Quyển 1: Thợ xăm trừ tà

Chương 6: Nghiệp báo nghiệp

Chương 6: Nghiệp báo nghiệp

Thân hình Phong lướt đi như một cơn lốc. Áp dụng Khúc Bộ Lưu Phong, nó di chuyển quanh bóng ma với tốc độ chóng mặt. Những bước chân của nó dẫm lên vệt mực tàu dưới sàn, kéo theo cái "uế" khí trấn áp linh hồn. 

Sợi chỉ ngũ sắc theo từng vòng chạy của Phong vây chặt lấy Vọng Mẫu Quỷ, siết lấy cái thân hình trắng nhợt nhạt của bóng ma vào giữa tâm trận.

"Phập!"

Phong dồn lực vào cánh tay, cắm mạnh cây kim chủ đạo xuống mặt đất. Bóng ma gào lên một tiếng chói tai, toàn thân bị xích chặt bởi những tia sáng ngũ sắc mờ ảo hiện lên từ sợi chỉ.

Nhanh như cắt, Phong rút lá Định Thân Phù đã thủ sẵn trong vạt áo, dán ngay vào vị trí giữa trán của bóng ma.

Làn khói đỏ từ tấm phù trườn ra, quấn lấy tứ chi của bóng ma rồi khóa chặt xuống nền nhà.

Phong đứng thở dốc, mồ hôi đầm đìa chảy xuống cằm, thấm vào lớp áo da.

Nó đưa tay quẹt ngang dòng mồ hôi đang chảy cay xè vào mắt, đôi bàn tay vẫn còn run bần bật vì dư chấn của việc dồn lực cắm cây kim chủ đạo xuống đất. Ngồi bệt xuống đất, nó với tay lấy chiếc zippo, bật nắp theo bản năng.

Tiếng kim loại vang lên, nhưng lần này không phải để chiến đấu. Nó cần một đốm lửa, một làn khói thuốc để trấn an bản thân.

Phong nhìn bóng ma đang vùng vẫy ở trước mặt. Vọng Mẫu Quỷ không còn xõa tóc che kín mặt nữa. Dưới tác dụng của Định Thân Phù, lớp sương mù mờ ảo quanh tan dần, lộ ra gương mặt của một người phụ nữ trẻ, xanh xao. Đôi mắt cô ta trợn trừng, nhưng nơi khóe mắt vẫn còn đọng lại hai vệt nước dài. 

Phong chợt nhớ lại lời gã tài xế ở quán trà đá: "Cứ lảm nhảm là có người đòi nó trả lại con".

Nó tiến đến, miệng ngậm điếu thuốc, tay rút ra tấm phù màu xám đặt lên đầu Vọng Mẫu Quỷ. Ngay lập tức, thực tại quanh nó mờ đi, thay vào đó là những thước phim ký ức loang lổ như những vệt mực hiện ra...

Trong ảo ảnh, căn nhà gỗ này từng là một tổ ấm nhỏ, dù nghèo khó nhưng luôn phảng phất mùi hoa lài rẻ tiền và tiếng cười trẻ con.

Thắm - người phụ nữ có vẻ đẹp mặn mà, sương gió - đang ngồi bần thần bên ánh đèn dầu sau một ngày dài lội bùn nhặt ve chai. Đôi bàn tay cô rướm máu vì những vết cắt do mảnh chai và dây kẽm cứa vào.

Cu Bin - đứa trẻ sáu tuổi với đôi mắt sáng như sao trời - lẳng lặng bưng một gáo nước sạch lại gần. Thằng bé không đợi mẹ bảo, tự giác dùng chiếc khăn xô cũ kỹ, thấm nước rồi nhẹ nhàng lau đi vết bùn trên tay Thắm.

- Mẹ đau không? Để con thổi cho mẹ nhanh hết nha. - Thằng bé vừa nói vừa ghé miệng thổi phù phù vào lòng bàn tay mẹ, gương mặt thằng bé nghiêm túc như một ông cụ non.

