Ba người đá qua đá lại nãy giờ, lúc nghe xong câu nói như mất giọng của Lạc Thừa Nguyên liền quay qua hướng gã đang nhìn.
Giữa dòng người vô diện dập dìu như những bóng ma, một hài tử khoảng chừng năm, sáu tuổi chen lấn thoát ra. Đứa trẻ gầy còm nhom, quần áo sờn rách bạc màu, lấm lem bụi bẩn và đất cát như vừa chui ra từ cái ngóc ngách xó xỉnh nào đó. Trái ngược với vẻ ngoài nhếch nhác thì đôi mắt nó sáng đến lạ, trên miệng luôn nở một nụ cười tinh nghịch động lòng người.
Nó ôm khư khư một cái làn đựng đầy vỏ trấu, đôi chân trần chạy thoăn thoắt, ánh mắt hướng về phía một người vô diện, nhìn qua tướng mạo cùng giọng nói thì có vẻ là phụ nữ.
Nó vừa chạy vừa hét lên giữa đường: “Mẫu thân!”
Người phụ nữ kia đang ngồi sau một cái chõng tre đầy những xấp vải, luôn tay luôn chân bán hàng cho khách quan qua lại. Nàng vừa nghe thấy tiếng gọi của đứa trẻ liền ngẩng đầu lên.
“A Nhiên!!”
Nàng đứng bật dậy, vội vàng đến mức chưa kịp phủi hết bụi vải bám trên tay áo. Ánh mắt nàng đảo quanh khu chợ một lượt cho đến khi bắt gặp cái đầu nhỏ lấp ló sau đám người.
Đứa trẻ nhón chân cố rướn người thật cao giữa đám đông, vẫy vẫy cánh tay bé xíu: “Con ở đây! Ở đây mà!”
Nàng vội vã lách qua những hình nhân không mặt, chạy đến bên cạnh, thuận tay kéo mạnh thằng bé lại gần. Nàng cúi xuống, đôi bàn tay gầy guộc kiểm tra một vòng từ đầu đến chân hài tử. Thấy người trước mặt vẫn nguyên vẹn, nàng mới đánh vào mông nó một cái.
“Ta đã bảo con đừng chen vào chỗ đông người rồi cơ mà? Còn dám chạy nhô chạy nhào như thế, lạc mất thì ta biết đi đâu mà tìm? Không có lần sau đâu đấy!”
“Không có đâu không có đâu.” - A Nhiên nghiêng đầu cười hì hì, tiện tay đưa cái làn về phía nàng - “Con bán hết trứng rồi. Lão Lý cho con thêm hai đồng, còn nói trứng hôm nay rất tươi đó!”
Người phụ nữ nhận lấy cái làn, nhìn thấy mấy đồng bạc lẻ nằm lăn lóc giữa đám vỏ trấu, khóe môi nàng cong lên. Nụ cười ấy rất nhạt, tựa như một cơn gió xuân mỏng manh lướt qua mặt hồ nhưng lại thập phần ấm áp giữa cái huyễn cảnh lạnh lẽo này.
“Vậy là tốt rồi. Mau đi rửa tay đi, đừng đứng đây ám mùi nữa.”
A Nhiên gật đầu dạ một cái, chạy về phía chum nước đặt cạnh cột nhà. Nó rửa tay rất nhanh, nước bắn tung tóe lên mặt rồi tranh thủ vắt vạt áo lau qua loa. Xong xuôi nó lại chạy tót trở lại, ngồi xổm xuống bên cạnh chõng tre, đôi bàn tay nhỏ bé bắt đầu xếp lại những xấp vải bị khách làm xô lệch.
Đứa trẻ đưa vải, người lớn nhận lấy. Khi có khách dừng chân hỏi giá, A Nhiên lại nhanh nhảu chen vào, giọng nói lanh lảnh: “Nương à, vải này dệt khéo lắm, may áo đông thì ấm, may áo hè thì thấm mồ hôi, nương nhìn đường chỉ này xem.”
Mấy vị khách vô diện dường như cũng bị sự lanh lợi của nó làm cho lay động, có người bật cười ha hả.
“Tiểu tử này đáng yêu thật. Con nhà ai mà khéo miệng thế này?”
