Quyển 1: Thợ xăm trừ tà

Chương 7: Hậu quả

Chương 7: Hậu quả

Phong dắt chiếc Harley vào sân tiệm xăm khi trời đã hửng sáng. Bước chân nó nặng như đeo chì, mỗi lần cử động là một cơn đau từ lồng ngực lại nhói lên, nhắc nhở về lá phù đen đêm qua. 

Thân xác nó rệu rã, lẳng lặng dắt bộ vào để tránh làm ông Mười tỉnh giấc, hơi thở vẫn còn phảng phất mùi mực tàu pha lẫn vị máu khô. Nó lướt qua phòng khách, thấy bóng ông nội ngồi trầm mặc bên bàn trà nhưng nó không dừng lại, chỉ cúi đầu đi thẳng lên gác.

Đổ người xuống tấm nệm mà không thèm cởi áo khoác, nỗi đau từ lá phù đen ập đến như muốn xé tan lồng ngực nó. Nó nghiến răng chịu đựng, không dám rên thành tiếng. Cơn buồn ngủ ập đến, mang theo cả những hình ảnh chập chờn về nụ cười của mẹ con cô Thắm. Nó nhắm mắt lại, mặc kệ bộ đồ dính đầy bụi bặm rồi chìm vào giấc ngủ mê mệt. 

Trong giấc mơ, Phong thấy mình đứng trong căn nhà gỗ. Nhưng lần này, không phải cô Thắm bị hành hạ. Mà là hắn - gã đàn ông - đang quỳ, khuôn mặt béo ị dàn giụa nước mắt.

 - Tôi đáng chết... Tôi biết... Tôi hối hận lắm... 

Trước mặt hắn, hai bóng người không rõ nhân dạng, cất lên giọng nói lạnh lẽo như đến từ cõi chết:

 "Mày hối hận vì điều gì?"

 - Vì tôi đã hãm hại cô ấy... Tôi đã phá hủy đời người khác… - Giọng gã run rẩy, nghẹn ngào. 

 "Mày có thấy là mày đáng chết không?" - Bóng đen tiếp tục hỏi. 

 - Có... Tôi đã làm điều khủng khiếp… - Gã đàn ông bật khóc nức nở. 

"Mày có nghĩ mày là con quái vật ngay từ đầu không?"

- Ê! Dậy! Tính ngủ tới hóa thạch luôn hả thằng kia?

Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phong. Nó giật nẩy mình, bật dậy như lò xo, miệng chưa kịp chửi thề thì đã thấy Linh đang đứng đó, tay cầm cái ca nhựa trống không, mặt hầm hầm.

- Bà khùng hả? Mới sáng sớm qua nhà tui làm gì? - Phong vừa lau mặt vừa gầm gừ.

- Sớm cái gì? 4 giờ chiều rồi cha nội! Tui gọi cả chục cuộc mà không không thèm bắt máy.

Linh ngồi bệt xuống sàn gác, bắt đầu lục lọi túi đồ ăn cô mang tới: bánh mì thịt và một chai nước sâm lạnh. Cô nàng quăng ổ bánh mì vào người Phong.

- Ông nội đâu? - Phong vừa đưa ổ bánh mì lên miệng nhai, vừa hỏi.

- Hông biết nữa. Nãy tui qua thì thấy ông nội ông còn ở nhà. Ra mua đồ trở vô thì không thấy nữa.

Ánh mắt Linh bỗng khựng lại khi nhìn thấy đôi bàn tay Phong. Những đầu ngón tay bị cắn nát để lấy máu vẽ phù giờ đã đóng vảy đen kịt. 

- Tay ông bị sao vậy? - Linh chồm tới, nắm lấy bàn tay Phong định xem xét.

Phong giật tay lại, giấu vào sau lưng:

 - Không gì, tui nghịch mấy món đồ nghề thôi.

- Nghịch cái gì mà nát bét ngón tay? Đừng có gạt tui. - Ánh mắt Linh chuyển từ nghi ngờ sang lo lắng thực sự. - Có phải tối qua đi nhậu với thằng Hòa Em thiệt hông? Tui qua kiếm nó hỏi à!

Phong nhíu mày, sự mệt mỏi cộng với cơn đau khiến nó gắt gỏng:

 - Bà là má tui hay gì á! Canh gì mà canh dữ vậy?

Linh đấm mạnh vào vai nó cái bốp, vừa nghiến răng vừa nói:

 - Không canh ông cho ông đi làm loạn hả?

