Quyển 1: Thợ xăm trừ tà
Chương 8: Truyền thừa vs Chính đạo
0 Bình luận - Độ dài: 3,806 từ - Cập nhật:
Chiếc Harley của Phong gầm vang, bám sát theo đuôi chiếc Mercedes màu đen sang trọng của Khả Di. Ánh đèn hậu màu đỏ của chiếc xe hơi dẫn lối cho nó xuyên qua những con phố bắt đầu vắng vẻ của Sài Gòn.
Lao lên cầu Ba Son, không gian đột ngột mở toang ra. Gió từ sông Sài Gòn thổi thốc tới, cuồn cuộn múc lấy hai đứa. Phong giảm ga, để chiếc xe trôi chậm lại giữa những nhịp cầu treo uốn lượn. Hai bên thành cầu, những cặp tình nhân trẻ đang tựa vai nhau, điện thoại giơ lên ghi lại những khoảnh khắc thanh xuân dưới ánh đèn LED. Linh ngồi phía sau, hai bàn tai nắm chặt vạt áo da bạc màu của Phong. Cô ngước nhìn những ánh đèn cao ốc lung linh phía xa xa đang thi nhau đổ bóng xuống mặt nước, tạo thành những vệt sáng đa sắc, rung động theo từng nhịp sóng vỗ.
- Đẹp thiệt ha! - Tiếng Linh bị gió bạt đi.
Phong nhìn vào gương chiếu hậu. Trong cái khung kính tròn nhỏ xíu phản chiếu gương mặt tinh nghịch của Linh, đôi mắt hơi nheo lại vì gió nhưng lại lấp lánh một vẻ bình yên lạ kỳ.
- Thích hả? Vậy khi nào muốn thì kêu tui chở bà lên đây đi dạo.
Linh cười nhẹ, mắt lim dim tận hưởng không khí về đêm giữa lòng sông Sài Gòn, hay sâu trong đó Linh đang tận hưởng cảm giác bình yên này.
***
Mười phút trước đó, tại tiệm xăm của ông Mười.
Phong vừa khoác túi đeo chéo định bước ra cửa thì một cánh tay gầy nhưng rắn chắc chặn ngang ngực nó. Linh đứng đó, đôi mắt lưng tròng, gương mặt hiện rõ vẻ kiên quyết.
- Đứng lại đó! Tính đi một mình thiệt à?
Phong nhíu mày, giọng mệt mỏi:
- Về nhà đi. Có gì tui nhắn cho.
- Không! - Linh quát lên, giọng cô run run. - Bình thường ông toàn đi cùng ông nội. Giờ đi một mình lỡ đâu có chuyện gì ai biết được?
Phong thở dài:
- Thôi mà về đi. Tui không sao đâu.
Nói xong, nó định lách qua người Linh nhưng cô nàng nhanh tay chộp lấy chiếc chìa khóa xe trên bàn, xỏ ngay vào ngón tay rồi giấu nhẹm ra sau lưng.
- Một là cho tui đi theo. Hai là ông đi bộ tới Thảo Điền. Chọn đi!
Khả Di đứng bên cạnh chỉ biết trố mắt nhìn, không dám can ngăn. Phong nhìn xoáy vào đôi mắt đang đỏ hoe của Linh, nó biết tính con nhỏ này, một khi đã bướng thì trời sập cũng không cản được. Sau một hồi im lặng, Phong tặc lưỡi, giọng đã dịu đi vài phần:
- Lấy nón đi.
***
Chiếc Mercedes của Khả Di bắt đầu giảm tốc, rẽ vào một con đường nội bộ vắng lặng ở khu Thảo Điền rồi dừng hẳn trước một cổng sắt cao vút. Căn biệt thự nhà Mỹ Anh hiện ra, bề thế nhưng bao trùm bởi một lớp sương mù quỷ dị.
Ngay trước cổng sắt cao vút, một bóng người đã đứng đó tự bao giờ. Gã mặc một bộ đạo bào màu trắng tinh khôi, vạt áo phẳng phiu như chưa từng vướng bụi trần. Gã nhìn vào phía bên trong ngôi nhà với đôi mắt lim dim như đang soi xét điều gì đó. Mái tóc đen của gã được giữ lại bằng một thanh trâm, vài sợi tóc mai loà xoà trước trán càng làm nổi bật sống mũi cao thẳng và làn da trắng lạnh.
