Thanh Di và Lạc Thừa Nguyên rẽ trái quẹo phải một hồi lâu mới tới nơi.
Lạc Thừa Nguyên dẫn hắn tới trước một đoạn tường có cây hòe già vươn cành ra ngoài. Gã thở dốc, hai tay chống đầu gối, khuôn mặt tím bầm dưới ánh trăng trông vô cùng nhợt nhạt thiếu sức sống.
Gã chỉ tay vào một cái cửa gỗ vòm gần đó.
“Đến nơi rồi. Phụ thân của ta dạo này tâm tính bất thường, cực kì cọc cằn, sẽ không có dung túng cho người lạ vào phủ đâu. Ngươi đứng đây chờ một lát, ta vào lấy bạc rồi ra ngay.”
Thanh Di đứng khoanh tay ừm một tiếng, đôi mắt dõi theo người đang luống cuống đẩy cửa đi vào, đoạn nói với: “Nhanh lên đấy, ta không có nhiều thời gian đâu.”
Lạc Thừa Nguyên vừa khuất dạng, hắn liền đảo quanh đánh giá một lượt.
Công nhận là nhà của tiểu tử này giàu thật. Khả năng cao là gã trốn nhà đi chơi nên mới phải vào bằng cửa sau, nếu không thì ban nãy đã dẫn hắn vào từ cái cổng chính khang trang đẹp đẽ kia rồi. Dù đây là khu vực sâu tít trong ngõ ngách, nơi mà chẳng mấy ai qua lại nhưng cảnh tượng vẫn thực sự khiến hắn phải khen thầm một cái. Từ chỗ Thanh Di đứng nhìn ra có thể thấy một hàng tán cây rực rỡ phủ lên tường bao bằng đá, hoa nở nhiều đến mức chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ để con ngõ nhỏ này như đang nhảy múa xoay vần giữa sắc xuân tươi thắm đến nhộn nhạo trong lòng.
Thanh Di ngẩn người, vô thức chạm tay vào mặt tường cảm nhận cái sự mát lạnh của chất liệu thô mộc mang lại.
Cảm giác này rất chân thực. Thật sự quá đỗi chân thực, như thể hắn đang chèo thuyền ngắm cảnh giữa một hang động đá vôi kì vĩ vậy.
Khoan đã, hình như có hơi lạnh quá rồi phải không?
Thanh Di rùng mình một cái, tự động lùi ra vài bước thủ thế. Mặt hắn tái nhợt nhìn chằm chằm về phía bức tường kia. Có gì đó rất không đúng, giống như hắn đang thong dong thưởng ngoạn thì tự dưng bị đẩy một phát xuống thẳng âm ti vậy, lãnh lẽo đến thấu xương.
Quan trọng hơn cả là, cái thứ oán niệm gì thế này. Đầu hắn dường như vừa bị choáng váng một hồi đến đứng phải gồng sức.
Hy vọng gia chủ sẽ không để tâm. Hắn đánh bạo nhảy lên cành cây hòe gần đó, hít một hơi thật sâu rồi nói vọng vào giữa sân: “Lạc Thừa Nguyên! Ngươi đi đâu rồi! Trả tiền cho ta!”
Biệt viện đèn đóm tối om không một bóng người, cũng không thấy bất cứ dấu hiệu của sinh vật sống nào ở đây. Trong lòng Thanh Di dấy lên một cảm giác lo ngại cực độ. Hắn liều mình nhảy thẳng từ cành cây xuống sân, cẩn trọng đưa mắt một vòng.
Thế nhưng mới đi chưa được ba bước hắn bỗng cảm thấy tầm nhìn dần méo mó biến dạng như ảnh phản chiếu trên mặt nước bị ném đá. Chân tay rã rời như thể không phải của hắn nữa, cứ thế ngã lăn ra mặt sân lát đá. Thanh Di chưa bao giờ cảm thấy buồn ngủ như vậy. Trước khi mi trên mi dưới đoàn tụ với nhau, hắn vẫn kịp lờ mờ bắt được bóng dáng nằm lộn ngược vất vưởng trên cái bồn hoa cạnh cửa gỗ vòm, lòng vẫn kịp chửi một câu.
