Chiếc xe hơi hạng sang lướt qua những con phố vắng, bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa phẳng lì của Phú Mỹ Hưng nghe êm ru đến phát bực. Trong xe, Phong ngồi ở ghế phụ, tay khoanh trước ngực, mặt hầm hầm nhìn ra cửa sổ.
Nó không còn bận tâm đến lão Trương hay Lan nữa. Nhưng điều làm Phong nuốt không trôi cục tức lúc này chính là sự "ra rìa" của nó.
"Tại sao nội lại không cho mình vào trong phòng? Chẳng lẽ đến giờ ông vẫn coi thường mình, vẫn nghĩ mình chỉ là thằng thợ xăm tay mơ chỉ biết đánh lộn?”
Phong nghiến răng, ngón tay gõ liên hồi lên thành ghế. Nó đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, chỉ để chờ một cơ hội được thực chiến với oán linh mạnh thực sự. Vậy mà cuối cùng, nó chỉ được đứng ở hành lang nhìn nội dán phù, rồi đứng nhìn lão Trương lết vào trong như một kẻ thừa thãi.
Nó liếc qua gương chiếu hậu, thấy ông Mười vẫn ngồi đó, thong thả tựa lưng vào ghế, đôi mắt lim dim như đang ngủ gật.
Chiếc xe lướt qua cầu, bỏ lại sau lưng cái trật tự của Quận 7. Đón lấy nó là nhịp sống xô bồ của Quận 4 về chiều với những hàng quán vỉa hè, tiếng loa đài và mùi đồ ăn. Nhưng cái xô bồ, bụi bặm này làm nó thấy dễ thở hơn hẳn cái mùi nước hoa ngột ngạt trong xe.
Khi còn cách tiệm xăm chừng vài trăm mét, nó đập tay vào thành ghế, giọng cộc lốc:
- Dừng xe ở đây đi. Tui có việc.
Gã tài xế giật mình thắng gấp, hỏi:
- Dạ... còn thầy Mười?
Ông Mười vẫn nhắm mắt, khẽ gật đầu một cái thay cho câu trả lời. Phong mở cửa, nhảy phắt xuống đường mà không thèm nhìn lại. Nó cần một chút không khí khác, một cái gì đó thực tế hơn là những đạo phù và oán niệm.
Nó rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, dừng lại trước một căn nhà cũ nhưng sạch sẽ. Giàn hoa giấy trước cửa nhà nở rộ, những cánh hoa mỏng tang mang sắc hồng tím gắt dưới nắng chiều, bò chằng chịt trên khung sắt cũ rỉ rồi rủ xuống như một tấm rèm tự nhiên che nửa cái bảng số nhà. Những cánh hoa khô rụng lác đác trên bậc thềm được quét dọn sạch sẽ, tạo nên một mảng màu rực rỡ nhưng yên bình đến lạ kỳ.
Ngoài bậc thềm, Linh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, trước mặt là cái mẹt lớn đầy lá trà tươi. Linh không ngước lên ngay, đôi bàn tay nhỏ nhắn đang phân loại những lá trà sâu. Mái tóc đen của cô búi gọn sau gáy, để lộ cái cổ cao thanh tú. Ánh chiều hoàng hôn hắt xuống làm nổi bật sống mũi thẳng và hàng mi dài, nhưng đôi mắt Linh thì lại ẩn chứa một sự sắc sảo hơn cái tuổi đôi mươi của cô nhiều.
- Đi đâu về đó? - Linh cất tiếng.
Phong không đáp, nó lẳng lặng bước tới, định ngồi xuống cạnh cô thì Linh bỗng dừng tay.
Cô ngước mắt lên, ném cái nhìn sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được mài kỹ về phía Phong.
- Rồi làm gì mà cái mặt sưng sỉa vậy? - Linh hất hàm, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên - Qua kia rửa tay sạch rồi mới được đụng vào mẹt trà của tui.
Phong khựng lại, cái tôi ngạo mạn vừa rồi ở trên xe hơi bỗng chốc xì hơi như bong bóng gặp kim. Trước mặt Linh, nó không còn là "thầy xăm" hay thằng nhóc giang hồ quận 4, mà chỉ là cái thằng Phong hay bị cô mắng vì tội ở dơ.
Nó lầm bầm gì đó trong miệng nhưng vẫn ngoan ngoãn đi về phía lu nước, vừa múc gáo nước dội lên tay vừa lén nhìn bóng lưng của cô. Linh là vậy, giữa cái xóm lao động đầy tệ nạn này, cô vẫn tự mình cáng đáng tiệm trà nhỏ, đôi mắt sắc sảo kia chưa bao giờ biết sợ một ai, kể cả là nó.