Sau lưng gã dắt một thanh kiếm gỗ đào sậm màu, tay cầm chiếc ấn đồng cổ. Gương mặt gã thanh tú, nghiêm nghị, đôi mắt để lộ hàng mi dài, đậm nét và đôi lông mày kiếm sắc sảo toát ra cái vẻ đạo mạo của kẻ tu hành chính tông.
Chiếc xe của Phong gầm thêm một tiếng rồi dừng hẳn, Phong tắt máy xe, đá chân chống một cách dứt khoát. Linh tháo nón bảo hiểm, để làn tóc mây xõa xuống vai và vươn người hít một hơi sâu. Giây phút cô ngẩng mặt lên, chạm phải ánh nhìn của gã, một sự xao động bất chợt vỡ ra trên gương mặt tĩnh tại ấy.
Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt đạo mạo. Bàn tay đang bắt ấn của gã khẽ run nhẹ, hai tai hơi ửng đỏ một cách kỳ lạ. Gã vội vàng dời mắt đi, nhìn vào những tán lá xào xạc trên cao, cổ họng khẽ chuyển động như đang nuốt xuống một sự bối rối vừa mới chớm nở.
Mỹ Anh từ trong nhà chạy ra, gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm. Thấy Thái Quân, cô như vớ được cọc chèo:
- Anh Thái Quân, anh đến rồi!
Khả Di cũng bước tới, cô nhìn sang Phong rồi giới thiệu với Mỹ Anh:
- Đây là anh Phong, cháu thầy Mười nè bà. Tui cũng mời ảnh qua xem ảnh có giúp gì được không.
Thái Quân nghe đến đó thì sực tỉnh, ánh mắt gã chuyển sang nhìn Phong. Gã bước tới, đạo bào trắng tinh tương phản hoàn toàn với chiếc áo da đen bạc màu của Phong. Gã đứng cách Phong ba bước chân, chắp tay chào theo đúng lễ nghi:
- Tại hạ Thái Quân, đệ tử đời thứ 64 phái Thiên Sư. Nghe danh thầy Mười Anh đã lâu, nay gặp được truyền nhân, xin chỉ giáo.
Nó chỉ nhìn Thái Quân bằng ánh mắt đục ngầu vì thiếu ngủ, rồi lẳng lặng móc bao thuốc ra.
- Mấy cái danh xưng đó... anh để dành nói với ông nội tui đi. Tui chỉ là thằng thợ xăm thôi.
Giọng nó không chút âm sắc. Nó châm thuốc, khói trắng bay vương vất. Thái Quân nhìn những hình xăm chằng chịt trên cánh tay Phong, chân mày khẽ chau lại, nhưng giọng nói vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, mực thước:
- Phái Thiên Sư chúng tôi có quy tắc không để người ngoài đạo dấn thân vào hiểm cảnh. Anh đang mang thương tích trên người, tà khí sẽ nhân cơ hội đó mà xâm nhập. Nếu không muốn chết trẻ, xin anh hãy cùng cô gái này về đi.
- Chết trẻ hay không là số của tui! - Phong gí điếu thuốc đang cháy đỏ vào trước mặt Thái Quân. - Quan trọng là anh đã chắc giữ được mạng của anh chưa anh trai?
Thái Quân nét mặt đanh lại, nhưng vẫn giữ được nét bình tĩnh, không khuyên ngăn nữa, quay người bước:
- Nếu anh đã quyết! Tôi không cản.
Nhận thấy tình hình đang trở nên căng thẳng, Mỹ Anh vội vã hướng về Phong:
-Anh ơi. Cảm ơn anh đã tới. Mời anh vào nhà ạ.
Xong Mỹ Anh quay sang thì thầm với Khả Di:
- Sao bà quen anh này vậy?
Khả Di chỉ mỉm cười nhẹ, rồi bước tiếp.
