Tóm tắt
"Chúng ta luôn khát khao, luôn chờ đợi được chứng kiến những kì tích.
Hiện giờ bản thân đang rất tuyệt vọng,
Nhưng ngày mai sẽ khác, và những ngày sau cũng thế.
Vậy nên, ta hy vọng ngươi có thể tiếp tục sống.
Sống cho đến khi, cảm thấy cuộc đời này quả thực rất vui vẻ.”
_____
Chỉ vì lỡ dại hứa một câu, hắn phải nai lưng đi làm kiếm tiền, trả nợ giúp người ta. Vốn dĩ chỉ muốn cùng tiểu muội nhỏ nhắn đáng yêu đi khắp giang sơn tìm vui thú, vậy mà giờ đây phải gánh thêm mấy thứ vào người.
Quả thật nhiều điều khó nói.
Còn muốn tu tiên gì đó ư, tha cho người ta đi ;-;
8 Bình luận
Truyện t cũng có chăm sóc bé gái nên sẽ theo dõi để tham khảo
(ăn cắp)bên bác🐧Nói sao nhỉ, em có đọc về thể loại tu tiên, tiên hiệp cổ trang nhưng thứ ấn tượng nhất đối với em vẫn là khoản worldbuild và mấy cái lore bên bển. Những yếu tố đó luôn là lý do khiến em yêu thích và mê mẩn một tác phẩm hoặc thể loại nhất định (dù nó có chán hoặc nhiều mỳ ăn liền đi chăng nữa). Khi em bắt đầu tìm hiểu cách để viết truyện thì khá nhiều người cho rằng nên miêu tả nhiều hơn, và thế là dần dần em bị vướng vào cái đường đấy.
Thật ra lúc đọc lại em cũng thấy mình tả nhiều thật, bản thân đọc còn thấy chán huống gì là người khác. Em có thử viết theo lối ngắn gọn hơn. Bình thường khi em viết về một phân đoạn nào đó là nó sẽ như một cảnh phim ngắn chạy trong đầu, đấy là suy nghĩ chủ đích nên em sẽ hiểu được tình huống đó diễn ra như thế nào, nhưng em lại sợ bút lực dẫn truyện không đủ, khó khiến người khác hình dung được nên cứ thế lại ngồi miêu tả ;^;
Em sẽ cố gắng điều chỉnh và lược bớt chi tiết không cần thiết đi. Và một lần nữa, cảm ơn bác rất nhiều vì đã cho em lời khuyên ạ.