Quyển 1: Thợ xăm trừ tà

Chương 5: Vọng Mẫu Quỷ

Chương 5: Vọng Mẫu Quỷ

Tiếng động cơ gầm rú đặc trưng của chiếc Harley-Davidson xé toạc màn đêm tĩnh lặng trên đường Nguyễn Tất Thành. Đôi tay Phong bám chặt vào ghi-đông, cảm giác rung chấn từ khối động cơ thép như kích thích từng tế bào trong cơ thể. Gió quất thẳng vào mặt nó, mang theo hơi lạnh của dòng sông Sài Gòn, nhưng bấy nhiêu đó không đủ để làm dịu đi cái đầu đang bốc hỏa vì phấn khích của nó.

Trước đó nửa tiếng, nó đã lẻn về tiệm xăm với bộ dạng không thể bình thường hơn. Nó thản nhiên bước vào phòng, vơ lấy cái túi đeo chéo chứa bộ kim xăm, vài lọ mực trộn và xấp bùa nó đã vẽ thời gian qua. Thấy ông Mười đang ngồi trầm ngâm bên bàn trà, nó chỉ buông lại một câu cụt lủn:

- Con qua nhậu với thằng Hòa, có gì con ngủ lại nhà nó luôn nha.

Ông Mười không ngước lên, chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Phong biết nội không lạ gì cái tính ham chơi của nó, nhưng có lẽ lần này sự tự tin sau khi được Linh "vỗ về" đã giúp nó diễn tròn vai hơn hẳn.

Chiếc xe lao vun vút qua cầu Tân Thuận, rồi rẽ vào đại lộ Nguyễn Văn Linh rộng thênh thang. Ánh đèn cao áp trải dài như những vệt sáng vô tận, nhưng khi xe bắt đầu vòng lên cao tốc để hướng về phía cầu Phú Mỹ, không gian bỗng chốc thay đổi. Càng lên cao, tiếng gầm của động cơ càng bị lấn át bởi tiếng gió rít qua những sợi dây cáp treo, nghe như tiếng đàn đứt đoạn. Gió trên đỉnh cầu thổi lồng lộng, quật mạnh vào mũ bảo hiểm khiến chiếc Harley nặng nề cũng có lúc chao đảo. Phía dưới kia, dòng sông đen thẫm lấp lánh những ánh đèn tàu xa xăm, trông như một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng những kẻ ngạo mạn.

Đường Võ Chí Công hiện ra giữa bóng tối nhập nhẹm như một vùng đất chết. Hai bên đường, những khu dân cư xây dở dang đứng im lìm, trơ trọi những bộ khung bê tông xám xịt, trông chẳng khác nào những nấm mồ khổng lồ không tên dưới ánh trăng mờ đục. Phong giảm tốc độ, để chiếc Harley tự do trôi theo đà. Tiếng máy nổ thưa dần, trả lại cho không gian sự tĩnh lặng đến gai người.

Phong siết chặt ghi-đông xe, đôi mắt nó nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không gian vắng lặng phía trước. Nó nhớ lại lời gã tài xế lúc nãy: "nghe tiếng phụ nữ hát ru rõ mồn một ngay sau lưng áo". Trái tim nó đập liên hồi vì hưng phấn. Nó muốn cho nội thấy, nó vẫn có thể dùng bản lĩnh của nó để dẹp loạn cái thứ âm hồn đang lãng vãng ngoài kia.

Nó tấp xe vào lề đường, nơi những bụi cỏ lau cao quá đầu người đang vật vã theo cơn gió chướng. Gạt chống chân xuống, nó không tắt máy mà để ánh đèn pha quét một luồng sáng dài vào khoảng không mông quạnh trước mặt. Nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ cái cảm giác phấn khích đang rần rần trong máu để tĩnh tâm lại như cách ông Mười vẫn hay nhắc nhở. 

- Tĩnh thì tĩnh! - Nó lầm bầm.

Ban đầu, chỉ có tiếng gió rít qua những khe tường của mấy căn nhà xây dở. Nhưng rồi, từ sâu trong cánh đồng lau sậy, một âm thanh mỏng dính, run rẩy bắt đầu len lỏi vào thính giác của nó.

“Ầu... ơ... ví dầu... cầu ván... đóng đinh...” 

Tiếng hát không vang vọng mà nghe như đang nức nở, kéo dài lê thê. Phong mở mắt, đôi đồng tử co lại. Nó thấy thấp thoáng giữa đồng không mông quạnh, cách mặt đường nhựa chừng vài trăm mét, có một căn nhà nằm lọt thỏm giữa đống phế liệu sắt thép.

Nó nhếch mép, tay chạm vào cái túi đeo chéo đựng đồ nghề. Nó không chạy xe vào vì địa hình sình lầy, mà rút chìa khóa, nhảy khỏi xe rồi đi bộ hướng về phía căn nhà.

Càng lại gần căn nhà, tiếng hát ru càng rõ. Đó là giọng của một người phụ nữ trẻ, nhưng lại mang một nỗi oán hận đến lạnh xương sống.

