Đại sảnh biệt thự nhà họ Hồ giờ đây hỗn loạn trong ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát và xe cấp cứu. Bà Hồ đã tỉnh lại, nhưng gương mặt bà vẫn trắng bệch, và rồi đôi mắt đờ đẫn nhìn trân trân vào khoảng không sau khi nghe Mỹ Anh kể lại sự việc. Cú sốc quá lớn khiến bà ngất đi một lần nữa ngay trên cáng cứu thương.
Bên trong, hai nhân viên y tế đang cẩn thận nhấc thi thể ông Hồ lên. Tấm khăn trắng kéo phủ qua đầu ông Hồ, che đi khuôn mặt đã biến dạng, sau khi xác nhận ông đã tắt thở từ trước đó.
Khả Di tỏ ra là người bình tĩnh nhất. Cô bé cố giữ cho sống lưng thật thẳng khi đứng trước viên sĩ quan cảnh sát trẻ đang nhíu mày nghi ngờ.
- Cháu nói thật mà, bác ấy bị ngã từ ban công lửng xuống. Mọi người đều ở đó nhưng không kịp làm gì... - Khả Di nói, giọng cô bé khẩn thiết nhưng kiên định.
Viên sĩ quan lật giở cuốn sổ, ánh mắt nhìn quanh đại sảnh:
- Chú vẫn cần phải khám nghiệm lại hiện trường và thu thập lời khai, mọi người chưa thể về đâu. Cái chết này có quá nhiều điểm phi lý...
Gấu váy lụa của cô bé khẽ run lên. Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc blouse trắng, đeo kính gọng đen, chậm rãi bước tới từ phía thi thể. Đó là Trung Kiên - bác sĩ pháp y của đội điều tra. Anh ta tháo găng tay cao su, cất giọng trầm thấp nhưng đầy uy tín:
- Sĩ quan, kết quả sơ bộ cho thấy nạn nhân tử vong do chấn thương sọ não sau cú ngã. Không có dấu hiệu của ngoại lực hay ám sát ở đây. Đừng làm khó cô bé nữa.
Viên sĩ quan dù chưa phục nhưng cũng đành gật đầu trước nhận định chuyên môn rồi rời đi. Kiên quay sang nhìn Khả Di, đôi mắt sau lớp kính dịu dàng nhìn cô bé:
- Bé Di lúc nãy có sợ không? Về sớm đi, chuyện ở đây xong rồi.
Khả Di khẽ cúi đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm:
- Cảm ơn anh Kiên. Không có anh... em cũng không biết giải thích sao...
Trung Kiên không đáp mà chỉ khẽ gật đầu mỉm cười. Trước khi quay lưng đi, anh ta bất chợt đưa mắt hướng về phía Phong, nhìn nó bằng ánh mắt đầy bí hiểm.
Ở góc khuất của hành lang, Phong đang cuộn bức tranh lụa lại, nhét gọn vào chiếc túi đeo chéo đựng đồ nghề xăm. Nó quay sang Thái Quân, gã đạo sĩ lúc này cũng đang lau lại kiếm gỗ đào, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng.
- Anh có số điện thoại không? Khi nào tìm được vật dẫn để làm cái "Dẫn Linh" gì gì đó, tui gọi. - Phong hỏi, giọng vẫn còn chút mệt mỏi.
Thái Quân không đáp ngay. Gã chỉ rút từ trong tay áo ra một tấm phù vàng nhạt, đưa cho Phong:
- Không cần số điện thoại. Khi nào cần, cứ đốt tấm phù này lên, tôi sẽ tự khắc tìm đến.
Thái Quân quay lưng, định bước thẳng vào màn đêm. Nhưng đi được vài bước, gã đột ngột dừng lại. Gã khẽ xoay người, ánh mắt vốn dĩ lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông khi dừng lại trên gương mặt Linh bỗng chốc gợn lên từng đợt sóng. Một cái nhìn rất nhanh, nhưng đủ sâu để chứa đựng một sự xao động lạ lùng - một chút nể trọng trước sự can trường? Hay một chút gì đó mơ hồ hiện diện nơi đáy mắt mà chính gã cũng chưa kịp gọi tên?
Khi Linh bắt gặp ánh mắt đó nhưng Thái Quân đã nhanh chóng thu lại tầm mắt, khuất dạng sau làn sương đêm.