Phong không nói gì, lẳng lặng bỏ ổ bánh mì xuống bàn rồi đứng dậy.

 - Đi đâu đó?

 - Rửa tay. - Phong đáp cụt lủn, lững thững xuống bồn nước sau tiệm.

Nước từ vòi chảy ào ào, nhưng sắc đỏ vẫn cứ loang ra từ mười đầu ngón tay, nhuộm hồng cả lòng chậu men cũ. Phong đứng đó, nhìn dòng nước cuốn trôi đi những vệt máu khô, đầu óc trống rỗng. Linh đứng dựa lưng vào khung cửa gỗ, bóng cô đổ dài lên nền gạch.

 - Đau hả? - Linh hỏi, giọng cô không còn gắt gỏng như lúc nãy mà trầm xuống. 

Phong đáp, vẫn không ngẩng đầu lên:

 - Bình thường.

Linh bước tới, dứt khoát đưa tay tắt vòi nước. Cái im lặng đột ngột khiến tiếng thở dốc của Phong nghe rõ mồn một. Nó giật mình:

 - Làm cái gì vậy?

 - Nếu bình thường, sao tay run? - Cô nắm chặt lấy cổ tay nó, không để nó né tránh.

Phong im. Lần đầu tiên, Linh thấy vai nó rũ xuống. Không còn là dáng đứng của thằng ngông nghênh mà Linh thường thấy. Linh mở tủ thuốc, lấy bông băng và chai cồn sát trùng. Cô kéo nó ngồi xuống cái ghế đẩu, rồi bắt đầu chấm khăn lau khô tay nó. Linh không hề nhẹ nhàng. Cô thấm cồn vào bông, ấn mạnh lên những vết thương hở trên đầu ngón tay. Chặt đến mức Phong phải rít lên một tiếng.

- Đau thì nói đau. Không cần lúc nào cũng phải gồng kiểu đó. - Linh vừa mắng vừa bắt đầu quấn băng. Đôi bàn tay Linh nhỏ nhắn, nhưng mỗi vòng băng cô quấn đều chắc nịch và dứt khoát.

Phong cười nhạt, khuôn mặt méo mó:

- Không gồng thì chết à?

Linh dừng hẳn tay lại. Cô ngước lên, đôi mắt đen lánh nhìn thẳng vào nó:

- Vậy nếu một ngày ông gãy thật thì sao?

Phong sững người, miệng cứng lại vì không biết nói gì lúc này.

- Thầy Mười ơi... Thầy Mười!

Chợt có một giọng trong trẻo vang lên, khiến cả hai đứa cùng nhìn thẳng ra cổng.

Phong lẩm bẩm trong miệng:

- Trương Khả Di?

Khả Di đứng đó, ngay giữa bậc thềm đầy nắng. Cô bé mặc một chiếc váy trắng đơn giản với chất vải rủ nhẹ nhàng. Làn da cô bé trắng tới mức đứng dưới nắng chiều nhìn cứ như phát sáng, đối lập hẳn với mấy bức tường ám khói nhang của tiệm.

Khả Di không trang điểm đậm, gương mặt chỉ phảng phất chút nét thanh tú, trong sáng của một tiểu thư. Đôi mắt cô bé to, đen láy nhưng phảng phất vẻ mệt mỏi, u uất.

Cô bé đứng yên lặng, đôi bàn tay đan vào nhau đầy ý tứ, toát lên cái vẻ yêu kiều, thướt tha của một người con gái được nuôi nấng kỹ lưỡng. Sự xuất hiện của cô giữa con hẻm Quận 4 xô bồ này nhìn cứ như một nhành lan trắng vô tình rơi xuống đống phế liệu, vừa đẹp đẽ mà cũng vừa lạc quẻ.

Linh nhìn thấy Khả Di thì nheo mắt, nhìn lại bộ đồ thun mặc nhà của mình rồi nhìn sang Phong, giọng đầy mùi thuốc súng:

- Dữ ha! Nay có gái tới kiếm luôn ha.

- Kiếm ông nội tui mà.

Phong chưa kịp nói hết câu thì Linh đã xăm xăm bước tới, đứng chắn trước cửa tiệm:

- Ông Mười hông có nhà! Hôm khác ghé nha!

Khả Di hơi bất ngờ trước thái độ của Linh, nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự:

- Dạ chị ơi! Em là Khả Di. Hôm qua thầy Mười có giúp đỡ nhà em. Ba mẹ em giờ đang bận công chuyện nên hông ghé được, nên nói em mang quà tới cảm ơn thầy.

