Chương 4
Chap 52 - Đành vậy, không còn cách nào khác, đành phải chiếu tướng thôi
0 Bình luận - Độ dài: 1,911 từ - Cập nhật:
Bị lột sạch chỉ còn mỗi bộ đồ lót trên người, Oboro đang khóc nức nở.
“Ô hay, ghê gớm thật đấy. Đủ thứ đồ cứ thế rơi lả tả ra này.”
Ngay bên cạnh, Casca đang lộn ngược bộ vest nam mà Oboro vừa mặc ban nãy, lôi tuột ra vô số món đồ nghề được cất giấu bên trong như móc vuốt, liềm xích, bom mù, thuốc nổ, phi tiêu... Thoạt nhìn thì――không. Dù có nhìn ngang ngó dọc kiểu gì đi nữa, cảnh tượng này trông chẳng khác nào một vụ trấn lột.
“La la la la, la la la la, la la la~”
Cách hai người họ một khoảng ngắn, Ilze đang ngân nga giai điệu, thản nhiên làm sinh tố dâu tây với thái độ chuyện không liên quan đến mình.
Sinh tố dâu tây là món khoái khẩu mà cô nàng sành ăn đến mức luôn tự tay pha chế.
Nhưng, liệu nó có đáng để cô phớt lờ cảnh tượng người đồng đội cùng tổ đội với mình đang bị bắt nạt để cắm cúi làm không chứ?
Hiểu được tâm lý không muốn dính líu hay rước họa vào thân nếu lỡ nhúng tay vào, nhưng thế này thì tuyệt tình quá rồi.
――Và rồi.
“Ờm... mọi người đang làm gì vậy?”
“Yo Shizu, về trễ thế.”
Vừa mới chân ướt chân ráo về đến nơi, Shizuru đã phải chứng kiến một tình huống quái gở.
Casca quay sang nhìn Shizur đang giật giật khóe miệng. Cô vứt con dao găm vừa lôi ra được sang một bên, rồi chỉ tay về phía Oboro đang ôm mặt khóc không thành tiếng.
“Chả là, ta cứ thắc mắc mãi không hiểu con nhóc Oboro này làm cách nào mà lúc nào cũng lôi ra được đủ thứ đồ chơi hay ho ấy.”
“...Ừm.”
“Thế nên, vì tò mò quá nên trước tiên ta cứ lột sạch đồ của nó ra đã.”
Tại sao lại thành ra thế này cơ chứ?
“...Cô không định hỏi trực tiếp cô ấy trước à?”
“Phiền phức chết đi được.”
Hơn cả ngang ngược hay lười biếng, cô ả này đã đạt đến cảnh giới tùy hứng mất rồi.
Cậu có cả núi lời muốn nói, nhưng có giảng đạo lý với Casca thì cũng bằng thừa. Rõ ràng đó sẽ là đàn gảy tai mèo chứ chẳng phải tai trâu nữa, thế nên Shizuru đành day day mi tâm, cởi áo khoác ngoài ra rồi khoác lên vai Oboro.
“Shi-dono...!”
Oboro ôm chầm lấy cậu với đôi mắt ngấn lệ, còn Shizuru thì nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.
Quả nhiên, cứ để mặc Casca thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra cả.
“Haa... Cathy, nếu nghịch chán rồi thì trả lại quần áo cho Oboro đi. Tội nghiệp cô ấy.”
“Biết rồi, biết rồi... Ồ? Gì đây, chẳng phải là ảnh chụp Shizu lúc vừa tắm xong sao?”
“...!?”
Bức ảnh quý giá được giấu kín tận sâu trong lớp áo vest.
Ngay khoảnh khắc Casca tìm thấy nó, Oboro bật dậy như một chiếc lò xo.
Shinobi vốn là những kẻ đòi hỏi sự nhanh nhẹn hơn bất cứ thứ gì.
Với tốc độ mà ngay cả Shizuru cũng khó lòng nhìn rõ, cô lao thẳng về phía Casca.
Thế nhưng.
“Hở?”
Oboro lại bị túm lấy đầu một cách vô cùng dễ dàng.
“...! ...!!”
“Làm cái quái gì thế hả, đồ ngu này?”
Casca dễ dàng đè nghiến Oboro đang giãy giụa loạn xạ xuống đất, lầm bầm với vẻ cạn lời.
