Quyển 2: Ngũ Độc

Chương 13: Sau cơn mưa trời lại sáng?

Chương 13: Sau cơn mưa trời lại sáng?

Ánh đèn tuýp trong tiệm xăm Mực Đỏ chập chờn, phát ra những tiếng kêu tè tè nặng trĩu. Ông Mười đã ngủ thiếp đi trên chiếc võng xếp ở góc nhà. Trông ông lúc này nhẹ nhõm và bình yên đến lạ, không còn dáng dấp của vị thầy pháp cao cường đã gọi thần sát quỷ trước đó.

Phong ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ đen bóng - chỗ mà suốt mười mấy năm qua ông Mười luôn ngồi đó. Cánh tay nó chống thẳng lên đầu gối, đỡ lấy khuôn mặt đang đưa đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Bóng của nó đổ dài lên tường, hiu hắt và đơn độc.

Văn Lễ ngồi ở bàn trà đối diện, bộ đồ gia nhân xám của hắn nhạt nhòa trong ánh đèn mờ. Lúc này hắn chỉ lặng lẽ quan sát thằng nhóc đang bị cái bóng tối của sự mất mát bao trùm.

Nó cúi đầu, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo vang lên:

- Bà về đi. Đóng cửa ngoài giùm tui.

Linh vừa chăm sóc cho ông Mười nằm yên vị, đôi bàn tay đang buông thõng bỗng giật nhẹ sau câu nói của Phong. Linh lặng người đi và không nói gì. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi lẳng lặng bước ra phía cổng.

Tiếng then cửa sắt rít lên một tiếng khi Linh khép lại từ bên ngoài. Cô chợt đứng lại, đưa đôi mắt nhìn qua khe hở hẹp vào sâu trong tiệm. Dưới ánh đèn tuýp, bóng lưng của Phong bất động như đang chắn ngang mọi nỗ lực quan tâm của cô. Linh định đưa tay lên đẩy cửa vào lại lần nữa, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Rồi cô quay người, ngước nhìn về phía đầy hẻm không một bóng người qua lại. 

Linh bước đi, đôi vai nhỏ bé run lên trong cơn gió đêm lạnh lẽo. Tiếng bước chân của cô nhỏ dần rồi tan biến ở đầu hẻm, để lại không gian tiệm xăm đó với sự im lặng đến nao lòng. 

Phong khẽ cử động, giọng nó nhỏ đến mức như tiếng thì thầm của gió lùa qua khe cửa:

- Nếu như ông không hại nhà họ Hồ...

Nó ngưng lại, ngón tay miết nhẹ vào sống mũi:

- Nếu lúc nãy... tui không đưa ông về đây... 

- Nếu như ông không xuất hiện... - Phong ngước mắt lên nhìn thẳng vào Văn Lễ. Đôi mắt đỏ rực, có lẽ vì thiếu ngủ - hoặc vì cố nén những giọt nước mắt cuối cùng từ bên trong. 

Sự im lặng bao trùm lấy gian nhà. Tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp nặng nề. Văn Lễ không né tránh ánh mắt của Phong, hắn chỉ chậm rãi đứng dậy, linh thể hắn khẽ lay động, hắn thở dài một hơi:

- Nếu muốn trách ta, thì cứ trách...

- Nhưng đừng quên, chính ông nội ngươi đã nói vẫn còn cách để cứu ông ta. Thay vì ngồi đây mà nếu như, sao ngươi không nghĩ cách cứu ông ngươi trước đi? - Văn Lễ nói tiếp. - Ta hiểu cảm giác của ngươi lúc này. Ta sẽ quay lại vào trong bức tranh. Nếu cần ta giúp, hay tìm được vật dẫn cho ta gặp tiểu thư, hãy gọi ta. 

Nói rồi, Văn Lễ quay người, linh thể từ từ tan ra như làn khói xám, cuộn mình chìm sâu vào trong bức tranh lụa.

Phong đứng dậy, bước đến bên kệ gỗ. Đôi mắt nó chăm chú nhìn vào chiếc la bàn đồng. Trong đầu nó, một cơn bão mang tên "Nếu như" đang tàn phá mọi lý trí. Cho đến khi, một cái nếu như mới xuất hiện: "Nếu nó đủ mạnh để không trở thành gánh nặng khiến ông nội phải đánh đổi linh hồn"

- Đúng, nếu mình đủ mạnh... - Phong lẩm bẩm.  - Mình sẽ cứu ông, nhưng bằng cách của nhà họ Vi, bằng bí thuật của Huyết Mặc Đường. 

***

Sáng hôm sau, hẻm cụt Quận 4 không còn vẻ im lìm của đêm trước đó. Từ tờ mờ sáng, tiếng bước chân đã lào xào trước cổng tiệm Mực Đỏ.