Linh đứng cạnh nghe vậy thì huých mạnh vào hông Phong một cái, nhưng ánh mắt cô cũng không rời khỏi Thái Quân. Sự điềm tĩnh của gã khiến cô thấy nể phục, nhưng cái tính ngông cuồng của thằng bạn thân lại làm cô thấy quen thuộc hơn.
Phong kêu "Ái" lên một tiếng, nhưng cũng không nói gì. Nó móc điện thoại ra như để che dấu sự bối rối của nó trước Linh. Chợt nó nhìn thấy dòng tin nhắn từ ông Mười:
"Ông có việc gấp cần giải quyết, sẽ về trễ. Đừng tự ý làm gì quá trớn."
Nó liền bấm gọi cho ông. Tiếng chuông vang lên đều đều, nhưng chẳng có sự hồi đáp. Nó tặc lưỡi, thả điếu thuốc đang hút dở xuống, dụi nhẹ bằng mũi giày bốt đen rồi lững thững bước vào trong.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra, để lộ con đường dẫn vào đại sảnh căn biệt thự. Dưới ánh đèn led hắt ra từ vườn cảnh, ngôi nhà hiện lên với tông màu vàng chủ đạo theo phong cách tân cổ điển. Nhưng cái màu vàng ấy, dưới đôi mắt của Phong, không hề mang lại cảm giác ấm áp hay quyền quý. Nó nhợt nhạt và lạnh lẽo, một thứ màu vàng bệch rạc như nước da của người chết lâu ngày, lọt thỏm giữa những tán cây đại thụ đang rũ bóng xuống.
- Lạnh quá... - Linh khẽ rùng mình, hai tay ôm chặt lấy vai.
Cánh cửa gỗ gõ đỏ cao quá đầu người mở ra, để lộ đại sảnh rộng thênh thang. Ánh đèn chùm pha lê phía trên tỏa ra thứ ánh sáng vàng tù mù, khiến những bức tượng điêu khắc đặt dọc hành lang đổ bóng méo mó trên sàn đá hoa cương.
Ngay chính diện đại sảnh, nơi trang trọng nhất, bức tranh lụa treo lơ lửng. Màu vàng của nền lụa và màu vàng của ánh đèn hòa vào nhau, tạo thành một vùng xoáy thị giác đầy tà mị. Bức tranh như một cái miệng giếng sâu hun hút, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám nhìn sâu vào đôi mắt của người thiếu nữ ngồi bên gốc đào già.
Cả nhóm vừa tiến vào giữa đại sảnh, bước chân vang lên lộc cộc trên sàn đá hoa cương lạnh ngắt. Thái Quân bỗng dừng lại, tay trái gã siết chặt ấn đồng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng tối cầu thang phía trên. Đúng lúc đó, từ trên tầng hai, một tiếng động lạ vang lên. "Rắc... Rắc..."
Mỹ Anh hét lên một tiếng thất thanh, mắt hướng lên phía ban công lửng:
- Ba!
Mọi ánh nhìn đổ dồn lên phía trên. Trong ánh đèn chùm vàng vọt chập chờn, ông Hồ xuất hiện. Và tiếng Rắc Rắc đó là tiếng lan can đang dần gãy vụn.
- Cẩn thận! - Phong gầm lên, nó lao tới kéo Mỹ Anh và Khả Di lại.
"Xoảng!"
Cái bóng của ông Hồ đổ ập xuống từ tầng hai như một bao tải thịt. Đầu ông ta đập mạnh vào mặt bàn kính, máu tươi từ đỉnh đầu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng nền vàng bệch.
Thái Quân lùi lại một bước, đứng chắn trước mặt Linh, tay phải rút thanh kiếm gỗ đào ra thủ thế.
Phong bàng hoàng, vội lấy hai bàn tai che mắt hai cô gái nhỏ lại.
Mỹ Anh gạt phắt tay Phong ra, cô lao đến cái xác co quắp của cha mình, hai đầu gối đập mạnh xuống sàn đá hoa cương nghe một tiếng cộp khô khốc. Cơn đau thể xác lúc này dường như đã hoàn toàn tê liệt trước sự bàng hoàng. Cô cầm lấy vạt áo của cha, đôi bàn tay nhỏ nhắn cuồng loạn lay giật cái thây người đang dần lạnh ngắt, tiếng khóc thét xé lòng vang lên giữa không gian đầy tử khí của đại sảnh.
