Đêm dần về khuya, cánh rừng rậm rạp như bị một lớp mực đổ ụp xuống, nuốt chửng mọi đường nét. Nếu nhìn từ trên cao, cả vùng núi non trùng điệp chỉ còn là một mảng sẫm màu mênh mông, nơi những ngọn cây cổ thụ vươn cao như những cánh tay chạm vào bầu trời đầy sao.
Giữa không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua kẽ lá, cột khói nhỏ xíu từ đống lửa của Thanh Di và Tần Niệm bốc lên, mỏng manh và lạc lõng. Bên dưới mái bạt thấp lè tè, hai người một lớn một nhỏ châu đầu vào nhau, lồng hai cái chăn trùm lên đầu, tạo thành một cái kén kín mít.
“Lạnh quá! Niệm Niệm, muội lùi sát vào đây một chút đi!”
“Ta thấy đâu có lạnh lắm đâu, huynh đừng vờ vịt nữa.”
Tần Niệm ngồi lọt thỏm sát người Thanh Di. Bây giờ mới chưa hết tiết xuân nhưng nhiệt độ ban đêm không tính là lạnh, cùng lắm chỉ hơi se se, choàng thêm một lớp áo là đủ. Thế nhưng ông tướng này đường đường là một nam tử hán mà cứ luôn miệng kêu ca vậy.
“Huynh dịch ra, để ta đi xem lửa thế nào đã. Cháy đồ rồi kìa!”
Thanh Di vừa nghe xong, mới nãy vừa co ro cúm rúm trong chăn liền mở lớn hai mắt nhìn vào hai con cá đang bốc khói nghi ngút cắm cạnh đống lửa. Hắn liền bật dậy chạy tới rút thẳng hai xiên cá kia lên.
“Nóng nóng nóng!!!”
“Đã bảo để ta đi xem cho mà! Huynh vội như vậy làm gì cơ chứ! Để tạm xuống đây này.”
Thanh Di như một hài tử cố giúp mà không thành, ngược lại còn bị mắng vốn, lủi thủi về chỗ chui vào trong chăn. Tần Niệm thấy vậy lọ mọ một hồi, đưa thẳng vào trong cái bọc to đùng kia kéo tay hắn ra.
Thanh Di chùm chăn kín đầu ngồi bó gối sụt sịt mấy cái bỗng cảm thấy đôi tay đau rát của mình dịu đi đáng kể, đến mức hắn bắt đầu lấy lại cảm giác. Hắn thò đầu ra nhìn về phía Tần Niệm, chỉ thấy người kia đang chét thứ bột xanh lè sền sệt vào bàn tay mình.
Hắn tròn mắt: “Muội đi lấy thuốc từ bao giờ đấy? Từ chiều đến giờ toàn đi chơi tứ phía mà có thấy muội làm gì đâu?”
Tần Niệm siết tay một phát.
“Ta đâu có lười như huynh. Hơn nữa chỗ này là ta tranh thủ lúc huynh đi lấy nước đó. Quanh đây không có nhiều thảo dược nhưng vơ vét một chút cũng đủ dùng cho mấy lần, chỉ cần không bị thương nặng quá là được.”
Thanh Di mở mồm định nói gì đó rồi lại thôi. Dù sao đến thời điểm này rồi thì Niệm Niệm của hắn không có gì đáng lo ngại cả.
Tần Niệm xoa xoa tay, cầm hai xiên cá lên đưa một cái đến trước mặt hắn.
“Tạm thời tay huynh không dùng được, ta đút huynh ăn.”
“Ồi ôi, tiểu cô nương nhà ta lớn rồi, biết lo cho cả cái thân ta nữa rồi.”
“Nói nữa khỏi ăn.”
Thanh Di khóa van mồm lại rồi há miệng ăn một miếng lớn.
Thịt cá mềm ngọt tan trên đầu lưỡi, cùng mùi củi gỗ hun khói quyến luyến càng làm cho một món ăn đơn giản trở nên hấp dẫn hơn.
