Sáng hôm sau, Sài Gòn trả lại cái nắng gắt như đổ lửa sau đêm mưa ẩm ướt. Bên trong Tiệm xăm Mực Đỏ, không khí có phần dịu hơn nhờ mùi nhang trầm của ông Mười tỏa ra từ gian thờ. Tiếng máy xăm chạy "rè rè" đều đặn, phá vỡ cái tĩnh lặng của con hẻm cụt.
Phong đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, lưng hơi khom, đôi mắt tập trung cao độ qua lớp kính bảo hộ.
Trước mặt nó là cái lưng rộng như cái phản của Hòa Em - tay bảo kê có tiếng ở khu chợ Quận 4. Những đường nét của con "Hổ Phục" dần hiện lên dưới ngòi kim của Phong, oai vệ và đầy lầm lì.
Hòa Em gồng người, mồ hôi vã ra như tắm trên cái lưng đầy mực, gã nghiến răng chửi thề:
- Đù má, sao hôm nay mày đi kim rát dữ vậy Phong? Định lột da tao ra hả con?
Phong vẫn dán mắt vào đường kim, tay di chuyển cực kỳ ổn định, giọng nó tỉnh bơ:
- Muốn lấy uy mà sợ đau hả? Mày làm bảo kê hay làm mẫu ảnh? Ráng nhịn đi, tới đoạn đi bóng này mới phê nè.
Phong dừng máy xăm, cầm bình xịt bọt vệ sinh lau một đường trên lưng thằng Hòa Em, nó nhếch mép:
- Mày chọn con hổ này là ổn đó. Nó nằm đó, không kêu không gầm nhưng đố thằng nào dám bước qua vạch. Quan trọng là mày có chịu được con hổ trên lưng để phát uy hay không. Sau này nếu không gánh nổi thì nhớ quay lại.
Hòa Em cười:
- Má, mày nhỏ tuổi mà nói chuyện y chang ông cụ non. Mà thôi, thầy phán sao em nghe vậy. Sắp xong chưa thầy?
Phong tắt máy xăm, tiếng "rè rè" im bặt trả lại bầu không khí nồng đậm mùi mực và nhang thơm. Nó tháo găng tay y tế, vứt vào sọt rác rồi vỗ bộp vào cái vai u thịt bắp của Hòa Em:
- Xong rồi đó. Né nước ra ba ngày cho tao.
Hòa Em đứng dậy, mặc lại cái áo thun ba lỗ, không quên đặt lên bàn một xấp tiền.
- Tối rảnh qua quán tao nhậu nghe. - Gã nhe răng cười, rồi quay ra chào ông Mười đang ngồi trên phản rồi lững thững bước ra khỏi hẻm.
Lúc này đã quá trưa. Ông Mười thì đang lúi húi trong bếp chuẩn bị nấu ăn. Phong định bụng leo lên gác nằm nghỉ thì một tiếng thắng xe lết dài khô khốc vang lên đầu hẻm.
Một gã đàn ông trung niên, sơ mi đóng thùng bóng lộn nhưng mặt mày thì cắt không còn giọt máu, xộc thẳng vào tiệm. Gã vừa thở hổn hển vừa sụp xuống dưới chân ông Mười:
- Thầy Mười... thầy Mười cứu con gái con với!
Phong đứng khựng lại trên bậc cầu thang gỗ. Nó quay người xuống, chen ngang trước mặt gã nhà giàu:
- Chuyện sao? Nói rõ nghe coi?
Gã đàn ông nhìn thằng nhóc tóc tai bù xù, định gắt lên nhưng thấy nó đứng trong tiệm ông Mười nên đành nén giọng:
- Cháu ơi, con gái nhà chú... Từ đêm qua nó cứ lang thang lên sân thượng, tự thắt nút dây thừng rồi chui đầu vào. May mà nhà có người canh, nhưng nó cứ như vậy đến giờ rồi.
Nó ngóc cổ xuống, la vọng vào trong gian bếp:
- Ông già! Có Ma Thần Vòng kìa!