Khốn kiếp… ngươi dám gài ta…
…..
Tiếng rao hàng lanh lảnh cùng tiếng bánh xe bò lọc cọc nghiến trên mặt đường đã thành công đánh thức Thanh Di. Hắn khẽ rên một tiếng, định vươn vai nhưng toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ khô bị ngâm nước lạnh cả đêm.
Ánh nắng mặt trời rọi thẳng xuống có chút khó chịu. Thanh Di lấy tay che mặt, nheo nheo mắt hồi lâu mới định thần được khung cảnh xung quanh. Thay vì khu biệt viện sang trọng lả lướt hoa xuân, đập vào mắt hắn là đôi chân nhem nhuốc của một gã phu vác thuê vừa lướt qua, kèm theo đó là mùi cá tanh và rau củ héo nồng nặc.
Bấy giờ hắn mới nhận ra bản thân đang nằm thẳng cẳng giữa đường giữa chợ.
Người dân gần đó như thể đã quen với hình ảnh mấy gã vô gia cư lăn lê bò toài ở chốn đông người, trực tiếp bỏ qua hắn, thậm chí còn không thèm liếc mắt lấy một cái.
Thanh Di loạng choạng ngồi dậy. Đầu hắn đau âm ỉ, chân tay còn rệu rã nhưng cơ bản là vẫn đứng dậy được. Hắn đưa tay xoa xoa gáy, miệng đắng ngắt.
“Thằng nhãi ranh đó, đúng là nhìn nhầm người rồi.”
Tâm trạng mới sáng sớm không thể nào tồi tệ hơn. Hắn nhớ lại cái vẻ mặt nhợt nhạt, run rẩy của Lạc Thừa Nguyên đêm qua. Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch? Gã lừa hắn đến đó, đánh thuốc mê rồi gọi thị vệ tống hắn ra tận đây như tống một con mèo hoang.
Nghĩ đến đây Thanh Di lại cảm thấy ái ngại. Mặt mũi hay liêm sỉ hắn có thể không quan tâm nhưng còn Niệm Niệm. Nếu con bé nhìn thấy ca ca của mình trong bộ dạng thảm hại, nằm phơi xác giữa thanh thiên bạch nhật để vạn người dẫm lên thế này, có lẽ nàng sẽ khinh bỉ mà từ mặt hắn mất.
Thanh Di đang ngồi thất thần thì bỗng dưng như bị ai đó châm lửa vào mông. Hắn bật thẳng người dậy, hai mắt trợn trừng nhìn về phía bầu trời đã rực nắng.
“Chết tiệt! Niệm Niệm!”
Trời ơi Niệm Niệm của hắn!!! Hắn đã bặt vô âm tín suốt cả đêm qua đến sáng nay, thậm chí lúc này còn không biết đang là giờ nào, cứ thế để tiểu muội của hắn trong một căn phòng chật hẹp ẩm thấp lạnh lẽo đầy mùi phân gián xác chuột, thậm chí đến cái chiếu cũng không trải được tử tế.
Thanh Di bắt đầu hoảng loạn đến mức khua chân múa tay như thể một gã diễn xiếc giữa đường. Hắn khựng lại, sực nhớ ra mình còn chưa mua quà cho Niệm Niệm, vội vàng sờ sờ vào túi vải nhét bên hông. Tên nhãi đó cũng coi như có chút lương tâm không lấy hết tiền của hắn đi.
Thanh Di chạy cà nhắc đến một cửa hiệu đồ lưu niệm gần đó, luống cuống nói một tràng.
“Ông chủ ông chủ, làm ơn cho ta một hộp mứt sen. Loại ngon nhất đẹp nhất, tiền nong không thành vấn đề. Đóng gói cẩn thận chút, lấy cái hộp lụa đỏ ấy!”
Ông chủ tiệm đã bước sang tuổi xế chiều, mái tóc bạc trắng lưa thưa cúi gằm trên sổ sách. Hình như người già thường bị lãng tai, lão dường như không hề nghe thấy tiếng động, cũng chẳng thèm để ý đến sự hiện diện của vị khách đang gào thét trước mặt.