Cu Bin còn lấy từ túi quần ra một viên kẹo lạc đã chảy nước, bọc trong mảnh giấy kính nhăn nhúm - chiến lợi phẩm mà đứa nhỏ đã nhặt được trên vỉa hè gần trường tiểu học. Thằng bé bóc vỏ, kiễng chân đút vào miệng Thắm:

- Mẹ ăn đi, hồi chiều con mới lụm được, còn nguyên luôn á.

Thắm nhìn con, nước mắt chực trào. Cô kéo cu Bin vào lòng. Hai mẹ con cứ thế nương tựa vào nhau. Cu Bin chính là đôi mắt, là đôi tay, là hy vọng duy nhất để cô tiếp tục bám trụ giữa cuộc đời khắc nghiệt này.

Nhưng rồi, cơn ác mộng ập đến vào một đêm mưa tầm tã...

Một gã đàn ông bịt mặt, kẻ đã âm thầm dõi theo vẻ đẹp của Thắm từ lâu, xông vào với dã tâm thú tính.

Thắm chống trả quyết liệt nhưng sức người phụ nữ lượm ve chai sao cự lại gã đàn ông lực lưỡng. Hắn rút ra một sợi dây thừng, thắt thòng lọng khóa chặt hai cổ tay cô, rồi quăng lên xà nhà, kéo tuột cô lên. Hai tay Thắm bị kéo căng, khóa ngược hướng lên trời, cả cơ thể treo lơ lửng và bất lực.

Cô gào khóc, tiếng kêu cứu bị tiếng mưa gào xé tan nát giữa cánh đồng không mông quạnh.

Cu Bin đứng đó, chứng kiến cảnh mẹ mình bị hành hạ. Thằng bé sợ đến mức cứng người, đôi chân như hóa đá không thể nhúc nhích. Miệng đứa nhỏ há hốc, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ứ trong cổ họng. Nỗi sợ hãi quá lớn đã bóp nghẹt mọi khả năng hành động của một đứa trẻ sáu tuổi.

- Bin ơi... chạy đi con! Chạy đi! - Thắm vừa khóc vừa thét lên.

Tiếng kêu xé lòng của mẹ như đánh thức bản năng cuối cùng. Nhưng cu Bin không bỏ chạy, thằng bé không thể bỏ lại người mẹ hằng đêm vẫn ôm nó vào lòng.

Lấy hết dũng khí, đôi chân ngắn ngủn của đứa nhỏ lao đi trên nền đất trơn trượt, dùng đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu, rồi dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào hạ bộ tên bịt mặt.

Gã đàn ông rống lên một tiếng súc vật. Hắn vơ lấy thanh gỗ nặng chịch bên cạnh, xoay người xuống.

"Bụp!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Cú đập tàn khốc đến mức khiến cả không gian trong căn nhà lá như ngừng lại. Cu Bin không kịp kêu tiếng nào, thân hình nhỏ bé đổ sụp xuống nền đất ẩm thấp.

- Khôngggg!!!! 

Tiếng gào của Thắm xé tan màn mưa, một âm thanh đau đớn đến mức khiến Phong ở thực tại cũng phải rùng mình, tim thắt lại.

Cô vùng vẫy điên cuồng trên sợi dây thừng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, hai cổ tay bị siết chặt đến mức lột da, máu chảy ròng ròng xuống cánh tay trần.

Đôi mắt cu Bin vẫn mở, một đôi mắt to tròn, tĩnh lặng đến lạ lùng, nhìn xuyên qua lớp bụi mờ và hình ảnh Phong trong làn khói ký ức, hướng thẳng vào gương mặt Thắm đang bị treo lơ lửng, và dường như... thằng bé đang nhìn thẳng vào đôi mắt của Phong ở thực tại.

Nhưng trong đôi mắt đó không có sự oán trách, vẫn là đôi mắt ngây thơ nhưng ẩn sâu trong đó chứa đựng sự bất lực, sự hiểu chuyện đến đau lòng của một đứa trẻ.

Gã đàn ông tiến lại gần Thắm, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng nhìn xoáy vào thân hình đang treo lơ lửng. Gã thô bạo túm lấy cổ áo phông cũ kỹ của cô, dùng một lực cực mạnh xé toạc ra làm đôi. Tiếng vải rách "xoẹt" vang lên lạnh lùng. 

