Quyển 1: Thợ xăm trừ tà
Chương 9: Giọt sương mai trên phiến đá
0 Bình luận - Độ dài: 3,423 từ - Cập nhật:
Thái Quân rút ra một tấm phù vàng từ trong ngực áo, kẹp chặt giữa hai ngón tay rồi vung kiếm gỗ đào đâm xuyên qua tâm phù.
- Hỏa linh tục chiếu, thần uy hách hách. Cấp cấp như luật lệnh!
Mồm gã vừa dứt câu chú, tấm phù bốc cháy dữ dội, ngọn lửa xanh lét bao trùm lấy lưỡi kiếm gỗ đào. Thái Quân không chần chừ, gã bước một bước dài, đâm thẳng mũi kiếm rực lửa vào đúng vị trí cái bóng đen lù lù sau gốc cây.
"Xèo!"
Bức tranh lụa rung chuyển dữ dội như một sinh vật sống. Bề mặt lụa vốn phẳng lì giờ đây lồi lõm, nổi lên những khuôn mặt người méo mó, kinh tởm đang gào thét, cố thoát ra khỏi lớp lưới chỉ đỏ. Một tiếng thét vang vọng làm rúng động cả những bức tượng cẩm thạch trong đại sảnh. Nhưng ngay sau đó, tiếng thét biến mất, thay vào đó là một tiếng cười lanh lảnh, âm u, len lỏi vào từng thớ thịt của người nghe.
Thái Quân cau mày. Gã lùi lại, hai tay bắt liên hoàn các loại thủ ấn, miệng lầm rầm chú ngữ, mỗi nhịp thở đều mang theo áp lực kinh người.
- Ngũ Lôi Chính Pháp!
Thái Quân hét lớn một tiếng như sấm rền. Từ trong đan điền của gã, một đạo ánh sáng rực rỡ xuất hiện, chạy dọc theo kinh mạch, theo cánh tay, rồi ra đến bàn tay phải. Ở mỗi đầu ngón tay, năm tia sét nhỏ bắt đầu nhảy múa với năm màu sắc rực rỡ đại diện cho ngũ hành: đỏ rực của hỏa, xanh lục của mộc, xanh lam của thủy, vàng óng của kim và nâu đậm của thổ. Những tia sét phát ra ánh sáng chói lòa, át cả ánh đèn chùm, khiến đại sảnh bừng sáng như ban ngày.
Đúng lúc Thái Quân chuẩn bị tung chưởng vào bức tranh để xóa sổ cái bóng đen, một bàn tay quấn băng gạc trắng bệch, lấm lem vết máu đã chộp lấy vai gã, kéo giật ngược ra sau.
- Dừng lại! - Phong quát lên.
Thái Quân bị mất đà, những tia sét trên tay gã rung động mạnh, gã quay phắt lại, đôi mắt đầy vẻ không hài lòng:
- Cậu tính làm gì?
Phong không buông tay, nó thở dốc, ngực phập phồng:
- Chính đạo mấy người lúc nào cũng vậy à?
Thái Quân hất tay Phong ra, giọng gã lạnh như băng:
- Ý cậu là sao?
- Hỏi người ta lý do đi đã chứ, không nói không rằng đã muốn giết rồi? - Phong cười nhạt, chỉnh lại miếng băng bị lệch đi nơi ngón tay.
Thái Quân lúc này đã không còn nhân nhượng, gã nghiêm giọng:
- Chẳng phải lúc nãy cậu là người đầu tiên đến chém vào bức tranh sao?
- Ơ hay? Không chém vào thì sao lôi đầu con ma ra được?
Nghe đến đây, Thái Quân không giữ được bình tĩnh:
- Tà ma ngoại đạo đã hiện hình, nếu không triệt tiêu lúc này, để nó thoát ra thì hậu họa khôn lường. Tránh ra!
Thấy gã không còn giữ được nét đạo mạo, Phong vội vàng giải thích:
- Ấy anh trai! Nếu nó muốn giết chúng ta, thì lúc nó thoát ra khỏi gương, với cái tốc độ đó, anh có đỡ kịp nó không? Sao nó lại chọn chui ngược vào tranh? Nếu là tui, tui chọn nhập vô một trong năm đứa rồi xử cả đám rồi!
Thái Quân khựng lại một nhịp. Những tia sét trên đầu ngón tay gã khẽ rung động, phát ra tiếng kêu tí tách. Gã nhìn Phong, rồi lại nhìn cái bóng đen vẫn đang lù lù sau gốc đào trong bức tranh giờ đã bị chỉ đỏ khóa chặt.
