vừa xoa đầu Mary, cô bé đang ngoan ngoãn uống ca cao trên đùi mình, vừa gượng cười ngước nhìn lên trần nhà.

...Cái thau vừa nãy, rốt cuộc là rơi xuống từ đâu vậy nhỉ?

Đây là phòng khám do Shizuru điều hành. Đương nhiên, cậu chẳng hề có ký ức gì về việc gài bẫy một thứ như vậy.

Thêm vào đó, cũng chẳng có cái thau nào lăn lóc trong phòng cả.

Một trải nghiệm kỳ lạ tột cùng. Shizuru hơi nghiêng đầu, những dấu chấm hỏi bay lởn vởn trên đỉnh đầu cậu.

Rồi cậu xốc lại tinh thần, lặp lại những lời mà bản thân vừa mới nói với Rosa bằng một thái độ khá nhẹ nhàng ban nãy.

“À thì, bởi vậy nên... tôi sẽ phải rời khỏi Vương đô một thời gian...”

Xoảng một tiếng.

Lại một cái thau nữa, mà nói đúng hơn là một cái to hơn cái trước một vòng, giáng thẳng xuống đầu Rosa.

Hơn nữa, còn chưa kịp chạm sàn, nó đã biến mất không để lại dấu vết.

Ra là vậy, có vẻ như nó là một dạng ảo giác. Chắc mình đang mệt quá chăng, Shizuru thầm nghĩ trong lòng.

“Sao lại... Sao lại có thể――haa...”

“Ah... R-Rosa-san!?”

Cô không hề nghe nhầm. Dẫu cho cô đã ước rằng đó chỉ là lời nói dối.

Bật dậy theo đà, Rosa lập tức ôm lấy đầu, loạng choạng rồi ngã khuỵu xuống tại chỗ. 

Do quá đỗi sốc, cô đã lên cơn chóng mặt do tâm lý.

“Không thể nào, sao lại... Một cuộc chia ly đường đột thế này lại ập đến... Aah, tại sao! Tại sao ông trời lại vô tình muốn chia rẽ đôi ta cơ chứ!!”

Ngay khi Rosa hét lên như vậy, dù đang là giữa ban ngày ban mặt nhưng xung quanh bỗng tối sầm lại, và xoẹt một cái, một ánh đèn sân khấu chiếu thẳng xuống đỉnh đầu cô.

Thậm chí, từ đâu đó, giai điệu ai oán của một cây đàn viola cũng chầm chậm vang lên.

Quả nhiên là mình đang mệt quá rồi, Shizuru nở một nụ cười khô khốc.

“Aah, số phận sao quá đỗi tàn nhẫn! Nhưng xin chàng hãy an tâm, Shizuru-sensei, em sẽ không chịu khuất phục trước gian nan đâu! Em nhất định sẽ chặt đứt mọi xiềng xích cản bước hai ta, và một lần nữa tức tốc chạy đến bên cạnh chàng!”

“A, ahaha... Không, ừm, Rosa-san?”

“Lấp đầy huyết quản của em là niềm đam mê nhung nhớ! Cho dù là Tám vị thống trị cai quản thế giới đi chăng nữa cũng chẳng thể nào dập tắt ngọn lửa này, dẫu có là ác quỷ cũng không thể khiến em lạc bước!”

“...À này, nghe tôi nói cái đã.”

Rosa là người vốn có chút tính khí kịch nghệ, quả đúng như ấn tượng đó, là kiểu người rất dễ bị kích động cảm xúc.

Số lượng đèn sân khấu tăng lên thành ba cái, và cả những cánh hoa hồng cũng bắt đầu lất phất bay lượn.

Shizuru khẽ thở dài, chẳng biết phải làm sao với cô nàng đang trừng mắt nhìn lên trần nhà bằng ánh mắt đầy kiên quyết kia.

“Ưm... Mẹ ơi, mẹ đang khó xử à? Cái đồ kỳ lạ này đang làm mẹ khó xử sao?”

“Nói khó xử thì cũng có hơi khó xử thật... A, nhưng con không được ra tay với Rosa-san đâu đấy nhé? Dù có một triệu Mary đi chăng nữa cũng không thắng nổi cô ấy đâu.”

“Tại sao ta lại cầm kiếm lên ư! Nếu có kẻ hỏi ta như vậy, ta sẽ không chút do dự mà trả lời rằng――Là vì tình yêu!”

Thật khó có thể tưởng tượng được từ bóng dáng đang diễn một vở kịch ngắn khiến cả diễn viên sân khấu cũng phải chào thua kia, nhưng Rosa lại là một cường giả đứng ở vị trí cao nhất nhì trong Vương quốc, và nói rộng ra là cả thế giới.

Bằng con mắt quan sát được mài giũa của một sát thủ, chỉ cần nhìn lướt qua lớp vỏ bọc bên trong một chút, là có thể nhận ra ngay.

――Một cường giả tuyệt đối mà những từ ngữ rẻ tiền như “e sợ” hay “run rẩy” chẳng thể nào diễn tả hết được, ngay cả Casca hay Lady cũng thua kém rất, rất xa.

Là cao thủ ở cùng đẳng cấp với Richelieu mà Shizuru lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến kể từ khi sinh ra. Nếu có ý định đối địch, thì ngay khoảnh khắc đó, cậu đã bị giết chết rồi.

Đó thực sự chính là cái chết hiện thân.

“Hơn nữa, cô ấy cũng không phải người xấu. Trái lại còn là một người rất tốt nữa cơ, Mary à.”

“...? ......?”

“À thì, mẹ hiểu cảm giác con muốn nghiêng đầu và nhìn lại lần hai mà.”

Shizuru mỉm cười với vẻ mặt bối rối.

Và rồi khi bất chợt nhìn xuống, chiếc cốc Mary đang cầm đã cạn sạch từ lúc nào.