Khả Di cũng chạy theo, đôi tay run rẩy ôm lấy vai bạn nhưng gương mặt cô bé tái mét, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào cái thây người dưới sàn. Cô bé quay mặt đi, nhìn trân trân vào một bức tượng cẩm thạch vô hồn ở góc tường, hơi thở dồn dập. Khả Di chưa bao giờ thấy thế giới này tàn khốc đến vậy.
Ông Hồ nằm đó, đầu ngoẹo sang một bên theo một góc độ không tưởng. Đáng sợ nhất là gương mặt ông - trong ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, nó đang dần biến đổi. Làn da rám nắng một đời lo toan của người đàn ông từng trải đang mờ dần, để lại một khuôn mặt trắng bệch như sáp.
Linh đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay run run rút điện thoại bấm gọi cho 115, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi cái xác. Đứng chắn trước mặt cô là Thái Quân. Gã không nói một lời, hai tay siết chặt thanh kiếm gỗ đào, đôi mắt đảo liên tục quanh những góc khuất của cầu thang khi đang thủ thế.
Trong khi tất cả đang bị hút vào cái chết của ông Hồ, Phong lại bước về phía bức tranh lụa. Thấy vậy, Linh thoát ra khỏi tầm che chắn của Thái Quân, nắm tay Phong giật mạnh, khiến Phong loạng choạng lùi lại.
- Bỏ tui ra! - Phong gằn giọng.
- Không. - Linh nhìn xoáy vào đôi mắt của nó. - Đừng làm khùng làm điên nữa.
Phong rít qua kẽ răng:
- Bà biết cái gì mà nói!
Linh không nhúc nhích.
- Tui biết ông tính làm gì - Viền mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào nhưng đôi đồng tử vẫn khóa chặt lên khuôn mặt của đứa bạn. - Đừng quên lúc chiều tui đã nói gì với ông.
Cánh tay Phong cứng đờ. Không gian rơi vào im lặng đến nghẹt thở, Linh từ từ buông tay, từng ngón tay rời khỏi lớp áo Phong, giọng cô nhỏ đi nhưng đanh lại:
- Nếu hôm nay ông cứ làm kiểu ông muốn mà không để ý tới ai... Thì tui sẽ là người đầu tiên rời khỏi cái phòng này.
Phong nhìn cô. Lần đầu tiên, một lỗ hổng đục xuyên qua nó, sợ rằng chỉ cần bước thêm bước nữa thì trong mắt Linh, nó đã bắt đầu đánh mất phần "người" để trở thành một thứ công cụ vô hồn.
- Thôi mà. Làm gì mà nhìn tui như quái vật vậy? - Phong khẽ đặt tay lên đôi vai đang run rẩy của Linh nhẹ đến mức như sợ làm vỡ một thứ gì đó. - Tui đã có tính hết rồi. Không phải tui đang làm bậy đâu.
Rồi nó đứng thẳng dậy, bàn tay đặt lên đầu Linh xoa mạnh một cái làm tóc cô rối tung. Ngay khi Linh định mở miệng, nó khẽ nghiêng đầu, một bên mắt nheo lại đầy tinh quái.
Cái nháy mắt ấy nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là ảo giác, nhưng nó đủ khiến cái không khí căng thẳng trong Linh lúc này tan biến sạch sành sanh.
- Tin tui đi. - Phong mỉm cười, vẻ mặt lạnh lùng biến mất, thay vào đó là cái vẻ tự tin đến phát ghét thường ngày. Nó quay lưng bước, để lại mùi nước hoa hương gỗ ấm nóng thoang thoảng giữa không gian lạnh lẽo ngập tràn tử khí.
Linh đứng đó, siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức mồ hôi lòng bàn tay làm ướt sũng cả lớp vỏ. Đôi mắt cô dõi theo cái bóng lưng phờ phạc của Phong. Mỗi khi Phong ho khan một tiếng hay bước chân nó hơi lảo đảo, chân mày Linh lại giật mạnh một cái, đôi mắt cô lại không giấu nổi vẻ xót xa khi thấy đầu ngón tay nó rỉ máu thấm qua lớp băng gạc.