Phong lảo đảo bước ra, mặt cố ra vẻ tỉnh táo:

- Để người ta vô đi bà.

Linh quay lại lườm Phong một cái cháy mặt, rồi hứ một tiếng rõ dài, đứng né sang một bên nhưng tay vẫn khoanh trước ngực, mắt không rời khỏi Khả Di một giây nào.

Khả Di bước vào tiệm, mùi nước hoa Pháp nhẹ nhàng tỏa ra, hòa vào mùi nhang trầm của tiệm xăm góc hẻm. 

Linh nhìn Khả Di một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc váy lụa đắt tiền rồi khẽ tặc lưỡi. Cô nàng không nói gì, nhưng lẳng lặng bước ngang qua Phong, cố tình va mạnh vào vai nó một cái như lời nhắc nhở:

"Lo mà tỉnh táo lại đi con trai!"

 Phong bước tới bàn trà, nhấc bình trà rót ra ly rồi nhấp một ngụm, mắt nhìn đi đâu đó chứ không nhìn thẳng Khả Di, rồi nó cất giọng hỏi:

- Ba em sao rồi? Có đang làm đúng mấy lời thề thốt hôm qua không?

Khả Di cúi đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng có chút run lên trong lời nói:

- Ba mẹ em về quê chị Lan từ sáng sớm rồi anh...

Khả Di đặt lên bàn một giỏ trái cây cao cấp và tự tay đưa cho Phong một phong bì dày cộm, nhìn qua cũng biết là một số tiền không nhỏ.

- Đây là thành ý của ba mẹ em. Ba mẹ nói cảm ơn thầy Mười đã cứu em và gia đình em. Ông ấy nói phải gửi thầy Mười cho bằng được.

Khi thấy bàn tay trắng muốt của Khả Di sắp chạm vào những đầu ngón tay đang rớm máu ra lớp băng gạc của Phong, Linh nhanh như cắt, chộp lấy cái phong bì từ tay Khả Di trước khi hai người kịp chạm nhau. Linh cười nhạt, nhét thẳng phong bì vào túi áo khoác của Phong rồi phủi phủi tay:

 - Để tui cầm giùm cho, tay ông đang nát bét, đụng vô đồ hiệu của người ta lỡ dơ đồ sao. Với lại, con gái nhà lành đừng có đụng vô hội thợ xăm tụi tui, dông lắm.

Phong đưa mắt nhìn Linh đút phong bì vào túi mình rồi thở một hơi dài. Chỉ biết lắc đầu cười trừ. Rồi nó quay lại, hướng đến vết hằn nơi cổ Khả Di còn chưa tan:

- Còn giờ em thấy sao, chỗ cổ của em ấy?

Linh hơi khựng lại, liếc nhìn lên cổ của Khả Di với ánh mắt hơi bất ngờ rồi dịu lại chút. Nhưng rồi lại quay qua lườm Phong:

- Ông coi cái thân của ông đi kìa. Còn bày đặt quan tâm người khác.

Khả Di hơi bối rối trước sự gay gắt của Linh, lẹ làng nói:

- Em không cảm thấy gì... chỉ là hôm qua, trong mơ, em thấy chị Lan khóc nhiều lắm, em thấy thương chị...

Cô bé hơi ngập ngừng một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt Phong:

- Nhưng mà...thực ra em đến đây là còn một chuyện khác...

 - Chuyện khác là chuyện gì? - Phong ngẩn người. 

Cô bé bắt đầu kể, giọng run rẩy, từng câu chữ rơi ra như những mảnh kính vỡ chạm xuống nền gạch.

***

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi đấu giá đồ cổ bí mật mà ba của Mỹ Anh - bạn thân của Khả Di - tham gia cách đây ba ngày.

Ông Hồ vốn là dân kinh doanh bất động sản. Ông thực dụng, chỉ tin vào những con số và những bản hợp đồng công chứng, tuyệt đối không có chỗ cho chuyện thần thánh ma quỷ trong đầu. Cho đến khi hội đấu giá đưa ra một bức tranh lụa cổ.

Giữa đám đông xì xào, ông Hồ bỗng thấy không gian xung quanh mình như tĩnh lại. Tiếng gõ búa của đấu giá viên nhòa đi, chỉ còn lại người thiếu nữ ngồi bên gốc đào già hiện lên một cách quái đản. Cô ấy mặc chiếc áo yếm mỏng manh, để lộ đôi vai trần trắng muốt, mịn màng. Nhưng thứ thực sự "xích" linh hồn ông lại chính là đôi mắt.

