Tập 01

Chương 05

Chương 05

Trăng treo lơ lửng trên đầu.

Lúc Thanh Di và Tần Niệm trở về khu trọ đã quá giờ Dậu. Mấy người hầu thường phải làm việc quần quật từ mờ sáng đến nửa đêm, càng vào mấy lễ hội lớn thế này họ càng phải thức trắng để thu dọn bãi chiến trường của giới thượng lưu. Vậy nên tuy phố xá bên ngoài vẫn còn ồn ào nhưng dãy nhà xập xệ này lại không có một bóng người. 

Rầm!

Thanh Di dứt khoát hạ vai, để gã công tử áo gấm rơi tự do xuống mặt chiếu mỏng manh. Hắn đứng thẳng người, xoay vai bẻ khớp kêu răng rắc.

“Tên tiểu tử này nhìn thì gầy gò ốm yếu như con gà hen, thế mà nặng như đeo tạ trên người.” - Thanh Di càu nhàu - “Cõng hắn nhong nhong khắp bốn cái phố, ta thấy mình sắp biến thành con lừa già rồi.”

“Huynh nhẹ tay thôi!” - Tần Niệm xót xa gắt lên, nàng vội vàng chỉnh lại tư thế cho bệnh nhân - “Tuy ta đã nắn lại ngũ quan cho hắn, nhưng xương cốt và kinh mạch vẫn chưa ổn định. Huynh ném người như thế, chẳng may hắn gãy thêm cái xương sườn nào thì lại tốn thêm tiền thuốc đấy!”

Thanh Di nhăn mặt, liếc nhìn tiểu muội đang tận tụy kiểm tra từng vết thương cho kẻ lạ mặt. Người ta thường nói lương y như từ mẫu nhưng đó chỉ là câu ví von mà thôi, Tần Niệm có phải mẹ gã đâu mà lo sốt vó thế kia? 

Hắn bất giác cảm thấy tủi thân, giả vờ sụt sùi mấy tiếng hết đưa tay sờ sờ đống ngân lượng ít ỏi còn sót lại trong túi rồi lại nhìn cái sống mũi sưng vù quấn đầy băng vải của gã công tử. Chuyến này mà không đòi được của gã một núi bạc thì hắn nhất định sẽ ném hắn về lại sòng bài.

Vừa lúc đó người trên chiếu bắt đầu có động tĩnh. Kỹ năng chỉnh mạch của Tần Niệm quả nhiên hiệu quả, chỉ một lát sau, gã kia đã dần lấy lại ý thức. Gã chớp chớp đôi mắt sưng húp của mình, tầm nhìn mờ mịt dần rõ nét. Ngay khi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, gã ngồi bật dậy theo bản năng.

“Tiện nô to gan! Dám ra tay với cả bổn thiếu gia!” - Gã vừa tỉnh được mấy hơi liền hét lên, giọng còn run rẩy vì đau - “Ta mà trở về được…”

Thanh Di khoanh tay trước ngực dựa lưng vào tường, đảo mắt một vòng: “Trở về rồi làm sao?”

“Sẽ… sẽ tống ngươi vào ngục! Đánh nát chân ngươi!” - Gã công tử bột trợn mắt, dù một bên mí vẫn còn sụp xuống không mở ra nổi.

Thanh Di giật giật khóe miệng, bước tới đưa tay lên: “Ta đánh ngươi trước đấy.”

“Cho bõ cái công vào ngục đi ha?”

Gã thiếu niên giật mình rụt cổ lại. Khuôn mặt tím bầm kia trông vừa thảm hại vừa nực cười. Thanh Di không đánh thật, hắn chỉ vòng tay ra sau ôm đầu của Tần Niệm, liếc mắt ra hiệu cho nàng. Mấy lời sủa bậy này tuyệt đối không được nghe, hỏng cả tai.

Người trên giường bắt đầu định thần lại. Gã đảo mắt nhìn quanh một lượt. Căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi rơm rạ và cả mùi dầu đốt rẻ tiền. Bản thân gã thì đang ngồi trên chiếc giường đá đơn sơ, trải một tấm chiếu lát lạnh lẽo đến thấu xương.

“Đây là đâu?” - Gã lẩm bẩm - “Ta nhớ là mình đang ở sòng bài... đúng rồi, ván đó ta sắp thắng... ta sắp thắng…”

Gã đưa tay lên sờ vào sống mũi đã được băng bó, đau đến mức xuýt xoa.

“Người ta thường nói, chỉ cần không bỏ cuộc, vận may chắc chắn sẽ đến. Vận may của ta gần tới rồi mà lại bị ngăn cản. Các ngươi là ai? Tại sao lại đưa ta đến cái xó xỉnh bẩn thỉu này?”