Hắn bắt đầu dày vò, hành nhục cô ngay trước cơ thể lạnh ngắt của cu Bin - đứa con mà cô vừa mới ôm ấp, vừa mới được nó thổi vào tay xoa dịu vết thương cách đó vài tiếng.

Thắm hét lên một tiếng đau đớn rồi nghiến răng cắn mạnh vào vai tên súc vật. Gã rống lên vì đau, quơ tay với lấy một mảnh vải rách, bóp miệng cô nhét thật chặt để dập tắt những tiếng kêu cứu cuối cùng. 

Kể từ giây phút đó, đôi mắt Thắm trở nên vô hồn, trống rỗng. Cô không còn chống trả, tâm hồn cô đã chết lặng theo nhịp đập cuối cùng của con trai. Cô để mặc cho gã ác thú chà đạp lên thân xác mình, ánh mắt dán chặt vào cu Bin đang nằm bất động dưới nền nhà, máu từ đầu thằng bé bắt đầu hòa cùng nước mưa lan rộng...

Sau khi dày vò thân xác Thắm, hắn nhìn Thắm đang bị treo lơ lửng, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự đê tiện mà chưa có ý định dừng lại. Hắn lấy mảnh vải bịt miệng cô ra, chờ đợi những tiếng van xin thảm thiết hơn.

Nhưng hắn đã lầm.

Cô trừng mắt nhìn gã, một đôi mắt đỏ ngầu oán hận, môi nở một nụ cười méo mó, kinh dị.

Rồi bất thình lình, một tiếng "Phập" vang lên. Thắm dồn hết lực cắn mạnh vào lưỡi của chính mình.

Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả khuôn mặt trắng bệch và cơ thể của cô. Gã bịt mặt hốt hoảng lùi lại.

Thắm run lên bần bật, máu tràn ra khỏi miệng, chảy ròng ròng xuống sàn nhà. Trong hơi thở cuối cùng, đôi mắt cô vẫn trừng trừng, đầu cô ngoẹo sang một bên, hơi thở đứt quãng rồi lịm hẳn.

Gã đàn ông đứng sững lại, hơi thở dồn dập của dục thú bỗng chốc hóa thành cái lạnh ngắt của sự kinh hoàng. Gã nhìn vào cô Thắm đang treo lơ lửng, rồi nhìn xuống đứa trẻ đang nằm bất động. Sự im lặng trong căn nhà lúc này còn kinh khủng hơn vạn tiếng thét. Cái gã ác thú vừa rồi giờ chỉ còn là một con chuột nhắt hèn hạ, tim đập loạn xạ. Gã vội chạy ra ngoài, lôi từ đống phế liệu một chiếc xẻng rỉ sét. Ngay dưới nền đất ẩm thấp của căn nhà gỗ, ngay cạnh chiếc giường tre mà hai mẹ con vẫn hay nằm thủ thỉ, gã bắt đầu đào. Tiếng xẻng đâm xuống đất nát giữa đêm mưa nghe sầm sập, lạnh lẽo.

Gã tháo dây thừng, để thân thể của Thắm rơi phịch xuống nền đất.

Còn cu Bin, gã mang thằng bé ra tận góc xa nhất của bãi phế liệu, nơi có những khối sắt rỉ sét khổng lồ chồng chất lên nhau như những nấm mồ kim loại. Ở đó, gã đào một cái hố nông choèn, vùi lấp thân hình nhỏ bé đó dưới lớp xà bần và sắt vụn. 

Ảo ảnh tan biến, trả Phong về với thực tại giữa căn nhà nồng hắc mùi mực tàu. Nó ngồi bệt dưới đất, hai hàng nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên gò má nó, rơi xuống, hòa tan vào vệt mực đen dưới sàn.

Dù nó được bao bọc và lớn lên trong vòng tay ông nội, nhưng cái khoảng trống về tình mẫu tử trong lòng nó chưa bao giờ được lấp đầy. Nó luôn khao khát cái cảm giác được vỗ về giống như cu Bin. Nó nhớ lại cảnh trong đôi mắt cu Bin phản chiếu rõ mồn một bóng hình người mẹ đang gào khóc thảm thiết, trái tim nó thắt lại như có ai bóp nghẹn.