Một khoảng lặng căng thẳng bao trùm. Mỹ Anh, Khả Di và Linh đứng phía sau không dám thở mạnh. Cuối cùng, Thái Quân thu lại đạo ánh sáng, ngũ sắc lôi lịm dần rồi biến mất vào lòng bàn tay. Gã lùi bước, nhưng mắt vẫn không rời khỏi bức tranh:
- Tôi cho cậu một cơ hội. Nhưng nếu nó có bất cứ động thái nào tôi sẽ không nể mặt cậu đâu.
Thế nhưng, từ trong bức tranh bị xích bởi chỉ máu, một tiếng cười lanh lảnh đột ngột vang lên.
- Ha ha... Đừng tưởng mấy cái tia sét bé tí đó làm gì được ta!
Tiếng nói trong không trung như vang vọng về từ một hầm mộ sâu thẳm. Phong hơi sững lại một giây. Đôi mắt nó nheo lại, bàn tay trái lần vào túi đeo chéo, rút ra một tấm phù màu xám tro.
Phong lách người qua Thái Quân, tiến sát mặt tranh, ấn lá bùa. Ngay lập tức, một lực đẩy vô hình dội ngược lại khiến cánh tay nó tê dại, lồng ngực nó đau nhói như bị búa tạ nện vào. Nó nghiến răng, dồn toàn bộ tàn lực và ý chí để thâm nhập vào luồng oán niệm:
- Im mồm! Để tao xem mày là ai. Niệm Ảnh Truy Hồn!
Một làn khói xám đục ngầu cuộn lên, bao trùm lấy tầm nhìn của cả nhóm. Không gian đại sảnh biến mất, thay vào đó là những hình ảnh loang lổ của quá khứ dội về như một thước phim quay chậm.
Trong làn khói xám, họ nhìn thấy một chàng gia nhân, anh ta dành cả đời để thầm lặng đi theo bảo vệ vị tiểu thư của gia đình địa chủ nơi mình làm việc. Vị tiểu thư ấy không chỉ đẹp mà còn có trái tim thuần khiết như sương mai.
Một chiều nắng gắt, trên con đường mòn, họ gặp một thư sinh họ Hồ nằm ngất xỉu vì đói khát và kiệt sức trên đường lều chõng đi thi. Chính tiểu thư đã động lòng trắc ẩn, đưa kẻ lạ mặt về dinh phủ, cho ăn uống và tặng tiền làm lộ phí. Tên thư sinh thề thốt sẽ báo đáp ơn sâu như trời biển.
Nhưng lòng người hiểm độc hơn nọc rắn. Trên đường đi, tên thư sinh bị toán cướp bao vây. Để giữ mạng, hắn đã chỉ điểm cho chúng về sự giàu có của nhà địa chủ nọ. Đêm đó, lửa đỏ rực trời, dinh phủ ngập trong máu. Khi một tên cướp định làm nhục tiểu thư, người gia nhân đã lao ra cứu lấy cô ấy. Và trong lúc giằng co hỗn loạn, một nhát đao chí mạng đã vô tình xuyên qua ngực cô gái.
Người gia nhân điên cuồng chém chết tên cướp, rồi bế tiểu thư chạy trốn trong tuyệt vọng. Ngang qua cổng làng, anh chết lặng khi thấy tên thư sinh họ Hồ đang đứng khúm núm, cung kính nhận phần thưởng từ tay thủ lĩnh băng cướp. Mối hận ấy khắc sâu vào từng thớ thịt, nhưng cứu mạng cô là ưu tiên hàng đầu.
Dưới ánh trăng khuyết nhợt nhạt và lạnh lẽo, anh gia nhân bế tiểu thư chạy điên cuồng qua những cánh đồng hoang, đôi chân trần rớm máu dẫm lên gai nhọn nhưng anh chẳng còn cảm nhận được gì. Trong vòng tay anh, người con gái ấy nhẹ bẫng, hơi thở nhẹ dần như ngọn đèn cạn dầu trước gió.
- Tiểu thư... xin cô... đừng bỏ tôi... người cứu cô tới rồi, sắp tới rồi... - Giọng anh run rẩy, nước mắt hòa lẫn cùng máu và bụi đường chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ.
