“Tên Thanh Di phải không? Dáng khá ổn, khung xương vững chãi, mặt mũi cũng thật thà ưa nhìn. Sắp tới có khách lớn đến đây, còn kéo theo một đoàn người nữa, chắc chắn sẽ không thiếu việc để làm đâu.”
Người phụ nữ phía sau quầy gỗ đàn hương đứng lật lật tập giấy bìa xanh, đôi mắt sắc sảo nheo lại quan sát chàng trai trẻ trước mặt.
Cái danh tửu lâu hạng nhất của thành Lạc Châu quả nhiên không phải lời đồn vô căn cứ.
Vừa bước qua lớp tường đá xám cao dày bao quanh, trước mắt hai huynh muội như mở ra một thế giới khác hẳn. Sân trước không rộng, song từng góc đều được bài trí khéo léo.
Một khu vườn cảnh mang hơi thở thiền định trải ra trước mắt. Chiếc cầu đá nhỏ cong cong như vành trăng khuyết bắc qua hồ cá chép đỏ rực. Nước chảy róc rách quanh những hòn non bộ thấp thoáng rêu xanh. Hương mộc lan thanh khiết lẫn trong gió, nhè nhẹ len vào sống mũi khiến bước chân người ta chậm lại đôi phần.
Đi qua cầu là khu nhà chính. Năm tầng lầu bằng gỗ lim đen bóng sừng sững vươn cao, mái đao cong vút chạm tầng mây xanh. Toàn bộ kiến trúc xây theo hình vòng cung, cột đá xà gỗ thô mà chắc, tựa như dang tay ôm trọn lấy dòng người ra vào không ngơi nghỉ. Dọc các tầng, lan can chạm khắc rồng bay phượng múa tinh xảo, từng dãy đèn lồng đỏ thẫm treo san sát chỉ đợi đêm xuống là thắp sáng cả một vùng.
Gia nhân, nô bộc đi lại nhộn nhịp, tay bưng rượu, tay bày món, bước chân thoăn thoắt mà không hề lộn xộn. Dọc hành lang, vài thiếu nữ dung mạo kiều diễm e lệ đứng nép bên cột đá, khẽ cười khúc khích khi bị những vị công tử quyền quý say men trêu chọc.
Chính giữa đại sảnh là sàn biểu diễn trải thảm nhung đỏ thẫm, cao hơn mặt đất ba bậc. Mỗi ngày đều có thuyết thư nhân phe phẩy quạt giấy, kể lại những truyền kỳ xa xưa, xen lẫn tiếng đàn tì bà réo rắt và điệu múa mềm mại thướt tha của các vũ nữ. Không khí trong sảnh không lúc nào là thiếu tiếng hoan ca nói cười.
Đặc biệt nhất vẫn là hệ thống ròng rọc khổng lồ treo giữa tòa lầu trung tâm. Bốn, năm gã lực điền thân hình hộ pháp gồng mình kéo dây thép to bằng cổ tay, đưa những chiếc kiệu treo tinh xảo chầm chậm nâng lên không trung. Đó là thứ đặc quyền chỉ dành cho khách hạng nhất, vừa nhấm rượu ngon, vừa ngồi trên cao nhìn xuống cả một Lạc Châu thu nhỏ rực rỡ ánh đèn.
Thanh Di phải rất chật vật mới dắt được tiểu muội luồn lách qua dòng gia nhân tấp nập đi một vòng ra cửa sau, nơi dành riêng cho những kẻ tìm việc tạp dịch. Khi qua được sự kiểm duyệt khắt khe của gã quản công ngoài cửa, hắn mới được dẫn vào gặp vị sư tỷ trông coi sổ sách.
Sau một hồi im lặng đầy áp lực, nàng ta khẽ gật đầu, đẩy tập sổ sang một bên, giọng nói mang theo chút uy quyền:
“Ngươi vào thì làm việc cho nhanh nhẹn một chút. Mấy ngày nay vừa vặn thiếu người trông coi kho củi và gánh nước bến sau. Nếu làm tốt, đến cuối ngày tiền công sẽ không thiếu một xu, lại còn được bao hai bữa cơm. Bắt đầu từ ngày mai được chứ?”
