Quyển 1: Thợ xăm trừ tà

Chương 3: Nơi oán niệm không tan

Chương 3: Nơi oán niệm không tan

Màn khói vừa tan đi, trả lại căn phòng không khí lặng lẽ đến gai người. Nhưng cái tĩnh lặng đó không kéo dài được lâu.

Bên ngoài hành lang, thằng Phong đứng chết trân, hai bàn tay nó siết chặt đến mức những đốt ngón tay kêu răng rắc.

- Mẹ kiếp! - Phong nghiến răng trong miệng.

Nó phóng thẳng người qua lan can tầng hai. Trọng lượng cơ thể nó rơi tự do giữa không trung rồi nện mạnh xuống mặt sàn phòng khách. Đế giày boot va chạm với nền gạch men tạo ra một tiếng chấn động chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ lão Trương.

Trong một khoảnh khắc, cả căn biệt thự dường như nín thở. Đám người làm há hốc mồm, bà Trương định cất tiếng hỏi, nhưng sát khí tỏa ra từ thằng Phong đã khóa chặt họng bọn họ.

Không để lão Trương kịp định thần, nó sấn tới túm lấy cổ áo sơ mi đắt tiền rồi tung một cú đấm vào thẳng bản mặt của lão. 

"Bốp."

Nắm đấm găm thẳng vào xương hàm lão Trương. Lão Trương văng ngược ra sau, đập cả lưng vào chiếc kệ bày bình cổ đắt tiền, máu mũi chảy ào ạt đỏ cả một mảng áo trắng.

Bà Trương lúc này mới bừng tỉnh, kinh hãi hét lên thất thanh. Đám người làm thì nghẹn họng, chỉ biết đứng nhìn ông chủ mình bị một thằng nhóc thợ xăm Quận 4 hành hung ngay trong nhà mình mà không ai dám can thiệp.

- Thằng chó! - Phong chỉ thẳng mặt lão, giọng nó run lên vì phẫn nộ.

Trên lầu, ông Mười đứng ở mép cửa, đôi mắt già nua nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Ông không ngăn cản, chỉ khẽ thở dài.

Ông lẳng lặng rút từ trong túi đeo chéo ra một lá phù có màu vàng xỉn, cũ kỹ. Ông dán lá phù ngay chính giữa khung cửa phòng Khả Di.

- Trấn Áp! - Ông Mười lẩm bẩm.

Ngay khi lá phù vừa chạm vào gỗ, một luồng ánh sáng mờ nhạt lóe lên rồi tắt lịm, cái bầu không khí u ám bên trong căn phòng dường như bị một bức tường vô hình chặn đứng lại, không còn tràn ra hành lang được nữa.

Ông lững thững bước xuống từng bậc cầu thang, Dừng lại trước mặt lão Trương - lúc này đang được bà vợ đỡ dậy với khuôn mặt sưng húp.

- Ông Trương. - Giọng ông Mười trầm đục - Tôi đã tách được oan hồn ra khỏi người con gái ông, nhưng lá phù kia không giữ được nó lâu đâu.

Ông ngừng lại một nhịp, đôi mắt nhìn thẳng vào đồng tử đang giãn ra vì sợ hãi của lão:

- Giờ tôi hỏi ông một câu:

- Ông có biết nguyên nhân thực sự tại sao con Lan nó lại tìm đến tận đây không?

Lão Trương nghe đến cái tên "Lan", cả người run lên như bị điện giật.

Lão tránh né ánh mắt của ông Mười, lắp bắp:

 - Thầy... thầy nói gì con không hiểu... Con Lan nào... Chắc có sự nhầm lẫn...

Phong vung chân, tung một cú đá vào chiếc ghế sofa bọc da ngay cạnh đó. Sức nặng của chiếc ghế bị hất văng, trượt dài trên nền gạch men nhẵn bóng, rồi đập mạnh vào vách tường phía sau, làm rung chuyển cả những bức tranh treo gần đó. Sự bạo liệt đột ngột ấy khiến lão Trương giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã quỵ. Nó tiến lại gần, rít qua kẽ răng:

- Ông còn giả điên hả? 25 triệu và một mạng người, ông quên nhanh vậy à?

Khi lão Trương lắp bắp nhắc đến cái tên Lan và căn nhà kho, đôi tay bà Trương đang bám trên vai chồng bỗng nới lỏng ra. Bà nhìn thầy Mười, giọng run bần bật:

- Thầy nói cái gì? - Rồi bà quay sang nhìn trân trân vào gương mặt nhầy nhụa máu của chồng. - Con Lan nào? Chẳng phải ông bảo nó trộm tiền rồi bỏ trốn về quê sao?

Lão Trương ôm lấy gương mặt sưng húp, máu từ mũi nhỏ xuống nền gạch men trắng toát.