Thanh Di lòng như lửa đốt, mỗi giây trôi qua đối với hắn lúc này dài như cả trăm năm. Thấy đối phương vẫn trơ trơ như khúc gỗ, hắn không kìm được mà uốn éo người, khuôn mặt vặn vẹo vì sốt ruột, giọng nói chuyển từ ra lệnh sang nài nỉ.
“Ông chủ à, người nhanh lên được không? Ta đang rất gấp, rất rất gấp. Ngươi có thể cho ta, một, hộp, mứt, sen-”
Càng nói, giọng Thanh Di càng nhỏ dần rồi nghẹn lại như bị mắc xương cá. Mọi lời nói ứ lại nơi cổ họng, đôi đồng tử của hắn co rụt lại khi hắn cúi người sát vào quầy hàng để nhìn kỹ hơn.
Dưới ánh nắng ban nãy còn tưởng là rực rỡ, giờ đây nhìn gần, khuôn mặt của ông chủ tiệm chỉ là một mảng da thịt phẳng lỳ trắng toát. Không có hốc mắt, không có sống mũi, cũng chẳng có khuôn miệng.
Đó là một kẻ vô diện.
Ngay cả động tác lật giở từng trang giấy của lão cũng thảnh thơi và nhịp nhàng đến mức kỳ quái, tựa như không hề nghe thấy hắn nói cái gì.
Thanh Di trầm mặc đứng thẳng người, suy nghĩ một chút rồi gồng lên. Năm móng vuốt sắc nhọn nhô ra trên đầu ngón tay hắn, mang theo sát khí nồng nặc mà đâm thẳng tới trước mặt ông chủ tiệm.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, người này không hề có phản ứng gì. Hắn lại đẩy người lên phía trước một bước, bàn tay liền xuyên thẳng qua cái đầu kia. Hoàn toàn không cảm nhận được gì. Không có tiếng xương gãy cũng không có lấy một giọt máu.
Giống như cho tay vào một đám sương mù vậy.
Thanh Di rùng mình, xương hàm bắt đầu tê rần rần.
Hắn chưa bao giờ tỉnh lại.
Hắn vẫn đang nằm giữa cái sân lát đá lạnh lẽo kia.
Tất cả những gì hắn đang thấy, từ khu chợ, mứt sen cho đến nỗi lo về Niệm Niệm, tất cả đều là ảo giác.
Còn hắn thì đang lưu lạc trong một cái huyễn cảnh.
Thanh Di cau mày, thầm mắng một tiếng rồi lập tức chạy ra ngoài.
Ngoại trừ cảm giác đang di chuyển ra thì hắn hoàn toàn không thể chạm vào bất cứ thứ gì. Thanh Di như vừa nhớ ra gì đó, quay lại vị trí ban đầu rồi hét lớn.
“Lạc Thừa Nguyên! Ngươi có ở đây không!”
Tiếng hét của hắn vang dội nhưng dường như không thể lọt vào tai bất cứ ai xung quanh. Những kẻ vô diện vẫn thản nhiên đi lại. Hắn chờ một lúc không thấy ai trả lời, lại lấy thêm một hơi nữa gào to hơn: “Lạc. Thừa. Nguyên!!!”
“Ngươi làm cái gì mà như cháy nhà vậy?”
Nghe giọng nói quen thuộc cùng tiếng bước chân chạy đến, Thanh Di mới bỏ ngụm khí vừa lấy hơi hít vào. Vừa mới quay đầu lại thì đập vào mắt hắn là gã công tử kia đang đứng thở hổn hển, định dựa người lên cái cột nhà gần đó thì hụt tay đáp thẳng người xuống đất.
Lạc Thừa Nguyên ôm cánh tay đau nhức của mình, rên rỉ nói: “Đây là chỗ nào vậy, giả thần giả quỷ. Ta đi hết mấy vòng vẫn không thấy đường ra… Mà có phải ngươi đấy không? Hay là yêu quái giả dạng mà thành?”
Thanh Di nhìn bộ dạng thảm hại của gã, hờ hững buông một câu: “Nếu không phải ta thì làm gì còn ai biết tên ngươi mà gào như vậy chứ?”
“Hôm qua ta có làm gì ngươi không?”
“Ngươi dọa đánh ta, còn tính nhốt ta vào ngục.”
