Quyển 1: Thợ xăm trừ tà

Chương 12: Cửu Long Hà Đồ

Chương 12: Cửu Long Hà Đồ

Khuôn mặt vốn điềm tĩnh của ông Mười đột ngột biến sắc. Đôi mắt già nua của ông lần đầu tiên lộ rõ sự hoảng hốt xen lẫn lo lắng tột độ. Ông nhìn chằm chằm vào cái hố đen đang dần thành hình trên đầu tên mặt nạ quỷ, giọng không giữ được nhịp:

- Ngươi điên rồi... Có nhất thiết phải làm đến mức này không? Nếu U Minh Quốc Chủ thực sự hiện thân, thế gian này sẽ không một ý niệm nào cản lại được sự tồn tại của hắn!

Phong ôm ngực thở dốc, từng thớ thịt trên người nó bị đè nặng vì áp lực tâm linh quá lớn. Nó nhìn thấy sự mất bình tĩnh của ông nội thì lòng dạ rối bời, một cảm giác bất an chưa từng có ập đến. Nó thều thào hỏi:

- Ông già... U Minh Quốc Chủ là cái gì?

Văn Lễ lúc này đã hiện thân rõ nét bên cạnh Phong, sắc mặt hắn xám ngoét như tàn tro. Hắn giải thích, giọng nói chứa đựng nỗi ám ảnh kinh hoàng:

- Đó là kẻ đứng đầu cõi U Minh - con đường chết không thuộc dương gian, cũng chẳng thuộc âm phủ. Nó tồn tại từ thuở sơ khai, trước cả khi thiên giới và địa phủ hình thành. Có lời đồn rằng, nếu kẻ nào dám gọi tên thật của hắn, tên kẻ đó sẽ bị xóa sạch khỏi sổ sinh tử của cả hai cõi. Nên người ta hay gọi tránh hắn là "Ông Dưới Bóng".

Văn Lễ nuốt khan một ngụm khí lạnh rồi nói tiếp:

- Thiên Linh Cái bản chất là ký khế ước với hắn để mượn lực. Việc gọi U Minh Quốc Chủ sẽ dùng chính bản thân làm vật dẫn, đưa hắn đến dương gian trong chốc lát. Đổi lại, hắn sẽ nuốt sạch sự sống của cả một vùng. Đây là chiêu tất sát... bản thể kẻ triệu hồi cũng sẽ tan biến hoàn toàn.

Tên đeo mặt nạ quỷ lúc này cười điên dại, máu rỉ ra theo khóe miệng từ dưới lớp mặt nạ:

- Ta chẳng cần biết ý niệm gì cả! Ta chỉ biết là tất cả các ngươi phải chết!

Bầu trời Quận 4 đột ngột chuyển sang màu tím thẫm. Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo về, cuồn cuộn như những con quái vật đang vặn mình. Sấm sét nổ vang dội, từng tia chớp rạch ngang trời nhưng không mang lại ánh sáng, chỉ làm tăng thêm sự âm u. Cái hố đen nhỏ trên đầu hắn bắt đầu tạo ra một lực hút khủng khiếp, những chiếc lá khô, bụi bặm và cả những mảng tường cũ kỹ bắt đầu bị cuốn vào tâm xoáy.

Ông Mười nhìn thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, mắt chợt lóe sáng. Ông quát lớn:

- Nếu ta cho ngươi linh hồn của ta, ngươi có chấp nhận ngưng việc gọi hắn không?

Tên mặt nạ quỷ khựng lại. Đôi đồng tử đỏ rực trong hốc mặt nạ bắt đầu dao động dữ dội.

Trong giây phút ấy, thời gian dường như ngưng đọng đối với y. Ánh mắt y dán chặt vào ông Mười. Một linh hồn bậc thầy nhà họ Vi... đó không chỉ là "mồi ngon", đó là chìa khóa để y bước lên đỉnh cao mà không cần phải đánh đổi bằng mạng sống. 

Y liếc nhìn xuống đôi chân mình - nơi lớp đá xám xịt đang leo lên tới tận hông. Nếu tiếp tục, y sẽ thắng trận này, nhưng y sẽ chẳng còn lại gì ngoài một cái tên bị xóa sạch trên thế gian. Và "Ông Dưới Bóng" sẽ... 

Y gầm lên, giọng méo mó qua kẽ răng mặt nạ:

- Muộn rồi! Ta đã mở ra một đường dẫn, không thể thu hồi!

- Ta sẽ giúp ngươi đóng nó! - Ông Mười quyết đoán niệm chú giải khai Âm Bộ Tỏa Thân Phù cho y - Ngươi đã tự do, ta không thể lật lọng. Hãy dùng toàn ý kìm hãm sự mở đường, ta sẽ lo phần còn lại!

