Văn Lễ ngã sóng soài xuống mặt sân đất, toàn thân linh hồn run rẩy như lá vàng trước gió. Luồng âm khí ngạo nghễ của một oán vong trăm năm trước đây giờ tản mát sạch bách, để lộ ra gương mặt hốt hoảng, đôi mắt lồi ra vì kinh hãi.
Hắn vừa trải qua một cảm giác kinh hoàng mà suốt quãng thời gian làm quỷ chưa từng nếm trải. Khi luồng hào quang vàng kim của vị danh tướng kia bùng lên, Văn Lễ không chỉ cảm thấy như bị thiêu đốt toàn bộ âm thân, mà còn như muốn nghiền nát tâm trí hắn thành bụi cám. Trong giây phút quả cầu đen tan vỡ, Văn Lễ đã đinh ninh là mình đã đến lúc hồn phi phách tán, không còn cơ hội để diện kiến tiểu thư lần cuối.
- Ủa... linh thể của ta vẫn chưa tan sao? Sao lại thấy... nhẹ bẫng thế này? - Văn Lễ lẩm bẩm, đưa đôi tay trong suốt lên tự sờ soạn khắp người, mặt mày mếu máo.
Phong lồm cồm ngồi dậy, phun ra một ngụm máu bầm, mắt nó vẫn dán chặt vào bóng lưng gầy nhưng vững chãi như núi đá của ông nội. Nó thều thào:
- Ông già... nó... nó có Thiên Linh Cái...
- Ông biết. - Ông Mười ngắt lời, giọng ông vẫn bình thản đến lạ lùng, nhưng bàn tay đang xoay những đốt ngón tay đã bắt đầu ngưng lại, kết thành một thủ ấn kỳ quái - Tiền bối! Nhờ ngài tạm trông coi cháu của tôi một lát!
Văn Lễ sững sờ. Hắn vốn là oán linh trăm năm từ thời Lê Sơ, lúc nãy còn định đồ sát cả một dòng họ, vậy mà lão nhân này lại gọi hắn là "tiền bối" với vẻ ung dung như thế. Hắn không nói gì, hóa thành một luồng khí đen dày đặc cuốn đến xuất hiện kế bên Phong. Đứng sau lưng ông Mười, hắn hỏi nhỏ:
- Ta cũng có việc muốn nhờ ngươi. Ta muốn tìm gặp một người nhưng chưa có vật dẫn, ngươi có cách nào giúp...
- Xin tiền bối thứ lỗi, hãy để tôi giải quyết xong việc này rồi chúng ta nói tiếp. - Ông Mười ngắt lời, sự lạnh lùng của ông khiến Văn Lễ cũng phải chùn bước.
Tên mặt nạ quỷ cười khà khà, tiếng cười đâm vào tai như gai nhọn. Y giơ cao chiếc sọ người bên hông, hốc mắt cái đầu lâu bỗng phát ra ánh sáng đỏ thẫm như máu tươi.
Trước mặt Phong và Văn Lễ, vũng nước đọng lại sau cơn mưa bỗng sủi bọt sùng sục, rồi phồng lên như một khối bong bóng đầy dịch mủ.
"Xoẹt!"
Một bàn tay gầy dài, xanh xám đâm xuyên qua khối nước. Con Dạ Xoa Một Mắt trồi lên, bò trườn cực nhanh trên mặt đất. Làn da nó rỉ nước liên tục, nước nhỏ đến đâu, bê tông hẻm nổ lốp bốp và tan chảy đến đó như bị tạt axit đậm đặc.
Con quỷ rít lên một tiếng, cái hốc mắt duy nhất giữa trán nó co giật rồi bắn ra một tia nước đen ngòm, sắc lẻm như một lưỡi cưa thủy lực. Văn Lễ phản xạ cực nhanh, hóa thành khói đen cuốn lấy Phong bay tọt vào nhà. Tia nước sượt qua cánh tay Phong, cắt ngọt một mảng áo và để lại vết cháy xém rỉ máu.
Cùng lúc đó, không khí trước mặt ông Mười đột nhiên bị hút tụ lại một điểm, tạo thành một lỗ hổng đen ngòm rồi giãn rộng ra. Một con Dạ Xoa Vô Diện mặc áo liệm tả tơi, hai tay cầm hai thanh đại đao, lướt ra từ hư không.
Nó vung thanh đại đao mẻ, tạo thành những cơn lốc chân không, những nhát chém từ xa của nó tạo ra những đường rãnh trên mặt đất và cắt ngọt những tấm tôn trên mái nhà. Tốc độ của nó nhanh đến mức chỉ còn thấy những tà áo liệm trắng toát chao đảo trong gió.