Ông Mười chậm rãi bước ra, đôi mắt liếc nhìn thằng cháu:
- Mày chuẩn bị đồ đi. - Ông Mười buông một câu lạnh tanh rồi bước thẳng ra ngoài hẻm, hướng đến chiếc xe hơi đang nổ máy chờ sẵn.
Còn thằng Phong, nó vơ lấy cái túi da đựng kim và túi đeo chéo treo ở góc nhà, rồi đi theo sau ông.
Chiếc xe lăn bánh, chậm rãi lách ra khỏi con hẻm chật hẹp. Cái nắng đứng bóng dội xuống mặt đường Nguyễn Tất Thành, từng dòng xe máy chen chúc, khói bụi bủa vây lấy những dãy nhà kho cũ kỹ, khiến cho chiếc Mercedes lạc quẻ hoàn toàn giữa cái âm thanh náo nhiệt, xô bồ của Quận 4.
Nhưng vừa qua khỏi chân cầu, đường Nguyễn Văn Linh mở ra thênh thang, như một nhát chém đứt cái ồn ào và bụi bặm của khu cảng, nhường chỗ cho những làn đường rộng tám làn xe.
Hai bên đường, những bãi đất trống ngập cỏ dại và sình lầy của vùng đất Nhà Bè cũ giờ đây đã được thay thế bằng những hàng cây xanh mướt, đứng thẳng hàng.
Càng tiến sâu vào khu Phú Mỹ Hưng, Sài Gòn càng mang một diện mạo khác hẳn. Chiếc xe hơi sang trọng rẽ vào một con đường nội khu yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá rơi. Nó dừng lại trước một căn biệt thự bề thế, đứng lọt thỏm giữa một khuôn viên rộng mênh mông được bao quanh bởi hàng rào sắt uốn hoa văn cầu kỳ, đen bóng. Biển số nhà mạ vàng khắc chữ: "Trương Gia".
Phong bước xuống xe, nó khẽ rùng mình. Không phải vì cái nắng gắt, mà vì cái sát khí từ căn biệt thự này tỏa ra. Một căn nhà rộng mênh mông, sơn trắng toát như màu khăn tang, nhưng những ô cửa kính lại tối om như những hốc mắt người chết.
Nó quay qua thì thầm với ông. "Sao âm khí lần này nặng quá".
Ông Mười không nói gì, lẳng lặng bước theo ông Trương – chủ nhân căn biệt thự, đang vội vã dẫn đường hai ông cháu vào phòng khách.
- Thầy Mười, cháu Khả Di đang ở trên lầu. Thầy xem cứu cháu với, con chỉ có mỗi một đứa con gái.
Phong nhìn lướt qua phòng khách, thấy bà chủ Trương ngồi bệt dưới sàn nhà với mái tóc rối bời, bộ váy ngủ đắt tiền nhưng nhăn nhúm, đôi bàn tay không ngừng vò nát chiếc khăn.
Đôi mắt bà đỏ ngầu có thể vì thức trắng, có thể vì đã khóc suốt cả đêm đang nhìn lên trên với vẻ sợ hãi tột độ. Bà vẫn nức nở, có lẽ đã khóc tới mức không còn giọt lệ nào có thể rơi thêm được nữa.
Còn những người làm, họ đang đứng tụm lại ở 1 góc xa nhất trong phòng khách, không dám nói với nhau lời nào. Sợ rằng chỉ cần phát ra một tiếng động sẽ thu hút thứ đang ám lấy cô tiểu thư ở trên kia xuống ngay lập tức.
- Giờ nó sao rồi? - Ông Mười hỏi.
- Đang bị trói lại rồi thầy. Không ai giữ được... - Khi gã chủ nhà còn chưa kịp dứt lời cầu cứu, một tiếng thét bỗng vút lên từ tầng lầu u tối, xé toạc cái không gian đang nặc mùi sợ hãi.
Âm thanh đó không mang chút hơi ấm nào của một cô gái trẻ. Nó khàn đục, nghẹn ứ như thể phát ra từ một cuống họng đang bị siết chặt bởi một vòng dây vô hình, rồi bất ngờ bùng lên điên dại.