Thanh Di nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại hiền lành. Hắn hơi khom lưng, chắp tay đáp vâng một cái. Bộ dạng ngoan ngoãn của hắn khiến người ta nghĩ ngay đến một gã trai làng mới lên tỉnh. Thế nhưng, ngay khi vị sư tỷ định quay đi, Thanh Di bỗng lên tiếng:
“Đa tạ sư tỷ đã chiếu cố. Tiện đây ta có chút đồ nhỏ muốn bán lại để lấy tiền trước cho muội muội mua sách vở. Tỷ có thể bớt chút thời gian quý báu xem qua một lát được không?”
Cái đám người mới này sao phiền phức quá vậy. Vị sư tỷ nhướng mày, đôi môi khẽ trễ xuống tính mở miệng buông lời than vãn thì Thanh Di tháo chiếc túi vải thô sau lưng, cẩn thận đặt lên bàn và mở lớp gói bảo vệ bên trong. Mọi lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng, nàng ta kinh ngạc đến mức hai mắt mở lớn, hơi thở dồn dập.
Trên mặt quầy, dưới ánh đèn vàng vọt là ba chiếc chân chim đen nhánh, cứng như thép nguội, móng vuốt quắp lại sắc lẹm và vẫn còn phảng phất một luồng yêu khí lạnh lẽo. Đi kèm là một túm lông vũ óng ánh tím than, cứng cáp như lưỡi dao mỏng sắc bén.
“Đây, đây là… Tam Túc Ô???” - Nàng ta thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hãi - “Thực sự là của ngươi sao? Ngươi lấy nó từ đâu ra?”
Phải nói Tam Túc Ô vốn là loại yêu quái thành tinh cư ngụ ở những vùng rừng rậm hoang vu. Hình dạng giống chim nhưng có ba chân, cực kỳ hung tợn và nhanh nhẹn. Móng vuốt của chúng chứa kịch độc, chỉ cần một vết xước nhỏ cũng đủ khiến người ta đứng tim trong vài nhịp thở. Ngay cả những tay thợ săn lão làng, đừng nói đến việc săn giết được nó và mang về bộ chân nguyên vẹn thế này, gặp được thôi cũng rất khó khăn, thấy được rồi thì tốt nhất nên co giò mà chạy.
Dù vậy, độc dược từ chân của nó có thể điều chế ra loại thuốc chữa gân cốt vô cùng quý giá, còn lông vũ chính là nguyên liệu thượng hạng để dệt nên những bộ bảo y tuyệt đẹp cho các quý tộc lắm tiền nhiều của. Vậy nên bất chấp địa hình hiểm trở và mức độ nguy hiểm của sinh vật này, Tam Túc Ô luôn được rất nhiều người thèm muốn, thậm chí treo thưởng với giá rất cao.
Người đứng sau quầy lúc này không còn nhìn Thanh Di bằng ánh mắt của một kẻ bề trên đối xử với tạp dịch nữa. Nàng ta nuốt nước bọt, đôi bàn tay hơi run rẩy muốn chạm vào món đồ nhưng lại sợ hãi chất độc còn sót lại. Nàng ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt vẫn đang cười híp mí của Thanh Di, trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngại cực độ.
Mấy kẻ này thực sự là người tản cư nghèo khổ sao?
Thanh Di gãi gãi đầu:
“May mắn thôi tỷ tỷ, ta và tiểu muội đi qua đường mòn trên núi, thấy xác một con quái điểu bị chết khô trong rừng bèn mạnh dạn nhặt về. Tỷ thấy thứ này có đáng giá được vài đồng lẻ không?”
Sư tỷ nghe vậy thì khẽ thở phào, nhưng trong lòng vẫn không khỏi dậy sóng. Đáng giá vài đồng bạc lẻ? Tên này giả ngu hay ngu thật vậy? Hắn có biết chỉ riêng chỗ lông vũ này thôi cũng đủ để mua đứt một căn hộ nhỏ ở nội thành Lạc Châu không?
Vị sư tỷ tên gọi Tú Nương, người vốn dĩ đã nhẵn mặt với đủ thể loại kỳ trân dị bảo của các vị công tử đến đây khoe khoang, lúc này cũng không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa. Nàng đưa ngón tay thon dài khẽ đẩy nhẹ chiếc móng vuốt của Tam Túc Ô, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương truyền từ vật chất chết chóc ấy vào da thịt.
Tú Nương ngước lên, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, cố gắng tìm kiếm một tia sơ hở trên gương mặt Thanh Di.