Phong lết lại ngồi bệt xuống cạnh Linh. Chiếc áo thun ba lỗ ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh nhưng săn chắc. Mỗi khi cô cúi xuống xốc mẹt trà, những thớ cơ nhỏ ở cánh tay lại chuyển động một cách dẻo dai.
Trên người Linh không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là sự pha trộn giữa mùi lá trà khô thanh khiết và làn da ấm nóng, nồng nàn - một thứ mùi khiến thằng Phong dù đang hậm hực cũng phải thấy lòng mình chùng xuống một nhịp.
Nó bốc một nắm trà lên vò nhẹ, giọng hơi nghẹn lại vì ấm ức:
- Nay tui đi làm vụ Ma Thần Vòng với nội...
Linh vẫn im lặng, tay vẫn phân loại lá trà. Cái cách cô thản nhiên làm việc, thỉnh thoảng lại dùng mu bàn tay gạt đi giọt mồ hôi trên trán, để lộ ra vòng eo thon gọn thấp thoáng sau mép áo.
- Rồi sao nữa? Sao không kể tiếp? - Linh dừng hẳn tay. Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt Phong. Đôi môi mỏng của cô khẽ mím lại, tạo thành một đường cong đầy vẻ tinh nghịch. Nó liếc nhìn cô rồi hạ giọng kể về chuyện xảy ra ở biệt thự họ Trương. Cô không an ủi, cũng chẳng xuýt xoa, chỉ hỏi:
- Vậy rồi kết quả sao? Con nhỏ đó có cứu được không?
Phong hơi khựng lại trước cái nhìn trực diện đó. Đôi mắt Linh to và sâu hun hút, trong bóng tối của con hẻm, chúng lấp lánh như hai viên đá đen vừa được mài giũa. Nó thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự điềm tĩnh của cô. Giọng nó nhỏ dần:
- Thì... ổng bắt thằng cha đó quỳ lạy xin lỗi con ma đó. Con nhỏ kia cũng tỉnh, nhưng con ma thì chắc vẫn còn luẩn quẩn đâu trong nhà đó thôi.
Linh nghe xong, cầm lấy cái mẹt trà xốc nhẹ một cái, những lá trà khô va vào nhau sột soạt nghe thật yên lòng. Cô đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, rồi thản nhiên đáp:
- Chứ ông muốn vô đó để làm gì? Để múa may cho oai hay để cứu người? Nội ông không cho vô là đúng á.
Phong cứng họng. Nếu là đứa khác dám bảo nó "non", chắc chắn nó đã sửng cồ lên. Nhưng không hiểu sao, khi đứng trước Linh, mọi cái gai nhọn trên người nó đều như bị mài mòn sạch bách.
Nó tặc lưỡi, đứng dậy giật lấy cái mẹt trà trên tay Linh, giọng vẫn cộc lốc nhưng âm lượng đã dịu đi nhiều:
- Thôi cất đi. Đi đâu vòng vòng kiếm cái gì bỏ bụng, chứ ngồi đây hồi chắc tui điên đầu quá.
Linh buông tay, để mặc cho nó bưng cái mẹt vào trong. Cô đứng dựa lưng vào cột nhà, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc mai bết mồ hôi, nhìn theo bóng lưng của Phong đang lóng ngóng né mấy cái bàn ghế để đi vào nhà sau. Cô khẽ cười, thong thả phủi tay rồi quay vào trong:
- Kê! Vô trỏng dắt xe tui ra luôn nha. Đợi tui năm phút!
Lát sau, Linh trở ra trong chiếc quần jean và cái áo phông rộng. Phong đề chiếc xe máy Vision của Linh , tiếng động cơ nổ vang cả con hẻm nhỏ.
Hai đứa lướt đi trên con đường Đoàn Văn Bơ, len lỏi giữa dòng người đông đúc. Gió chiều lùa vào mặt, mang theo mùi khói bụi và tiếng ồn ào đặc trưng của Sài Gòn, khiến Phong dần thấy nhẹ nhõm. Linh ngồi phía sau, bám nhẹ vào yên xe, tóc bay phấp phới.
- Nè, tính chở tui đi đâu? - Linh nói to để át tiếng xe.
- Ra chỗ bà Sáu ăn ốc. Nay tui bao, ăn cho lòi bản họng bà ra cũng được!
Linh ngồi sau bật cười, tiếng cười trong trẻo hòa vào tiếng xe cộ.
Quán ốc bà Sáu nằm nép mình dưới một gốc cây bàng già, khói từ những nồi ốc luộc mắm sả bốc lên nghi ngút, thơm nồng cả một góc phố.