Mỗi bước chân của nó dẫm lên bùn nhão phát ra những tiếng "choen choét" ghê người. Càng đi sâu, không khí càng đặc quánh mùi sình lầy trộn. Đám cỏ lau hai bên đường cao vút, che khuất tầm nhìn, cứ mỗi khi gió thổi qua, chúng lại va vào nhau sột soạt như hàng ngàn bàn tay gầy guộc đang quờ quạng tìm cách níu lấy gấu áo nó.

Bỗng nhiên, tiếng hát ru dừng bặt.

Phong rùng mình, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, nhưng đôi mắt nó lại lóe lên vẻ hung hãn của một con thú đi săn.

Phong dừng lại trước hàng rào kẽm gai rỉ sét bao quanh căn nhà, căn nhà nằm đó, trơ trọi và đơn độc. Nó không vào ngay, chậm rãi rút một điếu thuốc, bật lửa. Ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt góc cạnh đang tràn đầy sự ngạo mạn của nó. Nó hít một hơi thật sâu, để làn khói trắng tan dần hòa vào màn sương đêm.

- Để tao xem, cái loại gì mà dám dọa người ở đất của tao. - Nó lầm bầm. 

Trong bóng tối nhập nhẹm, ngôi nhà như một cái miệng đen ngòm đang há sẵn chờ mồi. Nó vứt điếu thuốc xuống bùn, dùng mũi giày di nát đốm lửa cuối rồi mới lừng lững bước lên thềm.

Phong bước chân lên trước thềm nhà, những thớ gỗ mục rữa dưới hiên nhà rên rỉ, vặn mình dưới sức nặng của đế giày boot, phát ra tiếng ken két nặng trĩu. Nó dùng tay đẩy nhẹ, cánh cửa khép hờ mở ra, để lộ một không gian tối tăm.

Bên trong nhà trống hoác, lạnh lẽo đến mức hơi thở của Phong bắt đầu hóa thành làn khói mỏng. Nó bật flash điện thoại, luồng sáng trắng lướt qua một lượt: độc nhất một chiếc giường tre cũ kỹ nằm sát vách, mặt giường đã đen kịt vì ám hơi ẩm, và một cái bàn gỗ bị mọt ăn loang lổ đặt ngay giữa nhà. Trên bàn, cái đèn dầu bám đầy mạng nhện với tim đèn cháy dở vẫn còn đó. 

Phong chậm rãi bước vào trong. Chợt nó cảm nhận có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau, nó quay phắt lại, ba ngón tay kẹp chặt cây kim bạc. Nhưng ngoài kia chỉ là những khối sắt vụn méo mó nằm chồng chất lên nhau dưới ánh trăng mờ đục. Có cơn gió đêm rít qua, tấm tôn cũ nát lại va vào nhau "loảng xoảng", nghe như tiếng cười lanh lảnh của trẻ con đang chơi trốn tìm quanh vách nhà.

Nó bước tới cạnh cái bàn, thắp lên ngọn đèn dầu đơn độc chính giữa căn phòng. Ánh lửa yếu ớt hắt bóng Phong lên vách, cái bóng của nó trên tường bỗng dưng lệch đi. Nó đứng yên, nhưng cái bóng trên vách lại khẽ nghiêng đầu như đang quan sát chính mình.

Phong nuốt nước miếng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Nó cảm thấy một luồng khí lạnh buốt đang bò dần từ gót chân lên đến gáy. Có tiếng thở khò khè, đứt quãng ngay sát bên tai, nhưng khi nó vung tay ra sau thì chỉ chạm phải luồng không khí đặc quánh oán niệm.

Cái bàn gỗ bỗng rung lên bần bật. Ngọn đèn dầu chao đảo rồi vụt tắt. Phong gầm lên:

- Ngon thì mày hiện ra đây! Thôi cái trò đó đi.

Ngay lúc đó, phía trên chiếc giường tre, một dải bóng trắng mờ ảo bỗng dưng hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Hình hài một người phụ nữ tóc xõa dài che kín mặt.

- Ăn cho đủ đi đ.m mày!

Phong nghiến răng, ngón tay giữa búng mạnh một phát cực dứt khoát. Cây kim lao đi xé gió, cắm phập thẳng vào giữa ngực cái bóng trắng. Thế nhưng, thay vì một tiếng thét đau đớn, cây kim xuyên qua bóng ma như xuyên vào làn khói rồi cắm thẳng vào vách tường phía sau.

Cái bóng trắng tan biến ngay lập tức.

- Ảo ảnh? - Phong khựng lại, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng trên thái dương.

Chưa kịp để nó định thần, tiếng hát ru lại vang lên, dội từ bốn phương tám hướng, tràn ngập cả khoảng không trong căn nhà. Tiếng hát cao vút, lanh lảnh rồi lại trầm đục xuống như tiếng rên rỉ của người hấp hối.

Giữa cái mớ âm thanh hỗn tạp, Phong cảm nhận được một luồng tử khí lạnh ngắt đang áp sát ngay sau gáy. Không cần quay lại, bản năng báo cho nó biết con ma thật sự đã lộ diện.