Tiểu thư khẽ mở mắt, đôi đồng tử vốn trong vắt như sương mai giờ đã đục dần bởi cái chết đang cận kề. Cô vươn bàn tay trắng muốt, yếu ớt định chạm vào gương mặt anh nhưng nửa chừng lại buông thõng xuống, vệt máu trên môi cô đỏ thẫm, rỉ ra sau mỗi nhịp thở đứt quãng. Cô không nói được gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự bao dung và nuối tiếc.
Đêm đó, giữa tiếng gió rít qua kẽ lá, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của một kẻ đã mất đi linh hồn, và một lời thề báo thù nhuốm màu đen tối bắt đầu thành hình.
Mười năm khổ luyện bùa ngải, anh trở thành một cao thủ tà thuật với trái tim oán hận. Anh tìm về giết sạch băng cướp năm xưa, nhưng tên thư sinh họ Hồ đã bặt vô âm tín. Mãi nhiều năm sau, anh tình cờ thấy chiếu phó văn trạng nguyên - không ai khác chính là kẻ bội ơn năm đó. Không chấp nhận việc kẻ thù chết đi đơn giản như vậy. Anh tìm đến diệt môn cả gia tộc họ Hồ nhưng bị một pháp sư cao tay hơn đánh bại và phong ấn linh hồn vào một tấm bài vị.
Trải qua hàng trăm năm, oán niệm ấy không tan mà càng tích tụ lại, chờ đợi ngày được giải thoát để hoàn tất lời thề báo thù năm xưa.
Bỗng nhiên, giữa khung cảnh ấy, một bóng đen đột ngột xuất hiện. Bóng đen ấy dần hiện ra hình ảnh một người đàn ông mặc áo vải thô thời xưa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào cả nhóm.
Thái Quân đứng sững người, bàn tay siết chặt thanh kiếm gỗ đào. Linh rùng mình, Khả Di thì nấp hẳn sau lưng Phong. Mỹ Anh run rẩy, đôi bàn tay cô bịt chặt miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Cô nhìn về phía cái xác của cha, rồi nhìn vào bóng đen trong tranh. Cô không thể nào nhận diện được cảm giác khó tả đang hỗn loạn trong lòng. Lúc này bóng đen linh hồn đứng thẳng, đôi bàn tay chắp sau lưng đầy vẻ cao ngạo.
Hắn nhìn xoáy vào đôi mắt của Phong rồi buông một câu lạnh ngắt:
- Xem đủ chưa... thằng nhóc?
Phong đứng sững, tim nó đập hụt một nhịp. Nó không ngờ rằng trong lúc nó đang chìm sâu vào Niệm Ảnh Truy Hồn, linh hồn kia lại có thể tự ý hành động và thoát khỏi sự khống chế của ảo cảnh nhanh đến vậy. Phong lập tức lùi lại một bước, thủ thế, bàn tay trái luồn nhanh vào túi đeo chéo.
Linh hồn người gia nhân - giờ đây là một thực thể oán hận ngút trời - cười lạnh. Tiếng cười của hắn làm những sợi chỉ đỏ trên mặt tranh rung lên như chực đứt.
- Những kẻ không liên quan, ta sẽ tha. Nhưng riêng con ranh con đó và con nghiệt phụ kia, ta phải giết. Gia tộc họ Hồ phải tuyệt tự tuyệt tôn để trả nợ cho những gì tên khốn đó đã gây ra!
Mỹ Anh nghe đến đó thì lảo đảo, tấm lưng đập vào thành cầu thang gỗ. Đôi mắt cô hoang mang, nhìn vào cái xác không còn nhân diện của cha dưới đại sảnh rồi lại nhìn lên bóng đen trong tranh. Cô không thể khóc được nữa, mà chỉ đứng đó, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Khả Di đứng bên cạnh, gương mặt tái xanh. Cô vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Mỹ Anh, nhưng chính đôi vai cô cũng đang run bần bật không kiềm chế nổi. Khả Di nhìn sang Thái Quân, rồi nhìn Phong, ánh mắt cầu cứu đầy bất lực. Trong thế giới của cô, những lời nguyền rủa và nợ máu này là thứ gì đó quá kinh khủng, vượt xa sức chịu đựng của một người bình thường.
Thái Quân không để hắn nói tiếp. Một lần nữa xuất ấn niệm chú, bàn tay phải rền rĩ tiếng điện xuy, Ngũ Lôi Chính Pháp bùng nổ với uy lực còn lớn hơn cả lúc trước. Gã lao vút đi, tung một chưởng sấm sét thẳng vào hình ảnh người gia nhân đang đứng đó.