Thái Quân nheo mắt, gã hạ thấp trọng tâm rồi đặt ấn đồng xuống mặt đất. Đôi bàn tay gã kết thành thủ ấn, vào thế sẵn sàng tung ra chiêu thức.
Phong lúc này đã đứng đối diện bức tranh, tay trái rút nhanh con dao bấm thủ sẵn trong người. Lưỡi dao thép lạnh lẽo bật ra, nhắm thẳng vào gương mặt của người thiếu nữ trong tranh mà đâm xuống như muốn xé nát cái thứ tà mị này ra làm đôi.
"Xoẹt"
Mũi dao của Phong khi chạm vào mặt tranh trượt tuột đi. Một đường chém chí mạng đi qua, nhưng mặt lụa vẫn phẳng lì, không một vết xước, không một sợi tơ nào bị đứt. Người thiếu nữ trong tranh dường như vẫn đang cười, đôi môi đỏ mọng máu của cô ta trông càng thêm mỉa mai dưới ánh đèn.
Phong sững người, bàn tay cầm dao run nhẹ. Bất chợt, một ý nghĩ xẹt qua đầu Phong như điện giật. Nó quay phắt lại, hét lên át cả tiếng khóc của Mỹ Anh:
- Mẹ em đâu rồi?
Mỹ Anh giật nảy mình, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên, giọng lạc đi:
- Hồi nãy... hồi nãy mẹ em còn ở trong phòng với ba...
Tim Phong đập thình thịch, nó không đợi thêm một giây nào, xoay người lao thẳng lên tầng hai, những bước chân dẫm lên cầu thang gỗ vang lên rầm rập như trống trận. Mỹ Anh như chợt nhận ra điều gì đó cực kỳ kinh khủng, tim cô ngừng đập một nhịp, sắc mặt từ trắng chuyển sang xám ngoét rồi cũng cuồng loạn chạy theo sau Phong.
- Mẹ ơi!
Linh, Khả Di và Thái Quân cũng không ai bảo ai, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự chết chóc, đồng loạt lao lên gác.
Hành lang tầng hai chìm trong bóng tối lờ mờ. Phong đạp tung cánh cửa phòng ngủ chính. Giữa căn phòng, bà Hồ đang ngồi lặng lẽ trước bàn trang điểm chạm trổ cầu kỳ. Bà vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu vang chát, đôi vai gầy mảnh khảnh bất động dưới ánh đèn vàng vọt từ hai chiếc đèn ngủ đặt hai bên bàn, quay lưng lại với nó.
Qua tấm gương lớn, cả nhóm nhìn thấy gương mặt bà. Sắc mặt bà trắng bệch, trắng một cách nhẵn nhụi như mặt gạch men. Đôi mắt bà mở trừng trừng, không hề chớp lấy một lần, nhìn xoáy vào khoảng không vô định trong gương. Đôi môi bà mím chặt thành một đường thẳng tắp, không một chút huyết sắc, tạo nên một vẻ chịu đựng hay kìm nén một thứ gì đó đang chực chờ bùng nổ bên trong lớp da thịt kia.
Bất chợt, trong khi người thật đang nhìn trân trân vào khoảng không vô định, thì đôi mắt của cái bóng trong gương lại từ từ chuyển động, chúng xoay một vòng chậm chạp rồi khóa chặt vào hướng cửa - nơi Phong và cả nhóm đang đứng - dù đầu của bà Hồ thật vẫn không hề nhúc nhích. Những sợi tóc của "bà Hồ trong gương" khẽ lay động dù trong phòng không có gió, và khóe môi của cái bóng ấy đang nhếch lên từng chút một, tạo thành một nụ cười dài, méo mó.
Khả Di đứng không vững nữa. Chứng kiến sự biến dạng ghê rợn ngay trước mắt, đôi chân cô bé mềm nhũn ra như không còn xương cốt, hơi thở đứt quãng vì nỗi kinh hoàng tột độ. Cô bé lảo đảo lùi lại, gương mặt trắng bệch, nếu không có Linh nhanh tay xốc nách đỡ lấy, có lẽ cô bé đã ngã khụy ngay trên mặt sàn lạnh lẽo.
