Tập 01

Chương 09

Chương 09

Ta nhớ rất rõ cái mùi ấy, mùi của những buổi sáng.

Không phải thứ mùi hương thanh khiết hoa lá gì cả, chỉ là mùi bùn đất còn ẩm sau cơn mưa đêm, lẫn với mùi rơm khô, mùi phân gà ngai ngái cùng mùi khói bếp nhà ai đó cháy quá tay. Mỗi khi hít sâu, cổ họng cùng sống mũi lại hơi rát nhưng không khó chịu, ngược lại cảm giác rất khoan khoái là đằng khác. Khi ấy, ta vẫn còn nhỏ, nhỏ đến mức chưa hiểu vì sao người lớn luôn than thở, cũng chưa biết thế nào là khổ.

Ta nhớ rất rõ, thứ đầu tiên đập vào mỗi lần mở mắt ra sau giấc mộng dài, là trần màn đã xỉn màu cùng những thanh xà gỗ lờ mờ dưới lớp bạt che dột nát.

Mẫu thân lúc nào cũng dậy trước ta.

Đôi khi ta cố gắng thức từ đêm hôm trước, khi nghĩ về nụ cười đắc thắng của mình vào sáng ngày mai. Nhưng cuối cùng ta vẫn là người thua.

Mẫu thân ngồi xổm trước hiên, lưng hơi cong, tóc búi cao bằng một đoạn dây vải đã sờn. Đôi tay của người gầy nhưng nhanh nhẹn, thoăn thoắt soi từng quả trứng gà mới nhặt ban sớm rồi bỏ vào một cái làn đầy trấu. Có hôm chỉ được ba quả, có hôm may mắn hơn thì năm, sáu quả. Người luôn đếm rất kỹ, đếm xong lại nhìn ta mà cười.

Đôi tay của mẫu thân cũng dính đầy vỏ trấu.

“Đủ mua vải hôm nay rồi.”

Ta không biết mua vải để làm gì, chỉ thấy người vui là ta vui theo. Ta chạy loanh quanh trong sân, chân đất dẫm trên sàn lạnh, đôi khi giẫm trúng đá nhọn thì kêu lên một tiếng, người liền quay đầu mắng.

“Chạy chậm thôi!”

Giọng mắng giống như gió lướt qua tai.

Ta lớn lên như thế. Cuộc sống rất đơn giản.

Sáng mang trứng ra chợ bán, trưa về trông hàng vải, đến chiều nếu còn dư chút tiền, mẫu thân sẽ mua cho ta một cái bánh bao hấp, còn nếu không thì về nhà nấu cháo cùng ít cơm nguội để mấy ngày. Mùi hơi nước bốc lên luôn làm cho mấy tấm bạt phủ thơm mùi gạo nấu củi. 

Ban đêm, người may vá dưới ánh đèn dầu còn ta nằm bên cạnh, nghe tiếng kim xuyên qua vải, từng nhịp từng nhịp. Có những đêm ta giả vờ ngủ chỉ để nhìn người, rồi lại ngủ thật.

Mẫu thân thường thở dài nhưng chưa bao giờ than vãn một câu nào. Có lần ta hỏi: “Mẫu thân không mệt sao?”

Người cười, cười đến mức khóe mắt cong lên: “Mệt chứ. Nhưng còn con, mệt cũng thành không mệt.”

Khi ấy ta không hiểu.

Sau này nghĩ lại, mới biết đó là lời nói dối dịu dàng nhất trên đời. 

Con người ai cũng mệt mỏi, nhưng họ vẫn cố gắng từng ngày, để có thể có những khoảnh khắc không mệt ấy.

Ta có tên, một cái tên rất bình thường.

Không cầu công danh cũng chẳng mong phú quý. Đó chỉ là mấy chữ mà mẫu thân đã chọn rất lâu, lâu đến mức phải hỏi mấy người hàng xóm rồi lại lắc đầu, cuối cùng tự mình quyết định.

“Nhiên.”

Người nói, sống tự nhiên một chút, như cỏ dại ven đường, không nhất thiết phải vươn đến chín tầng mây làm gì, chỉ cần một đời an yên là đủ.

Ta gật đầu dù không hiểu, nhưng với ta, cái tên đó rất đẹp.

Người ta thường nói cái danh đi liền cái phận, vậy là sau này ta nhất định sẽ có sự bình ổn không chút sóng gió nào cả.

Nhưng chuyện bắt đầu thay đổi vào một ngày rất bình thường.

Chợ hôm ấy đông hơn một chút. Có mấy người cưỡi ngựa đi ngang qua, áo quần sạch sẽ, giày cũng không dính bùn. Ta đứng ngẩn ra nhìn, quên cả việc mời chào khách. Người kia liếc ta một cái, ánh mắt không tỏ ra chán ghét như những vị khách tươm tất trước đây, trái lại còn săm soi rất lâu.

