Phủ Thái Thú Lạc Châu nằm tại phía bắc thành.
Tường cao cổng rộng, chiếm trọn một khoảng đất bằng phẳng giữa khu phố.
Ba chữ “Thái Thú Phủ” treo cao viết bằng kim thư, nét bút như dao khắc.
Bên kia cổng là tiền viện rộng rãi, mặt đất lát đá xám phẳng lì, sạch sẽ đến mức khó tin. Hai hàng thị vệ đứng thẳng, kiến cắn không động, áo giáp chỉnh tề, đao kiếm bên hông chưa từng rời tay nửa tấc.
Đi qua tiền viện là chính đường, mái ngói uốn cong, đầu đao chạm khắc thú văn cổ. Hành lang hai bên kéo dài, người hầu kẻ hạ đi lại mực thước, cửa phòng đóng kín, rèm treo buông thấp, gió thổi qua cũng chỉ lay động rất khẽ như sợ làm kinh động chủ nhân nơi này.
Đấy là ngày thường sẽ như vậy.
Hiện giờ trong phủ ảm đạm đến không tả nổi.
Nguyên lai là từ tháng trước, đại cữu phụ Lâm Văn Khải đột nhiên ngã bệnh.
Ban đầu chỉ là nổi mẩn ở lưng, ai cũng nghĩ cùng lắm là chứng dị ứng do thời tiết giao mùa. Nào ngờ chưa đầy mấy ngày đã lan khắp toàn thân, da thịt trắng bệch như phủ một lớp tro lạnh, đôi môi khô nứt không còn chút huyết sắc.
Cơ thể ông lão lạnh như băng nhưng mồ hôi vẫn túa ra không ngừng, áo quần thay bao lần cũng ướt sũng.
Mấy vị thái y được mời đến chẩn mạch đều nói một lời giống nhau.
Tuổi cao sức yếu, lao lực quá độ nên trúng phong hàn nặng. Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, uống thuốc đều đặn là sẽ khá hơn.
Thái Thú nghe xong dù lòng chẳng đặng cũng chỉ có thể gật đầu cho qua.
Nhưng bệnh tình chẳng những không thuyên giảm, trái lại càng nặng hơn.
Đến mấy ngày sau, Lâm Văn Khải bắt đầu run rẩy không kiểm soát, đêm đến thường nói mớ, rên hừ hừ, giọng khàn đục lẫn lộn những từ ngữ rời rạc không ai nghe hiểu. Ban ngày có lúc ông đột nhiên mở mắt, gào lên vài tiếng quái dị khiến gia nhân đứng ngoài cũng phải lạnh sống lưng.
Trong phòng bệnh, rèm trướng buông kín. Gia nhân và thị nữ chỉ đợi cho ông lão uống thuốc xong mới dám vội vàng vào thay áo, lau rửa cho thân thể già nua mềm oặt rồi lặng lẽ lui hết ra ngoài.
Cả phủ không có lời qua tiếng lại nhưng ai nấy đều hiểu thứ bệnh này, e rằng không đơn giản là phong hàn.
Thái Thú Lạc Kính Thư nhìn tình hình nếu cứ tiếp tục như vậy thì thật không ổn, cuối cùng cũng chẳng thể làm ngơ được.
Dù không muốn dây dưa đến những kẻ ngoài lề chính đạo, vừa tốn tiền vừa phiền phức lại dễ kéo theo đủ loại đồn thổi nhưng Lâm Văn Khải không phải người ngoài. Đó là huynh trưởng của phu nhân hắn, cũng là người từng âm thầm nâng đỡ hắn những năm đầu bước vào chốn quan trường.
Nhớ lại cái bộ dạng quắc mắt thét ra lửa của lão bà nhà lại nghĩ đến ân tình cũ, Lạc Kính Thư đành ngậm ngùi, chấp bút viết thư sai người mời mấy vị đạo sĩ đến phủ thăm khám.
Chưa tới nửa ngày đi đường mà người đã đến.
Trước cổng, một con tuấn mã toàn thân đen như mực tàu, không vương một sợi lông tạp đang đứng sừng sững. Nó hí dài một tiếng vang dội, hai vó trước co lại nện mạnh xuống mặt đất khiến người đứng gần cũng cảm nhận được rung chuyển. Gia đinh vốn định quát hỏi kẻ vô lễ nhưng ngay khi cảm nhận được luồng linh khí thanh khiết nhàn nhạt tỏa ra quanh thân ngựa, họ vội vàng rút chân về, cúi đầu dạt hết sang hai bên.