Hắn nhai một cái rồi nuốt thẳng, quay qua Tần Niệm với đôi mắt sáng rực.
“Mỹ vị nhân gian! Muội nhất định phải thử một lần.”
Tần Niệm nghe xong có chút hồi hộp. Nàng nuốt ực một cái, nhìn xiên cá trên tay thổi mấy cái rồi cắn một miếng.
Thịt cá mềm ngọt tan trên đầu lưỡi, cùng mùi củi gỗ hun khói quyến luyến càng làm cho một món ăn đơn giản trở nên hấp dẫn hơn.
Hấp dẫn cái búa.
“Huynh quên mua gia vị rồi!!!”
Tần Niệm vừa chạm lưỡi đã phải nuốt vội. Con cá bắt sống không có gì để sơ chế, cứ thế đánh vảy qua loa rồi xiên que bắc lửa. Tuy đã hun qua lửa nên bên ngoài không có gì đáng chê nhưng lúc ăn mới thấy, thịt cá nhạt toẹt hoàn toàn chẳng nếm ra thứ gì, hơn nữa vẫn không thể khử hết mùi tanh.
Không gừng, không muối cũng chẳng có tiêu.
“Mua ba cái thứ gì không đâu, cái cần thì không mua!”
Thanh Di vẫn thản nhiên nhai nốt miếng thịt cá, vẻ mặt đầy sự đắc ý.
“Muội thì biết cái gì. Ta thấy thế này vẫn ổn mà. Ăn như vậy nó mới là tinh hoa đất trời, hương vị chắt lọc hoàn toàn từ thiên nhiên. Muội phải học cách cảm nhận chứ.”
Tần Niệm chẳng buồn cãi nữa, dứt khoát cắm mạnh xiên cá xuống đất, mặc cho nó còn đang bốc khói. Nàng đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng rồi tiến lại gần đống củi đang cháy dở. Với tay nhặt một vật tròn tròn nằm lăn lóc bên cạnh đám tro nóng, Tần Niệm dùng tay đập bạt mạng mấy cái cho lớp tro bám bên ngoài rụng sạch.
Đó là củ khoai mật nàng đã tiện tay ném vào từ lúc mới nhóm lửa.
“Ta không ăn nổi nữa, huynh giải quyết hết đống tinh hoa đó đi.”
Tần Niệm bẻ đôi củ khoai, đưa một nửa lên miệng thổi phù phù: “Cái này ngon hơn nhiều.”
Tiếng rắc khẽ vang lên khi lớp vỏ khoai khô giòn nứt ra, những đường nứt nhỏ như vân đất gặp mưa. Lớp ruột vàng ươm lộ ra, mềm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là lõm xuống, hơi nóng bốc lên mang theo mùi ngọt lịm. Đó là thứ mùi khiến người ta nhất thời quên mất mình đang ngồi ở đâu, quên cả gió núi lạnh lẽo lùa qua ống tay áo.
Thanh Di nhìn chằm chằm củ khoai mật trong tay người đối diện, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngậm ngùi tiếc nuối. So với nó, con cá nướng trong tay hắn tự nhiên trông đáng thương hơn mấy phần.
Lần sau có khi không đùa nữa, hắn cũng muốn ăn khoai nướng với Niệm Niệm mà.
…..
Đợi đến khi hơi thở của Tần Niệm trở nên đều đặn, đôi chân mày nhỏ nhắn của tiểu cô nương giãn ra chìm vào giấc ngủ sâu, Thanh Di mới khẽ khàng dém lại mép bạt.
Hắn vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt vặn vẹo kêu răng rắc rồi ném thêm vài thanh củi vào đống lửa, để ngọn lửa liếm láp lấy thớ gỗ, xua đi cái cảm giác lạnh gai người.
Nửa đêm trong rừng quá đỗi im ắng, nếu không đốt lửa thì chỉ có tiếng côn trùng cùng lớp sương mờ mịt.