Phong và Linh cùng nhau bước ra cổng. Trước khi đi, Phong dừng lại nhìn Mỹ Anh đang ngồi bên mẹ trên xe cứu thương. Nó gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy sự cam đoan:
- Em đừng lo nữa. Nghỉ ngơi đi, chuyện này để anh. Anh không để chuyện gì xảy đến nữa đâu.
Mỹ Anh nhìn theo Phong, đôi môi mấp máy như đang nói lời cảm ơn nhưng tiếng còi hú của xe cấp cứu cất lên đã nuốt chửng tất cả.
Lúc này, chiếc xe sang trọng của nhà Khả Di đã đỗ xịch trước cổng biệt thự. Khả Di bước về phía cửa xe, nhưng trước khi đặt chân vào bên trong, cô bé bỗng dừng lại. Cô bé xoay người, nhìn về phía Phong với ánh mắt vẫn còn vương nét bàng hoàng nhưng đầy sự biết ơn:
- Anh Phong! Cảm ơn anh vì ngày hôm nay. Không có anh không biết bạn em sẽ xảy ra chuyện gì... - Khả Di nói, nụ cười mệt mỏi nở trên môi.
Phong lúc này đã cùng Linh leo lên chiếc Harley đồ sộ. Thay vì nổ máy chạy đi ngay, nó khẽ vặn ga, lái chiếc xe chậm rãi đến sát cửa sau nơi Khả Di vừa ngồi vào. Nó nhìn cô qua ô cửa kính vừa hạ xuống, giọng trầm thấp nhưng ấm áp:
- Em cũng về nghỉ ngơi đi. Hôm nay em cũng mệt rồi.
Khả Di gật đầu cười nhẹ, ánh mắt dịu lại. Cô bé nhìn sang Linh với cái nhìn đầy ẩn ý, cúi đầu chào tạm biệt rồi ra hiệu cho tài xế lăn bánh.
Chiếc Harley của Phong lại gầm vang, hướng thẳng về phía Quận 4. Linh ngồi phía sau bỗng thúc mạnh vào hông Phong một cái rõ đau, môi nhếch lên mỉa mai:
- ''Emmm cũng nghỉiii ngơi điii''. Bình thường nói chuyện với tui thì cộc lốc, mà giờ nói với gái nhẹ nhàng, tình cảm quá ha?
Nó không quay đầu lại nhưng nụ cười méo xệch hiện rõ trên mặt:
- Có đâu. Tại tui thấy nhỏ mệt mà.
- Mệt thì cũng đâu cần dùng tông giọng "ngọt xớt" vậy đâu! - Linh hứ dài một tiếng, rồi quay mặt sang hướng khác nhìn những dãy phố lướt qua.
Không gian giữa hai đứa bỗng rơi vào một khoảng lặng. Chỉ còn tiếng gầm gừ đều đặn của khối động cơ V-Twin và tiếng gió rít qua khe nón bảo hiểm. Linh khẽ siết chặt tay vào eo Phong, cằm tựa nhẹ lên bờ vai cứng cáp của nó.
- Đừng làm gì quá sức nha ông. Nhớ lấy, mấy lời ông nói với tui lúc đó. Ông nói ông không làm bậy, ông nói ông tính hết rồi... thì ít nhất cũng đừng có thể hiện cái thái độ đó với tui. - Giọng Linh nhẹ lại.
Phong vừa chạm nhẹ vào bàn tay Linh đang vịn lấy eo mình vừa đáp, tỏ ra bình thản:
- Tui hiểu rồi. Yên tâm đi nhe...
Về đến trước cửa nhà Linh, Phong tắt máy xe. Tiếng gầm rú ngưng bặt, chỉ còn lại tiếng dế kêu ri ri trong kẽ đá và tiếng xích xe còn nóng hổi lách cách.
- Vô ngủ đi - Phong hất hàm nói.
Linh bước xuống xe nhưng bàn tay vẫn còn nắm chặt lấy gấu áo khoác, cô đứng chần chừ, nhìn vào những vệt máu khô trên đầu ngón tay quấn băng của nó.
- Nãy ông nói gì thì nhớ đó!