- Mẹ nó... sao trên đời lại có loại súc vật như vậy... - Phong gằn giọng chửi thề, kìm nén sự phẫn nộ đang trào dâng.

Phong đứng phắt dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Vọng Mẫu Quỷ giờ đã không còn sự hung hãn. Nó đưa tay gỡ sợi dây buộc tóc, để những sợi tóc dài rối bời rũ xuống che đi đôi mắt đỏ ngầu. Rồi nó hít một hơi thật sâu, dùng tay vuốt ngược những lọn tóc ra sau, chỉnh lại thật gọn gàng rồi búi chặt lên.

Từ ngăn kín nhất ở đáy túi đeo chéo, nó rút ra một tờ giấy màu đen tuyền. Tờ giấy nhám lì, lạnh ngắt như thể nó được cắt ra từ màn đêm của cõi âm.

Giọng ông vang lên trong tâm trí nó:

"Đây là Dẫn Hồn Truy Nghiệp Phù. Hình dáng nó là những đường vòng. Trung tâm phù là hình ấn 'Khổ', xung quanh là bốn nét 'Vọng' kéo dài ra bốn hướng, vẽ như những cánh tay đang cào cấu đòi mạng."

Rồi ông nói tiếp:

"Không nên dùng nghiệp báo nghiệp, vì cái vòng luẩn quẩn đó sẽ không bao giờ kết thúc. Can thiệp vào nhân quả của người khác khi chưa đủ đạo hạnh chính là tự chuốc họa vào thân. Đặc biệt, khi phù này kích hoạt, mày sẽ phải chia sẻ chung một nỗi đau với con ma đó. Nó đau bao nhiêu, mày thấu bấy nhiêu."

Lúc đó Phong đã im lặng. Nhưng lúc này, nó nghiến răng, câu trả lời đã nằm trong hành động. Nó đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn mạnh một phát. Máu tươi trào ra, đỏ thẫm trên nền da rám nắng.

Phong bắt đầu vận lực vào đầu ngón tay, vẽ lại từng nét ngoằn ngoèo, uốn lượn như những sợi dây thừng oan nghiệt lên tờ giấy đen.

Mỗi nét vẽ đi đến đâu, lá phù tỏa ra một luồng khí tím sẫm lạnh thấu xương đến đó. Phong cảm thấy ngực mình thắt lại, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng - dấu hiệu cho thấy nó đã bắt đầu kết nối vào nỗi oán hận của cô Thắm.

- Nghiệp của thằng chó đó, để tui dẫn chị đi đòi!

Nét vẽ cuối cùng vừa dứt, lá phù đen trên tay Phong bỗng rung lên như một trái tim đang đập. Một luồng khói tím đen đặc như nhựa đường từ lá phù thoát ra, bò trườn dưới mặt đất, lao thẳng về phía Vọng Mẫu Quỷ.

Phong rên lên một tiếng, cảm giác như có hàng ngàn cây kim đang đâm xuyên qua tủy sống. Nỗi đau thắt nghẹn nơi cổ họng của cô Thắm lúc cắn lưỡi, nỗi nhục nhã khi bị xé nát y phục... tất cả ập vào thần thức Phong khiến nó khuỵu xuống, mắt trợn trừng. Nhưng nó không buông phù.

- Đi... tìm nó! - Phong nghiến răng thét lên.

Lá phù đen bùng cháy, tàn tro hóa thành một sợi chỉ đen tuyền xuyên thủng vách tường, dẫn lối ra ngoài màn đêm. Vọng Mẫu Quỷ rít lên một tiếng ma quái rồi tan biến vào sợi chỉ đó.

Tại một căn hộ cũ nát ở khu chung cư gần đó, gã đàn ông bịt mặt - là một kẻ trung niên bụng phệ, đang ngồi nhắm rượu trước màn hình tivi.

Bỗng nhiên, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt liên tục. Một mùi sình lầy và sắt rỉ nồng nặc bốc lên át cả mùi rượu đế.