Từ chiếc kiệu gỗ đàn hương bước xuống hai người trẻ tuổi, một nam một nữ.
Cả hai đều khoác đạo bào trắng như tuyết sơn, ống tay rộng rãi phất phơ theo gió, thanh cao đến thoát tục. Tóc dài đen nhánh được búi gọn, cố định bằng trâm ngọc giản đơn nhưng tinh xảo.
Dung mạo tuy còn rất trẻ nhưng ánh mắt lại mang vẻ thâm trầm, tĩnh lặng của những kẻ đã trải qua năm tháng tu luyện khổ hạnh, hoàn toàn khác biệt với sự xô bồ của phàm nhân.
Lạc Kính Thư sớm đã đứng chờ trước cổng, tấm lưng hơi khom xuống. Thấy người tới, ông bước nhanh ra, chắp tay hành lễ với vẻ khẩn thiết.
Hai vị đạo sĩ cũng đáp lễ, động tác nghiêm cẩn không hề ngạo mạn.
“Đệ tử Vân Kiếm Tông, Vân Hàn Chu và Vân Tố Y xin bái kiến Thái thú đại nhân.”
Nam đạo sĩ lên tiếng:
“Trưởng lão đã nhận được thư của ngài, người rất lo lắng cho tình trạng của Lâm lão gia tử. Vì thế đặc biệt hạ lệnh cho chúng ta tức tốc xuống núi. Xin Thái thú dẫn đường, bệnh tình không thể chậm trễ.”
Lạc Kính Thư nghe thấy hai chữ Vân Kiếm, tảng đá trong lòng như vơi đi một nửa, vội vàng nghiêng người làm dấu mời:
“Làm phiền hai vị thượng nhân rồi. Mời theo ta vào trong.”
Càng đi sâu vào trong phủ, cảm giác âm u càng dày đặc. Dọc các hành lang, thị nữ cúi đầu đứng nép sát tường, sắc mặt ai nấy đều trầm lặng mệt mỏi.
Không khí trong phủ nặng nề đến mức dễ khiến người ta sinh ra cảm giác như đang đi vào một hầm mộ giữa ban ngày.
Vân Tố Y nhíu mày. Nàng đưa mắt nhìn lên những góc mái hiên. Đáng lẽ ra phải có chim chóc đậu, nhưng trên đó lại vắng lặng lạ thường.
“Âm khí trong phủ luẩn quẩn không tán. Thái Thú đại nhân, đây tuyệt đối không phải phong hàn hay bệnh già.”
Vân Hàn Chu liếc nhìn người kia một cái, bước chân không hề chậm lại.
Khi đứng trước viện nơi Lâm Văn Khải đang dưỡng bệnh, một thứ mùi đắng ngắt nồng nặc xen lẫn tanh hôi lập tức xộc thẳng vào mũi. Cửa phòng đóng kín, rèm dày buông xuống che lấp mọi ánh sáng ban ngày.
Bên trong, tiếng thở dốc khò khè vang lên nặng nề, thỉnh thoảng lại chèn thêm âm thanh rên rỉ xé lòng. Vân Hàn Chu bước tới định đẩy cửa, nhưng bàn tay hắn khựng lại giữa không trung, chỉ cách cánh cửa gỗ chưa đến một tấc.
“Có dấu vết trận pháp.”
Lạc Kính Thư giật mình, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán:
“Cái gì? Trận pháp? Nhưng phủ ta chưa từng mời thầy pháp nào, cũng không ai biết về những thứ này.”
Vân Tố Y tiến lên, đầu ngón tay thanh mảnh khẽ lướt qua khung cửa. Một luồng linh quang yếu ớt chợt hiện lên rồi tắt ngấm, trông giống như một con rắn nhỏ vừa bị chạm vào đuôi.
“Đây là… trấn áp trận?” - Giọng nàng lạnh lùng như băng
Cả hành lang lặng ngắt như tờ. Vân Hàn Chu chậm rãi đứng thẳng người, bàn tay đặt lên chuôi kiếm sau lưng:
“Nói cách khác, có kẻ đã ra tay trước chúng ta. Hắn không muốn cứu người, mà là đang cưỡng ép giam giữ thứ gì đó bên trong thân thể Lâm lão gia tử, không để nó rời đi.”