Mỹ Anh định thét lên, nhưng Phong đã nhanh tay bịt miệng cô lại. Nó rút ra lá Định Thần Phù, sử dụng Khúc Bộ Lưu Phong lướt tới, bước chân nó nhẹ đến mức không phát ra tiếng động trên mặt thảm.
Ngực nó đột nhiên đau nhói, dư chấn còn lại sau việc sử dụng Dẫn Hồn Truy Nghiệp tối hôm qua. Nén lại cơn đau đang trực chờ bùng phát, nó dồn hết tàn lực vào một động tác dứt khoát, dán mạnh lá bùa vào lưng bà Hồ.
Phong chống tay lên đầu gối, thở dốc, mắt ngước lên nhìn vào trong gương. Từ chính lá bùa đó, những làn khói đỏ bắt đầu rỉ ra. Khói không tan vào không khí mà uốn lượn, kết lại thành hình những con rắn đỏ rực, bò lổ ngổm khắp gương mặt rồi quấn chặt lấy thân thể người đàn bà trong hình phản chiếu. Những "con rắn khói" ấy siết càng lúc càng chặt, như muốn khảm vào da thịt bà Hồ.
Ngay lúc đó ở trong gương, một cái bóng đen kịt đột ngột tách ra khỏi người bà. Nó không hề có hình hài cố định, lao vút ra khỏi cửa phòng sau lưng như một mũi tên đen, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương lướt qua vai cả nhóm.
Thái Quân, kẻ nãy giờ vẫn im lặng thủ thế ở cửa, đôi mắt chợt lóe lên tia sáng sắc lẹm. Gã không chần chừ, xoay người lao đi với một tốc độ kinh người.
Lướt trên lan can rồi trượt thẳng xuống tầng một, chỉ trong một khắc Thái Quân đã đứng trước bức tranh, rút từ trong tay áo ra một cuộn chỉ đỏ - thứ chỉ đã được ngâm nhuộm kỹ trong màu đỏ tươi máu gà trống.
Màn biểu diễn của Thái Quân bắt đầu.
Gã tung cuộn chỉ lên không trung, những ngón tay chuyển động liên hồi như một nghệ sĩ múa rối điệu nghệ. Một đầu chỉ được gã găm mạnh vào góc trên bên trái khung tranh bằng một chiếc đinh đồng nhỏ xíu, rồi với một cú lộn người đầy dứt khoát, sợi chỉ đỏ vạch ngang không khí, căng đét, găm tiếp vào góc đối diện.
Đôi tay Thái Quân nhanh đến mức chỉ còn thấy những dư ảnh mờ ảo. Sợi chỉ đỏ rực như một tia máu nhảy múa giữa đại sảnh tối tăm. Gã móc từ góc tranh này sang góc tranh kia, đan cài, thắt nút, tạo thành những đường chỉ chồng chéo lên nhau. Chỉ trong chớp mắt, một trận pháp phong ấn bằng chỉ đỏ hình bát quái đã giăng kín mặt tranh lụa.
Mỗi điểm giao nhau của sợi chỉ đều được Thái Quân bấm ấn chuẩn xác, khiến cả bức tranh rung lên bần bật.
Dưới ánh đèn chùm chập chờn, bức tranh lụa giờ đây không còn vẻ tĩnh lặng như ban đầu. Màu vàng của tơ lụa mục dường như đang sẫm lại, sền sệt như một vũng máu khô.
Phía sau gốc đào già cỗi, nơi những tán hoa đang rủ xuống, một bóng người màu đen từ từ hiện lên. Cái bóng ấy không có hình thù cụ thể, chỉ là một khối đen như khói, đứng lù lù ngay sau thân cây đào. Dù nó không có mặt mũi nhưng vẫn cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc đang phát ra từ đó, như thể cái bóng ấy chính là cội nguồn của mọi oán niệm trong gia tộc họ Hồ.
0 Bình luận