Bà Trương nghe tiếng con gái thì đổ sụp xuống, hai tay bịt chặt tai, gào lên khóc, người run lên như cầy sấy. Đám người làm đứng quanh đó đồng loạt cúi gầm mặt, không một ai dám ngước lên nhìn phía cầu thang nơi âm thanh ấy đang dội xuống.
Tiếng thét ấy mang theo một luồng âm khí buốt giá, khiến cái nắng gắt ngoài kia hoàn toàn bị triệt tiêu, chỉ còn lại sự lạnh lẽo bao trùm lấy cả căn biệt thự sang trọng.
Tiếng thét từ trên lầu vừa dứt, để lại một khoảng không im lìm đến nghẹt thở. Ông Mười không một chút vội vã, đôi chân mang đôi dép lào chậm rãi bước lên từng bậc cầu thang gỗ. Theo sát phía sau, Phong cảm nhận rõ cái luồng âm khí lạnh lẽo.
Dừng lại trước cánh cửa phòng, ông Mười đặt bàn tay thô ráp lên tay nắm cửa lạnh toát, từ tốn xoay nhẹ.
"Cạch"
Tiểu thư Khả Di đang nằm đó, nhưng không phải trong tư thế ngủ. Hai tay và hai chân cô bé bị trói chặt vào bốn góc giường bằng những sợi thừng thô ráp, dấu tích của những lần vùng vẫy khiến cổ tay cô rướm máu. Khả Di không nhìn người vào, đôi mắt trũng sâu với lòng trắng đầy tia máu đỏ quầng cứ trợn ngược lên phía trần nhà, nơi một cái thòng lọng rỗng không đang đung đưa dù trong phòng không có gió. Khi thấy bóng ông Mười, cô bé không kêu cứu, mà từ khóe môi thâm tím chợt bật ra những tiếng gầm gừ đục ngầu, hoàn toàn không phải giọng của một thiếu nữ.
- Đưa cái túi đồ đây - Ông quay qua Phong, chậm rãi nói. Cầm lấy túi đeo chéo ông bước vào trong.
Phong thấy nội bước vào, nó cũng định sấn tới, nhưng bước chân nó vừa định nhấc lên thì một tiếng quát đanh thép vang lên:
- Đứng đó!
Phong khựng người, đôi mắt nó mở to đầy ngạc nhiên. Chưa bao giờ nó thấy nội mình gắt gao như vậy khi đi làm việc. Ông Mười không quay đầu lại, nhưng giọng nói của ông trầm xuống, chứa đựng một sự răn đe cực lớn:
- Đứng yên đó. Không được bước qua vạch cửa. Có nghe rõ không?
Phong bực lắm, máu nóng trong người nó cứ cuộn lên.
Nó không hiểu.
Tại sao một con ma chỉ mới biết hét lại khiến ông nội nó phải cẩn trọng đến mức cấm cửa cả nó? Nó cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bỏ lại ngoài lề, sự ngạo mạn thường ngày bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Phong chỉ thấy ông Mười rút trong túi ra một nén nhang. Ông đưa ngón tay trỏ lướt qua đầu nhang, một đốm lửa xanh biếc bùng lên, tỏa ra mùi thơm thanh khiết.
Ông Mười đưa nén nhang lên thổi nhẹ một cái.
Làn khói xanh từ nén nhang bay ra không hề tan biến, mà nó bắt đầu co cụm, kết đặc lại.
Làn khói ấy dệt thành hình một bàn tay mờ ảo. Bàn tay khói ấy lướt nhẹ qua người Khả Di, nhẹ nhàng như cách người ta gạt một sợi tóc bám trên áo.
Ngay lập tức, cái bóng đen kịt đang quấn chặt lấy cổ cô bé bị bàn tay khói ấy túm gọn, tách rời hoàn toàn ra khỏi cơ thể.
Tiếng gầm gừ của Khả Di im bặt ngay tức khắc. Mọi thứ diễn ra nhẹ tựa lông hồng.
Sau khi tách được bóng đen ra khỏi người Khả Di bằng bàn tay khói, ông Mười không dừng lại. Ông rút từ trong vạt áo ra một lá bùa màu xám tro, kẹp giữa hai ngón tay rồi búng nhẹ vào giữa căn phòng dày đặc âm khí.