Ánh mắt lão nhìn qua bà Trương, rồi nhìn lá phù vàng đang dán trên cửa lầu, rồi lại nhìn ông Mười. Lão ngập ngừng, rồi cúi mặt thú tội:

- Đêm đó... con thấy nó treo cổ ở nhà kho. Con sợ cảnh sát tới sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, ảnh hưởng đến việc làm ăn... nên con đem xác nó đi giấu ở một nghĩa địa hoang dưới Long An.

Nghe đến đây, bà Trương hai tay bịt chặt miệng, đôi chân bà lảo đảo như sắp ngất lịm ngay tại chỗ.Lão ngẩng đầu lên, vừa nói vừa mếu máo, hai tay chắp lại vái lấy vái để:

- Thầy ơi, con sai rồi, thầy cứu con gái con với! Bao nhiêu tiền con cũng trả, thầy cứ ra giá đi, một tỷ, hai tỷ hay cái biệt thự này... con cũng đưa hết. Chỉ cần thầy diệt được con ma đó, cứu lấy con gái con!

Ông Mười lẳng lặng nhìn lão Trương, buông giọng lạnh lùng:

- Muốn cứu con Di, thì tự mình đi mà xin lỗi người ta. Tiền của ông đến cửa địa ngục là thành giấy lộn rồi. Đi theo tôi!

Nói rồi, ông quay người bước lên cầu thang. Lão Trương dù chân tay bủn rủn, nhưng nghĩ đến đứa con gái đang nằm trên lầu, lão cũng lết theo. Để lại bà Trương với gương mặt sững sờ cùng thằng Phong đang nghiến răng ken két.

Đứng trước cửa phòng Khả Di, ông Mười dán một lá phù xanh lên lưng lão Trương rồi lẩm nhẩm: "Cộng Niệm Dẫn Hồn."

- Nhắm mắt lại rồi bước theo tôi. Bước!

Ông Mười vung chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ.

Cánh cửa bật tung. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt như hơi đá từ dưới hầm sâu ùa ra, quất thẳng vào mặt lão Trương. Luồng khí ấy len lỏi qua lớp áo sơ mi, thấm thẳng vào da thịt khiến hai hàm răng lão va vào nhau cầm cập.

- Được rồi. Mở mắt ra đi.

Khi lão Trương hé mắt, căn phòng sang trọng của con gái lão đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một không gian tối tăm, chật hẹp của căn kho cũ. Những bức tường gỗ mục nát và cái xà nhà xám xịt đang đè nặng lên đỉnh đầu.

Và ở đó, ngay giữa căn kho, Lan đang đứng.

Lan hiện ra với hình hài cô gái nhỏ bé, đôi mắt vẫn đỏ hoe vì trận khóc xé lòng dưới mưa.

Lan nhìn lão Trương. Đôi mắt Lan trũng sâu, đỏ quầng tia máu nhưng lại trống rỗng. Lan không gào rú, chỉ im lặng như vậy. Nhưng cái sự im lặng của Lan nặng nề đến mức lão Trương cảm thấy có một tảng đá đang nặng lên lồng ngực mình. 

Ông Mười buông tay lão Trương ra, đẩy lão về phía trước:

- Nghiệp do ông tạo, xác do ông giấu. Giờ nó ở đây, ông nói gì thì nói đi.

Lão Trương nhìn vào đôi mắt trũng sâu của Lan, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình - đôi bàn tay đã từng tát nó, đã từng quăng tiền nhục mạ nó. Nỗi sợ hãi và sự hối hận muộn màng ập đến, lão quỳ sụp xuống nền đất bẩn thỉu của căn kho:

- Lan ơi... chú sai rồi... chú là đồ súc vật... chú sẽ tạ lỗi với cháu với mẹ, chú sẽ trả lại danh dự cho cháu... Xin cháu...tha cho con Di, nó không có tội...

Lan không nói gì. Nó chỉ đứng im, nhìn ông Trương quỳ dưới đất.

Khoảnh khắc im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Rồi Lan lên tiếng, giọng méo mó, như tiếng gió rít qua cuống họng bị siết chặt:

 - Ông có biết... mẹ tôi mất lúc nào không?

Ông Trương ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe.

 - Mẹ tôi mất đúng lúc tôi đang đứng dưới mưa, nghe tin từ quê. Lúc đó tôi đã sắp về tới rồi, nhưng cuối cùng thì lại không kịp nữa.

Giọng Lan rung lên, kéo theo sự rung chuyển của căn kho mục nát:

 - Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ... mẹ tôi mất mà không biết tôi vô tội.

Ông Mười bỗng trừng mắt lên. Từ cơ thể của ông, một luồng khí lực vô hình nhưng nặng nề đột ngột tỏa ra, ép chặt toàn bộ không gian xung quanh lại. Dưới cái nhìn trừng trừng của ông Mười, Lan khựng lại. Cô cúi đầu, không còn rung động, chỉ còn tiếng thở dài thê lương len lỏi vào từng kẽ gỗ mục.

Nước mắt Lan rơi xuống. Những giọt nước đen ngòm, lạnh như băng, rơi xuống nền đất căn kho và bốc khói xèo xèo.