Phong thức dậy trên tấm phản, đôi mắt thâm quầng lặng lẽ nhìn đám đông hàng xóm đang kéo vào sân.

Bà Sáu bán ốc, chú Tư chạy xe ôm, cả mấy tay giang hồ vặt xóm chợ vốn nể sợ ông Mười đều có mặt. Người thì mang theo túi cam, người thì lốc sữa, nhưng ánh mắt ai nấy đều dáo dác sự bất an.

- Phong, tối qua có vụ gì vậy, nhà mày có sao không? - Bà Tám nhà kế bên ló đầu vào. - Hôm qua nghe tiếng nổ, tao định chạy qua mà như bị chặn lại, không bước tới được.

- Tao có nấu nồi cháo thịt bằm, xíu mày qua nhà mày múc ra cho nội ăn cho nóng.

Bà Sáu bán ốc cũng sấn tới, đặt bịch cam sành lên bàn trà, vừa lau mồ hôi vừa nói:

- Cam tao lựa kỹ lắm, để tao lột vỏ sẵn cho. Mày lo coi ổng sao đi... 

Người quanh xóm nhìn ông Mười đang ngồi ngơ ngác trên võng, tay mân mê cái vạt áo sờn, miệng cười với bất cứ ai đi ngang qua. 

Mấy tay thanh niên xóm chợ vốn thường ngày ngông nghênh, nay cũng đứng nép một góc, hỏi:

- Có cần anh em phụ gì không Phong? 

Phong không đáp lời bọn thanh niên, nó hất hàm về phía chiếc võng:

- Ông già hơi mệt thôi. Mà ổng không nhớ ai nữa đâu. 

Tiếng xì xào bắt đầu rộ lên, đầy vẻ hoang mang. 

- Chết rồi... ông Mười mà vầy thì khu này ai coi? - Chú Tư tặc lưỡi, mặt tái mét. 

- Sáng nay tui thấy nhà thằng em tui có chuyện lạ, tính qua nhờ ông Mười xem giùm, giờ biết tính sao...

- Đúng đó, không có ông Mười, cái đất này kiểu gì cũng loạn... - Một tiếng thở dài đầy lo lắng phụ họa theo.

Phong bỗng đứng dậy, nó bước ra trước cửa khiến đám đông đang xôn xao bỗng im bặt. Luồng khí lạnh từ sau gáy tỏa ra khiến bà Tám vô thức lùi lại một bước. Nó quay sang nhìn chú Tư, giọng đanh lại:

- Tối nay tui qua. Ông Mười không làm được, thì còn thằng Phong này làm.

Dứt lời, nó lẳng lặng đỡ ông Mười vào trong, trả lại cho sân tiệm xăm một sự im lặng đầy hoang mang. Đám đông hàng xóm nhìn nhau, vừa thở phào, vừa rùng mình trước hình ảnh xa lạ của thằng Phong.

***

Tin đồn ông Mười đổ bệnh lan nhanh như đám cháy gặp cỏ khô. Trưa hôm đó, khi cái nắng Quận 4 hầm hập phả lên những mái tôn rỉ sét, Linh tất tả băng qua con hẻm nhỏ để qua nhà Phong. Trên tay  đang xách theo cặp lồng cơm vừa nấu xong. Vừa tới đầu hẻm, cô đã thấy chiếc xe hơi màu đen quen quen. Linh nhận ra nó ngay - chiếc xe Mer của nhà Khả Di.

Linh bước vào trong tiệm, nơi tiếng máy xăm "rè rè" vẫn vang lên đều đặn. Cô hơi khựng lại một chút nhưng rồi lại tỏ vẻ thản nhiên như không. Khả Di đang ngồi bên cạnh chiếc võng xếp, đôi bàn tay tỉ mỉ múc từng thìa cháo đút cho ông Mười. Ông Mười vẫn cười ngây ngô, ngoan ngoãn ăn như một đứa trẻ, thi thoảng lại nhìn Khả Di bằng ánh mắt lạ lẫm nhưng đầy tin cậy.

Phong ngồi cách đó không xa, bên bàn xăm. Nó cúi thấp đầu, tập trung hoàn thiện những nét mực còn dang dở trên chính bắp tay mình. Từng đường kim đi xuống đều dứt khoát, lạnh lùng. Nhưng ánh mắt nó đã sáng hơn, thi thoảng dừng lại rít hơi thuốc. 