- Niệm Ảnh Truy Hồi! - Giọng ông trầm nhưng uy nghiêm.
Lá bùa tan ra, rồi dệt lại thành một bức màn hư ảo ngay giữa phòng.
Thằng Phong đứng ngoài quan sát. Trong màn sương ảnh, Phong thấy một cô gái trẻ, mặc bộ đồ bộ sờn cũ, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt hiền lành.
Đó là Lan.
Hình ảnh chuyển nhanh đến một buổi tối định mệnh.
Trong căn phòng kho chật hẹp, lão Trương với gương mặt đỏ lựng vì men rượu đang dùng sức ép Lan vào góc tường.
Tiếng van xin nghẹn ngào của cô bị dập tắt bởi một cái tát nảy lửa và mùi rượu nồng nặc phả vào mặt. Kể từ ngày đó, cuộc sống của Lan ở biệt thự Trương Gia trở thành địa ngục.
Màn ảnh rung động, chuyển đến cảnh lão Trương đứng giữa sân, tay cầm xấp tiền. 1000$ số tiền bị mất đối với lão Trương là không lớn. Nhưng tình cờ lại trùng khớp với số tiền 25 triệu - số tiền Lan nhịn ăn nhịn mặc, tích cóp từng đồng lẻ để gửi về quê cho người mẹ đang bệnh nặng - mà Lan giấu dưới gối.
Lão lôi Lan ra giữa sân trước mặt đám người làm, quăng xấp tiền xuống đất:
- Con ăn cắp! Tiền của tao mà mày cũng dám lấy?
Lan quỳ sụp xuống, đầu đập xuống nền gạch đến chảy máu, tiếng thanh minh nấc nghẹn giữa những cái nhìn ghẻ lạnh của đám người làm. Nhưng không dừng lại ở đó, lão nhấc máy, gọi về cái xã nghèo nơi quê Lan, rêu rao cho cả họ hàng, làng xóm biết Lan là "con ăn cắp". Lão không chỉ đuổi cô đi, lão còn chặt đứt sợi dây danh dự cuối cùng của một cô gái quê.
Đỉnh điểm của nỗi đau hiện lên dưới cơn mưa tầm tã.
Lan đứng trơ trọi bên lề đường, chiếc điện thoại cũ kỹ rung lên trong đôi bàn tay nhỏ bé. Đầu dây bên kia là tiếng báo tin mẹ cô đã đột quỵ. Bà mất vì bệnh, nhưng có lẽ phần nhiều là vì vết dao đâm từ lời nhục mạ của gã chủ nhà dội về từ phố thị. Lan không kịp về. Trước hơi thở cuối cùng, lời mà người mẹ ấy nghe được lại là danh dự của con gái mình bị chà đạp.
Lan bắt đầu khóc.
Những tiếng nấc nghẹn ứ phát ra từ tận đáy lồng ngực bị bóp nghẹt. Lan gục xuống bên lề đường, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực như muốn giữ cho trái tim khỏi vỡ vụn.
Càng lúc tiếng nức nở của Lan càng lớn dần, khi không còn gì kìm nén được nữa. Lan khóc to, tiếng khóc vang vọng, xé nát tâm can và át cả tiếng mưa đang gào rú. Nước mắt hòa lẫn nước mưa, mặn chát và lạnh lẽo. Âm thanh thê lương kéo dài, tràn ngập cả một vùng không gian vắng lặng.
Và rồi đôi mắt vốn hiền lành bỗng chốc vỡ vụn, rồi từ từ xuất hiện các tia máu giận dữ.
Lan không về quê nữa. Lan quay lại căn biệt thự ngay trong đêm tối, bò qua hàng rào, vào đúng cái kho nơi Lan từng bị nhục mạ. Lan treo sợi dây thừng lên xà nhà, miệng lẩm bẩm gì đó. Khi cái ghế đổ xuống. Cũng là lúc tiếng lẩm bẩm của Lan tắt dần.
0 Bình luận