Ông Mười nhíu mày, thi triển Khúc Bộ Lưu Phong. Nhưng khác với sự bộc phát mạnh mẽ của Phong, ông di chuyển nhẹ nhàng, thanh thoát như một cánh hoa rụng theo dòng nước, lách mình qua những khe hở hẹp nhất. Một nhát đao của con Quỷ Gió sượt qua ngực áo ông, để lại một vết cắt mảnh như sợi chỉ.
- Phong Giới Cấm Phù! - Ông Mười kẹp giữa hai ngón tay một tấm phù trắng, giọng đanh thép.
Lá phù tan vào hư không. Trong tích tắc, toàn bộ không gian xung quanh ông ngưng đọng lại. Hạt bụi đang lơ lửng bỗng đứng yên, mảnh giấy ăn bị gió thổi lơ lửng dưới chân cũng đột ngột bất động. Hai con quỷ Dạ Xoa như bị đông cứng trong một khối hổ phách vô hình.
Nhưng tên mặt nạ quỷ không để ông rảnh tay. Y đưa cái sọ người ra phía trước, miệng sọ há ra. Hàng ngàn con trùng đen nhỏ li ti như đám mây tử thần bay ra, bao vây lấy vùng không gian đang bị ngưng đọng. Chúng gặm nhấm, đục khoét lớp rào chắn của Phong Giới Cấm Phù như lũ mối đói. Ngay cả hai con quỷ Dạ Xoa của chính y cũng bị bầy trùng cắn nuốt không khoan nhượng.
Đến lúc này, ông Mười không thể giữ thế phòng thủ được nữa. Ông thu tay lại, dậm mạnh chân trái xuống đất để lấy đà rồi áp lòng bàn tay phải lên mặt đất, hô vang:
- Linh Hỏa Trận - Diệt!
Từ bàn tay ông, những đường chỉ ánh sáng đỏ rực chạy ngoằn ngoèo trên nền đá, kết thành một hoa văn trận pháp khổng lồ rực rỡ như một đóa bỉ ngạn rộ nở giữa đêm đen.
"Oàng!"
Ngọn lửa thần bùng lên cao tới ba mét, nuốt chửng hoàn toàn đám trùng đen và cả hai con dạ xoa vào bên trong. Tiếng lũ trùng bị nướng chín nổ lách tách như pháo rang, mùi hôi thối của tử khí bị nhiệt độ cực đại thiêu cháy thành những làn khói trắng xóa.
Tên mặt nạ quỷ cau mày, miệng y lầm nhẩm một chuỗi mật chú cổ xưa. Cạnh chỗ y đứng, một chiếc quan tài bằng gỗ đen cổ xưa từ dưới mái nhà trồi lên.
Chiếc nắp quan tài gỗ đen đổ rầm xuống mái nhà, tạo ra một chấn động làm rung chuyển cả những căn hộ lân cận. Từ trong bóng tối sâu thẳm của cỗ quan tài, một bàn tay gân guốc, móng tay dài đen kịt bám chặt lấy mép gỗ.
Cái xác chậm rãi bước ra.
Cái xác mặc bộ chiến phục của người dân tộc miền núi phía Bắc thời cổ đại, lớp áo chàm đã mục nát theo thời gian nhưng những miếng hộ tâm phiến bằng đồng trên ngực, cùng với lớp lông thú bao quanh cổ vẫn còn vương lại vết máu khô đen kịt. Tấm choàng phía sau rách mướp, phất phơ trong làn âm phong lạnh lẽo.
Khuôn mặt của cái xác không hề bị thối rữa mà hốc hác, xám xịt như thạch cao. Đôi gò má cao, sắc cạnh như lưỡi dao, bộ râu dài thưa thớt dính đầy bụi đất của nấm mộ cổ. Đặc biệt là đôi mắt - chúng không hề vô hồn mà rực lên một màu đỏ sẫm của máu cũ, chứa đựng cái nhìn ngạo nghễ, khinh đời.
Mỗi nhịp thở của cái xác phát ra tiếng khò khè như tiếng đá cọ xát, toàn thân hắn tỏa ra luồng chiến ý màu đỏ đen như một con mãnh hổ đang rình mồi, những tia chớp ngầm khiến gạch ngói dưới chân bắt đầu nứt toác.
Văn Lễ đứng bên trong nhà, đôi mắt linh hồn không rời khỏi cái xác. Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự chấn động của một kẻ vừa nhìn thấy trang sử sống:
- Hộ tâm phiến vảy đồng che ngực, đoản đao gãy nhuốm máu hai phương... Lời đồn về kẻ một tay dựng nên Đại Nam thành, khiến vạn quân triều đình phương Bắc phải kinh hồn bạt vía, vỗ ngực xưng Vương giữa vùng biên viễn...
Phong nhìn qua hắn, kinh ngạc hỏi:
- Đó là gì?