Hắn quay sang nhìn thẳng vào mắt Lạc Kính Thư:
“Thái thú đại nhân, hãy nhớ lại cho kỹ. Trước khi lão nhân gia phát bệnh, trong phủ có từng tiếp đãi hạng người lạ mặt nào không? Hay… ngài có thu nhận vật phẩm gì từ những thương hội, gia tộc mà lai lịch không rõ ràng?”
Lạc Kính Thư lùi lại một bước, sắc mặt chuyển từ trắng sang xanh. Trong đầu ông lập tức hiện lên những buổi yến tiệc linh đình gần đây.
Lạc Châu là nơi cửa ngõ phía Tây, thương nhân quý tộc tìm đến cầu cạnh ông không ít. Chưa kịp để ông trả lời, từ bên trong căn phòng bỗng vang lên một tiếng hét chói tai.
Vân Tố Y đi lên chắn trước mặt Lạc Kính Thư, người bên cạnh thấy vậy liền dứt khoát mở cửa xông vào, rút kiếm chĩa thẳng vào giữa phòng. Cánh cửa gỗ bị lực đạo mạnh mẽ đánh bật sang hai bên tường.
Ánh sáng từ hành lang rọi vào. Căn phòng luẩn quẩn mùi hôi thối chất đầy những đống đồ vỡ nát. Chiếc bàn tròn thường ngày dùng để tiếp khách bị hất đổ, chén đĩa rơi vương vãi ra sàn. Tủ đồ góc phòng bị mở toang, quần áo, trang sức và mấy món vật phẩm phụ kiện nằm vất vưởng trên ngăn kéo, có cái còn bị tháo rời hẳn ra trông hoang tàn không nỡ nhìn.
Giữa giường bệnh, Lâm Văn Khải không còn chút dáng vẻ nào của một vị quan lão gia cao quý. Cơ thể ông gầy gò đến thảm thương, da bọc lấy xương, đầu tóc bạc phơ rối bù nằm co quắp lại như một con tôm bị nung trên lửa. Hai bàn tay khô héo đang điên cuồng cào cấu lên da mặt. Miệng ông ngoác rộng, phát ra những âm thanh như tiếng linh hồn bị xâu xé.
Vân Hàn Chu không chút chần chừ, ngón tay kẹp lấy một đạo bùa vàng, thanh trường kiếm trong tay vung lên vài đường rạch nát không trung vẽ lên một chữ "Giải".
Luồng khói đen kịt lao ra từ thất khiếu, tụ lại thành một khối u ám, dưới sức ép của linh lực liền bị đánh cho tan rã thành những đốm đen rồi biến mất.
Hắn thu kiếm về bao, quay về phía Vân Tố Y đang thủ thế ở ngoài cửa.
“Oán khí này nặng hơn ta tưởng. Tịnh Linh Thuật chỉ là giải pháp tạm thời. Nước lã không thể dập được lửa rừng, căn nguyên vẫn còn đó…”
Vân Hàn Chu nghiêm mặt, nhìn sang Lạc Kinh Thư:
“Thái Thú đại nhân, mạn phép ngài có thể cho phép chúng ta rà soát toàn bộ phủ này không? Thứ này có gốc rễ, lại bám rất sâu vào nơi này.”
Lạc Kính Thư lúc này chỉ còn biết gật đầu như tế sao, ống tay áo run lẩy bẩy lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán. Ông ta hiểu rằng, nếu không có hai vị thượng nhân này, có lẽ cả nhà ông sẽ sớm trở thành như vị cữu phụ đang nằm kia.
Hai đệ tử Vân Kiếm Tông lập tức chia ra.
Vân Tố Y tiến về phía hậu viện. Bước qua ngưỡng cửa là khu vườn cảnh, cây cối xanh rì in bóng xuống mặt nước trong ao cá. Nàng lấy từ tay áo ra một lá linh phù, khẽ lẩm nhẩm. Lá bùa đột nhiên bốc cháy, khói từ đó theo làn gió vô hình không bay lên trời mà bò san sát mặt đất như những con rắn dẫn đường.