“Con có muốn uống thêm không?”

“Ưm.”

Mái tóc trắng khẽ rung rinh khi cô bé gật đầu, Shizuru mỉm cười đứng dậy.

Mary leo xuống khỏi đùi cậu, cứ thế vòng ra sau lưng rồi nắm chặt lấy vạt áo blouse trắng.

Đây chính là vị trí mặc định của cô bé.

“Xin lỗi, Rosa-san. Tôi đi pha thêm đồ uống, cô có thể chờ một lát được không?”

“――Tất nhiên rồi. Dù là hàng trăm năm em cũng sẽ đợi!”

Cùng lắm cậu cũng chỉ định để cô đợi vài phút thôi. Mà vốn dĩ, nếu tính bằng hàng trăm năm thì chắc chắn cả hai đều đã chết cả rồi.

Lâu lắm rồi mới gặp lại, thế mà cậu lại thông báo rằng mình sẽ rời khỏi Vương đô, nên có vẻ như sự kích động của cô ấy đã trở nên kỳ quặc hơn bình thường vài phần.

“Ahaha... Vậy, xin thất lễ một lát.”

Nở nụ cười gượng, Shizuru bước về phía nhà bếp.

Trong lúc đó――cậu bất chợt nhớ lại một ký ức vẫn còn rất mới mẻ trong tâm trí.

Sự kiện đã trở thành nguyên nhân khiến cậu phải rời khỏi Vương đô Rosario, nơi cậu đã dành phần lớn thời gian trong bảy năm sống ở thế giới này.

“Đội 7, đã bị tiêu diệt hoàn toàn.”

Dưới danh nghĩa triệu tập toàn bộ lực lượng, tất cả thành viên của tổ chức đã được tập hợp tại tầng hầm của một khu phế tích.

Giữa hội trường rộng thênh thang, giọng nói của Richelieu vang vọng.

“Theo như điều tra, nghe đâu họ đã bị bọn lính đánh thuê ất ơ nào đó giết chết.”

Trước thông báo được xướng lên bằng chất giọng đều đều dửng dưng đó, cả hội trường xôn xao trong chốc lát.

Nói là lẽ đương nhiên, thì cũng đúng là đương nhiên thật.

Dù gì đi nữa, đây cũng là sự hủy diệt của cả một đội.

Mười năm kể từ ngày thành lập Black Maria, và ba năm kể từ khi áp dụng hệ thống điều hành chia làm bảy đội như hiện tại. Dẫu biết đây là một tổ chức điên rồ với tỷ lệ tử vong khi làm nhiệm vụ vượt quá bảy mươi phần trăm, nhưng việc cả một đội bị xóa sổ sạch sẽ thế này, quả thực chính xác là lần đầu tiên.

Chuyện phát lệnh triệu tập toàn bộ thành viên âu cũng là điều dễ hiểu.

“Sếp.”

Rồi, giữa những tiếng xì xào bàn tán đó, một cánh tay giơ cao bệ vệ.

Đó là của Đội trưởng Đội 6, Jeanne.

“Là Jeanne sao. Được thôi, tôi cho phép cô phát biểu.”

Richelieu bị mù, nhưng để bù đắp cho đôi mắt không nhìn thấy, các giác quan khác của cô ta lại phát triển một cách dị thường.

Việc phân biệt xem giọng nói hướng về phía mình giữa chốn ồn ào này là của ai, với cô ta chỉ là chuyện cỏn con.

“Cảm tạ sự từ bi của ngài. Vậy, xin mạn phép cho tôi được hỏi một câu.”

Những âm thanh xôn xao từ khắp nơi chìm xuống, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía Jeanne khi cô ta bước lên vài bước.

Khẽ vuốt ve vòng ma pháp lấp ló nơi vòm ngực để mở hờ hững, cô ta cất tiếng hỏi Richelieu.

“Chúa đang phán hỏi. Đội 7――ủa, đội đó có những ai thế nhỉ?”

………….

Nói trước để đề phòng, cô ta hoàn toàn không có ý đùa cợt đâu.

Với một dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc, Jeanne đã hỏi câu đó.

“Phụt... khục, fufu... nyahahahahahaha!”

Chậm lại một nhịp sau câu nói của Jeanne, Casca ôm bụng cười phá lên.

Có vẻ như, câu đó đã trúng ngay chỗ buồn cười của cô ả.

“Hí... hí... khục, khục khục khục...!”

“Cathy, đau đấy. Với lại cười nhiều quá rồi.”

Casca cười lăn cười bò, đến cuối cùng còn vừa đập bồm bộp vào lưng Shizuru vừa thở dốc vì cười.

Vẫn như mọi khi, chẳng ai hiểu nổi gu buồn cười của cô.

“Aah, buồn cười quá... Cơ mà cô bị ngu à, con ranh Jeanne kia. Có thế mà cũng đéo nhớ được.”

“――Thật là――tội lỗi. Một kẻ ngu muội tột cùng như cô mà dám phỉ báng ta sao... Chúa đang phán rằng. Casca――ngươi, siêu phiền phức.”

“Im đi đồ ngu! Ngu ngu ngu, tiện thể chửi thêm phát nữa, đồ ngu!”

“Khư... Thật là một sự... sỉ nhục...!!”

Jeanne run rẩy bần bật làm mái tóc màu bạc xanh rung lên, trợn trừng mắt lườm Casca.

Bị con ả đó coi là đồ ngốc dường như là một sự sỉ nhục quá lớn đối với cô ta.

“...Hửm?”

Lúc này, chợt nhận ra một điều gì đó, Ludmila nghi hoặc nghiêng đầu.

“Khoan đã nào... Nói mới nhớ, Casca, ngay cả cô cũng chỉ nhớ mang máng thông tin các cán bộ thôi mà.”