Thế nhưng, linh hồn kia chỉ lẳng lặng giơ một bàn tay xám xịt lên chặn đứng luồng ánh sáng ngũ sắc. Trước sự bàng hoàng của cả nhóm, những tia sét hung hãn chạm vào lòng bàn tay hắn bỗng trở nên yếu ớt, rồi lặn mất tăm như bị một hố đen nuốt chửng. Thái Quân sững sờ, bàn tay gã khẽ run lên.
- Đạo hạnh của ngươi còn quá non nớt. - Linh hồn trầm giọng, khí lạnh từ hắn tỏa ra làm đóng băng cả không khí xung quanh. - Về môn phái tu luyện thêm vài chục năm nữa đi, nếu không muốn sau này chết oan. Sợi chỉ nhuộm máu gà này tính dương rồi cũng sẽ tan, khi đó đừng hòng có kẻ nào cản được ta.
Giữa lúc sát khí đang lên đỉnh điểm, Linh bất ngờ lao lên phía trước. Cô dùng đôi mắt đang đỏ hoe vì phẫn nộ nhìn thẳng vào người gia nhân đó.
- Ông nói ông hận? Ông hận cái gì khi chính ông cũng chẳng khác gì kẻ ông căm thù đó? - Linh hét lên, giọng cô run vì áp lực.
- Ngươi dám...? - Linh hồn gầm lên, luồng tử khí xô thẳng vào mặt Linh.
Linh cố gắng trụ vững không lùi một bước. Khi tử khí vụt qua, cô mới đứng thẳng dậy rồi chỉ tay vào Mỹ Anh đang quỳ sụp, khóc không thành tiếng:
- Dám chứ sao không dám. Sao ông lại cố chấp vậy? Người đó đã chết từ mấy trăm năm trước rồi. Nếu muốn đòi nợ, sao ông không tìm hồn người đó đi? Sao lại tìm đến con cháu sau này chẳng biết gì về chuyện hồi đó?
- Người chết... nhưng nỗi đau của ta ai thấu? - Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng - Ta phải giết hết, giết sạch lũ hậu duệ này thì lòng ta mới có thể thanh thản!
- Tui không thấu, nhưng mà tui thấy ông hèn lắm! - Linh tiến thêm một bước - Ông nhìn nhỏ này đi, nó đã khóc hết nước mắt khi thấy ông đau khổ trong hồi ức đó. Nó là con cháu của kẻ ông căm thù, nhưng nó lại là đứa đầu tiên khóc cho ông sau mấy trăm năm. Nó là đứa còn thương xót cho cái quá khứ của ông đó!
Phong lúc này cũng đã tiến bước đến bên cạnh Linh:
- Ông có chắc là giết hết xong ông sẽ thanh thản không?
Linh hồn gia nhân khựng lại. Mỹ Anh lúc này cũng quỳ sụp xuống sàn, đầu cúi thấp, giọng lạc đi giữa tiếng nấc:
- Con không dám cầu xin ông tha thứ, nhưng nếu ông muốn giết, xin hãy tha cho mẹ con. Bà ấy không biết gì cả...
Lúc này, một điều gì đó đã chạm vào một góc khuất sâu thẳm mà hắn hằng che giấu. Trong khoảng lặng đó, Khả Di run rẩy bước lên phía trước, chắn ngang trước cô bạn thân. Đôi vai Khả Di vẫn lẩy bẩy dưới lớp váy lụa trắng, hai bàn tay cô bấu chặt vào gấu váy đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cô bé không biết mình phải làm gì ngay lúc này, cô chỉ biết rằng nếu có phải chết, cô bé cũng không muốn Mỹ Anh phải cô độc thêm một lần nào nữa.
Phong nói tiếp:
- Con cháu đời sau nó không biết gì đâu. Ví dụ ông siêu thoát đi, ông có nghĩ tiểu thư của ông có múôn gặp ông khi sát nghiệp của ông nhiều cỡ đó không?
- Ngươi nói vậy là có ý gì? - Bóng đen chợt khựng lại.
- Ý gì đâu... Chỉ là tui nghĩ biết đâu tiểu thư của ông vẫn ở dưới đó đợi ông thì sao.