Càng đi sâu vào trang viên, sắc mặt Vân Tố Y càng tái nhợt. Khi khói bùa dừng lại trước một bức tường rào phủ kín dây leo, nàng vung kiếm gạt bớt mấy lớp lá cây ra.
Dưới nền gạch, trên cột chống, và lan dọc theo tường rào là những đường rãnh ngoằn ngoèo được khắc sâu bởi một thứ chất lỏng màu đỏ sậm đã khô lại như bột bả. Những đường nét đan xen vào nhau tạo thành một trận pháp khổng lồ, bao trùm lấy toàn bộ khu vườn. Từng dòng cổ ngữ hình thù như rắn quấn rết bò dưới ánh nắng yếu ớt.
“Hàn Chu! Ngươi mau tới đây mà xem!!!” - Giọng của nàng bị vấp một nhịp, không thể gồng mình giữ bình tĩnh được nữa.
Vân Hàn Chu từ dãy nhà trước vội vàng phi thân tới. Ngay khi đặt chân xuống thềm đá, hắn cảm thấy như mình vừa bước vào một bãi tha ma. Hai chân hắn dường như đông cứng lại trước sự đồ sộ của trận pháp này.
Vân Hàn Chu quỳ thụp xuống, chạm tay vào một đường vân đỏ, cảm giác lạnh lẽo truyền thẳng vào tận tâm can.
"Trận pháp lớn như thế này tuyệt đối không thể tạo trong ngày một ngày hai được.” - Giọng hắn khàn đi - “Kẻ này đã bố trí nó từ nhiều tháng, thậm chí là vài năm trước. Nó đã lan ra khắp phủ rồi! Nếu không nhanh chóng giải quyết, có lẽ trận pháp này sẽ càng lan ra, không biết sẽ gây họa gì.”
Hắn lập tức đứng phắt dậy, thần thái vô cùng quyết liệt:
“Tố Y, tình hình vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta rồi. Ngươi di tản người trong phủ, đừng để họ đến gần đây, tránh gây hoảng loạn. Ta sẽ ở lại tìm cách cầm chân thứ này.”
Vân Tố Y nhìn Vân Hàn Chu định nói gì đó. Nhưng bắt gặp ánh mắt kiên định của hắn, nàng chỉ gật đầu rồi vòng tay qua người Lạc Kính Thư, hóa thành một vệt trắng lao đi.
Trời đang giữa trưa nên không khí càng trở nên ngột ngạt bức bối hơn.
Vân Hàn Chu đứng ở hậu viện, hơi thở hắn trở nên nặng nề.
Hắn hiểu rõ, loại pháp trận từ huyết tế mà ra vốn dĩ cực kỳ thâm độc. Muốn nhổ tận gốc nó mà không làm nổ tung cả phủ thì chỉ có thể đối cách tương ứng.
Dùng máu chính mình, làm vật dẫn linh khí thuần khiết đến thanh tẩy.
Hắn hít một hơi thật sâu, trường kiếm Đoạn Hàn rút ra khỏi bao.
Âm thanh trong trẻo như tiếng băng tan trên đỉnh núi, linh khí mờ nhạt tỏa ra trắng muốt, bồng bềnh như hơi thở của bạch hạc giữa sương mai.
Đối lập hoàn toàn với sắc đỏ rợn người dưới chân.
Vân Hàn Chu xoay ngược mũi kiếm, kề lên cổ tay trái. Một đường đỏ đến chói mắt hiện ra. Hắn lấy từ trong túi càn khôn ra một xấp bùa chú, nhúng thẫm chúng vào máu của mình. Những lá bùa sau khi sẫm màu bỗng phát ra mấy tiếng xèo xèo như than cháy, linh lực cuộn trào.
Vân Hàn Chu đi tới dán bốn lá huyết phù vào bốn góc tường của hậu viện. Mỗi nơi hắn đi qua, Đoạn Hàn lại vạch xuống nền đất những đường nét mạnh mẽ, tạo thành một trận pháp bát quái vững chãi ngay trên nơi huyết trận được bày bố dày đặc nhất.
Xong xuôi, hắn dùng chút sức tàn nhảy vọt lên nóc nhà cao nhất, nheo mắt lại đánh giá một lượt.