Linh nhẹ nhàng đặt cặp lồng cơm xuống mặt bàn gỗ. Ánh mắt cô lướt qua nhìn Khả Di một cái rồi quay sang phía Phong, cất giọng hỏi:

- Ông ăn gì chưa? Có cơm với canh chua nè, nghỉ tay ăn chút đi rồi làm tiếp.

- Để đó đi, xíu nữa tui ăn. - Phong không ngước lên, đôi mắt nó vẫn dán chặt vào những đường kim đang chạy dài. 

Linh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi dọn cơm ra bàn. Khả Di lúc này mới nhẹ nhàng lên tiếng:

- Em có nghe nói về chuyện của thầy Mười. Nhà em có quen một bác sĩ tâm lý rất giỏi ở bệnh viện quốc tế. Em đã hẹn chiều nay bác sĩ sẽ ghé qua đây xem cho thầy. Biết đâu chỉ là một cú sốc tạm thời thôi. 

Tiếng máy xăm đột ngột ngừng lại. Phong vẫn không ngước lên, nó cầm miếng gạc lau đi lớp mực thừa trên da, cất giọng âm trầm:

- Không có ích gì đâu. Chuyện này chỉ có anh giải quyết được thôi.

Linh đứng bên cạnh, khẽ lên tiếng, giọng dịu nhẹ:

- Thì... thôi cứ để bác sĩ kiểm tra xem sao. Biết đâu người ta cũng có cách. 

Phong không đáp lại. Nó lại lẳng lặng bật máy xăm, tiếng động cơ nhỏ xíu vang lên, da bắp tay tiếp tục đỏ ửng vì những nét xăm mới.

Linh ngồi xuống chiếc ghế đẩu kế bên, mắt chăm chú nhìn vào những hoa văn kỳ quái đang dần hiện hình dưới làn da Phong. Cô khẽ hỏi:

- Ông đang xăm hình gì đó? 

- Bộ phong ấn Ngũ Độc - Phong đáp. 

- Tham, sân, si, mạn, nghi. Năm nguồn oán niệm chính của ma quỷ. Hồi xưa tui có kể cho bà rồi đó. 

Linh rùng mình, hồi ức thuở nhỏ bắt đầu ùa về, lúc mà Phong kể cho cô nghe những câu chuyện ma quỷ, về những hình xăm mà nó đọc lén bộ sách cũ của ông nội. Cô không nhớ rõ, chỉ nhớ những câu chuyện đó quá rùng rợn khiến cô không dám nghe tiếp. Và những nét xăm trên da Phong như đang kéo nỗi sợ năm đó của cô quay trở lại. 

Ở cổ tay, một cái miệng khổng lồ không có gương mặt, răng mọc chồng lên nhau, há ra một hố đen không đáy. Trông như thể nó sẵn sàng nuốt mọi thứ trong tầm. 

Lên bắp tay, một con mắt nứt vỡ, đồng tử toác ra như kính cháy, những vết rạn đỏ sẫm tỏa ra quanh viền, làm Linh có cảm giác nóng rực và áp lực nghẹt thở.

Mặt trong cánh tay, Linh thấy một một khuôn mặt người bị quấn chặt bởi nhiều lớp vải mỏng, đôi mắt mở nhưng trống rỗng, các đường nét mờ nhòe như đang tan vào sương.

Trên vai, một chiếc mặt nạ ngẩng cao, cằm nhọn, sống mũi kéo dài như lưỡi dao, không có mắt, cô độc và lạnh lẽo giữa khoảng trống.

Và sát xương đòn, một con rắn đứt đoạn cuộn tròn, đầu quay lại cắn chính đuôi mình, những khúc thân nối với nhau bằng những đường chỉ mảnh, ánh mắt rỗng. 

Mỗi hình đều bị khoanh trọn trong một vòng tròn mực đen.

Và ngay chính giữa, một dấu thập đè xuống, như cây đinh đóng thẳng vào linh hồn.

Cô lo lắng hỏi tiếp:

- Mà xăm mấy hình này để làm gì? 

- Để tối nay qua chỗ em ông Tư đi bắt ma. - Phong đáp dứt khoát. 

Lần này, Linh không gắt gỏng như mọi khi. Cô cất giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy bất an:

- Đi một mình vậy... có ổn không? Hay là... cho tui đi với được không?

- Bà nghĩ đi bắt ma là đi chơi hay sao mà cứ đòi theo hoài vậy?

- Thì tại tui lo cho ông... tui mới muốn đi theo chứ bộ.

Phong dừng kim, lần đầu tiên trong buổi trưa nó ngước lên nhìn thẳng vào mắt Linh. Đôi mắt Linh vẫn sắc sảo như vậy, nhưng nay lại phủ một tầng sương mỏng, hoe đỏ vì nỗi buồn và lo lắng bị nén chặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!