Thái Quân lúc này như chợt nhớ ra điều gì đó, cũng hạ kiếm, gã lên tiếng bằng giọng trầm mặc:
- Ông... có muốn gặp lại tiểu thư không? Phái Thiên Sư chúng tôi có một kỹ năng gọi là Chiêu Hồn Dẫn Linh Pháp. Chỉ cần tìm được vật dẫn hoặc một chút tàn niệm còn sót lại, tôi có thể giúp ông gặp lại người cũ.
Linh hồn bắt đầu động tâm rõ rệt. Luồng tử khí quanh hắn dịu đi đôi chút. Hắn hỏi bằng giọng ngờ vực:
- Làm cách nào... để tìm được vật dẫn?
Phong làm điệu bộ chau mày rồi lên tiếng:
- Chắc là ông nội tui biết cách á. Trong giới ông tui cũng uy tín lắm. Để tui dẫn ông về hỏi ông nội tui.
Một khoảng lặng kéo dài bắt đầu bủa vây đại sảnh. Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp nặng nề như tiếng búa gõ vào lòng ngực. Khối bóng đen lúc nãy còn hung hãn giờ bỗng co rút lại, rồi lại giãn ra, như thể bên trong đó đang có hai nhân cách đang xâu xé lẫn nhau. Và rồi bóng dáng của người gia nhân khổ hạnh năm xưa hiện về. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đen kịt của mình, đôi bàn tay đã từng che ô cho tiểu thư giữa ngày nắng gắt, bế tiểu thư chạy qua cánh đồng trong đêm máu lửa, nhưng cũng chính là đôi bàn tay này đã vùi vào tà thuật đen tối.
Hắn ngước nhìn sang Mỹ Anh đang quỳ gối khóc nức nở. Đứa trẻ này mang dòng máu của kẻ phản bội, nhưng đôi mắt nó nhìn hắn lại chứa đầy sự thương xót chân thành - một thứ "ánh sáng" mà hắn đã không được thấy từ rất lâu rồi.
Và rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở Khả Di.
Khả Di vẫn đứng đó, chắn ngang trước Mỹ Anh như một tấm khiên mỏng manh nhưng đôi mắt thì vẫn kiên định nhìn thẳng vào hắn. Trong một khoảnh khắc, linh hồn kia bỗng thấy nhòa đi. Hình ảnh cô bé đang dang tay ra bảo vệ bạn mình được chồng lấp hoàn toàn bởi hình bóng tiểu thư năm xưa - người cũng đã từng dang tay chắn trước mũi đao của toán cướp để bảo vệ kẻ gia nhân - là hắn.
Sự im lặng dài đến mức Khả Di cảm thấy như oxy trong phòng đang cạn dần. Mỹ Anh nén tiếng nấc, cúi đầu đợi chờ bản án cuối cùng. Phong, Linh và Thái Quân cũng không dám động đậy, chỉ sợ một cử động nhỏ cũng sẽ làm vỡ vụn cái khoảnh khắc suy tư mong manh của thực thể cổ xưa ấy.
Một tiếng thở dài thoát ra từ hư không, nặng nề và mệt mỏi như đã bị kìm nén suốt mấy trăm năm. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dịu lại, làn khói đen bao quanh cũng tan đi lác đác.
- Sương mai... thì không biết hận sao? - Hắn cất giọng, nghe xót xa đến lạ lùng.
Hắn nhìn chằm chằm vào sự thuần khiết của Khả Di một lần cuối, rồi nhắm mắt lại. Sự cao ngạo của một cao thủ Tà Sư sụp đổ hoàn toàn trước cái nhìn của một cô gái trẻ. Hắn tự hỏi, liệu hắn giết hai mẹ con này, hắn có đánh mất đi sợi dây liên kết duy nhất với tiểu thư: Lòng nhân hậu?
- Được. Ta theo các ngươi. - Hắn thu lại nhân ảnh, co lại thành một khối đen mờ ảo ngay giữa bức tranh - Ta cũng muốn biết... khi đứng trước cô ấy, ta sẽ như thế nào...
Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, hắn dừng lại một nhịp trước khi thu hồi hẳn vào bức tranh, nói vọng ra:
- Thực ra phong ấn bài vị đó ta không thể tự thoát ra được... Mà có một kẻ đã giải phong ấn cho ta!
Một luồng gió lạnh thấu xương thình lình quét qua đại sảnh, làm toàn bộ đèn chùm pha lê phía trên chao đảo.. Ánh đèn chớp tắt liên hồi, để lại những khoảng tối sáng loang lổ trên gương mặt bàng hoàng của cả nhóm.
0 Bình luận