Người kia nhìn ta rồi cười một cái, lần đầu tiên có một bàn tay đẹp như vậy đặt lên đầu ta. Bàn tay đó rất thần kỳ, vừa chạm đến nơi đã làm ta nhớ ra mình còn nồi cơm chưa chỉnh lửa ở nhà.

Rồi ta chạy thẳng một hơi, không quay đầu lại.

Một lần ta vô thức hỏi mẫu thân: “Con có thể mặc áo mới không?”

Người dừng tay đang dệt vải, dừng lại rất lâu, lâu đến mức ta bắt đầu cảm thấy có chút hối hận vì đã hỏi. Nhưng cuối cùng người vẫn gật đầu: “Được chứ, chờ mùa này bán khá hơn chút đã.”

Đêm hôm đó ánh đèn sau lớp màn xỉn màu kia dường như cháy lâu hơn, cũng sáng hơn mấy lần.

Đèn dầu lay lắt, bóng in lên cả mấy tấm bạt. Cái bóng đó nhỏ đến mức tưởng chừng gió thổi là tan. Ta nằm trên mấy tấm ván, nghe tiếng vải dệt hòa cùng tiếng thở, nghe cả tiếng lòng mình đang nhộn nhạo.

Ta không ngủ được.

Ta chưa bao giờ cảm thấy bức bối như vậy.

Ta nghĩ, giá mà mình lớn nhanh hơn, có thể gánh đồ thay người, có thể kiếm tiền, có thể để người nghỉ ngơi một chút.

Chỉ tiếc rằng, những đứa trẻ lớn lên rất nhanh, còn ta thì lại rất chậm.

Hoặc có lẽ thế giới này lớn lên quá nhanh.

Hôm đó trời không mưa, trái lại còn nắng rất đẹp, đẹp đến mức ta còn nghĩ hôm đó là ngày tốt. 

Có người đến, nói rất nhiều lời ta không hiểu. Nói về tương lai, về phủ đệ gì đó, về tiền bạc, nói rằng ta thông minh, rằng ta có tướng mạo rất tốt.

Mẫu thân không nói gì. Người chỉ nắm tay ta rất chặt. Bàn tay ấy run run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Ta quay đầu lại nhìn người, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nói gì. Mẫu thân theo ta lên xe ngựa. Áo người có vẻ vẫn còn chưa khô hết sương đêm, tay áo vẫn còn ẩm ướt dính lấy người ta.

Không biết đã đi mất bao lâu.

Lúc xuống đến nơi người chỉ nói một câu.

“Nhớ kỹ. Làm người cho tử tế.”

Ta gật đầu.

Ta đã nghĩ, chỉ là đi xa một chút.

Ta đã nghĩ, chỉ cần ta sống thật tốt, ngày sau đưa người đi, để người không phải bán vải, không phải đếm từng quả trứng, để người cuối cùng cũng không phải mệt mỏi nữa.

Ta đã suy tính rất nhiều thứ, vẽ ra cả một chặng đường trước mắt, định đoán mọi thứ trong tầm tay.

Nhưng không bao giờ có thể tính đến, đó là lần cuối cùng ta nghe thấy giọng người.

Sau này, ta có một cái tên.

Một cái tên đẹp hơn, sang hơn, mang nhiều kỳ vọng mơ ước hơn, một cái tên khiến người khác cúi đầu. Nhưng mỗi lần ai đó gọi, ta đều cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cứ như mặc một bộ áo chật cổ hay một cái quần thắt đũng vậy.

Rồi ta học cách quên.

Ta quên rất giỏi. Ta đã tưởng ta có thể quên mọi thứ.

Quên đi mùi buổi sáng, quên đi ánh đèn dầu, quên đi mùi cơm cháy.

Còn quên một bóng dáng từng ngồi sau chõng tre, cười với ta giữa chợ.

Cho đến khi có người gọi ta bằng giọng khản đặc, gọi đúng cái tên ta đã vùi xuống từng tấc đất sâu nhất.

“A Nhiên…”

Không đúng, đó là cái gì? Có ai là A Nhiên ở đây sao?

Là tên dã quỷ bên cạnh hay hai vị đạo trưởng đằng kia vậy?

“A Nhiên...”

À là gọi ta sao?

Thực xin lỗi, ngươi nhận nhầm người rồi. Ta là Lạc Thừa Nguyên.

Thừa trong kế thừa, Nguyên trong bản nguyên.

Là người kế thừa chính thống của phủ Thái Thú.