Huyết trận phía dưới dường như cảm nhận được sự đe dọa, từng đường vân đỏ bắt đầu luân chuyển, phát ra thứ ánh sáng lập lòe như nhịp tim của một con quái vật sắp sửa tỉnh giấc. Hắn đưa hai cánh tay lên, lòng bàn tay chạm vào nhau, xoay chầm chậm trước ngực.
Vân Hàn Chu run rẩy, nhắm chặt hai mí mắt.
Kiếm dẫn thanh phong,
Tâm minh vô cấu,
Nhất kiếm khai tịnh,
Tà u tán diệt.*
(*:Kiếm làm vật dẫn gọi gió đến, Tâm sáng trong không vương tà niệm, Chém một đường vạn vật nằm yên, Ác yêu tà ắt sẽ bị diệt)
Mỗi lời nói ra, không gian xung quanh hắn lại rung chuyển. Từng đợt cuồng phong trắng xóa từ hư không đổ dồn về, tạo thành cơn bão linh khí khổng lồ.
Một trận đau đớn kịch liệt như có hàng ngàn mũi kim xuyên thẳng từ lồng ngực lên cổ họng. Vân Hàn Chu lảo đảo, hai đầu gối khuỵu xuống mái ngói. Hắn há miệng thở dốc, máu từ vết cắt ở cổ tay dường như bị trận pháp dưới đất hút lấy, chảy nhanh hơn bình thường.
Hắn không còn cảm nhận được sự nhức nhối từ tay trái nữa, thay vào đó là cơn lạnh giá thấu xương lan dần vào tim phổi. Tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. Trước mắt hắn, nhìn một hóa hai, cảnh vật xoay vần mờ mịt. Cơ thể hắn đang biểu tình dữ dội trước việc tiêu tốn quá nhiều tinh huyết cùng một lúc.
Không được gục ngã ở đây.
Tiếng rít gào của linh lực và oán khí đan xen tạo thành một thứ âm thanh chói tai, như thể không gian đang bị xé toạc ra từng mảnh.
Vân Hàn Chu nghiến chặt hàm đến mức máu tươi rỉ ra nơi kẽ răng. Hắn cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ quạch vì áp lực và những mạch máu bị vỡ, chăm chú quan sát chiến trường bên dưới. Bát quái trận bằng máu của hắn đang vận hành đúng nghĩa một chiếc cối xay khổng lồ, nghiền nát từng dòng cổ ngữ. Những con rết bằng hắc khí gào thét thê lương. Chúng giãy giụa dưới sự thanh tẩy của linh khí thuần khiết rồi tan biến thành những mảnh vụn, bị cơn cuồng phong cuốn phăng.
Cả một canh giờ trôi qua, Vân Hàn Chu cứ ngồi đó như một pho tượng đá. Tầm mắt hắn thu hẹp lại, chỉ còn lại tâm trận pháp đang dần bình ổn. Các giác quan như thể bị tê liệt, hoàn toàn không nhận ra bóng dáng thanh thoát của đồng môn đã nhảy đến bên cạnh từ lâu.
“Ngươi đừng có mà gắng sức như vậy. Ta thấy bây giờ mà xảy ra mệnh hệ gì, e là một mình ta không gánh vác nổi thêm một phế nhân về tông môn đâu.”
Thanh âm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tinh thần đang căng như dây đàn của Vân Hàn Chu. Hắn giật mình, tiêu cự dần thu về, khẽ thở hắt ra một hơi.
“Đừng nói vậy chứ, ta vẫn còn… trụ được.”
Vân Hàn Chu đưa bàn tay trắng bệch bám vào chuôi kiếm, khó khăn đứng thẳng người dậy. Mỗi cử động nhỏ đều khiến xương cốt hắn kêu lên vì mỏi mệt. Vân Tố Y chìa ra một chiếc khăn tay thêu hoa lan còn vương mùi thanh khiết. Hắn cầm lấy, lặng lẽ lau đi những vết máu tèm lem trên mặt và cổ tay.
Vân Tố Y khoanh tay, đưa mắt nhìn xuống hậu viện giờ đã tan hoang, cây cối ngã đổ, gạch đá vỡ vụn, nhưng quan trọng nhất là hơi hướm tà ác đã biến mất hoàn toàn. Nàng tiếp tục thông báo:
“Ban nãy ta đã đi kiểm tra một lượt quanh phủ rồi. Tình trạng của Lâm lão gia đã dịu lại thấy rõ. Cơ thể lão không còn co quắp như bị quỷ ám nữa, mạch đập tuy yếu nhưng đã đều đặn trở lại.”