Phong nhìn cô, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi, nó giơ bàn tay quấn băng lên vẫy vẫy:
- Biết rồi bà già. Vô đi, mai tui qua chở đi ăn sáng.
Nói đoạn, nó rồ ga. Chiếc Harley lại gầm lên một tiếng dũng mãnh rồi lao vút đi, để lại một làn khói mỏng. Linh vẫn không vào nhà mà đứng dõi theo. Cô đứng đó rất lâu, cho đến khi bóng lưng Phong tan vào bóng tối cuối hẻm. Đôi lông mày cô nhíu lại, trong lòng dấy lên một nỗi bất an lạ kỳ mà cô không sao giải thích được.
Về đến nhà, trời đã quá nửa đêm. Cánh cửa gỗ kêu lên một tiếng két kéo dài giữa không gian yên lặng. Bình thường, giờ này gian thờ của ông Mười luôn phảng phất mùi nhang trầm ấm áp, nhưng hôm nay, căn nhà lạnh ngắt. Phong đưa tay bật công tắc điện, chiếc đèn tuýp nhấp nháy chập chờn, hắt ra những tia sáng xanh xao, đứt quãng. Giữa tiệm xăm tĩnh mịch, hong đảo mắt nhìn quanh.
Ông Mười vẫn chưa về.
Nó khẽ thở dài, cảm giác lo lắng thoáng qua nhưng rồi lại tự trấn an mình. Với năng lực của ông, việc đi trừ tà vài ngày không báo trước cũng là chuyện thường tình. Chỉ là lần này, sự im lặng của ông có chút khác thường.
Phong bước vào căn phòng nhỏ, trải bức tranh lụa ra mặt bàn gỗ. Nó nhìn vào bóng đen đang ẩn hiện sau gốc đào, trầm giọng hỏi:
- Hồi nãy ông kêu có người thả ông ra là ai vậy?
Mặt tranh bỗng rung lên, khiến cho cái bàn trà cũng kêu lạch cạch. Một luồng âm khí mạnh mẽ tràn ra ngoài, làm cốc nước trên bàn của Phong đóng một lớp sương mỏng. Giọng hắn vang lên đầy lạnh lùng:
- Ta không rõ tên hắn... Chỉ biết hắn mặc áo choàng đen trùm kín đầu. Hắn đeo một chiếc mặt nạ quỷ, bên hông treo một cái sọ người thật.
- Hắn đề nghị một giao kèo. Hắn mở đường cho ta tìm đến huyết mạch họ Hồ để đòi nợ máu, đổi lại, ta sẽ cho hắn mượn sức mạnh của ta để thực hiện một âm mưu nào đó sau khi xong việc. - Tiếng linh hồn rít qua hòa vào không khí, âm thanh sắc như dao cạo - Hắn chỉ cho ta cách thâm nhập vào bức tranh này và thôi miên để thằng nhóc họ Hồ đó rước ta về nhà.
Ngay khi linh hồn vừa dứt lời, một cơn gió lốc đột ngột nổi lên ngay đầu hẻm, thổi tung những lớp bụi bặm và làm những cánh cửa sổ gỗ va đập vào nhau sầm sầm.
Từ bên ngoài, một giọng đàn ông trầm thấp, mang theo uy lực trấn áp rền rĩ vang lên, xuyên thấu qua lớp tường gạch, lọt thẳng vào tai Phong:
- Ra đây! Vi Thế Phong!
- Là hắn... Hắn đến rồi! - Linh hồn sững sờ, bật tiếng nói trong vô thức.
Phong không chần chừ, nó vồ lấy túi đồ nghề rồi lao nhanh ra sân. Linh hồn cũng hóa thành một luồng khói đen, hiện hình người gia nhân đứng ngay cạnh Phong. Dưới ánh trăng mờ đục của con hẻm Quận 4, một bóng người mặc áo choàng đen đang đứng vắt vẻo trên nóc nhà đối diện.
Ánh trăng xanh chiếu xuống, chiếc mặt nạ quỷ trên mặt gã hiện lên rõ rệt, được chạm trổ bằng thứ gỗ đen bóng như sừng. Hai hốc mắt của mặt nạ khoét sâu, đen ngòm như hai vực thẳm không đáy, ẩn hiện bên trong là đôi đồng tử đỏ rực, lập lờ như đốm lửa ma trơi.