Văn Lễ siết chặt lấy khung cửa gỗ, linh thể hắn hơi lay động khi cảm nhận luồng chiến ý đỏ đen đang tràn ra từ cái xác:
- Ta từng được nghe kể, khi người này phất cờ, cả vùng Quảng Nguyên rực lửa chiến chinh. Vạn cung tên cùng lúc bắn ra cũng không xuyên thủng được chí khí của kẻ muốn tự lập đế đồ. Một đời kiêu hùng, coi khinh cả hai triều đại... Kẻ đã tự tay giết chết cha ruột của mình và từ đó đã trở nên vang dội sau câu nói: Một vị vua trong thiên hạ làm sao có thể có hai cha...
- Nùng Vương Trí Cao!
Bóng tối bao trùm con hẻm nhỏ giờ đây không còn là sự tĩnh lặng của đêm đen, thay vào đó là một vùng áp suất nghẹt thở tỏa ra từ cái xác cổ. Giọng Văn Lễ nhỏ như tiếng vọng từ dưới mộ sâu:
- Hắn không nên ở đây... Theo những gì ta nghe được trong cõi âm từ lâu, Nùng Trí Cao không hề siêu thoát. Ngay cả Diêm Vương cũng không trị nổi cái ngông cuồng của hắn, nên đã trục xuất hắn đến cõi U Minh - một vùng hư vô tồn tại từ thời thiên địa sơ khai. Kẻ đeo mặt nạ kia... hắn đã dám mở cửa cõi dữ để triệu hồi một kẻ mà thần thánh cũng phải kiêng dè.
Trên nóc nhà, tên mặt nạ quỷ hai tay giơ cao chiếc sọ người, giọng y vang lên tiếng chú:
"Đất cũ còn tên, ranh xưa còn dấu.
Máu không cầu sát, người không cầu vương.
Xin kẻ giữ biên nhìn lại một lần.
Nùng Vương Trí Cao, Nhân Huệ Hoàng Đế.
Nếu còn giữ ranh, xin hiện!"
Dứt lời, một luồng kình lực vô hình dội ngược lại khiến tên mặt nạ quỷ hộc ra một ngụm máu đen, sức mạnh của yl dường như bị rút đi phân nửa để hiến tế cho cái xác. Ngay lập tức, đôi mắt Nùng Trí Cao bừng sáng linh trí, toàn thân phóng ra kình lực khủng khiếp, tạo thành một ranh giới lãnh thổ tà ác bao trùm lấy không gian.
Ông Mười không hề nao núng. Ông rút từ trong ngực áo ra một lệnh bài bằng đồng cổ kính, hô lớn:
- Linh Nam Việt Ấn - Lý Tổ Danh Lực!
Từ lệnh bài, ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên, soi sáng một vùng trời Quận 4. Hình ảnh một vị vua khổng lồ ẩn hiện trên tầng mây, uy nghiêm lẫm liệt, chỉ một ngón tay về phía ông Mười. Dưới chân ông, mặt đất bỗng rung chuyển, hình ảnh một con rồng vàng trở mình hiện rõ dưới lớp gạch đá.
- Khai danh dư ấ!
Vùng đất dưới chân ông Mười phát ra uy áp mạnh mẽ, cương quyết đẩy lùi sự xâm lấn của Nùng Vương. Khi hình ảnh vị vua trên trời tan đi, ông Mười loạng choạng, khuôn mặt già nua thấm đẫm mồ hôi. Nhưng tên mặt nạ quỷ không để ông kịp thở, y điên cuồng niệm lệnh:
- Huyết Thệ Nam Thiên!
Từ phía sau Nùng Trí Cao, hàng vạn bóng ma quân sĩ hiện ra. Đó không phải linh hồn, mà là ký ức chiến tranh đầy máu và lửa ồ ạt lao tới, đập tan lãnh địa mà ông Mười vừa tạo dựng. Ông Mười lập tức đặt bàn tay phải xuống đất truyền lực ngăn cản, tay còn lại rút ra lá phù xanh biếc:
- Linh Quy Hộ Thế Phù!
Vừa dứt lời, mặt đất ngay sát rìa ranh giới lãnh địa bỗng chuyển mình dữ dội. Một tiếng ầm ầm phát ra từ lòng đất như tiếng gầm của một con cổ thú vừa thức tỉnh. Những mảng bê tông của con hẻm nứt toác, trồi lên một lớp tường đất dày đặc, uốn cong theo hình vòm bán nguyệt bao bọc lấy tiệm xăm Mực Đỏ của ông Mười và Phong.
Bề mặt của bức tường đất gồ ghề, đóng vảy như lớp mai của một con rùa nghìn năm. Không khí xung quanh đột ngột co rút, những luồng gió mạnh xoáy tròn rồi tụ lại, kết tinh thành những đường vân hoàng kim chạy dọc trên lớp giáp đất, phát ra ánh sáng lung linh như những đạo bùa chú được khắc thẳng vào đá cổ.