Lúc này, ông Mười mới thu lại khí lực, đôi mắt trở về vẻ trầm mặc như cũ. Ông quay sang nhìn lão Trương đang nằm bò dưới đất, giọng lạnh lùng:

- Nghiệp trần thì trả bằng mắt trần. Ông đã hứa trước oán linh, thì nhớ lấy mà thành tâm mà làm. Từ việc trả lại danh dự cho con bé đến việc bốc mộ, lo hậu sự cho mẹ con nó... một li cũng không được sai sót.

Ông Mười tiến lại gần, đôi mắt như thấu thị cả tâm can lão Trương:

- Lan nó vẫn sẽ đi theo ông, đứng sau lưng ông để theo dõi cho đến khi nào tâm nguyện của nó hoàn thành. Chỉ cần ông nảy sinh ý định lật lọng hay làm cho có lệ... thì lần sau, không một lá phù nào của tôi có thể giữ được cổ ông đâu.

Lão Trương nghe đến đó thì rùng mình, cảm giác như có một luồng điện lạnh ngắt vừa chạy dọc sống lưng. Lão nhìn lên, gương mặt thê lương của Lan vẫn đang nhìn lão chằm chằm.

- Chưa hết. Còn một việc quan trọng nữa.

Lão Trương run rẩy ngước lên, miệng lắp bắp:

- Dạ...

- Dọn căn phòng kho đó lại cho sạch sẽ. Lập một bàn thờ của Lan vào đó. Mỗi ngày đúng giờ nó mất, ông phải đích thân vào thắp nhang, cúi đầu sám hối.

Lão Trương nghe xong, mặt tái mét. Thờ một người tự sát ngay trong nhà mình, lại còn là người mình đã hãm hại, đó chẳng khác nào sống chung với một bóng ma vĩnh cửu.

- Thầy... thờ trong nhà luôn sao thầy? Con sợ... con sợ cháu Di nó...

Ông Mười cắt ngang:

- Nó chết ở chính cái kho đó. Linh hồn nó gắn chặt vào đó. Ông đặt bàn thờ chính là cách để xoa dịu oán niệm. Chỉ cần một ngày nhang tàn khói lạnh, hay ông nảy sinh ý định dẹp bỏ… oán niệm đó sẽ tìm đến người thân của ông trước tiên.

Lão Trương không dám cãi nửa lời, chỉ biết quỳ rụp xuống vâng dạ. Nỗi sợ hãi giờ đây không còn là sự hốt hoảng nhất thời, mà là một sự ám ảnh đeo bám lão đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.

Lão Trương ngước mắt lên, kinh hoàng thấy gương mặt Lan sát gần mình, thê lương và tĩnh lặng đến lạ kỳ. Lan khẽ thở dài, rồi thân hình nó bắt đầu tan ra, hóa thành những đốm sáng li ti như tàn nhang.

Tiếng thở dài của Lan vang vọng khắp căn biệt thự, len lỏi vào từng ngóc ngách. Cùng lúc đó, không gian căn kho mục nát bắt đầu nứt vỡ ra thành từng mảnh. Những bức tường gỗ mục nát sụp đổ, bóng tối lùi dần, trả lại ánh sáng của bóng đèn trong biệt thự sang trọng.

Lão Trương giật nảy mình khi cảm thấy nền đất bẩn thỉu dưới tay mình bỗng chốc hóa thành nền gạch men lạnh lẽo. Lão thấy mình đang quỳ ngay giữa phòng ngủ của con gái, còn Lan thì đã biến mất hoàn toàn.

Khả Di bừng tỉnh bằng một cơn ho sặc sụa, hơi thở cô bé hổn hển như người vừa thoát chết từ dưới nước. Khi bà Trương lao đến ôm lấy con, cô bé không khóc, cũng không nhận ra mẹ mình ngay, mà chỉ nhìn trân trân vào khoảng không, rồi đưa bàn tay run rẩy sờ lên cổ. Ở đó, một vết hằn đỏ tía hình sợi dây thừng hiện rõ mồn một, như một chiếc vòng cổ định mệnh không bao giờ biến mất.

Giữa lúc hỗn loạn của sự thức tỉnh, Phong lững thững bước qua vạch cửa. Ánh mắt nó, vốn dĩ đầy sát khí và khinh bỉ lúc nãy, bỗng chốc dịu lại khi dừng trên khuôn mặt tái nhợt của Khả Di.

Phong tiến lại gần giường, chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt cô bé. Nó rút từ trong túi da ra một cây kim bạc nhỏ, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Khả Di, đặt cây kim vào lòng bàn tay cô bé. 

Cô bé ngơ ngác nhìn Phong. Rồi chậm rãi quay sang, đôi mắt còn vương vẻ thất thần nhìn vào lão Trương. Giọng cô bé thều thào, lạnh lẽo đến rợn người:

- Ba... Chị Lan đâu?! 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!