Sống mũi của mặt nạ gồ ghề, khoằm xuống như mỏ chim ưng. Nổi bật nhất là khuôn miệng rộng hoác đến tận mang tai, phơi bày hàm răng nanh dài nhọn, lởm chởm sắc lạnh như răng cưa. Đôi răng nanh dài nhất đâm xuyên qua môi dưới, uốn cong lên phía trên, trông như những chiếc móc câu đang chực chờ xé xác con mồi. Mỗi khi tên áo đen hít thở, luồng khí xám xịt phả ra từ kẽ răng mặt nạ, làm không gian xung quanh méo mó, lạnh lẽo.
Phong nheo mắt, cảm nhận áp lực kinh người từ chiếc mặt nạ La Sát đó, nó lẩm bẩm trong miệng:
"Thiên Linh Cái...?"
Tên mặt nạ quỷ đứng bất động, chiếc sọ người bên hông y khẽ va đập vào lớp áo choàng đen phát ra tiếng lộc cộc giữa màn đêm tĩnh lặng. Y hướng đôi mắt đỏ ngầu xuống phía linh hồn bên cạnh Phong, giọng nói trầm thấp như tiếng đất đá cọ xát vào nhau:
- Văn Lễ, ngươi định thất hứa với ta à?
Linh hồn gia nhân siết chặt đôi tay, đáp:
- Ta hiện tại đã có nguyện vọng mới. Vậy nên bây giờ ta có một số chuyện cần làm trước.
- Ta biết nguyện vọng của ngươi. Ta có thể giúp ngươi gặp được cô gái mà ngươi muốn, chỉ cần ngươi tiếp tục đồng hành với ta. - Tên mặt nạ quỷ dụ dỗ, giọng y như có ma lực xuyên thấu tâm trí.
Phong đứng bên cạnh, nó nhận ra sự dao động nhẹ trong luồng khí xung quanh Văn Lễ, liền thì thầm:
- Đừng nghe! Tui biết cái nghề của hắn, hắn chỉ gọi lên được cái xác không hồn cho ông thôi.
- Ta biết... - Văn Lễ nghe vậy liền đáp, luồng hắc khí quanh người hắn lại trở nên sắc lạnh, tỏ rõ thái độ từ khước lời mời gọi của kẻ trên nóc nhà.
Tên mặt nạ quỷ thấy vậy thì bật cười khan khốc, y quay ngoắt sang Phong:
- Vi Thế Phong, ngươi phá hỏng kế hoạch của ta, đừng mong được yên ổn!
Dứt lời, y phất tay, một luồng hắc khí hình bàn tay khổng lồ lao vun vút về phía Phong. Phong lập tức vận dụng Khúc Bộ Lưu Phong, thân hình nó lướt đi uyển chuyển né sang một bên. Thế nhưng bàn tay đen kia như có linh tính, đột ngột đổi hướng đuổi theo sát nút.
Ngay khoảnh khắc luồng khí sắp chạm vào vai Phong, Văn Lễ bất ngờ bùng nổ âm khí, tạo thành một chấn động xóa tan bàn tay đen của tên mặt nạ quỷ.
Văn Lễ gầm lên:
- Ta còn cần thằng nhóc tiểu bối này giúp ta tìm lại tiểu thư. Ngươi đừng có tự tung tự tác!
Tên mặt nạ quỷ cười khanh khách, tiếng cười vang vọng khắp hẻm vắng. Bàn tay gân guốc của y chạm nhẹ vào chiếc sọ người bên hông:
- Ngươi nghĩ ngươi đủ sức chống lại ta sao? Đằng nào cả hai ngươi cũng sẽ chết tại đây nên ta nói luôn.
- Chẳng qua ta muốn ngươi đồng hành để bồi dưỡng thêm chút, trước sau gì ngươi cũng sẽ bị ta tế luyện mà thôi. Thôi thì không cần đợi sau này nữa... bây giờ ta sẽ tế luyện ngươi luôn vậy! - Vừa nói xong, cái sọ bỗng mở miệng, phát ra một tiếng rít chói tai, phun ra một dải hắc khí như những sợi xích đen ngòm.