Phong đứng chết trân phía sau, đôi mắt nó mở to hết cỡVăn Lễ lúc này cũng không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một oán linh trăm năm. Hắn rướn người ra khỏi bóng tối, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào những đường vân hoàng kim đang rực sáng trên mai rùa.
- Hóa ra là vậy... Dùng khí của đất để tụ hình, dùng linh của gió để kết vân. Đây là mượn uy của Tứ Linh để trấn giữ phương hướng! Này... ông ngươi rốt cuộc là hậu duệ của bậc thần nhân nào?
Phong không nói gì. Mắt dán vào tiếp tục theo dõi cụôc chiến.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Đoàn quân ma tràn tới, hàng vạn lưỡi đao ký ức chém vào mai rùa đất tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những tia lửa đỏ đen bắn tung tóe. Mỗi khi một bóng quân tan vỡ khi va chạm với mai rùa, những đường vân trên đó lại rực sáng lên, hấp thụ lấy sát khí rồi truyền thẳng xuống lòng đất để hóa giải.
Sức ép mạnh đến mức lớp tường đất bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt, nhưng ngay lập tức, luồng thanh khí từ lá phù xanh của ông Mười lại trám vào, hàn gắn những vết thương đó trong tích tắc. Phong đứng phía sau có thể nghe thấy tiếng gào thét của vạn quân bị chặn đứng bởi một bức tường kiên cố, cảm giác như đang đứng dưới một hang động đá vững chắc giữa cơn bão tố điên cuồng nhất của lịch sử.
Quá trình chống chọi căng thẳng đến mức gân xanh trên trán ông Mười nổi cuồn cuộn. Dường như không thể chịu đựng thêm, ông đứng thẳng dậy, dùng kim bạc rạch một đường sâu trong lòng bàn tay. Máu tươi vừa chạm đất, ông quát lớn:
- Đất này không cần vua! Lãnh địa của ngài ở đâu, xin hãy trở về nơi đó!
Một lực đạo cực dương từ người ông lan tỏa, chạm vào xác Nùng Trí Cao. Nùng Vương bắt đầu có những chuyển biến kỳ lạ. Từ đôi bàn tay gân guốc, những vảy đồng rỉ xanh trên giáp trụ không rơi rụng mà bắt đầu hóa thành những hạt bụi, rồi theo đó từng bộ phận hóa thành tro bụi tan vào hư không.
Tên mặt nạ quỷ chứng kiến át chủ bài của mình tan biến một cách hiên ngang như vậy thì phát điên, y gầm lên giận dữ:
- Khốn kiếp! Ngươi cũng kiệt sức rồi, để xem ngươi còn làm được gì!
Khi y định kết ấn, ông Mười bỗng mỉm cười nhạt nhẽo:
- Trước khi tính làm gì, sao không nhìn dưới chân mình trước đã?
Tên kia sửng sốt nhìn xuống, thấy đôi chân mình nặng trĩu, đang dần hóa đen và cứng đờ.
- Ngươi... ngươi đã làm gì?
- Yên tâm, ta không giết ngươi. Âm Bộ Tỏa Thân Phù chỉ phong ấn cơ thể ngươi lại thôi.
- Âm Bộ Tỏa Thân Phù... Từ lúc nào? - Phong lẩm bẩm, da gà nổi khắp người. Nó nhìn xuống mặt đất nơi ông đang đứng, một tấm phù trắng nằm ngay chỗ ông đặt tay lên lúc nãy. Nó chợt nhận ra mình đã hoàn toàn sai lầm khi nghĩ ông nội chỉ đang phòng thủ.
Thì ra ngay từ lúc đặt tay xuống đất, ông Mười đã âm thầm thi triển phù chú này, dùng thời gian chờ của trận pháp để khóa chặt đối phương từ dưới lòng đất.
Văn Lễ nhìn bóng lưng gầy của ông Mười, trong lòng dâng lên một sự kính trọng tuyệt đối. Một linh hồn từ thời Lê Sơ như hắn, vốn coi khinh thuật sĩ hậu thế, giờ đây phải cúi đầu trước sự tính toán "thần cơ diệu toán" này.
Tên mặt nạ quỷ im lặng một hồi. Khi phong ấn lan đến gần thắt lưng, bất chợt, y cười lớn điên dại:
- Haha! Lão già ranh ma... Ta biết ngươi đang tính toán điều gì. Đừng hòng ta để ngươi toại nguyện!
Y hét lớn, thanh âm vang vọng giữa màn đêm:
- U Minh Giáng Thế - Quốc Chủ Nhập Xác! Cả ta và ngươi sẽ cùng chết!
0 Bình luận