Người phụ nữ trả lời đầy hãnh diện: “Con trai của ta đó. Có phải rất dễ thương đúng không?”
Tiếng nói cười của khách mua hàng cùng mấy nương quầy bên cạnh khiến cho đoạn chợ này vô cùng vui vẻ. Dù ai nấy có vẻ mệt mỏi nhưng chỉ cần đứa trẻ cất lời, mọi muộn phiền đều tan biến.
Đến xế chiều, nắng ngả vàng như mật ong, chợ bắt đầu thưa dần. Người phụ nữ thu dọn hàng hóa. A Nhiên ôm giúp mẹ mấy cuộn vải nhỏ, cẩn thận như ôm bảo bối gia truyền. Họ không về ngay mà ghé qua một hàng bánh hấp đầu ngõ.
“Cho ta hai cái.”
“Cho ta một cái.” - Nàng nói, rồi quay sang đứa trẻ - “Một cái là đủ rồi, nghe chưa?”
A Nhiên gật đầu liên hồi, nhưng lúc bánh vừa được đưa tới còn bốc khói nghi ngút, nó liền nhanh tay bẹo lấy nửa cái nhét thẳng vào tay mẹ. Người phụ nữ đứng sững lại, nhìn miếng bánh nóng hổi trong tay. Cuối cùng nàng khẽ thở dài, cầm lấy tay hài tử dắt đi.
Hai mẹ con đi men theo con hẻm nhỏ phía sau chợ. Nhà của họ chỉ là một gian lều ghép bằng gỗ mục và vải bạt rách. Mưa lớn thì dột, gió to thì lạnh, nhưng trong bóng tối của con hẻm vẫn có đèn dầu sáng le lói.
A Nhiên ngồi bệt trước cửa, mân mê mấy đồng bạc vừa kiếm được, đếm đi đếm lại rồi ngẩng lên cười: “Hôm nay con đã bán được rất nhiều. Ngày mai, con sẽ đãi người hẳn hai cái bánh nướng.”
Người phụ nữ ừ một tiếng ngồi xuống cạnh con, đôi tay thô ráp vuốt lại mái tóc bù xù của hài tử: “Ngày mai không cần vội. Bán được bao nhiêu thì bán, không được thì thôi, đừng chạy nhảy nhiều nữa.”
A Nhiên nghiêng đầu nhìn mẹ, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc đến lạ lùng. Nó nắm lấy bàn tay gầy gò của nàng, giọng nói chắc nịch.
“Không được! Con sẽ kiếm thật nhiều tiền, tương lai nhất định trở thành một bậc quân tử hiển danh khiến người đi đâu cũng thấy tự hào. Đến lúc đó người chỉ cần ở nhà hưởng phúc là được.”
…..
Tiếng nói của đứa trẻ vang vọng trong gian lều nhỏ rồi dần biến mất.
Thanh Di nghiêng đầu qua Vân Hàn Chu, nhỏ giọng nói: “Này, kia là chân thân của oán khí đó sao?”
Vân Tố Y bên cạnh trong lòng cảm thấy có chút chua xót: “Vậy ra đây là kí ức của nó… Nếu thế chẳng phải đứa trẻ đó sẽ vong mạng khi chưa thực hiện được lời hứa đó sao?”
“Quân tử hiển danh, chấp niệm không thành…” - Vân Hàn Chu trầm giọng, tay thả lỏng chuôi kiếm - “Âm hồn bất tán có điều muốn đáp ứng, vậy thì chỉ cần đáp ứng nó thì cái huyễn cảnh này sẽ được giải.”
Thanh Di gật đầu khoanh tay: “Trước hết nên đi tìm oan hồn kia đã. Giải pháp an toàn vẫn là nên mang nó theo, làm giúp nó mấy thứ hiển danh kia rồi đem đến trước mặt mẫu thân là được.”
Vừa nói xong hắn liền đi về phía cái lều kia, tay hướng thẳng vào cổ của hài tử đang lăn lộn trong vòng tay người phụ nữ.
Còn chưa chạm tới nơi Thanh Di lập tức khuỵu gối xuống.