“...”
“Có điều lão vẫn chưa tỉnh lại được ngay, khả năng cao là do thần trí bị tà khí quấy nhiễu lâu ngày dẫn đến hỗn loạn, cơ thể lại suy nhược quá độ. Việc điều dưỡng này cứ giao cho bên người của Thái thú chăm sóc là được.”
Nàng dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đầy tơ máu của Vân Hàn Chu.
“Nhưng ngươi biết không, điều ta lo lắng nhất không phải là lão nhân kia, mà là kẻ đã bố trí cái trận pháp này. Một kẻ có thể vẽ ra một cái huyết trận khổng lồ như vậy ngay dưới mũi quan phủ, chắc chắn không hề tầm thường. Hắn sẽ không thấy chúng ta phá trận mà ngồi yên đâu.”
Vân Hàn Chu siết chặt chiếc khăn tay đã nhuộm đỏ.
Khi thấy bóng dáng hai vị đạo sĩ vận đồ trắng bước ra khỏi cổng hậu viện, Lạc Kính Thư, người đang đi tới đi lui như ngồi trên đống lửa lập tức hớt hải chạy tới. Gương mặt ông ta biến sắc, đôi mắt đảo qua đảo lại giữa vẻ mặt mệt mỏi của Vân Hàn Chu và sự trầm mặc của Vân Tố Y.
Đừng nói là, mọi sự không thành rồi đấy chứ.
Vân Tố Y tiến lên một bước, khẽ cúi người, giọng nói dịu dàng nhưng rành mạch để an ủi vị Thái thú đang hoảng loạn.
Nghe xong Lạc Kính Thư như người vừa từ cõi chết trở về, đôi vai đang căng cứng chùng xuống, trên mặt không còn vẻ lo lắng mất ăn mất ngủ như mấy ngày qua, tảng đá trong lòng suốt cả tháng nay cuối cùng cũng được nhấc bỏ.
Ba người đi tới phòng bệnh. Nhìn qua lớp rèm thưa, khuôn mặt của Lâm lão gia đã giãn ra, hơi thở đều đặn và trầm ổn, không còn những cơn co giật kinh hoàng hay những tiếng gào rú xé tai.
Lạc Kính Thư đứng đó hồi lâu, khóe mắt hơi ươn ướt, rồi ông quay sang hai vị đệ tử Vân Kiếm Tông với nụ cười hồ hởi:
“Ây da, thật cảm tạ công đức vô lượng của hai vị thượng nhân! Nếu không có đại giá quang lâm của các vị, Lạc mỗ thực sự không biết phải xử trí như thế nào.”
Vân Hàn Chu khẽ gật đầu, dù sắc mặt vẫn trắng bệch vì mất máu nhưng phong thái vẫn vô cùng chừng mực:
“Đều là việc nên làm, Thái thú đại nhân không cần quá nhọc lòng. Chỉ là căn nguyên vẫn chưa tận gốc, đại nhân vẫn nên cẩn trọng với những vật lạ trong phủ.”
Lạc Kính Thư lúc này tâm trí đã bay bổng theo sự vui mừng, ông gạt phắt những lo âu sang một bên:
“Vừa hay tối nay ta có đặt một bàn tiệc thịnh soạn tại Vạn Cát Lâu để chiêu đãi một vài vị khách phương xa. Nếu hai vị không chê, chi bằng ở lại phủ thêm vài ngày, để ta có dịp báo đáp ân tình này cho thật chu đáo. Lạc Châu tuy nhỏ nhưng tửu ngon ở Vạn Cát chắc chắn sẽ không làm các vị thất vọng!”
Vân Hàn Chu từ chối. Vụ việc lần này rõ ràng là không ổn, nếu chỉ với hai người họ thì khó lòng biết được phía sau còn những thứ gì, chi bằng quay về càng sớm càng tốt, báo cáo với các trưởng lão. Bọn họ kinh nghiệm phong phú, tu vi cũng cao hơn nhiều, hẳn sẽ biết cách đối phó với tình huống như thế này.
Lời còn chưa kịp nói ra, Vân Tố Y đã hăng hái xông lên phía trước:
“Vậy thì chúng ta đành làm phiền đại nhân rồi.”
0 Bình luận