Hai đứa ngồi xuống chiếc bàn nhựa thấp sát lề đường. Linh tự nhiên cầm lấy ống đũa, lau sạch rồi đưa cho Phong một đôi, xong xuôi mới thong thả gọi món:
- Cho một đĩa ốc hương trứng muối với một tô nghêu hấp sả đi bà Sáu! Ướp con xô bia lạnh nữa nha.
Phong dựa lưng vào vách tường, tay mân mê cái bật lửa zippo:
- Ăn cho lắm vô xong đừng có than mập rồi bắt tui chở đi tập gym đó.
Linh chẳng thèm nhìn nó, đôi bàn tay mảnh khảnh gỡ nắp chai bia, rót đầy ra hai cái ly đá. Cô nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi mọng nước bia bỗng trở nên bóng bẩy dưới ánh hoàng hôn. Cô liếc mắt sang, thấy Phong vẫn đang đăm chiêu nhìn vào khoảng không:
- Vẫn còn cọc vụ hồi chiều hả?
Phong bị nói trúng tim đen, nó giật mình, rồi bực dọc bốc một con ốc hương lên, lễ mạnh đến mức con ốc văng cả ra ngoài:
- Tui không hiểu ổng nghĩ gì. Tui tập xăm phù đến nát cả mấy chục bộ da heo, phù tui chuẩn bị cũng đủ để trấn cả một cái chung cư ma, vậy mà ổng bảo tui "tâm chưa tĩnh". Tâm là cái quái gì mà quan trọng dữ vậy?
Linh gẩy lại một con ốc đặt vào chén của Phong, giọng dịu lại:
- Tui cũng hông rành về mấy vụ này. Mà tui nghĩ nội ông đang dạy ông giữ mình trước thôi. Đó giờ ông nội ông lúc nào cũng quan tâm ông mà.
Phong lẳng lặng cầm con ốc Linh vừa gẩy cho. Nó nhìn sang Linh, thấy cô vẫn bình thản gặm nghêu, thỉnh thoảng lại đưa tay vén mấy sợi tóc mai bị gió thổi bay dính vào môi. Cái sự điềm tĩnh của Linh như một mặt hồ lặng, làm cái sóng lòng đang cuộn trào của nó cũng bớt đi vài phần hung hãn.
- Giữ mình cái gì chứ... Tui đâu có sợ ma quỷ, tui chỉ bực lúc bị cho đứng ngoài thôi. - Phong lầm bầm, tay xoay xoay cái ly bia đẫm nước đá.
Linh ngừng tay, nhìn thẳng vào nó. Ánh đèn đường vàng vọt của Quận 4 bắt đầu bật lên, đôi mắt cô sâu thẳm, phản chiếu những đốm sáng lấp lánh như chứa cả một bầu trời đầy sao.
- Nói lắm quá. Chuyện của ông nội, từ từ rồi ông cũng hiểu. Giờ thì lo nhậu đi. - Linh nói, giọng đanh lại.
Phong cười, nó nốc cạn ly bia, cảm thấy cái lạnh tê tái của đá làm đầu óc tỉnh táo hơn hẳn. Hai đứa cứ thế, vừa ăn vừa khịa nhau những chuyện vụn vặt trong xóm, từ bà Sáu bán ốc đến lão Tư đầu hẻm. Bao nhiêu bực bội dường như đã bị cuốn trôi theo những câu đùa của Linh.
Gần khuya, Phong chở Linh về. Gió đêm lùa qua những tán cây, phố phường bắt đầu thưa thớt. Khi tới nhà Linh, nó nhìn cái bóng lưng nhỏ bé nhưng cứng cỏi của cô lái chiếc xe vào lại, dần khuất sau cánh cửa gỗ, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.
Nó không về nhà ngay mà tấp vào một quán trà đá ngay gần nhà ngồi hút điếu thuốc. Đang rít một hơi dài, nó bỗng nghe mấy gã tài xế xe tải ngồi bàn bên cạnh xì xào với vẻ mặt xanh mét:
- Tao thề với mày, đêm qua tao chạy ngang đoạn Võ Chí Công, gần tới mấy khu dân cư đang xây dở đó. Đường thì vắng tanh mà nghe tiếng gái hát ru rõ mồn một ngay sau lưng áo. Nhìn gương chiếu hậu thì không thấy ai, mà cái giọng nó cứ ơ..ơ.. nghe nổi hết cả da gà.
- Thằng đệ tao cũng mới kể, nghe bảo có thằng nhóc chạy mô tô có một đêm nghe tiếng hát đó xong là lạc tay lái, lao thẳng xuống mương. Lúc kéo nó lên, nó cứ lảm nhảm là có người đòi nó trả lại con.
Phong khựng lại, điếu thuốc trên tay cháy dở.
"Ma hát ru? Đoạn Võ Chí Công à???"
0 Bình luận