Có thể dễ dàng vô hiệu hóa một người mang thực lực của cấp bậc cán bộ cao cấp thuộc Black Maria như Oboro thế này, cô ả quả thực là một con quái vật.
Dù sao đi nữa, bị lột sạch đồ chừa lại mỗi bộ nội y rồi bị đè bẹp dí thế kia thì cũng thật thảm thương quá mức.
Nghĩ vậy, Shizuru nở nụ cười gượng gạo bước vào can ngăn.
“Thôi nào hai người. Tôi cũng có chuyện cần nói, vậy nên tạm thời dừng tay lại được không? Nhé, xin hai người đấy.”
“Hửm? Được thôi, không sao.”
Có vẻ như ngay từ đầu Casca chỉ định trêu đùa một chút, nên cô thả Oboro ra mà chẳng hề ngần ngại.
Một Oboro với vô vàn phản ứng thú vị khi bị trêu chọc đối với cô chẳng khác nào một món đồ chơi, thế nên cô mới tỏ ra khoan dung một chút.
――Dù cho cô đã nhanh tay đút tọt bức ảnh kia vào túi áo.
“...!”
“...Oboro? Sao thế, sao mặt mũi lại suy sụp thế kia.”
Trước câu hỏi cùng cái nghiêng đầu của Shizuru, Oboro chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy trong vô vọng.
Làm sao cô có thể mở miệng thú nhận với chính chủ rằng cô đang mang theo bức ảnh cậu ấy lúc vừa tắm xong và xem nó như báu vật cơ chứ.
…
“Vậy thì, chúng ta cùng chia sẻ những thông tin thu thập được từ lần tiếp xúc với đoàn lính đánh thuê Fafnir nhé.”
Hưởng ứng lời tuyên bố của Shizuru, Mary rung chiếc chuông tay vang lên những tiếng leng keng.
Đó chỉ là hành động đệm theo cho có không khí, chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
“Trước tiên, có thể nói nguy cơ bọn chúng nắm được thông tin chi tiết hay manh mối gì về chúng ta gần như bằng không.”
Dựa trên kết quả sau khi trực tiếp gặp mặt, thăm dò và quan sát, nhận định như vậy là hoàn toàn chính xác.
Ngay cả tập tài liệu bị cướp đi, nếu không biết một vài từ khóa quan trọng thì cũng chỉ là mớ giấy lộn vô dụng.
Vốn dĩ, nếu đã có được thông tin hữu ích nào về Black Maria, hẳn bọn chúng đã dẫn theo viện quân tiến thẳng đến Vương đô từ lâu rồi.
“Có lẽ vì vậy nên bọn chúng lơ là cảnh giác ra mặt, và đang đánh giá quá thấp chúng ta.”
Dù nói vậy, điều đó cũng là lẽ đương nhiên.
Wickerman là một tội phạm bị truy nã với mức tiền thưởng khét tiếng, tên tuổi vang danh khắp Vương quốc Ci Levant.
Phân nửa số thành viên còn lại của Đội 7 cũng đều là những kẻ bị truy nã cấp độ một, mang trên đầu mức thưởng từ mười đồng tiền vàng trở lên.
Nếu suy nghĩ theo lẽ thông thường, việc Đội 7 này bị nhầm tưởng là lực lượng tinh nhuệ nhất của Black Maria cũng chẳng có gì lạ.
Thực tế, Wickerman từng là một cao thủ khét tiếng, được đánh giá là một trong những kẻ mạnh nhất của Guild Lính đánh thuê. Y thừa sức làm trùm ở mấy tổ chức ngầm hay các băng đảng tội phạm ngoài kia.
“Ra là vậy ha~. Chắc là bọn họ đang nghĩ kiểu, đã hạ được Chakkaman-san rồi thì phần còn lại chỉ là trận đấu thủ tục thôi! Kiểu kiểu vậy đó ha~, ngon ngon.”
“Là Wickerman, Il à. Đừng có gọi sai tên cậu ấy chứ.”
“Ngon ngon~”
Shizuru lên tiếng đính chính lại với Ilze đang cắm mặt vào ly sinh tố dâu tây, nhưng chẳng biết cô nàng có nghe lọt tai được chữ nào không.
Vốn dĩ, cái tên của một người đã khuất như Wickerman có ra sao chắc cũng chẳng quan trọng.
Bởi với một Ilze chỉ thích những thứ vui vẻ và thú vị, những kẻ đã chết đều tẻ nhạt như nhau cả thôi.