Cửa kính ban công bỗng dưng vỡ nát. Không có ai ở đó, nhưng trên sàn nhà đầy mảnh vụn bắt đầu loang lổ những vệt mực đen đặc. Từ trong bóng tối, một bóng trắng tím tái, lưỡi thè dài đỏ hỏn, từ từ hiện ra. Đôi cổ tay vẫn còn hằn vết dây thừng, và bộ y phục trên người rách nát, tả tơi.

Gã đàn ông trợn mắt, chén rượu trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Gã nhận ra gương mặt đó. Gương mặt gã đã cố chôn vùi, nhưng giờ đây đang đứng ngay trước mặt gã. 

Đôi bàn tay gầy guộc của bóng trắng khóa chặt lấy hai cổ tay gã, kéo ngược lên trần nhà y hệt cái cách gã đã làm với cô năm xưa. Gã rú lên đau đớn, xương khớp cổ tay kêu "rắc rắc".

Ảo giác bắt đầu ập đến trong tầm mắt gã. Gã thấy mình đang nằm dưới hố sâu, bị hàng tấn sắt vụn đè nặng lên ngực, hơi thở nghẹn lại. Gã thấy cu Bin đứng ở góc phòng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn gã.

Phong lúc này đang gồng mình giữa căn nhà, mặt tái mét, tay kết ấn giữ chặt sợi chỉ đen. Mỗi lần Vọng Mẫu Quỷ hành hạ tên kia, Phong cũng cảm thấy cơ thể mình như bị xé ra từng mảnh. Nó nghiến răng, máu từ kẽ môi chảy ra ròng ròng:

- Chưa xong đâu...

Bên trên căn hộ, tiếng gào khóc van xin của gã đàn ông vang lên thảm thiết, nhưng hàng xóm xung quanh chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa.

Vọng Mẫu Quỷ dùng móng tay đen ngòm rạch từng đường trên da thịt gã, mỗi vết rạch lại gợi lên ký ức về từng xẻng đất gã đã ném xuống xác mẹ con cô, khiến gã phải gào thét trong đau đớn.

Gã bắt đầu lảm nhảm, hai con ngươi đảo liên tục rồi dại ra. Gã cười, rồi lại khóc, bò lê lết dưới sàn nhà. Gã điên cuồng lao ra khỏi cửa, đôi chân trần đạp lên những mảnh kính vỡ rướm máu.

Gã chạy như bị quỷ đuổi, miệng lảm nhảm: 

- Đừng theo tao... Đừng theo tao nữa!

Gã lao thẳng ra đại lộ vắng lặng, đúng lúc một chiếc xe tải chở cát đang lao đi xé gió trong đêm.

"Rầm!"

Tiếng chấn động từ cú va chạm vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Thân hình gã văng ra xa hàng chục mét, nằm bất động trên mặt đường nhựa lạnh ngắt, máu từ đầu tuôn ra lênh láng, y hệt cái cách mà gã đã dùng thanh gỗ đập vào đầu cu Bin ngày đó.

Phong giật mình mở mắt, một ngụm máu tươi trào ra khỏi khóe miệng. Cùng lúc đó, bóng dáng Vọng Mẫu Quỷ hiện ra ngay trước mặt nó. Nhưng lần này, bóng ma không còn bộ dạng tím tái, kinh dị nữa.

Dưới tác động của lá phù đen đã hoàn thành nghiệp báo, oán khí bao quanh cô Thắm tan biến dần.

Hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp trong ảo ảnh hiện về. Cô đứng đó, nhìn Phong bằng đôi mắt dịu dàng. Phía sau cô, bóng dáng nhỏ bé của cu Bin cũng hiện ra, tay nó vẫn cầm viên kẹo lạc, khẽ vẫy tay chào Phong.

Cô Thắm mỉm cười, một nụ cười thanh thoát rồi cả hai mẹ con dần tan vào ánh trăng xanh xao đang hắt qua cửa sổ. 

Phong ngồi đó, hơi thở đứt quãng. Cơn đau từ lá phù bắt đầu hành hạ nó dữ dội. Từng thớ thịt trên người nó run rẩy, mồ hôi trộn lẫn máu thấm đẫm chiếc áo da.

Nhưng lạ thay, giữa cơn đau xé tâm can đó, môi nó lại khẽ nhếch lên một nụ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!