Cảm giác giống như bị áp chế không cho cử động vậy. Tầm nhìn của hắn trở thành một cái bóng mờ ảo, hình ảnh đứa trẻ trước mắt dần nhòe đi, thay vào đó là những tiếng bàn tán bên tai, cùng với âm thanh từ chính cổ họng mình phát ra.
Con là con của ta, và con sẽ theo ta về nhà.
“Không được, làm ơn đừng mang nó đi mà…”
Nàng có thể đi cùng, dẫu sao cũng từng có đôi câu hẹn thề.
Cái tên này thật không có tiền đồ gì cả, ta sẽ cho con cái tên mới, sáng lạng và đẹp đẽ, đúng với danh phận của con.
Đột nhiên Thanh Di cảm thấy lồng ngực đau nhức kinh khủng như thể muốn co quắp lại. Hắn nằm lăn ra đất, chân tay run lẩy bẩy. Hắn há mồm ra như một con cá mắc cạn, mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng cả quần áo và một khoảng xung quanh.
Vân Hàn Chu cùng Vân Tố Y thấy vậy liền vội vàng chạy tới nắm lấy bả vai lay lay hắn mấy cái. Trông sắc mặt hắn bây giờ tái nhợt đến độ cắt không còn giọt máu, môi mày tím bầm lại. Lạc Thừa Nguyên như vẫn chưa hết dư âm từ mấy chuyện quỷ quái lần này mà đứng như trời trồng không dám nói năng câu nào.
Thanh Di chỉ lờ mờ thấy hai bóng trắng trước mặt đang nói gì đó. Hắn chớp mắt mấy lần cố lấy lại thanh tỉnh, nhưng tai hắn cứ thế ù đi.
Ả tiện nhân lăng loàn này! Con ta mới đi chưa được mấy ngày mà đã dám vác mặt đến đây. Cái phủ này không phải cái chợ điếm mà ngươi thích ra thì ra thích vào thì vào.
“Làm ơn, tại hạ cắn cỏ van ngài, hãy tha cho đứa nhỏ. Nó không làm gì sai cả.”
Phu nhân… phu nhân… ả ta chết rồi…
Chết rồi à? Ừ, chết rồi. Hay thật, vừa vặn mấy ngày đàn cá đang biếng ăn. Có lẽ ta nên đổi bữa cho chúng nó.
Thanh Di cảm thấy người mình đau đớn lạnh buốt, nhưng trước mắt hắn vẫn là đứa trẻ kia.
Con lớn lên trông thật khôi ngô, còn có nhiều thiếu nữ theo đuổi như vậy.
Ta đã nói rồi mà, đừng chạy nhảy ở nơi đông người như vậy. Con còn dám leo lên tận mấy tầng lầu nữa, có ngã xuống thì mấy nữ tử kia không kéo lại được đâu.
Nhưng sao người đó vẫn còn ở đây.
Người đó cười lên rất đẹp, hệt một đóa tú cầu kiều diễm.
Người đó rất giàu, lại hay cho con tiền nữa.
Trước mắt Thanh Di là cái sân mà hắn ngã xuống, chỉ khác một điều người đứng đó không phải là hắn.
Lão già chết tiệt đó! Sơn Thạch Lân hiếm có khó tìm, đã nói đến vậy rồi mà vẫn còn chê.
Nhà ngươi là ai? Sao lại ở cái chỗ này?
Ngươi muốn trả thù sao…
Ta có thể giúp ngươi đấy.
Dù sao trước khi biết đến thương nghiệp thì ta vốn là người tu luyện mà.
Trả ơn sao? Đừng khách khí như vậy. Kẻ làm điều ác thì phải nhận lấy hậu quả.
Ta không biết hắn là ai, nhưng hắn nói sẽ giúp ta. Thế gian này quả thực vẫn còn người tốt.
Hình như ta có tuổi rồi, cảm giác không còn sức nữa. Đúng là sinh lão bệnh tử không thể trốn nổi.
Nhưng sao ta không thể thấy con nữa?
Ta đã gọi con không biết bao nhiêu lần.
Cả ngày lẫn đêm.
Người đó thì xuất hiện ngày càng nhiều.
Người đó vẫn xinh đẹp như vậy, có điều không còn cười nữa.
Người đó có vẻ tức giận, đang quát tháo gì đó.