Đó là đôi mắt phượng dài, đuôi mắt xếch lên đầy vẻ lẳng lơ nhưng lại mang cái nhìn lạnh lẽo thấu xương. Con ngươi đen láy, bóng loáng như phủ một lớp nước mỏng, tựa hồ có thể soi thấu và phản chiếu rõ mồn một hình ảnh người đối diện. Ông Hồ nín thở, thấy lồng ngực mình thắt lại, ông có cảm giác như người thiếu nữ trong tranh không phải được vẽ ra, mà là một sinh vật sống đang bị cầm tù, đang dùng ánh mắt đầy ma lực kia để van nài, để mời gọi, và để nuốt chửng lấy ông.

Trong giây phút đó, một ý niệm điên cuồng nảy sinh: Ông phải có được cô ấy, bằng mọi giá, mặc cho những lời can ngăn gay gắt của vợ đứng bên cạnh. Và cứ thế, tấm thẻ đấu giá của ông Hồ cứ giơ lên, cho đến khi đấu giá viên gõ mạnh ba cái và chỉ về phía ông Hồ với niềm phấn khích.

Ngay đêm đó, khi bức tranh được treo lên vị trí trang trọng nhất ở đại sảnh căn biệt thự, không khí bỗng chốc thay đổi. Một cái lạnh buốt giá không phải từ máy lạnh, mà là cái lạnh từ dưới lòng đất âm bốc lên, bao trùm lấy mọi ngóc ngách nhà họ Hồ.

1 giờ sáng: Hai ông bà nội của Mỹ Anh - những người đang khỏe mạnh - bỗng nhiên qua đời ngay trong giấc ngủ. Và da mặt của họ trắng bệch một cách kỳ lạ.

Rạng sáng: Tin dữ ập đến liên tiếp. Ba người chú và bác ruột của Mỹ Anh ở những nơi khác nhau đều đồng loạt bị đột quỵ.

Sang ngày thứ hai, căn biệt thự nhà họ Hồ rơi vào hoảng loạn cực độ. Ông Hồ bắt đầu có những biểu hiện điên loạn. Ông không rời mắt khỏi bức tranh, tay cầm cọ vẽ nhưng không có mực, ông tự cào nát lòng tay mình để lấy máu tô điểm lên đôi môi của người thiếu nữ trong tranh.

***

 - Mỹ Anh vừa khóc vừa gọi cho em... Nó nói ba nó không còn là ba nó nữa rồi... - Khả Di giọng run run kể lại. 

Nghe đến đây, Phong lẳng lặng đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi dài.

"Tranh ... da mặt trắng bệch... chết theo huyết thống" - Phong ngồi trầm ngâm, lẩm bẩm một mình.

Linh ngồi bên cạnh, nghe đến đoạn ông Hồ tự cào nát tay lấy máu tô môi tranh, cô bỗng thấy lạnh sống lưng. Cô nhìn sang Phong, thấy khuôn mặt nó phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng lại đang rực lên một vẻ suy tư kỳ lạ. Linh hạ thấp giọng, đôi mắt đầy lo âu nhìn vào làn khói thuốc:

- Có phải trùng tang không?

- Giống nhưng không phải. Nếu là Thần Trùng, thì nó phải đợi có người 'mở bát'. Đằng này... mọi chuyện lại bắt đầu từ bức tranh. - Phong khẽ lắc đầu.

Khả Di rùng mình, rồi nhìn Phong hỏi:

- Vậy nhà nó đang bị gì vậy anh?

Phong tựa hẳn lưng vào cột gỗ, cảm nhận cái nhám chạm vào lớp áo da bụi bặm. Điếu thuốc trên tay nó cháy đỏ rực một đoạn dài tàn tro mà nó chẳng buồn gạt.

Rồi nó lẳng lặng đứng dậy. Những thớ cơ trên người nó đau nhức như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nó đi tới kệ gỗ, nhìn vào chiếc bình gốm cũ kỹ nơi ông nội thường để mực bí truyền. Một sự vắng lặng lạ kỳ bao trùm căn tiệm. Ông Mười vẫn chưa về.

Nó nhả một vòng khói cuối cùng, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn một cách dứt khoát.

- Nếu muốn biết bị gì thì phải tới nơi xem mới biết được!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!