Thanh Di bật cười: “Vận may của ngươi chính là chưa bị đám người kia đánh chết để ném xác xuống sông đấy, thiếu gia ạ. Tiền giả, nợ bạc, đã thế còn bị đấm cho suýt dập mặt. Nếu không nhờ muội muội ta bỏ tiền túi ra chuộc cái mạng rẻ rách của ngươi, giờ này ngươi đang ngồi đánh bài với Diêm Vương rồi.”

Người kia tròn mắt một lúc lâu, hết nhìn Thanh Di lại quay ra nhìn tiểu cô nương sau lưng hắn.

“Ngươi… không, là muội đã cứu ta ư?”

Tần Niệm cười toe toét: “Không có gì đâu, sau này huynh vẫn phải trả lại tiền thuốc cho bọn ta mà. Coi như ứng trước đi. Vết thương của huynh vẫn còn nặng, ra ngoài lỡ dở đụng mặt mấy tên đòi nợ, hay là nghỉ qua đêm nay rồi hẵng rời đi?”

Gã công tử kia vừa nghe xong lập tức lao thẳng xuống giường: “Không… không được! Để ta về nhà đi. Lấy tiền xong ta liền trả lại các ngươi, một xu cũng không thiếu!”

Tần Niệm cứng họng. Được rồi, nàng chỉ nói chơi cho đỡ gượng gạo thôi mà, đâu nhất thiết phải đến mức này đâu.

“À không huynh đâu cần-”

“Được rồi tiểu tử, ngươi đã có lòng vậy thì bọn ta xin nhận. Cung kính không bằng tuân lệnh.”

Thanh Di dứt khoát cắt ngang, bàn tay to lớn vỗ mạnh lên vai gã thiếu gia một cái rõ kêu, đoạn quay sang Tần Niệm ghé sát tai nàng.

“Muội cứ ở lại đây nghỉ ngơi đi, vất vả cả đêm rồi. Ta theo hắn một chuyến, đề phòng tên này dọc đường đổi ý ăn bớt tiền. Lúc về ta sẽ mua quà cho muội sau.”

Không đợi Tần Niệm kịp phản ứng, Thanh Di đã túm lấy bả vai gã thiếu niên, xốc gã đứng thẳng dậy như xách một con gà nhép: “Đi nào đại gia. Để ta xem phủ đệ của ngươi hoành tráng đến mức nào mà dám dùng tiền giả oanh tạc sòng bài.”

…..

Đường về nhà của tên này xem chừng xa hơn những gì Thanh Di tưởng tượng.

Tuy nãy giờ ngoại trừ một đoạn ngõ nhỏ rẽ từ cửa sau ra thì chỉ đi đúng một thẳng, nhưng hắn cảm giác như đã đi hết nguyên cả buổi tối. Càng đi cảnh vật càng đổi khác, những tiếng ồn ào của khu chợ đã bị bỏ lại phía sau từ lâu, giờ thì hắn còn nghe rõ âm thanh của từng cành cây ngọn cỏ, thậm chí còn có tiếng dế kêu.

Thanh Di tuy không mệt nhưng đã dần mất kiên nhẫn, bước thẳng lên bên cạnh gã công tử.

“Này, đi nãy giờ rồi rốt cuộc nhà của ngươi ở đâu? Không phải ngươi định lừa cho ta mất cảnh giác rồi chạy đấy chứ?”

Gã công tử giật mình nhìn sang bên cạnh. Trong đêm tối không có bất cứ thứ gì khác ngoài ánh trăng mờ nhạt, đã vậy lại còn bị mấy tán cây che mất quá nửa đường đi. Cái bộ dạng nghiêng cả nửa thân trên ra đằng trước của Thanh Di có chút dọa người. Mắt hắn nhìn chằm chằm vào gã nhưng khuôn mặt bị mái tóc đen dài thượt xòa xuống, cộng thêm bộ y phục nhạt màu kia trông không khác gì dã quỷ chết oan đi hỏi tội dạo.

Gã ho khan một cái, kêu lên oan uổng: “Không… Không có lừa ngươi! Hơn nữa, ta… ta cũng đâu phải loại người nuốt lời bội hứa.”

Thanh Di nheo mắt lại, khóe miệng trễ xuống tỏ vẻ nghi ngờ: “Nghe câu đó từ ngươi chẳng có chút uy tín nào cả. Nếu không thì tại sao ngươi lại dùng đến cả tiền giả để đi đánh bạc chứ?”