“Hả!? Lũ Công binh Hannibal đó nghĩ tao lại kém cỏi hơn con sâu róm gớm ghiếc đó sao!? Dám coi thường tao à, tao sẽ đi làm gỏi bọn nó ngay bây giờ!!”
“Là Đoàn lính đánh thuê Fafnir, Cathy à. Và xin cô hãy chờ chút đi, tôi xin cô đấy.”
Shizuru buông tiếng thở dài, cố gắng xoa dịu một Casca đang sôi máu.
Nếu bây giờ mà để cô ả làm loạn lên thì sẽ phiền phức không hề nhẹ.
“Mục đích của chúng ta không chỉ là tiêu diệt Fafnir. Việc thu hồi lại tập tài liệu đã bị chúng cuỗm đi cũng là một nhiệm vụ quan trọng đấy.”
“Lằng nhằng rắc rối quá đi. Sao cũng được, phiền phức vãi, cứ tẩn cho chúng một trận thừa sống thiếu chết rồi bắt chúng xì ra là xong chứ gì.”
“…………”
Oboro lôi ra vài món dụng cụ kẹp giữa các kẽ ngón tay, như muốn ra hiệu rằng: Nếu là tra khảo thì để tôi làm cho.
Shizuru, một người chẳng mấy ưa bạo lực hay việc hành hạ người khác, lại thở dài một lần nữa với vẻ mặt chẳng mấy mặn mà.
“Tổng quân số của Fafnir là sáu người. Có thể cho rằng tất cả bọn họ đều chia sẻ thông tin với nhau trong nội bộ. Đúng là chỉ cần bắt sống được một tên, chúng ta sẽ biết tài liệu hiện đang ở đâu.”
“Vậy thì xông vào ngay thôi! Tiện thể quậy tung ở đây một thời gian luôn!”
“Tôi thực sự xin cô đấy, đợi chút đi Cathy.”
Nếu không thường xuyên nắm chặt dây cương kìm hãm cái tính bốc đồng và thiếu suy nghĩ của Casca lại, thì cô ta sẽ trở nên nguy hiểm đến mức không thể kiểm soát nổi.
“Gì chứ~, đừng có cản ta mà. Cứ để ta làm như mọi khi đi~”
“Tôi đã nói trước đó rồi, đây không phải là khu ổ chuột. Nếu có án mạng xảy ra vô cớ, mọi chuyện sẽ trở nên ầm ĩ đấy. Không thể cứ làm theo kiểu xông bừa vào như mọi khi được đâu.”
“Phiền phức quá đi mất... phiền~ chết~ đi~ được~! KHÔNG CHỊU ĐÂU!!”
“……Cô mà cứ làm nũng thế, Richelieu-san sẽ nổi giận đấy?”
Richelieu.
Vừa nghe thấy cái tên đó, Casca đang vùng vằng quậy phá bỗng khựng lại ngay lập tức.
“Nói tóm lại, để hành động, chúng ta cần phải chuẩn bị trước một vài thứ. Thành Phố Mê cung không phải là nơi quen thuộc, vì thế phải cẩn thận hơn mọi khi. Ilze là người vẫn thường xuyên ra vào các đơn vị khác nhau, anh trông cậy vào sự sắp xếp của em trong chuyện này đấy.”
“Rõ rồi nha~, ngon ngon~”
Vừa rột rột hút cạn ly sinh tố dâu tây, Ilze vừa giơ ngón tay cái lên.
Shizuru khẽ mỉm cười với cô nàng rồi đứng dậy khỏi ghế.
“Hãy hoàn tất mọi khâu chuẩn bị trong vòng ba ngày. Mỗi người trong số mọi người sẽ đảm nhận đối phó với một hoặc hai người trong đoàn lính đánh thuê.”
Chỉ là, không cần phải quá bận tâm đến việc bắt sống đâu.
Nếu thấy rảnh tay thì để chúng sống cũng được, còn thấy khó nhằn quá thì cứ giết đi.
Quyết định chi tiết ra sao, tôi sẽ giao phó cho sự phán đoán của từng người.
——Nói đến đây, Shizuru khẽ day nhẹ mi tâm.
Sau đó, với bộ dạng trông chẳng có vẻ gì là hào hứng, cậu bình thản cất lời tuyên bố cuối cùng.
“Vì tôi chắc chắn sẽ tự mình bắt sống lấy một tên.”
0 Bình luận