Ban đầu t cũng tính đi đường quyền cơ mà ngồi một hồi thấy tả không ổn lắm nên dẹp cho thành sức mạnh tình thâm luôn 😇
Có khi t phải về học một khóa tu tiên đánh nhau thôi chứ quả plot dở dở ương ương quá 😭
T thích cái kiểu đánh nhau mà có ma quỷ bí ẩn như thế này=)) hóng chương sau của bác kkk.
Với lại bác có mô tả cụ thể về Thanh Di ko cho t xin với? T chưa hình dung dc mặt mũi main ntn=))
T cảm ơn bác đã nhận xét nhiều nha <333
Về des của main thì t có đổi lại cái ảnh bìa cho dễ tưởng tượng tròn méo như nào. Cơ mà này là ảnh ngoáy trong lúc bị loạn nét và t chưa biết render cũng như đổ màu ;u; Mấy nữa bác sẽ thấy 7749 cái art bị sửa cho nát bét nhưng cơ bản về tạo hình của main sẽ từa tựa như vậy.
Khả năng cao là t cũng nên lên mấy nhân vật khác dần thôi... Ngồi tả suông nhiều khi cũng bị quên mất thiết lập ban đầu như thế nào.
Nhân tiện thì lót dép hóng truyện của bác nha UwU cả quá khứ của TL nữa.
Bé Tần Niệm nhà bác dễ thương quá^^ Main cũng quan tâm em gái, truyện khá wholesome.
Truyện t cũng có chăm sóc bé gái nên sẽ theo dõi để tham khảo (ăn cắp) bên bác🐧
Em cảm ơn bác nhiều nha UwU.
Nói sao nhỉ, em có đọc về thể loại tu tiên, tiên hiệp cổ trang nhưng thứ ấn tượng nhất đối với em vẫn là khoản worldbuild và mấy cái lore bên bển. Những yếu tố đó luôn là lý do khiến em yêu thích và mê mẩn một tác phẩm hoặc thể loại nhất định (dù nó có chán hoặc nhiều mỳ ăn liền đi chăng nữa). Khi em bắt đầu tìm hiểu cách để viết truyện thì khá nhiều người cho rằng nên miêu tả nhiều hơn, và thế là dần dần em bị vướng vào cái đường đấy.
Thật ra lúc đọc lại em cũng thấy mình tả nhiều thật, bản thân đọc còn thấy chán huống gì là người khác. Em có thử viết theo lối ngắn gọn hơn. Bình thường khi em viết về một phân đoạn nào đó là nó sẽ như một cảnh phim ngắn chạy trong đầu, đấy là suy nghĩ chủ đích nên em sẽ hiểu được tình huống đó diễn ra như thế nào, nhưng em lại sợ bút lực dẫn truyện không đủ, khó khiến người khác hình dung được nên cứ thế lại ngồi miêu tả ;^;
Em sẽ cố gắng điều chỉnh và lược bớt chi tiết không cần thiết đi. Và một lần nữa, cảm ơn bác rất nhiều vì đã cho em lời khuyên ạ.
@KatoriM: Có lẽ bác đang cảm thấy bối rối giữa việc biết tả nhiều sẽ chán nhưng sợ không viết chi tiết thì độc giả không hiểu. Tui nghĩ việc có thước phim chạy qua đầu rồi mình tả theo nó đôi khi không phải cách hay để vẽ bối cảnh trong viết truyện. Bác có thể hình dung nó thật hoàn chỉnh rồi truyền tải những gì bản thân bác muốn độc giả thấy để phục vụ cho diễn biến thôi. Tui nghĩ như thế sẽ lược được kha khá những chi tiết thừa á. Ví dụ khi vào chuyện, độc giả cần biết đây là đâu, hiện tại đang xảy ra chuyện gì, có cái gì. Vậy là xong phần mở chương 1 rùi. Còn chuyện thời tiết hôm đó thế nào, núi non trùng điệp ra sao thì mình hạn chế một chút ;))))))
12 Bình luận
Còn a main hay ngầu mà chương này lại ngố ngố lúc múa kiếm với ăn vạ cũng hài thật😂
Có khi t phải về học một khóa tu tiên đánh nhau thôi chứ quả plot dở dở ương ương quá 😭
Với lại bác có mô tả cụ thể về Thanh Di ko cho t xin với? T chưa hình dung dc mặt mũi main ntn=))
Về des của main thì t có đổi lại cái ảnh bìa cho dễ tưởng tượng tròn méo như nào. Cơ mà này là ảnh ngoáy trong lúc bị loạn nét và t chưa biết render cũng như đổ màu ;u; Mấy nữa bác sẽ thấy 7749 cái art bị sửa cho nát bét nhưng cơ bản về tạo hình của main sẽ từa tựa như vậy.
Khả năng cao là t cũng nên lên mấy nhân vật khác dần thôi... Ngồi tả suông nhiều khi cũng bị quên mất thiết lập ban đầu như thế nào.
Nhân tiện thì lót dép hóng truyện của bác nha UwU cả quá khứ của TL nữa.
Truyện t cũng có chăm sóc bé gái nên sẽ theo dõi để tham khảo
(ăn cắp)bên bác🐧Nói sao nhỉ, em có đọc về thể loại tu tiên, tiên hiệp cổ trang nhưng thứ ấn tượng nhất đối với em vẫn là khoản worldbuild và mấy cái lore bên bển. Những yếu tố đó luôn là lý do khiến em yêu thích và mê mẩn một tác phẩm hoặc thể loại nhất định (dù nó có chán hoặc nhiều mỳ ăn liền đi chăng nữa). Khi em bắt đầu tìm hiểu cách để viết truyện thì khá nhiều người cho rằng nên miêu tả nhiều hơn, và thế là dần dần em bị vướng vào cái đường đấy.
Thật ra lúc đọc lại em cũng thấy mình tả nhiều thật, bản thân đọc còn thấy chán huống gì là người khác. Em có thử viết theo lối ngắn gọn hơn. Bình thường khi em viết về một phân đoạn nào đó là nó sẽ như một cảnh phim ngắn chạy trong đầu, đấy là suy nghĩ chủ đích nên em sẽ hiểu được tình huống đó diễn ra như thế nào, nhưng em lại sợ bút lực dẫn truyện không đủ, khó khiến người khác hình dung được nên cứ thế lại ngồi miêu tả ;^;
Em sẽ cố gắng điều chỉnh và lược bớt chi tiết không cần thiết đi. Và một lần nữa, cảm ơn bác rất nhiều vì đã cho em lời khuyên ạ.