“Nhặt được sao?” - Nàng hạ thấp giọng - “Ngươi có biết Tam Túc Ô là loài yêu quái có linh tính rất cao? Cho dù nó chết đi, yêu khí còn sót lại cũng đủ khiến người phàm bị thối rữa tay chân nếu chạm vào trực tiếp. Vậy mà ngươi lại đi nhét trong một cái túi vải, vượt cả mấy dặm mà vẫn bình an vô sự?”
Thanh Di cười khổ, đưa bàn tay sần sùi với những vết tích đỏ rộp ra:
“Hahaha tỷ tỷ quả là người có đại trí tuệ. Thú thật với tỷ, lúc mới nhặt về, tay ta cũng sưng tấy lên cả tuần trời. May nhờ muội muội ta biết chút y lý vặt nên mới miễn cưỡng qua khỏi. Ta chỉ nghĩ thứ này trông lạ mắt, chắc là bán được chút tiền. Không ngờ nó lại lợi hại đến thế. Hay là... ta không bán nữa? Nghe tỷ nói vậy ta cũng thấy sợ quá.”
Thằng nhãi này trông thì khờ khạo, nhưng lời nói lại kín kẽ vô cùng. Hắn dùng cái cớ muội muội biết y lý kia để lấp liếm sự bất thường. Nhìn thứ đồ vật trên bàn này mà xem, vết cắt cực kỳ ngọt, à không, phải nói là vết chém. Rõ ràng là bị chặt hạ bởi một lưỡi kiếm sắc bén khi con quái vẫn còn sống, chứ không phải nhặt bừa bãi từ một cái xác khô. Dù vậy, nhìn qua một lượt thì không thấy đối phương có mang vũ khí, gùi hàng ở đằng sau cũng toàn đồ vải.
Tú Nương thở hắt một hơi. Ngồi nhiều một chỗ khiến nàng đa nghi quá rồi. Loạt nghi ngờ bị ném ra đằng sau, bản năng kinh doanh của Tú nương trỗi dậy. Món hàng này dù sao cũng không thể tuồn ra ngoài một cách bừa bãi, chi bằng giao luôn cho chủ nhân hoặc đem đi trao đổi nội bộ, địa vị của nàng nhất định sẽ thăng tiến.
“Đợi đã!” - Tú nương vội vàng ngăn lại khi Thanh Di định túm lấy mép túi vải. Nàng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, hắng giọng nói - “E hèm, đã mang đến đây tức là có duyên. Vạn Cát Lâu chúng ta chưa bao giờ để khách quý phải chịu thiệt. Có điều, Tam Túc Ô tuy quý hiếm thật nhưng dạo trước vừa có mấy người đến đổi rồi, nhu cầu đang không cao lắm. Thế này đi, ta trả ngươi năm mươi đồng bạc, thêm vào đó việc tạp dịch của ngươi sẽ được nâng lên làm tiểu nhị đặc cách. Tối nay có thể nghỉ lại khu nhà cho gia nhân trung phẩm, sáng sớm mai vào làm luôn!”
“Năm mươi đồng! Trời đất ơi…” - Hắn thốt lên, giọng run rẩy như thể vừa trúng số độc đắc - “Đa tạ sư tỷ, đa tạ sư tỷ đã đại xá! Ta nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, không để tỷ tỷ phiền lòng!”
Nãy giờ vẫn đứng im lặng phía sau, tiểu muội khẽ giật vạt áo của huynh mình. Nàng không nói gì, nhưng đôi mắt nhỏ nhắn lại liếc nhìn vị sư tỷ kia với một vẻ thăm dò già dặn trước tuổi. Tú nương cũng nhận ra điều đó, nàng khẽ rùng mình, cảm thấy ánh mắt của đứa bé này dường như có thể nhìn thấu qua lớp trang điểm dày cộm trên mặt.
“Được rồi, cầm lấy tiền rồi đưa muội muội ngươi ra phía sau nhận phòng.” - Tú nương đẩy một túi tiền nặng trịch ra, đoạn nói thêm - “Các ngươi giữ mồm giữ miệng, cũng đừng có dại dột mà đi lung tung. Nếu mạo phạm đến các quan khách quý nhân thì có đến mấy cái mạng cũng không đủ đâu.”
Thanh Di cúi người cảm ơn, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên vẻ cung kính cho đến khi bước hẳn ra khỏi tầm mắt của Ts Nương.
Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, hắn khẽ thở ra một hơi, dắt tiểu nha đầu đang mặt sưng mày sỉa rời đi. Theo chỉ dẫn của mấy tên nô bộc đang vác củi gần đó, hai huynh muội lần theo bờ tường đá đi sâu vào khu vực dành cho người làm.