“Hả!? Tại sao tao lại phải nhớ mấy cái chuyện đó chứ! Đừng có bới móc mấy chuyện nhảm nhí nữa, tao giết mày giờ!”

Đúng là bà hoàng vô lý.

Và hơn thế nữa, từ khắp mọi nơi cũng bắt đầu vang lên những giọng nói mang cùng thắc mắc giống như Jeanne.

――Đội 7 rốt cuộc là có những ai thế nhỉ?

――Chịu, đách quan tâm. Mà này đừng có bắt chuyện với tôi, người ta lại tưởng chúng ta thân thiết lắm đấy.

――Hả? Gì cơ, muốn chết à?

――Ara, Đội 7 à. Phải chi Đội 3 bị tiêu diệt sạch, chỉ chừa lại mỗi Shizuru-san thôi thì tốt biết mấy.

――Chuẩn luôn. Nếu thế thì biết đâu tôi đã được chuyển sang Đội 3 rồi.

――Mấy con mụ như Casca hay Elizabeth sao không chết quách đi cho rảnh nợ nhỉ... Hay là giết quách bọn nó đi?

――Elizabeth thì không bàn tới, nhưng Casca thì không thể đâu. Con mụ đó là quái vật lai tạp mà.

――Wickerman... chết rồi mà vẫn phải chịu sự đối xử thế này, thật là đáng thương quá...

――Ái chà. Nhìn kìa Claire, Roselinde. Đội trưởng gián trai tân――à nhầm Đội trưởng đang khóc kìa, kinh tởm quá.

――Phiền thế. Muốn khóc thì ra chỗ khác mà khóc, đồ trai tân chết tiệt.

――Trai tân á? Mà tiện hỏi, gã này, là ai vậy?

――Như thế thì quá đáng quá đi mất...!!

“...Dù tôi đã biết trước rồi... nhưng đồng đội trong tổ chức chết mà các người không cảm thấy buồn chút nào sao... Dù tôi biết thừa rồi cơ.”

“Ahaha... amen. Wickerman, hãy an nghỉ nhé...”

Đòi hỏi thứ tình cảm sướt mướt từ một lũ điên loạn quả là một sai lầm.

Đối với một Ludmila không thể chịu đựng nổi nếu không vạch rõ ranh giới như vậy, hành động nhắm mắt và làm dấu thánh giá của Shizuru, dù cô không hiểu rõ ý nghĩa của nó, nhưng ít nhất cô cũng hiểu đó là sự thể hiện lòng thương tiếc, và điều đó giống như một sự cứu rỗi vậy.

“Im lặng hết đi.”

Chẳng mấy chốc, giọng nói của Richelieu lại vang vọng khắp hội trường, như xé toạc mọi tiếng ồn ào.

Các thành viên lập tức im bặt như một phản xạ có điều kiện.

“Bọn Wickerman bị giết, nói thật thì tôi cũng chẳng quan tâm. Chẳng có lời lẽ nào để dành tặng cho cái lũ sát thủ mà lại để bị giết chết đầy nhục nhã như vậy.”

Tuyên bố một cách lạnh lùng, Richelieu lôi ra vài tập tài liệu từ trong túi áo, châm lửa đốt luôn cuốn danh sách của Đội Bảy.

Đống tro tàn dễ dàng cháy rụi, bay lơ lửng trong tĩnh lặng rồi làm vấy bẩn sàn nhà.

“Tuy nhiên――không thể nào có chuyện buông tha cho những kẻ ngông cuồng dám chĩa mũi nhọn vào Black Maria như vậy được.”

Tuy không có sự thô bạo, nhưng chất giọng lại chứa đựng sự bực tức rõ ràng.

Vốn dĩ thế giới ngầm này là nơi mà thể diện quyết định giá trị con người. Đặc biệt, đối với một kẻ vốn luôn coi thường người khác từ tận đáy lòng như Richelieu, sự kiện lần này hẳn là một chuyện khiến cô ta vô cùng tức giận.

Vài người tặc lưỡi nhẹ một cái, tự hỏi rốt cuộc kẻ ngu xuẩn nào lại đi rút dây động rừng.

“Kẻ chủ mưu là Hội Lính Đánh Thuê. Đương nhiên bọn chúng sẽ phải nhận lấy hậu quả, nhưng trước đó, cần phải cho lũ trực tiếp nhúng tay vào việc này một bài học mới là lẽ phải đạo.”

Xem chừng quá trình điều tra đã sớm chạm đến một phần chân tướng sự việc.

Thế nhưng, cô ta cố tình lần theo từng đầu mối nhỏ nhất, tỉ mỉ cắt đứt từng cành từng nhánh một.

Thật đúng là phong cách hành xử của một Richelieu luôn cố chấp với chủ nghĩa hình thức ở những khía cạnh kỳ quặc.

“Do đó, tôi sẽ cử một đội lâm thời đến Thành phố Mê Cung để vừa điều tra vừa báo thù. Nếu có ai tình nguyện, hãy giơ tay lên.”

Nghe những lời đó, một bầu không khí chán chường, phiền phức lộ liễu bắt đầu lan tỏa giữa đám đông.

Ai lại muốn tự mình đâm đầu vào một chuyện phiền nhiễu nhường ấy chứ.

Tóm gọn lại ý nguyện chung của hầu hết những người có mặt ở đây, đại khái là như thế.

――Đúng vậy, cho đến khi một viên đá được ném vào.

“Ah. Vậy thì, tôi muốn đi.”

Một giọng nói điềm tĩnh, mang cảm giác thanh mát như xua tan đi bầu không khí uể oải.

Một bàn tay đẹp đẽ được giơ lên với cử chỉ vô cùng tao nhã.

Shizuru ứng cử.