Ngay lập tức, những tiếng "rắc... rắc..." vang lên. Lớp đá vỡ vụn thành từng mảng nhỏ, rồi tan biến vào không khí như bụi tro. Nửa phần thân dưới bị hóa đá của y bắt đầu có sự sống trở lại, máu huyết vốn bị phong tỏa đột ngột lưu thông làm tên quỷ rùng mình vì cơn đau nhói buốt tê dại. Tên mặt nạ quỷ khuỵu xuống, rồi y nhìn lên hố đen đang chực chờ nuốt chửng tất cả, y nghiến răng:

- Được! Làm nhanh đi trước khi quá trễ!

Ông Mười quay lại nhìn Phong, dặn dò:

- Phong... ông còn một người anh trai ở Hàn Quốc. Nếu mày muốn cứu ông, hãy đi tìm ông ấy. Lấy cái la bàn đồng của ông, đặt tâm vào nó, nó sẽ chỉ hướng cho mày. Còn Linh Nam Việt Ấn, ông ấy cũng sẽ chỉ cho mày cách dùng. Cố gắng bảo trọng...

Quay sang Văn Lễ, ông cúi đầu:

- Tiền bối! Tôi biết ngài vốn là người tốt. Cháu tôi có tài nhưng chưa chín chắn, sau này nhờ ngài theo bảo ban nó, nó sẽ giúp ngài hoàn thành tâm nguyện.

- Nhanh lên! Ta không giữ nổi nữa! - Tên mặt nạ quỷ hét lên đau đớn.

Ông Mười quay lại, cởi phăng chiếc áo đen. Cả tấm lưng ông tràn đầy những họa tiết, hình xăm đen kịt.

Phía trên cùng sát gáy là hình xăm Nhật Nguyệt Thần Nhãn đã được điểm mắt. Còn toàn bộ phiến lưng là một vùng mực xăm màu xám chì.

Chính giữa tấm lưng là một vòng xoáy Âm Dương đen trắng như một lỗ đen thu nhỏ. Từ cái tâm ấy, chín con rồng đen vươn mình ra chín hướng khác nhau.

Chín con rồng không được vẽ theo lối rồng mập mạp của hậu thế, mà mang dáng dấp của rồng thời cổ: thân dài thanh thoát như rắn, mỗi đầu rồng mang một thần thái riêng biệt: có con đang phẫn nộ gầm thét, có con lại trầm mặc uy nghiêm, nhưng tất cả đều hướng về phía ngoại vi như đang canh giữ chín cửa ngõ của luân hồi.

Văn Lễ thốt lên kinh ngạc:

- Cửu Long Hà Đồ?!? Bức tranh này... ngày xưa ta từng thấy trong thư phòng nhà tiểu thư. Chín con rồng tượng trưng cho chín nhánh sông Cửu Long, vòng xoáy kia là cội nguồn... Giá trị của nó thời đó đã là vô giá...

Ông Mười đứng sừng sững giữa tâm bão, tấm lưng trần của ông rung lên. Ông đưa hai tay lên trước ngực, mười ngón tay đan xen, biến ảo liên tục thành những thủ ấn phức tạp đến mức mắt thường không thể theo kịp.

Từ vòng xoáy giữa lưng ông, chín con rồng vốn là những nét xăm tĩnh lặng trên da thịt bỗng nhiên chuyển động, chúng gầm vang một tiếng chấn động cả tâm can. Kế đó, chín luồng hắc khí hình rồng từ lưng ông vút lên trời cao, uốn lượn như những dải lụa đen khổng lồ. Phong bàng hoàng, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng nghẹt thở: Chín con rồng không còn là hình xăm, chúng đã hóa hình thực thể.

Chín con rồng từ chín hướng khác nhau cùng lúc lao vào cái hố đen của U Minh. Chúng dùng thân hình của mình quấn chặt lấy miệng hố, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới hắc long khổng lồ.

Sức mạnh từ hình xăm Cửu Long Hà Đồ cuồn cuộn đổ dồn vào tâm điểm, ép chặt cái hố đen thu nhỏ lại dần dần. Những tiếng rít gào của thực thể U Minh bên trong hố đen bị tiếng rồng ngâm lấn át hoàn toàn.

Ông Mười đổ gục xuống, toàn thân ông sũng mồ hôi, hơi thở đứt quãng. Tên mặt nạ quỷ cũng lẩy bẩy, hắc khí trên người y tan rã gần hết.

- Ta sẽ giữ lời hứa... nhưng hãy tha cho cháu ta lần này. Rồi sau này có thể quay lại nếu ngươi muốn. - Ông Mười thào thào.

Văn Lễ bước lên một bước, chắn ngang Phong, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm tên mặt nạ quỷ:

- Yên tâm, hắn cũng kiệt sức rồi. Còn ta ở đây.