Kia là… cha con đúng không?
Nhưng con ở đâu rồi?
Con của ta.
Làm ơn.
Trả lại con cho ta.
…..
Bầu trời đầy sao của huyễn cảnh chập chờn trước mắt rồi dần dần hội tụ lại thành ba khuôn mặt đang vây quanh.
Thanh Di hít một hơi thật sâu, cảm giác như phổi mình vừa bị ai đó đổ thẳng một thau cát nóng vào vậy, khô đến không tả nổi. Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy, đầu óc vẫn còn ong ong bởi những tiếng gào thét và cảm giác lạnh buốt kia.
Hắn nghiến răng rủa thầm.
Một ngày mà ngất lên ngất xuống đến mấy lần, đại danh của hắn nếu đồn ra giang hồ chắc chắn sẽ thành trò cười cho thiên hạ.
Vân Hàn Chu thấy hắn động đậy lập tức đưa tay ấn vai hắn xuống, ngăn không cho hắn cử động mạnh. Một luồng linh lực mát lạnh như suối nguồn chảy từ lòng bàn tay vị đạo sĩ truyền thẳng vào ngực Thanh Di, xoa dịu những kinh mạch đang co thắt dữ dội.
Vân Hàn Chu thấp giọng như tránh cho hắn bị động mà trở nên hoảng loạn lần nữa:
"Cơ thể ngươi… không có nội thương nhưng tâm thần bị chấn động mạnh. Hình như ngươi vừa trải qua một cơn ác mộng cực kỳ tàn khốc. Tốt nhất là ngồi lại tĩnh dưỡng một lúc đã.”
Thanh Di nghe vậy liền định mở miệng mỉa mai một câu "Đạo trưởng lo xa quá", nhưng vừa mới hé môi, một cơn đau rát xộc thẳng lên đại não. Hắn đưa tay bóp chặt cổ họng, mặt đỏ bừng.
Đừng có nói là hình như nữa, hắn biết rõ mình vừa trải qua cái gì. Cảm giác đau đớn khi nãy chân thực đến mức hắn tưởng chừng như chính mình là người trong cuộc vậy. Cay đắng nhất là hắn nhận ra mình đã hét đến khản cả cổ. Mấy tiếng gào thét đó chắc chắn đã lọt hết vào tai hai vị đạo sĩ cao ngạo và gã thiếu gia vô dụng này.
Đối với một kẻ luôn tự đắc về sự bình tĩnh và lạnh lùng như hắn, đây quả thực là một nỗi nhục nhã khó mà nuốt nổi.
Hắn đẩy Vân Hàn Chu ra, lảo đảo dựa lưng vào một bức tường gạch cũ nát rồi nằm thẳng xuống một lần nữa, đưa tay xoa xoa cổ họng mấy vòng.
Thanh Di cố gắng nuốt nước bọt để làm dịu cơn bỏng rát, rồi cất giọng ngắt quãng: “Không cần… Khụ… Ặc, được rồi. Đừng có nhìn ta bằng cái ánh mắt thương hại đó nữa.”
Hắn liếc mắt nhìn sang Lạc Thừa Nguyên. Gã thiếu gia lúc này trông còn thảm hại hơn cả hắn, mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt đờ đẫn như người mất hồn. Thanh Di hít một hơi thật sâu, ánh mắt quay trở lại với Vân Hàn Chu.
“Đừng làm quá lên vậy. Ta không sao. Vừa rồi chỉ là ảnh hưởng khi chạm vào ký ức của chủ nhân huyễn cảnh này thôi…”
Hắn dừng lại một chút, nheo mắt nhìn về phía gian lều gỗ vẫn lập lờ trong sương đêm:
“Hình như... ta đã biết cách giải cái huyễn cảnh chết tiệt này rồi. Không cần đánh đấm, cũng không cần phá trận làm gì cho mệt xác.”
Vân Hàn Chu và Vân Tố Y đồng loạt khựng lại, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Thanh Di nhếch mép, dù nụ cười lúc này trông còn khó coi hơn mếu. Hắn đứng thẳng dậy, phủi bụi trên lớp áo đen, dù bước chân vẫn còn hơi lảo đảo nhưng khí thế đã hoàn toàn thay đổi.