“Ra đây đi.”
Hắn vuốt mặt mấy cái, giọng trầm thấp tựa hồ sợ sẽ đánh động người trong lều kia tỉnh giấc nhưng lại giống lúc ném một hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng. Xung quanh vẫn chỉ là ánh lửa hắt trên thân cây bập bùng, tuyệt nhiên không có một lời đáp lại, như thể hắn chỉ là một kẻ điên dở chứng giữa nơi đồng không mông quạnh.
Tiếng lửa lách tách hòa cùng tiếng xào xạc của gió rừng. Hắn không buồn quay đầu, thản nhiên cầm một cành cây gẩy gẩy vào đống tro tàn, nhưng đôi mắt đã nheo lại.
“Ta nói ngươi đấy, đừng có đứng đó nữa.”
Đợi đến khi hắn cau mày tỏ vẻ khó chịu, một tiếng cười dịu dàng mới vọng đến. Giọng nói khẽ, trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo của kim khí.
“Quả nhiên ngài vẫn nhạy bén như vậy nhỉ.”
“Bí bí ẩn ẩn như vậy cho ai xem chứ, đứng cả mấy dặm vẫn ngửi ra mùi của ngươi.”
Lửa thiêu đêm đen phủ lên những thân cây lớn, che đi một thân hình thiếu nữ yêu kiều.
Người này đẹp một cách ma mị, mái tóc dài như một nét mực chẳng có khuyết điểm chảy tràn trên bờ vai trắng muốt không tì vết. Đôi mắt phượng luôn ẩn chứa một tia cười mảnh mai, khiến người ta khó lòng phân biệt được thật giả. Y phục mềm mại, bộ thắt eo tinh xảo cùng tà váy ngắn lửng lơ càng làm tôn lên vẻ yêu kiều, vừa giống một đóa hoa rừng thanh khiết, lại tựa như một lưỡi dao sắc bén được bọc trong nhung lụa.
Hắn thấy có động mới ngẩng mặt lên nhìn, ánh mắt lạnh nhạt không có nửa phần bố thí để tâm, như thể người này có là sát thủ hay đồng bọn cũng chẳng ảnh hưởng gì.
“Lâu rồi không gặp, Linh Nhi. Việc ta bảo ngươi làm đến đâu rồi?”
Thiếu nữ tên Linh Nhi kia đưa tay áo che lên mỉm cười, nốt ruồi duyên nơi khóe môi như khẽ động đậy.
“Ngài cũng thật là, bao năm mới nhìn mặt nhau một lần, lời đầu tiên ngài dành cho tiểu nữ lại khô khan như vậy sao? Không hỏi tiểu nữ đi đường có mệt không, có nhớ ngài không à?”
“Đừng có nhiều lời, vào vấn đề chính đi.”
Linh Nhi thấy người trước mặt không cho nàng một câu thừa thãi nào nữa, bấy giờ mới nghiêm mặt lại.
“Người đó chết rồi.”
“Ồ vậy sao?”
“...”
“Ngươi mới nói gì cơ?”
“Tiểu nữ nói, người đó chết rồi.”
Linh Nhi cũng không vội, nàng lặp lại thêm lần nữa.
Hắn như người say rượu bị một cú đấm vô hình nện thẳng vào ngực. Hắn lao đao, suýt chút nữa thì đập đầu vào gốc cây phía sau. Đầu óc vốn dĩ luôn bình tĩnh nay bỗng chốc trống rỗng, chỉ còn lại tiếng ù ù như tiếng gió gào thét bên tai.
“...Từ lúc nào?”
“Phải mấy chục năm trước rồi. Nghe nói là nhập ma, tự dưng phát điên rồi bị vây giết.”
Nửa khuôn mặt của hắn chìm trong bóng tối, ánh sáng nơi đáy mắt cũng tắt hẳn. Hắn đã chờ ròng rã mấy năm chỉ để nghe được tin về người đó, nay đạt được mục đích rồi lòng hắn lại không thể chấp nhận nổi.
