Nó siết chặt răng, môi run lên nhưng thanh âm phát ra lại đầy vẻ quyết liệt:
- Ông già... con làm được...
Khoảnh khắc lời nói vừa dứt, dường như luồng ý niệm bên trong nó đã nghe thấy và đáp lại.
Hành lang văn phòng bất chợt tối ngắt.
Ánh đèn cảm biến bắt đầu chớp tắt liên hồi, tạo ra những vệt sáng trắng nhấp nháy đầy ma quái. Phong loạng choạng, nó quỳ rạp một gối xuống nền gỗ, bàn tay trái chống mạnh xuống đất để giữ cho cơ thể không đổ sụp. Tim nó đập dồn dập, từng nhịp thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực, rung động lan ra tận đầu ngón tay.
Da thịt trên bàn tay nó bắt đầu rạn ra, nứt toác từng mảng như gốm sứ bị nung quá nhiệt. Từ những khe nứt sâu hoắm ấy, một thứ ánh sáng đen đỏ rỉ ra, âm ỉ và nóng bỏng như những thanh than hồng đang cháy ngầm dưới lớp tro tàn.
Hơi thở nó bốc khói đen. Thứ khói ấy không tan đi mà bám đặc quanh cổ, lởn vởn quanh mặt rồi quấn chặt lấy tóc.
Mái tóc của nó bắt đầu bắt lửa, một ngọn lửa đỏ đen uốn lượn, tỏa ra mùi khét lẹt của linh hồn bị thiêu đốt.
Tiếng xương sống phát ra những tiếng răng rắc, vang vọng trong hành lang nhỏ. Vai nó bị kéo giãn ra một cách bất thường, lưng gù xuống rồi đột ngột giật ngược lên như có ai đó đang cầm dây xích kéo căng khung xương nó ra sau.
Đôi mắt nó đổi màu. Tròng trắng sẫm lại thành một màu xám đục, con ngươi loang ra như mực tàu bị nhỏ vào bát nước, nuốt chửng lấy chút tia sáng cuối cùng của đôi mắt nó.
Hàm răng nó tưởng như dài ra, nhưng thực chất là do phần lợi bị co rút, tụt sâu xuống để lộ ra những chân răng tái xám.
Nó từ từ đứng dậy. Cơ bắp trên người phồng lên một cách dị dạng, rồi đột ngột co rút lại sát xương, rồi lại phồng lên như một khối thực thể đang vật lộn để định hình.
Da mặt Phong bị nung đốt từ bên trong, khô lại, rồi tróc ra từng mảng như vỏ cây khô, để lộ hai hốc mắt lõm sâu hun hút, trơ ra hình thù của một khối sọ người trắng bệch dưới ngọn lửa đỏ đen.
Nó nghe thấy tiếng tim mình.
Nhịp đập không còn đều đặn nữa. Nó hỗn loạn, dồn dập và vượt khỏi tầm kiểm soát. Rồi, như bị một vùng tối khổng lồ chiếm lấy, tầm nhìn phía trước của Phong mất sạch, chỉ còn lại một màu đen đặc quánh của vực thẳm.
Linh sửng sốt, đôi bàn tay cô vô thức đưa tay lên che lấy miệng:
- Không phải lửa xám...
Gương mặt đạo mạo của Thái Quân biến sắc. Gã gào lên, tay vung chiếc ấn đồng đập mạnh xuống đất:
- Tôi đã nghi ngờ rồi mà! Bát Phương Quy Trận, Cấp cấp như luật lệnh!
Văn Lễ - kẻ vốn luôn ngạo mạn - lúc này cũng phải lùi lại một bước:
- Uy áp này... còn khủng khiếp gấp trăm lần lúc chiều...
2 Bình luận