Gã công tử như đã quên mất từ lâu mà giờ bị chọc cho nhớ lại, lập tức nổi giận quát: “Ngươi đừng có nói bừa! Bổn thiếu gia chưa bao giờ xử dụng cái trò bẩn thỉu đấy cả. Nhất định có người muốn hãm hại ta. Để trả hết cho ngươi xong ta sẽ đi tính sổ với chúng.”

Thanh Di ồ một tiếng ra dáng cảm thán, quay đầu nhìn thẳng không đôi co nữa. Được rồi, không phải ngươi thì là không phải.

Hắn đưa tay xoa xoa cằm. Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng thấy đúng. Hắn từng lăn lộn ở sòng bài không ít lần, cũng từng thấy qua đủ thể loại nợ bạc nhưng suy cho cùng cũng chỉ có hai tình huống. Loại đầu tiên thường sẽ quỳ xuống khóc lóc van xin, tự giác lột người thành một con nhộng trắng rồi cun cút về nhà xin xỏ thân nhân, cái này thì khá phổ biến. Hai là không có khả năng đảm bảo thời hạn trả tiền, trực tiếp bị đem thân đi cầm cố rồi xong đó chỉ biết cầu trời phù hộ tìm được một chỗ đối xử tử tế.

Loại người dùng đến tiền giả ư, chỉ sợ chưa bước chân ra khỏi nhà được mấy bước đã bị quan phủ gô cổ đi hỏi cung rồi. Hơn nữa, tên này lại là công tử thế gia, mà mấy kẻ hào môn quan trọng nhất là mặt mũi cùng danh tiếng, không đời nào có chuyện dùng đồ giả được.

“Thế… ngươi định tìm “mấy kẻ kia” kiểu gì? Hô hoán lên bảo rằng tên nào nhét vào túi ta hả? Hay định về nhà bảo cha mẹ rồi gia nhân đi tìm hộ?”

Nghe đến đây, gã công tử như nuốt phải một miếng lớn đến nghẹn họng. Gió đi đêm thổi thẳng vào người từng cơn lạnh buốt. Gã cúi gằm nhìn xuống mấy chiếc lá khô bị chính mình đi qua dẫm nát, bàn tay vô thức siết chặt lại.

“Cha mẹ sao? Cha mẹ của ta ấy à, họ chẳng quan tâm đâu…”

Gã lầm bầm trong vô thức, âm thanh nhỏ đến mức bị tiếng gió ngang tai lấn át.

“Hả, ngươi mới nói xấu ta à?”

“Không, không phải mà.”

Thanh Di vòng hai tay ra sau đầu, nghe thấy giọng của người bên cạnh liền lập tức quay sang, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.

“Có điều, nếu ngươi giúp ta tìm ra được những kẻ đã bỏ tiền giả vào túi của ta, ta sẽ trả cho ngươi gấp đôi… không, là gấp ba, còn cho ngươi thêm một con ngựa kéo xe tốt nhất của ta nữa!”

Thanh Di nhìn hắn một lúc lâu như thể đang suy nghĩ gì đó. Đối với vấn đề liên quan đến tiền bạc, hắn chưa bao giờ là một người khó tính, kiếm được chính là kiếm được, dù là một đồng cũng không thể bỏ qua. Nhưng cái tình thế này khác gì bảo hắn tự đi kiếm một sợi dây thòng lòng rồi quấn quanh người mấy vòng đâu. Tuy hắn có thiếu tiền thật nhưng không đến nỗi phải xử lý một thứ từ trên trời rơi xuống hộ người khác như thế này, chưa kể mức độ thành công còn rất mơ hồ, nếu không phải tất cả thì chỉ là một nửa. Hắn còn có Niệm Niệm ở nhà chờ hắn mua quà về nữa mà, không thể chậm trễ được.

Thanh Di liền lập tức nghiêm giọng.

“Vị thiếu gia này, tuy không đảm bảo sẽ lần ra dấu vết nhưng ta sẽ cố hết sức mình phụng sự ngài. Ai lại đi ăn gan hùm mật gấu giở trò tiểu xảo qua mắt quý nhân như vậy chứ!”

Gã công tử lùi ra một bước, trợn mắt nhìn hắn như không thể tin nổi. Cái này phải chăng là lỗi của gã khi dắt người chạy ra đường vào buổi đêm rồi để người ta bị đoạt xá không.

“Đa tạ đa tạ. Ngươi đồng ý là tốt rồi, không cần quá sức đâu.”

“Gặp được nhau quả là nhân duyên trời định. Cho tại hạ mạn phép hỏi quý danh của ngài được không ạ?”

Gã công tử trầm ngâm, quay đầu bước tiếp: “Ta họ Lạc, tự Thừa Nguyên.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!