Nói cách khác, đó là một viên đá khổng lồ, đủ sức đẩy cả hội trường rơi vào vòng xoáy chiến tranh chỉ trong chớp mắt.

“……Này cậu, rốt cuộc nói thế là có ý gì vậy?”

Tựa lưng vào bức tường của sảnh lớn, Ludmila vừa bực dọc dụi mắt vừa lên tiếng hỏi Shizuru.

Hôm nay là Ngày Sắc Đỏ. Ngày mà ma lực hệ Hỏa tràn ngập khắp thế gian. Chính vì thế, Tử Ma nhãn mang trong mình ma lực hệ Băng của Ludmila chẳng những không thể phát huy tác dụng bình thường, mà ngay cả thị lực cũng bị suy giảm đáng kể.

Dù đây là chuyện chắc chắn phải xảy ra mỗi tuần một lần, nhưng việc mắt kém đi quả thật vẫn rất bất tiện. Ánh mắt cô vô thức nheo lại hơn so với ngày thường, và giữa đôi lông mày cũng khẽ nhíu chặt.

“Ưm, thật ra cũng chẳng có lý do gì to tát đâu.”

Đứng cạnh Ludmila, Shizuru cũng đang tựa lưng vào tường giống cô, nở một nụ cười gượng.

Vừa xoa đầu Mary, cô bé đang ngoan ngoãn nép sát vào người mình, cậu vừa bâng quơ ngước nhìn lên trần nhà ám muội hóng.

“Thật ra, tôi hầu như chưa từng bước ra khỏi Vương đô bao giờ.”

Rosario rất rộng lớn. So với những thành phố khác, quy mô của nó lớn gấp nhiều lần, đích thực là một siêu đô thị.

Thế nên, những kẻ dành cả đời sống tại Vương đô cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng hề ít.

Bảy năm trước, Shizuru mất đi ký ức và khi nhận ra, cậu thấy mình đang đứng ở khu ổ chuột của Vương đô.

Sau bao ngã rẽ thăng trầm, kể từ khi được Richelieu nhặt về, cậu vẫn luôn sống tại thành phố này.

Không hẳn là cậu có điểm gì bất mãn với cuộc sống ở Vương đô.

Nhưng quả thực, đôi khi cậu cũng nảy sinh khao khát muốn được ra ngoài dạo bước xem sao.

“Thế nên tôi nghĩ đây đúng là một cơ hội tốt để đi thử.”

“Hừm……”

Ludmila vừa nghịch ngợm mái tóc dài thướt tha chạm tới tận đầu gối của mình, vừa hờ hững đáp lời.

Trong vô thức, cô ngả đầu tựa vào bờ vai của Shizuru đang đứng ngay cạnh bên.

Nhưng Mary với ánh mắt sắc lẹm đã ngay lập tức nhận ra, cô bé dùng tay thô bạo đẩy phăng Ludmila ra.

“Đừng có chạm vào mẹ của tôi.”

“Biết rồi, vậy nên đừng có chĩa dao vào tôi chứ……”

Mary rút phắt con dao giấu sau lưng ra bằng một động tác mượt mà như nước chảy để uy hiếp.

Trông ngoại hình bé nhỏ ngây thơ là thế, nhưng thân phận thật sự của cô bé lại là kẻ sát nhân từng làm rúng động Đông Khu Vương đô. Sát khí tỏa ra là thật, bức người ta đến mức phải vô thức lùi lại vài bước.

Thật sự không hiểu Beth đã làm cách nào để thuần hóa được một đứa trẻ chẳng khác nào mèo hoang thế này.

Đối với Ludmila bị ghét bỏ một chiều và có thể nói là đã bị coi như kẻ thù, thì đây quả là một điều bí ẩn khó hiểu.

“Ngoan nào, cất dao đi nhé…… Mà nhắc mới nhớ.”

Vừa vỗ về xoa đầu Mary, Shizuru vừa từ tốn phóng tầm mắt về phía trước.

Rồi nụ cười trên môi cậu bỗng chốc cứng đờ, cậu buông một tiếng thở dài trầm mặc và sâu não nề.

“Haa…… Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”

“Tóm lại là CHẾT ĐI!!”

Một âm thanh va đập kinh hoàng vang lên trầm đục, và ngay giây tiếp theo, một kẻ nào đó bị hất tung lên không trung.

Người đó  vừa bị đánh bay bởi nắm đấm thép của Casca.

“Ăn trọn một cú vào cằm…… Trông đau thật đấy.”

“……Thôi thì, chắc là người kia cũng đã khéo léo triệt tiêu bớt lực tác động rồi. Nếu không, cổ đã đứt lìa khỏi xác cơ.”

“Ahahaha! Chúa đang phán truyền kìa! Các ngươi――có thích Flambé không!”

Ở một góc khác, một cột lửa rực rỡ bốc lên cao vút cùng với tràng cười man dại.

Jeanne đứng ở ngay chính giữa tâm điểm của luồng gió nóng rực, cô đang điêu luyện điều khiển ngọn lửa ấy như thể tay chân của chính mình.

“Chậc…… Mình ghét lửa.”

“Nhìn vậy thôi chứ cô ấy cũng nương tay rồi đấy. Nếu thật sự có ý định thiêu sống, nơi này đã biến thành biển lửa từ lâu rồi.”

Bản chất của ngọn lửa là uy lực càng lớn, ngọn lửa càng mãnh liệt và phạm vi ảnh hưởng càng rộng.

Nó vẫn chỉ được kiềm chế ở mức độ của một cột lửa chứng tỏ cô đang giữ hỏa lực ở mức không làm ai bỏ mạng.

Dù nói vậy, lý do duy nhất cũng chỉ là để phòng trường hợp vạn nhất không làm liên lụy đến Shizuru mà thôi.