Nơi đây tách biệt hoàn toàn với vẻ xa hoa rực rỡ phía trước. Dãy nhà đơn sơ, mái ngói xô lệch, sân gạch đỏ lâu ngày không có người quét dọn nên lấm tấm những mảng rêu phủ trơn trượt. Không khí mang theo mùi khói bếp, mồ hôi và có phần ẩm mốc.
Rất đúng với phong thái của một chỗ ở dành cho mấy tên ở.
“Nhìn kìa Niệm Niệm, ở đây có nước đó! Để ta chỉnh trang cho muội chút đã, mặt mũi lem nhem thế kia người ta lại tưởng ta bắt nạt muội.”
Thanh Di đặt túi đồ xuống nền gạch, sải bước tới cái giếng đào ở giữa sân. Hắn thả dây xuống, chờ một tiếng tõm vang vọng từ dưới lên mới dùng sức kéo một xô nước đầy ắp.
Hắn vẫy vẫy tay gọi tiểu muội phía sau. Tần Niệm im lặng, đôi môi nhỏ nhắn vẫn mím chặt. Nàng mở túi lấy ra chiếc khăn vải thô đã sờn nhưng được giặt sạch sẽ đưa cho ca ca. Thanh Di nhúng khăn vào làn nước lạnh, vắt vắt mấy cái rồi nhẹ nhàng lau đi những vết bụi đường trên khuôn mặt nhỏ xíu mềm mại của muội muội. Hắn ngắm nghía một hồi, không kìm được mà nhéo nhéo cái má hồng của nàng.
“Sao huynh lại để yên vậy chứ?” - Tần Niệm bắt đầu chất vấn - “Rõ ràng một món đồ quý như vậy mà ả ta chỉ trả mấy xu bèo nhèo. Bình thường mấy món huynh kiếm được toàn bán được cả lượng, vậy mà vào đây... Đúng là người ở mấy khu lớn như này thật không đáng tin mà! Ả ta rõ ràng là đang ăn cướp trắng trợn!”
Nàng giận dữ phồng má, hai tay đấm tới tấp vào ngực hắn như một chú mèo nhỏ đang xù lông. Thanh Di không tránh, hắn chỉ cười một tiếng dịu dàng, nắm lấy đôi bàn tay đang múa may của tiểu muội nhúng thẳng vào xô nước.
“Niệm Niệm, nghe ta nói này.” - Giọng hắn trầm xuống.
“Chúng ta đang ở thế hạ phong, đi nhờ cậy người ta thì phải biết cách ẩn mình. Chênh lệch vài mươi lượng bạc so với việc bị lộ thân phận hay bị kẻ xấu dòm ngó thì chẳng đáng là bao.”
Hắn khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua những bức tường cao vút ngăn cách với khu nhà chính:
“Đồ tuy quý hiếm, nhưng nếu chúng ta mang đi đổi lung tung ở những hiệu cầm đồ ngoài phố, e là ra khỏi cửa được mấy bước đã bị kẻ gian bám theo cướp sạch. Ở Vạn Cát Lâu này, ít nhất họ còn giữ chút thể diện của danh gia hạng nhất, sẽ không công khai trưng thu vô lý của chúng ta.”
“...”
“Chúng ta đang cần tiền gấp, chừng đó bạc đã đủ cho huynh muội mình xài thoải mái trong mấy tháng tới rồi.”
Thấy Tần Niệm vẫn còn hậm hực, đôi lông mày liễu khẽ chau lại, Thanh Di đành cúi xuống thì thầm vào tai nàng:
“Tạm thời tiền trọ và cái bụng của muội không cần lo nữa. Sáng nay ta quan sát thấy nhiều khách quan kỳ quái vào lầu lắm, chắc chắn sẽ có nhiều trò hay để xem. Tối nay không cần ở trong phòng đọc sách nữa, ta dẫn muội ra ngoài một vòng. Có khi lại gặp được mấy vị tiên nhân đấy.”
Đôi mắt Tần Niệm bỗng chốc lóe sáng. Sự tò mò của một đứa trẻ mười hai tuổi và khát vọng về y đạo tiên gia một lần nữa chiến thắng cơn giận dữ. Đôi tay đã thôi không đấm vào ngực hắn nữa, thay vào đó là nắm chặt lấy tay áo của Thanh Di.
Hắn bật cười.
Quả nhiên, tiểu cô nương thì vẫn là tiểu cô nương mà thôi.
0 Bình luận