Văn Lễ gầm lên, vung tay tạo ra những luồng âm đao để chém đứt xích đen, nhưng những sợi xích đó như có sự sống, chúng lách khỏi những nhát đao rồi lao vào quấn chặt lấy tứ chi của hắn. Văn Lễ gào thét đau đớn, thân hình hắn bị kéo căng ra, rồi bị nén chặt vào một khối cầu đen mờ đục lơ lửng giữa không trung. Hắn điên cuồng đấm vào vách cầu, nhưng mỗi cú đấm chỉ khiến khối cầu rung lên bần bật chứ không hề suy chuyển.
Tên mặt nạ quỷ quay sang Phong, giọng đầy sát khí:
- Rảnh tay rồi. Giờ tới lượt ngươi.
Y liên tục phóng ra những bàn tay hắc khí vây khốn Phong. Phong vừa né tránh, vừa rút kim bạc phóng trả nhưng tất cả đều bị bật ra khi chạm vào luồng tà khí. Vết thương cũ từ lúc gặp Vọng Mẫu Quỷ lại bắt đầu nhói lên từng đợt, khiến động tác của nó chậm đi vài nhịp. Chỉ một khoảnh khắc sơ hở, bàn tay đen đã túm chặt lấy cổ nó, nhấc bổng lên không trung.
Trong cơn tuyệt vọng, Phong móc hết các loại Định Thần Phù, Trấn Áp Phù,... từ túi chéo ấn vào luồng khí nhưng tất cả vừa chạm vào đều tan biến như làn khói. Văn Lễ bên trong quả cầu đen nhìn theo đầy bất lực.
Phong nghiến chặt răng, cảm nhận vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng khi luồng hắc khí siết lấy cổ nó ngày một chặt. Trong cơn mê sảng của sự ngạt thở, nó run rẩy đưa tay vào túi đồ nghề, rút ra một cây kim bạc đính sẵn sợi chỉ và lá phù sắc đỏ như máu.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi ngón tay chạm vào mặt giấy ráp của lá phù, trong tâm trí Phong hiện lên một thước phim chậm.
Đó là một đêm mưa tầm tã ở vùng biên viễn, ông nội đã dẫn nó đi trấn áp một thực thể tà ác đang quấy nhiễu cả một vùng rừng núi. Khi đó, ông nội chỉ khẽ búng tay, lá Diệt Giới Phù bay ra giữa không trung. Phong vẫn nhớ như in cảnh tượng đó: Không gian như bị một bàn tay khổng lồ bóp nát, một vệt sáng đỏ rực loé lên kèm theo tiếng gầm rú của đất trời. Trong chớp mắt, một góc của ngọn đồi nhỏ đầy rẫy chướng khí bị san phẳng, cây cối, đá tảng và cả linh hồn tà ác kia đều tan biến vào hư không, không để lại dù chỉ là một hạt bụi.
Quay lại thực tại, Phong đặt cây kim nằm ngang lên ngón tay giữa, hai ngón bên cạnh kẹp đè lên như một chiếc cung thép đang lên dây. Nó thu ngón giữa lại, dùng ngón cái miết mạnh vào thân kim cho đến khi đầu ngón tay trắng bệch vì sức ép. Nó dùng hết chút tàn lực cuối cùng để búng mạnh ra.
Cây kim lao đi, nhưng không phải bằng một tiếng xé gió thông thường. Nó bay tới đâu, không gian nơi đó bị vặn xoắn lại, tạo thành một vệt mờ đục như thể thực tại đang bị rách toạc ra.
Khi lá phù chỉ còn cách ngực y vài chục phân, y giơ bàn tay phải gân guốc lên, cây kim và lá Diệt Giới Phù đột ngột khựng lại giữa chừng như đâm phải một bức tường vô hình. Ngay sau đó, lòng bàn tay của tên mặt nạ quỷ xoáy nhẹ một cái, tạo thành một lỗ hổng đen ngòm như hố đen vũ trụ. Toàn bộ uy lực của Diệt Giới Phù, cái thứ ánh sáng đỏ rực có thể san phẳng cả một ngọn đồi ấy, bị hút trọn vào hư không một cách dễ dàng.
Lá phù đỏ rực mà ông nội dặn "chỉ dùng lúc cực kỳ nguy cấp" bỗng chốc trở thành một tờ giấy lộn vô dụng.