Jeanne từng được ngợi ca là Thánh nữ, giờ đây cũng chỉ là một mụ phù thủy điên loạn. Đám tạp nham ngoài kia có bị thiêu chết bao nhiêu đi chăng nữa, cô ta cũng chẳng mảy may bận tâm.

――Và, những kẻ đang làm loạn không chỉ có mỗi Casca hay Jeanne.

Khắp nơi đều vang lên những tiếng đao kiếm va chạm chan chát, cả sảnh lớn đã thực sự biến thành một võ đài hỗn chiến rực lửa.

Những người đứng ở phe ngoài cuộc bao gồm Shizuru, Ludmila, Mary. Cùng với Lady đang nằm ườn bên cạnh Shizuru, Cheshire đang lánh nạn trong góc phòng, cùng Oboro và Ilze đang che chắn để cô không bị cuốn vào vòng chiến.

Ngoài ra thì chỉ còn Richelieu đang ngồi bất động trên ghế, còn lại gần như tất cả đều đang điên cuồng phá phách hoặc bị cuốn vào trận ẩu đả.

“……Này Ludmila, chuyện này rốt cuộc vẫn là lỗi của tôi sao?”

“Nếu truy tận gốc rễ thì đúng là vậy rồi…… Ai bảo cậu cứ vô tư ban phát nụ cười khắp nơi cơ, thành ra mới thế này đây.”

“……Có khi nào cô đang giận không?”

“Không giận. Chỉ đang cạn lời thôi.”

Nguyên nhân của cuộc ẩu đả này, không gì khác, chính là do Shizuru đã bày tỏ nguyện vọng muốn gia nhập đội lâm thời.

Một công việc vô bổ rành rành chỉ mang đến toàn rắc rối, giờ lại kèm theo điều kiện có Shizuru đi cùng.

Ngay khoảnh khắc đó, gần như tất cả mọi người đều tranh nhau nhảy vào như đàn kiến thấy đường, và hậu quả là ra nông nỗi này.

Chẳng có lấy một mảnh vụn nào của cái gọi là tinh thần nhường nhịn.

Mà những thứ đó, vốn dĩ làm gì tồn tại ở đây.

“……Nhưng nếu không ngăn họ lại ngay thì e là rắc rối to mất.”

Cuộc hỗn chiến bắt đầu mới được vài phút.

Nhìn tình hình đang ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát theo cấp số nhân, Shizuru vừa cười khổ vừa lầm bầm.

“Nhìn kìa. Tâm trạng của Richelieu-san có vẻ tồi tệ lắm rồi đấy.”

“Hả?”

Nhìn theo hướng tay chỉ, Ludmila đưa mắt về phía Richelieu.

Dù tầm nhìn bị mờ đi và rất khó quan sát, nhưng có lẽ do không cách nhau quá xa nên cô vẫn bắt được chính xác hình bóng của đối phương.

“……Trông vẫn giống như mọi ngày mà.”

“Không đâu, cô ấy sắp bùng nổ đến nơi rồi. Rút kiếm ra lúc nào cũng không lạ đâu.”

Trong mắt Ludmila, dáng vẻ vắt chéo chân ngồi trên ghế của Richelieu chẳng khác gì ngày thường cả.

Thế nhưng, có lẽ nhờ vào khoảng thời gian gắn bó lâu dài, hoặc do mối quan hệ sâu sắc giữa hai người, mà Shizuru lại có thể nhìn ra sự khác biệt.

Và một khi Richelieu rút kiếm, đồng nghĩa với việc sẽ có người phải bỏ mạng.

Bởi lẽ ngay cả những kẻ như Casca hay Vlad cũng hoàn toàn không thể nhìn thấu được mũi kiếm của cô ấy.

“Richelieu-san vốn nóng tính mà…… Tôi không muốn thấy ai phải chết ngoài lúc làm nhiệm vụ đâu.”

“……Nhưng cậu định cản họ bằng cách nào? Lao vào giữa đống hỗn độn đó chắc?”

“Nếu không cử động” “Sẽ không lấy mạng đâu” “Chỉ là sẽ bơm độc” “Đến mức ngắc ngoải mà thôi”

Vô tình liếc nhìn về phía đó, cô thấy vô số rắn rết đang ghim chặt chân vài kẻ xuống sàn nhà, và bầy ong độc đang bay lượn lờ xung quanh.

Lao vào mớ hỗn độn đó ư? Có nhét vào tay cả một túi đầy tiền vàng thì Ludmila cũng xin khiếu.

“……Mình à. Nếu anh muốn, em sẽ bẻ nát tứ chi của tất cả bọn họ để cản chuyện này lại nhé.”

“Làm vậy mà nhỡ em bị thương thì anh còn đau lòng hơn đấy Lady. Không sao đâu, lùi lại đi em.”

Nở một nụ cười dịu dàng, Shizuru nhẹ nhàng bước lên phía trước.

Và rồi, cậu từ tốn giơ tay lên không trung.

“Thật ra dạo gần đây, tôi vừa học được thượng cáp ma pháp. Là kỹ năng mà tôi đã luôn muốn thành thạo từ lâu rồi.”

Shizuru nói điều đó nhẹ bẫng như thể đó là một chuyện cực kỳ đơn giản.

Thế nhưng, nếu lọt vào tai một người có chút kiến thức về ma pháp, câu nói ấy đủ sức khiến họ sợ vỡ mật.

“――Hỡi Bạch Á Nữ thần.”

Thượng cấp ma pháp là thứ mà ngay cả những kẻ được ban phú cho tài năng thiên bẩm cũng phải rèn luyện ròng rã hàng chục năm trời mới may ra có thể chạm tới.

Ngoại trừ những trường hợp ngoại lệ hiếm hoi như Jeanne đã tinh thông toàn bộ hệ thống Hỏa Kích, một nhánh của Xích sắc Ma pháp khi chỉ mới mười lăm tuổi, thì việc học được nó ở độ tuổi của Shizuru vốn dĩ là chuyện bất khả thi.