“Ngươi nợ ta bao nhiêu tiền?”
“Là ngươi nợ ta thì có, mười lượng bạc tiền thuốc chưa kể công nắn mặt chỉnh hình.”
“Được rồi ta tin rồi. Chúng ta đừng nói nữa được không.”
Lạc Thừa Nguyên nhìn dòng người vô diện đi lại xung quanh mình, rồi lại nhìn Thanh Di, giọng run run:
“Có phải, chúng ta... chết rồi không? Đây là đường xuống suối vàng à? Hay đang ở địa phủ luôn rồi? Sao nó lại giống chợ Lạc Châu thế này?”
Thanh Di sùy một tiếng: “Chắc không phải đâu, đây là huyễn cảnh thôi, là không gian ảo ảnh được người khác tạo ra. Có thể ta với ngươi đã chạm lung tung vào thứ gì đó rồi lạc vào đây.”
Lạc Thừa Nguyên đứng dậy vuốt thẳng quần áo: “Ta không nghĩ là do chúng ta chạm bừa. Về nhà ta chỉ có một đường, đến nơi cũng không sờ mó gì thêm. Hay… do ta chạm vào cửa? Nhưng bình thường ta vẫn làm vậy mà, sao tự dưng hôm nay lại bị như vậy?”
“Nhà ngươi gần đây có người nào mới chết không?”
“Sắp thì có chứ chết hoàn toàn thì không. Mọi người trong phủ đi lại ăn uống khỏe mạnh, mấy ngày trước ta còn về lấy tiền tiếp mà, có thấy tang tóc gì đâu.”
Thanh Di trầm ngâm một hồi rồi quay qua nhìn vào Lạc Thừa Nguyên: “Vậy cái người sắp chết kia là như thế nào?”
“Ta hay đi ra ngoài nên cũng không rõ lắm. Chỉ nghe gia nhân kể qua loa là người đó bị trúng bệnh hay gì nặng lắm, đêm nói mớ sáng rên hừ hừ, thỉnh thoảng còn lên cơn đập bàn đập ghế phá đồ khắp nơi. Cha ta có mời thái y về nhưng không có hiệu quả, mấy ngày trước thì đỡ hơn nhiều rồi. Tưởng đâu sắp chết đến nơi luôn.”
Thanh Di vẫn không hết nghi ngại. Cảm giác lúc đó của hắn rõ ràng giống như đang chạm vào oán khi do người chết tỏa ra. Nếu trong nhà không có người chết, vậy thì chỉ có thể là chết từ lâu rồi đi mượn xác hoàn hồn.
Khả năng cao cái huyễn cảnh này là từ người đó mà ra.
Trong đầu Thanh Di như có cảm giác trúng số. Hắn không chạm được vào thứ gì, nghe từ Lạc Thừa Nguyên thì đi nãy giờ cũng quay lại điểm xuất phát. Cái huyễn cảnh mơ hồ như vậy thật sự rất khó để giải. Bây giờ đã biết nguồn gốc của nó rồi thì chỉ cần đi tìm oán linh đó, đánh cho một trận là có thể thoát ra ngoài.
Nghĩ đến đây hắn bước tới chỗ Lạc Thừa Nguyên cầm vạt áo rách dắt gã tiếp tục đi khắp các con phố. Hai bóng hình một cao một thấp cứ thế rồng rắn nhau đi qua từng ngóc ngách, nhưng cứ đi quá ba mươi trượng, không gian lại bóp méo như một vòng tròn quỷ quyệt, dịch chuyển họ về lại điểm xuất phát.
Lần thứ nhất, lần thứ hai... rồi đến lần thứ năm.
Thanh Di cùng Lạc Thừa Nguyên lại quay trở về, nhưng lần này không phải là con phố vô diện quen thuộc kia nữa.
Đứng trước mặt là hai bóng dáng lạ hoắc đâm sầm vào người. Thanh Di vừa có cảm giác mặt mình bị tác động liền túm lấy Lạc Thừa Nguyên nhảy ra xa, đứng chắn trước mặt gã.
Phía bên kia vang lên âm thanh trong trẻo như băng tan trên núi, linh khí trào ra tựa khói sương.
“Các ngươi… là ai?”
0 Bình luận