Tên mặt nạ quỷ khẽ nhếch mép, y siết chặt bàn tay, luồng hắc khí quanh cổ Phong thu lại đột ngột, kéo nó bay thẳng về phía y. Khi hai khuôn mặt đối diện nhau, Phong nhìn xoáy vào đôi mắt sâu thẳm lộ sau lớp mặt nạ, cảm giác cái chết chưa bao giờ gần đến thế.
Chợt, hình xăm Nhật Nguyệt Thần Nhãn sau gáy Phong rực lên một luồng sáng dịu nhẹ. Dưới tác động của thần nhãn, tên mặt nạ quỷ khựng lại. Hai tay y đột ngột buông Phong ra, bấu chặt lấy chiếc mặt nạ quỷ như muốn bẻ gãy nó. Một cảnh tượng quỷ dị diễn ra: Nửa thân người bên trái của y run rẩy, cố gắng giơ tay lên tấn công, nhưng nửa bên phải lại cứng đờ, gồng lên chống cự.
Gương mặt lộ ra sau hốc mắt mặt nạ quỷ biến dạng liên tục, lúc thì méo mó, lúc lại thanh tú một cách lạ kỳ. Ánh mắt y đảo liên hồi, một bên đỏ ngầu sát khí, một bên lại rỉ máu nhưng mang cái nhìn tuyệt vọng hướng về phía Phong. Sự giằng xé dữ dội khiến luồng hắc khí xung quanh gã mất kiểm soát, nổ lốp bốp như lửa cháy rồi tan rã hoàn toàn.
Phong ngã xuống đất, ho sặc sụa, trân trối nhìn thực thể đang quằn quại trên cao mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tên mặt nạ quỷ dần ổn định trở lại, nhưng hơi thở đã trở nên hỗn loạn. Y nhìn xuống Phong bằng ánh mắt hằn học:
- Đúng là không nên để ngươi sống lâu dài.
Hắn dang rộng hai cánh tay, từ sau lưng hắn xuất hiện hàng ngàn đầu lâu màu đen tỏa hắc khí bay ra, tạo thành một vòng xoáy tử thần che kín cả hẻm nhỏ. Y gầm lên:
- Chết đi!
Hàng ngàn đầu lâu đen tỏa hắc khí như một cơn lũ quét từ trên cao dội xuống, tiếng rít gào của chúng làm rung chuyển cả những mái tôn cũ nát trong hẻm. Phong nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng, đôi tay run rẩy không còn đủ sức để chống đỡ.
Đúng lúc lồng ngực nó thắt lại vì tử khí áp sát, một tiếng quát vang vọng đến từ đầu hẻm.
- Linh Nam Việt Ấn - Hưng Đạo Đại Vương!
Tiếng quát vang lên như tiếng chuông đồng đại hồng chung, rung động tới tận tâm can. Nhưng sao thằng Phong lại thấy thân thuộc đến vậy.
- Chí khí tướng quân!
Một luồng hào quang vàng kim đột ngột bùng lên, mạnh mẽ đến mức xé toạc màn sương đen. Từ trong ánh sáng chói lòa, bóng dáng ông Mười hiện ra. Phía sau lưng ông, không gian bắt đầu vặn xoắn, một bóng người khổng lồ cao lớn sừng sững, đầu chạm tới tầng mây đen, dần dần hiển lộ.
Vị tướng quân ấy thân mặc giáp trụ vảy rồng sáng chói, gương mặt Ngài uy nghiêm, đôi mắt sáng như sao Bắc Đẩu, tỏa ra một loại chính khí lẫm liệt khiến vạn quỷ phải khiếp sợ. Toàn bộ hàng ngàn đầu lâu hắc khí đang lao tới bỗng chốc khựng lại giữa không trung, rồi như gặp phải lửa mặt trời, chúng tan chảy thành những vệt khói xám rồi biến mất hoàn toàn.
Ông Mười thong thả bước tới, chắn ngay trước mặt Phong. Ông không thèm nhìn đám đầu lâu đang tan rã, mà chỉ xoay xoay mấy đốt ngón tay, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm nhìn thẳng lên nóc nhà nơi tên mặt nạ quỷ đang đứng:
- Đang đánh mà lại bỏ chạy giữa chừng, hóa ra là lẻn về đây định bắt nạt cháu ta à?
0 Bình luận