“El Noel Quotari Tsuo Orba Geshupe Iste.”

Điều đó có nghĩa là, chính Shizuru.

Cũng là một minh chứng cho việc cậu sở hữu thiên phú xuất chúng vươn tầm ngoại lệ.

“Trấn An Diện Rộng (Wide Relax).”

Một lượng ma lực khổng lồ phóng ra từ bàn tay của Shizuru, tỏa ra ánh sáng thuần trắng rực rỡ.

Luồng ma lực ấy bay vút lên gần sát trần nhà, rồi hóa thành một dải cực quang chỉ mang duy nhất một sắc trắng diệu kỳ.

Những hạt ánh sáng mềm mại tựa như vụn tuyết nhẹ nhàng rơi xuống rải rác khắp không gian sảnh lớn.

Những kẻ tắm mình trong thứ ánh sáng ấy liền dần dần rũ bỏ đi sát khí sục sôi lúc trước, cứ như thể từ đầu vốn chẳng có chuyện gì xảy ra.

――Thượng cấp Ma pháp hệ Trị liệu, Trấn An Diện Rộng.

Đây là phiên bản cao cấp của Trấn An, một Trung cấp ma pháp hệ Trị liệu với tác dụng ổn định trạng thái tinh thần, đồng thời làm dịu đi những cơn đau thể xác.

Để đánh động đến tất cả những kẻ vừa bị cưỡng chế phải bình tĩnh lại, Shizuru vỗ tay một cái thật to vang lên tiếng “Pốp”.

Những ánh mắt mang theo sự hoang mang đồng loạt đổ dồn về phía cậu.

“Xin lỗi mọi người vì đã làm mất hứng. Nhưng, nếu được thì tôi mong mọi người hãy ngừng đánh nhau lại.”

Giọng nói của Shizuru có độ vang rất tốt theo một khía cạnh hoàn toàn khác so với Richelieu, nó êm ái thấm sâu vào từng màng nhĩ.

Để có được chất giọng ấy, đó là kết quả của quá trình tự cải tạo và điều chỉnh cơ thể bằng cách kết hợp ma pháp trị liệu cùng với những loại dược phẩm đặc thù.

Không chỉ mỗi giọng nói. Mà đến cả từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất cũng được trau chuốt sao cho có thể gieo rắc thiện cảm và gột rửa mọi sự thù địch của những người xung quanh.

Nụ cười của Shizuru, thứ đã hoàn toàn loại bỏ đi mọi tính công kích từ cả bên trong lẫn bên ngoài. Khi bị bắt phải lắng nghe trong tình trạng tâm trí đã tĩnh lặng và hóa thành vô sắc, nó sẽ phát huy hiệu quả mạnh mẽ giống như một loại ám thị.

“Được chứ? Mọi người nghe theo lời thỉnh cầu này của tôi được không?”

Không một ai lên tiếng phản bác, cũng chẳng có lấy một người tỏ thái độ bất mãn.

Rốt cuộc, chỉ bằng một câu nói, Shizuru đã hoàn toàn thu phục được hàng chục tên quái nhân lập dị mà không sót một ai.

Và rồi, Ludmila—người đứng phía sau nãy giờ vẫn luôn chăm chú quan sát toàn bộ khung cảnh ấy.

Cô khẽ lẩm bẩm, pha lẫn sự sợ hãi cùng niềm kinh ngạc tột độ.

“Kiểu này thì, cậu ta có khác gì ác quỷ đâu chứ……”

――Mọi chuyện khá là vất vả, nhưng ngẫm lại thì đó cũng chỉ là những rắc rối thường ngày, một sự việc mới xảy ra vài ngày trước.

Shizuru buông một tiếng thở dài trầm mặc sau một hồi chìm đắm trong dòng hồi tưởng.

“Haa... Sao mọi người không thể hòa thuận với nhau được nhỉ...”

Đó là bởi vì phần lớn các thành viên trong đội đều đã bị cắt đứt cái gọi là tinh thần hợp tác cùng với cuống rốn ngay từ lúc lọt lòng.

Thêm vào đó, sự tồn tại của Shizuru lại càng làm cho sự bất hòa giữa các cô gái thêm phần trầm trọng.

Hệ lụy của việc thắt chặt tình hữu nghị và xây dựng mối quan hệ viên mãn với những người đồng đội. Hay nói toạc ra là, cuộc chiến tranh giành Shizuru.

Bình thường thì vẫn còn chút cân bằng mong manh được duy trì, nhưng nó chẳng khác nào một quả bom xịt chực chờ phát nổ nếu bị kích động dù chỉ một chút.

Làm được lòng người này thì mất lòng người kia, quả đích thị là tình huống này.

――Rốt cuộc, về các thành viên được biên chế vào đội hình lâm thời, ngoại trừ Shizuru là người xung phong đầu tiên, tất cả đều do Richelieu quyết định.

Vốn dĩ nếu làm thế ngay từ đầu thì chí ít đã chẳng có vấn đề ngoài mặt nào xảy ra, nhưng giờ có nói vậy cũng chẳng để làm gì.

Hơn nữa, dù có nhiều người bị thương và đã lâu lắm rồi mới xảy ra một tình huống khiến họ phải vắt kiệt ma lực đến giới hạn như vậy, nhưng may mắn là không có thương vong về người.

Thế thì cũng coi như là ổn rồi, Shizuru nửa cam chịu gật gù.

“Hm, hộp trà đang mở ban nãy đã dùng hết rồi nhỉ... Trà đen mới để đâu...”

Dù sao thì, hiện tại cậu đang dở tay pha lại đồ uống cho Rosa đang đợi ở phòng khám kiêm phòng tiếp khách.