Từ phía sau lưng Phong, con ma hát ru vươn đôi tay gầy guộc, với những móng tay đen ngòm hướng thẳng vào cổ nó chộp lấy. Miệng rên rỉ:"Trả con cho tôi."

- Mẹ kiếp!

Trong khoảnh khắc bàn tay chỉ còn cách vài phân, Phong vặn mình. Đôi chân nó di chuyển theo những góc độ cực gắt, gót chân vừa chạm đất đã xoay tít như con quay, cả thân hình của nó lướt đi nhẹ tênh, né được đòn tấn công trong gang tấc.

Đây chính là Khúc Bộ Lưu Phong - bộ pháp mà ông Mười đã bắt nó tập trên những đầu cọc gỗ tẩm mỡ bò suốt ba năm trời.

Nó không dừng lại, mượn đà xoay người lộn một vòng sang góc giường bên kia để thay đổi góc nhìn. Vừa tiếp đất, tay nó đã vung ra một loạt kim xăm bạc, nhắm thẳng vào cái bóng trắng đang đứng vật vờ giữa nhà.

"Phập! Phập! "

Lại một lần nữa, những cây kim xuyên qua hư không rồi cắm vào vách. Con ma hát ru bỗng chốc tan biến rồi lại hiện ra ở một góc khác, tiếng hát đan xen tiếng rên đòi lại con vẫn vang vọng xung quanh.

Nó đứng đó, mồ hôi chảy ròng ròng làm cay cả mắt. Trong đầu nó bỗng hiện về một ký ức cũ. Hồi đó nó chừng mười hai tuổi, nó đứng từ xa nhìn bóng lưng ông Mười.

Ông nội nó lúc đó chỉ thong thả ngậm một hơi rượu, phun thẳng vào không trung rồi vẽ một nét phù đơn giản lên lòng bàn tay đã khống chế được con ma hát ru lúc đó.

Lúc đó nó thấy ông trị ma dễ như trở bàn tay, còn nó bây giờ, dù đã chuẩn bị đủ mọi loại phù chú, kim bạc, lại đang chật vật đến mức thở không ra hơi.

"Vọng Mẫu Quỷ lấy hương làm xác, lấy tiếng hát làm dây. Muốn diệt nó, không được dùng sức, mà phải dùng 'Uế' để phá 'Thanh'."

Câu nói của ông Mười ngày đó bất chợt vang trong đầu nó, rõ mồn một như thể ông đang đứng ngay sát bên cạnh nó lúc này.

Phong khựng lại, nó nhắm mắt, ép mình phải tĩnh giữa cái mớ âm thanh hỗn độn đang gào thét quanh tai. Và rồi, nó ngửi thấy.

Giữa mùi gỉ sắt nồng nặc và mùi sình lầy tanh tao, có một làn hương hoa lài thanh khiết đến kỳ lạ đang lờ lững trôi qua.

Phong thọc tay vào túi, móc ra một lọ mực tàu nguyên chất chưa pha. Đây là loại mực thủ công có mùi hôi nồng đặc trưng của muội than trộn lẫn với keo da trâu - một thứ mùi mà theo dân trong nghề xăm là "ám ảnh" nhưng lại mang tính "uế" cực mạnh.

- Xơi cái này đi! - Phong ném mạnh lọ mực xuống nền đất.

"Xoảng!"

Mực tàu đen đặc bắn tung tóe lên chiếc giường tre, loang lổ trên mặt sàn và thấm vào đống phế liệu. Mùi hôi nồng nặc bốc lên ngay lập tức, như một gáo nước bẩn dội thẳng vào làn hương hoa lài, khiến không gian xung quanh bỗng chốc trở nên xám xịt và đục ngầu.

Tiếng hát ru đang thanh thoát bỗng khựng lại, chuyển thành tiếng khạc nhổ rè đục.

Phong rút chiếc bật lửa zippo trong túi ra. Nó dùng ngón cái bật nắp liên tục: "Tách! Tách! Tách!" Mỗi tiếng kim loại va chạm sắc lẹm, vang lên như một nhát dao chém vào không gian vốn đang bị tiếng hát ru chiếm đóng.

Tiếng kim khí "uế tạp" của đời thường đã cắt đứt những sợi dây âm thanh vô hình của con quỷ.

Phong gằn giọng, đôi mắt nó lúc này không còn vẻ hoảng loạn mà đầy tự tin:

- Ru con à? Ngủ đủ rồi, dậy đi mày! 

Vừa dứt câu, từ trong góc nhà một hình hài trắng toát. Đó là một người phụ nữ với mái tóc xõa che lấp hết khuôn mặt. Nhưng lần này, nó không còn là ảo ảnh.

Phong không chần chừ. Nó rút ra một cây kim dài đã buộc sẵn chỉ ngũ sắc - loại chỉ được bện từ năm dòng khí của ngũ hành.

- NGŨ PHONG - CHỈ ẤN LƯU HÌNH! 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!