Phong muốn chạy lại nhưng cơn đau từ những trận chiến trước khiến nó ngã khụy, đầu ngón tay nó bấu chặt lấy nền đất, chỉ biết gào lên trong bất lực:

- Ông già! Ông đừng có đùa kiểu đó!

Ông Mười mỉm cười lần cuối:

 - Ông muốn tự tay khai nhãn cho mày... Nhưng có lẽ... không còn cơ hội nữa rồi.

Ông đứng thẳng dậy, nhắm mắt thanh thản. Một quả cầu ánh sáng rực rỡ từ đỉnh đầu ông thoát ra. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sóng năng lượng kỳ lạ quét qua, toàn bộ hiện trường đổ nát, những mảng tường vỡ, những thùng gỗ nát đều phục hồi lại trạng thái ban đầu như chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra. Quả cầu ánh sáng bay thẳng vào hốc mắt cái sọ người của tên mặt nạ quỷ rồi biến mất. Thân hình ông Mười quỵ sụp xuống.

- ÔNG GIÀ!!!! - Tiếng gào của Phong vang vọng trong đêm tối.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Phong đột ngột biến đổi.

Một tiếng u u u kéo dài và chói gắt vang lên trong tai, nuốt chửng mọi âm thanh của đêm tối.

Những lời đe dọa đầy sát khí của tên mặt nạ quỷ: "Hôm nay ngươi mạng lớn... lần sau sẽ không có cơ hội..." chỉ còn là những chuyển động môi vô nghĩa trong mắt nó. Phong không nghe thấy gì cả. Trong tai nó chẳng còn thấy hẻm Quận 4, chẳng thấy Văn Lễ, hay bóng dáng tên mặt nạ quỷ quay người bước vào trong đêm tối. 

Không gian xung quanh nó nhòa đi như một bức tranh bị thấm nước. Thứ duy nhất còn giữ được hình hài rõ nét trong võng mạc của nó là bóng dáng của ông nội đang quỵ xuống trên nền nhựa đường.

"Đừng... làm ơn đừng..."

Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu nó như một bản kinh cầu nguyện điên cuồng. Nó không cảm thấy đôi chân mình đang chạm đất. Mỗi bước chân như một bản năng thuần túy còn sót lại trên người nó. Khoảng cách vài mét trong hẻm lúc này dài dằng dặc như một thiên niên kỷ.

Nó quỳ sụp xuống cạnh ông, đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu chạm vào bờ vai gầy guộc của ông Mười. Ông từ từ quay người lại, ngước lên nhìn vào mắt nó. 

Phong nhìn thấy nụ cười của ông.

Trong khoảnh khắc ấy, lồng ngực đang thắt chặt của nó như được nới lỏng.

Như trút được cục đá tảng trong người, nó thở phào nhẹ nhõm:

- Sau này đừng có giỡn kiểu đó nữa nghe ông già!

Ông nhìn Phong, miệng vẫn cười.

Ông bất giác cầm tay nó, xoa nhẹ.

Vẫn âm thanh thân thuộc ấy, nhưng thay vào đó, giọng ông lại ngơ ngác đầy xa lạ:

- Chú là ai?

Câu hỏi như một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua lồng ngực Phong.

Một khối u uất dâng lên chẹn cứng lấy thanh quản làm cổ họng nó nghẹn đắng. Tim nó nhói lên từng đợt, nghẹn ngào, khiến nó tưởng như không thể thở được nữa. 

Đôi mắt Phong đỏ lựng, nước mắt đã chực trào ra, đọng lại nơi rèm mi, long lanh dưới ánh đèn đường leo lét.

Nhưng Phong nghiến chặt răng, đến mức nghe rõ tiếng xương hàm.

Nó trợn trừng mắt nhìn ông, cố tình để hơi lạnh làm khô đi giọt nước mắt sắp rơi.

Văn Lễ đứng bên cạnh, nhìn bờ vai đang rung lên vì kìm nén của Phong mà lòng đượm buồn. Hắn nhớ lại khoảnh khắc ngày xưa khi chính mình cũng từng mất đi tất cả. 

Phía ngoài cổng hẻm, Linh xuất hiện với hơi thở dồn dập, mái tóc cô hơi rối vì chạy gấp.

Bất chợt cô chạy chậm dần, rồi dừng hẳn.

Đôi mắt cô dừng lại ở bóng lưng của Phong đang quỳ bên cạnh ông nội.

Linh đứng đó, lặng im.

Đôi mắt cô hoe đỏ, nhòe đi vì nước mắt.

Ánh trăng hắt lên người cô một bóng dài đơn độc, giao thoa với bóng của hai ông cháu phía trước: một người đã quên sạch quá khứ, và một người bắt đầu gánh vác tương lai với một trái tim rướm máu.

Tiếng gió sông Sài Gòn vẫn thổi, nhưng con hẻm Quận 4 đêm nay chỉ còn lại một bức tranh của sự chia lìa và những lời chưa kịp nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!