Shizuru lục lọi tủ bếp và lấy ra một hộp lá trà chưa mở.

Về cơ bản Shizuru là một tín đồ của cà phê, nhưng cậu luôn thay đổi thức uống để chiều theo đối phương.

Làm vậy sẽ dễ dàng gây thiện cảm hơn. Chẳng phải cậu có ý định tính toán gì, mà đó vốn dĩ chỉ là một hành động đã trở thành thói quen.

“Mary uống cacao nhé? Con muốn cho mấy viên đường?”

“Bốn ạ.”

Tõm, tõm, Shizuru nhẹ nhàng thả những viên đường vào ly cacao đậm đặc.

Tiếp đó, cậu thả hai viên vào tách trà đen của Rosa, xếp những chiếc cốc lên một cái khay nhỏ rồi quay lại phòng khám.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, căn phòng lại chìm vào bóng tối.

“Aah, hỡi người emyêu! Hỡi thiên thần đích thực không vương chút bụi trần! Em hận cái thân xác này không thể đuổi theo chàng khi chàng vỗ cánh vụt mất vào khoảng không kia! Aah, Đấng Tối Cao! Cớ sao ngài lại không ban cho con đôi cánh để có thể bay đến bất cứ nơi đâu cơ chứ!!”

Trong màn đêm tăm tối, dưới ánh đèn rọi spotlight, Rosa đang gục trên sàn nhà mà nức nở.

Trong một thoáng, Shizuru đã nghĩ đến việc cứ thế mà đóng sập cửa lại, nhưng trốn tránh vấn đề cũng chẳng giải quyết được gì. Khóe miệng giật giật tạo thành một nụ cười gượng gạo, cậu có chút ngập ngừng bước chân vào phòng khám nay đã mang một bầu không khí thay đổi hoàn toàn.

“...Ưm, Rosa-san...? Cái đó, trà pha xong rồi đây...”

“――Hừm. Cảm ơn chàng, thiên thần của tôi. Xin mạn phép uống cạn ly trà tựa như giọt ngọc từ trên thiên giới rớt xuống này.”

Thoắt một cái, khung cảnh kỳ dị của căn phòng trong mắt Shizuru đột ngột trở lại bình thường.

Rosa, mới nãy còn gục ngã trên sàn nhà, cũng đứng dậy với một động tác mượt mà như nước chảy, và thanh nhã ngồi lại vào chiếc ghế cô vừa ngồi lúc trước.

Rốt cuộc thì cái hiện tượng vô cùng kỳ quái này là gì vậy trời.

Và những lời lẽ đó cũng quá mức cường điệu rồi.

Nói là chuyện thường tình thì đúng là thế thật, nhưng quả thực hôm nay cô ấy hơi quá đà. Đã một thời gian hai người mới gặp lại nhau, có lẽ cảm xúc của cô ấy đang trồi sụt bất thường.

So với những thành viên toàn kẻ lập dị của Black Maria thì Rosa lại là một người quái gở theo một nghĩa rất khác. Shizuru tuyệt nhiên không hề ghét cô, nhưng quả thực, đây là một đối tượng khiến cậu phải mệt mỏi về nhiều mặt.

Vốn dĩ, có vẻ như đã có một sự sai lệch lớn trong nhận thức của hai người.

Nghĩ vậy, Shizuru bắt đầu từ tốn giải thích cặn kẽ ngọn ngành, dù chỉ là lý do bề nổi, cho Rosa hiểu.

“Eh……? Rời khỏi vương đô cùng lắm chỉ một hoặc hai tháng thôi sao?”

“Vâng. Tôi cũng không thể bỏ trống nơi này quá lâu được.”

Lần này, Shizuru đã trở thành một thành viên của đội đặc nhiệm lâm thời được thành lập nhằm mục đích điều tra và trả đũa cho sự sụp đổ của Đội 7 Black Maria, nhưng nền tảng cuộc sống của cậu vốn đã bén rễ tại Vương đô này.

Ngay cả phòng khám ban đầu được lập ra chỉ để che mắt và mở rộng nhân mạch, giờ đây cũng đã trở thành một chốn dung thân quan trọng đối với cậu.

“……Vậy…… vậy mà, em lại làm ầm ĩ cả lên như thế…… thật là……!!”

“Ahaha…… Không đâu, là do tôi không nói rõ ràng ngay từ đầu nên mới gây hiểu lầm thôi mà……”

Hơn nữa, việc cô phản ứng thái quá cũng là chuyện như cơm bữa rồi.

Shizuru không xấu tính đến mức bồi thêm một câu như vậy để trêu chọc Rosa đang xấu hổ ôm chặt khuôn mặt đỏ bừng bằng cả hai tay.

“……Nhưng mà, nói là một tháng, thì vẫn là một tháng ròng rã……! Bản thân em vốn dĩ đã khó rảnh rỗi, nay lại còn không được gặp Shizuru-sensei hơn ba mươi hai ngày trời nữa chứ……!!”

Thật là một nỗi đau đớn tột cùng, Rosa ôm lấy ngực trái, nét mặt lộ rõ sự khổ sở.

Dù thế nào đi nữa, Shizuru cũng cảm thấy chạnh lòng khi bản thân lại là nguyên nhân khiến cô ấy phải buồn bã như vậy.

Chính vì thế, cậu đã suy nghĩ xem mình có thể làm gì đó để tạ lỗi hay không.

Và rồi, cậu bâng quơ đề xuất một ý tưởng vừa chợt lóe lên trong đầu.

“À ừm…… Ngay khi trở về vương đô, tôi sẽ báo cho Rosa-san ngay…… Lúc đó thì, cô thấy sao? Vào một ngày nào đó tiện lịch, chúng ta cùng dùng bữa tối nhé.”

“――――――――――――――――Eh?”