Trong tâm trí hắn, đó có thể coi là một cao thủ trong giang hồ, tu vi phải nói là hiếm có người nào bì được. Vậy mà lại bị giết một cách trắng trợn như vậy.
Hơn nữa, là nhập ma, thần trí sa đọa đến hóa điên sao? Thể loại lý do gì thế này?
“Ngươi dám chắc chứ?”
Linh Nhi không còn cười nữa, từ từ khép hai mắt lại.
“Tiểu nữ chắc chắn.”
Hắn siết chặt nắm tay, những đốt ngón tay trắng bệch dưới ánh lửa.
“Tin này từ đâu mà ra?”
“Tiểu nữ đã điều tra rồi. Năm đó vạn kiếm xuyên tâm, mộ phần không có, xác thân cũng chẳng còn, danh tự đã bị xóa sổ khỏi các thư tịch tông môn từ lâu.”
Linh Nhi chầm chậm quay đầu, đôi mắt phượng nhìn xuyên qua ánh lửa vẫn đang cháy bập bùng, soi rõ bóng dáng của người kia.
Chủ tử của nàng lúc này không còn vẻ tiêu dao tự tại thường ngày. Hắn ngồi tựa vào gốc cây, đôi vai thõng xuống một cách thẫn thờ, cả người toát ra một vẻ rệu rã đến mức nàng có cảm giác chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua hay một cái chạm tay tình cờ cũng đủ để làm hắn ngã quỵ sang một bên.
Cái dáng vẻ yếu đuối, mục rỗng này thật dễ khiến Linh Nhi cảm thấy khó chịu. Trong ký ức của nàng, hắn phải là một kẻ mạnh mẽ kiêu ngạo, luôn đứng trên tất cả để nhìn thấu hồng trần, chứ không phải một tên thẫn thờ vì một tin báo tử.
“Nếu không còn việc gì nữa, tiểu nữ xin cáo lui.”
Nàng khẽ chỉnh lại gót giày tinh xảo, xoay người đối mặt với màn đêm sâu thẳm trước mắt. Nhưng khi bước chân chuẩn bị lướt đi, nàng bỗng khựng lại, ngoái đầu nhìn bóng dáng chìm trong bóng tối kia một lần nữa.
“Ngài có tin vào nhân duyên không?”
Hắn nghe xong vẫn bất động, cũng không thèm đáp lại một lời. Nhân duyên cái chó má, ngươi đang lảm nhảm cái gì vậy chứ?
Linh Nhi dường như không đợi câu trả lời, nàng khẽ hạ giọng, thanh âm dịu dàng.
“Hai người cũng nợ nần nhau nhiều như vậy, hẳn là sẽ trả được thôi.”
Bởi vì nàng biết, trước giờ chủ tử của mình luôn là kẻ sòng phẳng đến mức tàn nhẫn. Hắn vẫn luôn đáp ứng tất cả yêu cầu của người khác, bất kể chúng có vô lý hay tàn bạo đến mức nào, miễn là hắn đã nhận lời. Hơn nữa, một món nợ ân tình sâu nặng như vậy, ông trời chắc chắn sẽ không để hắn quỵt dễ dàng thế đâu.
Nói xong, bóng dáng yêu kiều tan vào trong màn sương rừng như chưa từng tồn tại.
Trong khi đó, vị chủ nhân kia vừa nghe xong câu cuối liền bày ra cái vẻ mặt không thể tin nổi.
Hắn trợn mắt, nhìn vào khoảng không vô định mà Linh Nhi vừa biến mất.
Thuộc hạ của hắn vậy mà dám trù ẻo hắn sao?
Cái gì mà hẳn sẽ trả được thôi. Đã chết mấy chục năm, muốn trả nợ thì chỉ có nước đi xuống dưới hoặc hiện hồn về đòi. Hắn rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Ý của Linh Nhi là hắn sẽ bị ma ám suốt đời sao?
0 Bình luận