Rồi hắn lại ngồi bệt xuống đất lần nữa.
Vân Tố Y nhìn cái dáng vẻ ba đứng bảy ngồi này mà không khỏi hoang mang. Nàng chưa từng thấy kẻ nào vừa mới nãy còn như sắp hồn lìa khỏi xác, mồ hôi vã ra như tắm mà chớp mắt đã có thể cố chấp đứng lên ra vẻ một cách thản nhiên như vậy.
Nàng ngập ngừng bước tới, thanh trường kiếm trong tay khẽ hạ thấp: “Cái này… có cần chúng ta giúp gì không? Nhìn ngươi có vẻ không ổn lắm đâu.”
Thanh Di chẳng buồn ngẩng đầu, hắn cứ thế đập mặt vào đầu gối, buông xuôi hai bả vai. Một tay hắn run rẩy chỉ thẳng lên bầu trời của huyễn cảnh.
“Các ngươi, đừng có làm gì cả, đứng yên ở đó. Động vào là hỏng bét hết đấy. Tuy ta cũng muốn nói là tốc chiến tốc thắng, sớm về nhà ăn cơm nhưng mà… đợi một lát. Để ta tiêu hóa hết cái đống này đã.”
Hai người Vân Kiếm nghe vậy thì chỉ biết nhìn nhau. Vân Hàn Chu ra hiệu cho đồng môn bên cạnh lùi lại, cả hai đứng thành thế gọng kìm, cảnh giác nhìn quanh khu chợ.
Thanh Di ngồi đó chừng một khắc. Hắn hít sâu rồi lại thở ra, cố xua tan cái sự kinh khủng của cơn ác mộng kia vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Hắn chống tay xuống đất, bật dậy một cách dứt khoát. Hắn vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc, thần sắc ngạo nghễ thường ngày đã quay trở lại dù khóe mắt vẫn còn vương chút tơ máu.
Hắn không nói không rằng, bước nhanh tới chỗ bên cạnh, cầm lấy cánh tay kia rồi giơ thẳng lên:
“Cô hồn dã quỷ nơi nào ta không cần biết! Ngươi nghe cho rõ đây! Ngươi bắt nhầm người rồi! Chúng ta không phải lũ đạo sĩ thối tha đã lừa gạt ngươi, càng không phải kẻ đã dìm ngươi xuống hồ!”
Lạc Thừa Nguyên đang đứng đờ đẫn như kẻ mất hồn, đột nhiên bị tiếng gào sát bên tai làm cho giật bắn mình. Gã như tỉnh lại từ cơn mộng mị, đôi mắt hoảng loạn nhìn sang Thanh Di, môi run bần bật định nói gì đó nhưng bị cái siết tay kia làm cho nghẹn lại.
Thanh Di không dừng lại, hắn gằn giọng từng chữ:
“Ngươi gào thét cả ngày lẫn đêm, hóa thành lệ quỷ cũng chỉ vì muốn gặp lại con của mình đúng không? Nhìn cho kỹ đi! A Nhiên của ngươi không hề mất tích, nó vẫn luôn ở đây! Chính là cái tên phế vật đang bị ta xách cổ này đây!”
Ngay khi hai chữ A Nhiên vừa thốt ra, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt, không có lấy một tiếng gió hay tiếng quét đường đêm khuya. Một luồng âm phong lạnh lẽo từ phía Bắc thổi tới, mang theo tiếng khóc nỉ non và cả tiếng rít gào đau đớn.
Lạc Thừa Nguyên toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Một cái gì đó rất sâu trong ký ức của gã.
Cái gì đó đã phủ bụi từ lâu mà gã cố chôn vùi dưới những lớp lụa là, rượu thịt và tiền bạc.
Nay lại bị Thanh Di bới lên một cách thô bạo.
“Ngươi... ngươi nói gì vậy? A Nhiên…A Nhiên là ai? Ta là Lạc công tử... ta là…”
Lạc Thừa Nguyên lắp bắp, trên mặt ướt nhẹp không biết đang là mồ hôi hay nước mắt.
“Câm miệng!”
“Ngươi có thể quên, nhưng mẫu thân ngươi thì không bao giờ quên đâu, đồ nghịch tử!
0 Bình luận