Nghe thấy những lời ấy, nét mặt của Roza bỗng chốc cứng đờ.

“Shi…… Shizuru-sensei? Vừa, vừa nãy, chàng mới nói gì cơ……?”

“Hả? Thì là, nếu Rosa-san không chê, sau khi tôi trở về vương đô, chúng ta có thể đi ăn tối cùng nhau――”

“Không thể được!!”

Một tiếng hét lớn vang lên, chặn đứng những lời lẽ đang được thốt ra bằng chất giọng êm ái của Shizuru.

Roza chồm người tới, túm lấy hai bờ vai cậu, đôi mắt đỏ rực mở to hết cỡ và nói.

“Xin đừng phát ngôn thiếu cẩn trọng như vậy, chàng không hề nhận thức được bản thân mình quyến rũ đến nhường nào đâu! Mái tóc đen mượt mà bóng bẩy như được dệt nên từ màn đêm, đôi mắt màu anh đào tựa ngọn lửa yêu kiều thắp sáng giữa đêm thẳm, một dung mạo hoàn mỹ chỉ có thể là tuyệt tác của thần linh! Aah, bờ môi trông mới mềm mại làm sao, tựa như…… trái cấm vậy……”

Khuôn mặt vừa mang nét thanh tú, mảnh mai của nữ giới lại vừa phảng phất vẻ phong trần, mạnh mẽ của Rosa lúc này như đang tan chảy ra.

“――Em hôn chàng một cái, có được không?”

“Không được đâu.”

Shizuru phản xạ từ chối ngay tắp lự trước lời đề nghị chẳng hề ăn nhập gì của Rosa.

Hoàn toàn không phải là cậu ghét bỏ gì cô, trái lại, nếu gạt đi thân phận của cả hai sang một bên thì cậu thậm chí còn có chút hảo cảm với cô ấy, nhưng cậu thực sự không giỏi ứng phó với những tình huống như thế này.

“Ara, vậy sao…… Dù gì đi nữa, tuyệt đối không được đâu Shizuru-sensei.”

Rồi đột nhiên, Rosa kéo cuộc trò chuyện quay trở lại chủ đề ban đầu.

“Phụ nữ, vốn là cái tên dành cho loài dã thú luôn khao khát thứ mật ngọt lịm. Ấy vậy mà, ăn tối ư…… chàng rủ rê một buổi hẹn hò thâu đêm, chẳng khác nào đang mời gọi ‘Hãy ăn tôi đi’ cả!!”

“Eeehh……”

Nói gì thì nói, suy diễn như vậy có phải là đi quá xa rồi không.

Tuy vậy, nếu đó đã là ý kiến của chính Rosa, người được mời, thì cậu cũng đành chịu.

“Ờm…… Vậy, chúng ta bỏ bữa tối đi, thay bằng bữa trưa――”

“Không, bằng mọi giá xin hãy giữ lại bữa tối cho, bằng mọi giá đấy ạ.”

Chẳng biết từ đâu, cô rút ra một nhành hoa hồng rồi chìa về phía cậu.

Rốt cuộc thì cái mạch trò chuyện kỳ quặc nãy giờ là để làm gì cơ chứ.

“……Ah, mình không thể cứ đứng mãi ở đây được.”

Nâng tách hồng trà đã nguội bớt tới nhiệt độ vừa phải, Rosa uống cạn một hơi nhưng động tác vẫn giữ nguyên vẻ tao nhã, rồi đứng dậy.

Tà áo choàng đỏ tung bay phấp phới, cô quay lưng lại phía Shizuru.

“Chỉ vỏn vẹn một tháng hay chừng đó thời gian, em cũng không rõ mình có thể chuẩn bị tươm tất đến mức nào.”

Cô chỉ ngoảnh mặt lại, đưa tay vuốt lọn tóc mai bằng một cử chỉ đầy lả lơi, gợi tình.

Dù Rosa thường ngày hay có những lời nói và cử chỉ mang hơi hướng phi giới tính, thậm chí là nam tính, nhưng bóng lưng lúc này của cô quả thực là của một người phụ nữ đích thực.

“Au revoir, Shizuru-sensei. Emnhất định sẽ dâng hiến cho chàng――một đêm tuyệt diệu nhất.”

Một lời tuyên bố chứa đựng sự quyết tâm thẳng thắn. Cùng với một cái nháy mắt, Rosa quay gót rời đi trong dáng vẻ đầy hân hoan đắc ý.

……Chuyện cậu loáng thoáng thấy những ngôi sao hay hình trái tim bay ra từ cái nháy mắt kia, chắc chắn chỉ là ảo giác mà thôi.

“Ưm…… munyu?”

Có lẽ vì đang chìm trong cảm giác ngập tràn hạnh phúc sau khi uống cốc ca cao ngọt lịm, Mary, cô bé nãy giờ vẫn đang thở đều ngáy ngủ ngay giữa cuộc trò chuyện của cậu và Rosa, nay đã giật mình tỉnh giấc bởi tiếng sập cửa.

Cô bé ngước lên nhìn khuôn mặt của Shizuru…… rồi chợt nghiêng đầu thắc mắc.

“……Mẹ ơi? Mặt mẹ đỏ quá kìa? Mẹ có sao không?”

“A…… ừ, ừm. Không có chuyện gì đâu, Mary.”

Cậu dịu dàng xoa đầu Mary khi cô bé đang lo lắng nhìn mình.

Thế rồi cô bé thỏa mãn nheo mắt lại, nhích người cọ cọ dụi dụi vào người cậu.

――Bằng một giọng nói nhỏ đến mức ngay cả Mary cũng không thể nghe thấy.

Tựa như trút ra một tiếng thở dài, Shizuru vô thức buông lời lẩm bẩm.

“Thế này thì kẹt cho mình quá……”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!