Sao có thể nhầm lẫn bổn thiếu gia với một kẻ nghe đã thấy không có tiền đồ như vậy?

“A Nhiên…”

Dừng lại đi! Sao ngươi lại cố chấp như thế? 

Được rồi, cứ cho ta trở về trước đi đã. Ta hứa sẽ tìm tên Nhiên Nhiên gì đó cho ngươi.

Bổn thiếu gia không phải người bội hứa, nếu đã nói thì ta nhất định sẽ làm.

Cho nên, để ta trở về đi, ra khỏi cái huyễn cảnh chết tiệt này. 

Làm ơn.

Ta cảm giác mặt mình có chút nhột.

Tay bất giác sờ lên. 

Giống như một cái áo nhăn nhúm ẩm ướt chưa hết sương đêm vậy. 

Thật cẩu thả tắc trách.

“Làm ơn…”

Vậy ra,

Ta cũng là hạng người bội hứa.

…..

Thanh Di mượn được kiếm từ Vân Hàn Chu.

Sau khi Lạc Thừa Nguyên đứng đối diện với người vô diện kia, hắn liền tự giác cút qua một góc.

Vân Hàn Chu vẫn đang cầm thanh Đoạn Hàn, kiếm ý tỏa ra xung quanh, ngăn chặn những mảng oán khí vãng lai. Thanh Di đứng khoanh tay, nhìn thanh kiếm sáng loáng một hồi rồi bất ngờ mở miệng.

“Này đạo trưởng, mượn kiếm của ngươi chút được không?”

Vân Hàn Chu cau mày, lùi lại một bước.

“Linh kiếm nhận chủ, khí tức bên trong rất mạnh. Thứ lỗi cho tại hạ, vật này không thể để người lạ tùy tiện động vào, sẽ gây tổn hại đến tu vi và cả người cầm.”

Thanh Di thấy đối phương từ chối thẳng thừng, chẳng những không tự ái mà còn vứt luôn cái gọi là liêm sỉ ra sau đầu. Hắn mặt dày tiến lên hai bước, khoảng cách gần đến mức mặt hắn suýt chạm vào đạo bào trắng tinh của Vân Hàn Chu.

“Đạo trưởng, ta chỉ muốn xem một chút thôi mà. Ngươi xem, một kẻ lăn lộn đầu đường xó chợ như ta, cả đời này chưa từng tiếp xúc với thế giới tu chân bao giờ. Nay quý hóa lắm mới được thấy thứ thần binh lợi khí ở khoảng cách gần như vậy…”

Vân Hàn Chu và Vân Tố Y đơ mặt nhìn hắn. Bọn họ cả đời này cũng chưa từng thấy một tên phàm nhân nào bản lĩnh đến độ đòi mượn vũ khí của người khác như vậy bao giờ.

“Hơn nữa, ngươi nói kiếm của ngươi nhận chủ, người khác không rút ra được, vậy ta cũng chỉ có thể cầm bên ngoài vỏ kiếm một chút, đâu có làm gì khác được.”

Vân Tố Y thấy đồng môn của mình có vẻ khó xử, liền nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Công tử này, dù là vỏ kiếm thì bên trong vẫn chứa đựng kiếm khí. Ngươi là người thường, da thịt mỏng manh, chẳng may luồng khí đó chấn động làm ngươi bị thương thì chúng ta biết ăn nói sao đây? Rất khó xử lý đó.”

Thanh Di nghe xong không nói gì nữa. Hắn hạ người xuống nằm lăn ra nền đất, mắt nhắm tịt, tay phải ôm lấy vết thương, mặt nghiêng qua một bên không thèm liếc hai người kia lấy một cái.

Bộ dạng hệt như một đứa trẻ không mua được kẹo liền nằm ăn vạ.

Vân Hàn Chu nhìn cái người đang nằm ườn dưới đất, đầu ngón tay khẽ giật giật.

Hắn âm thầm lật nát mấy cuốn giáo trình tu luyện của tông môn, kết quả vẫn không thể tìm được tình huống này đang ở trang nào. Cuối cùng không chịu nổi cái sự mất mặt hộ người khác, Vân Hàn Chu đành thở dài một tiếng, tháo thanh Đoạn Hàn vẫn còn nằm trong bao sau lưng, cúi xuống đưa đến trước mặt Thanh Di.

“Được rồi, cho ngươi. Tuyệt đối đừng có động lung tung đấy.”

Thanh Di lập tức hé một con mắt ra. Thấy thanh kiếm đang lù lù trước mặt, hắn lập tức bật dậy, nụ cười toe toét hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt: “Cảm tạ đạo trưởng! Ngươi đúng là người tốt nhất mà ta từng gặp!”

Hắn ôm lấy thanh kiếm, cảm giác lạnh buốt và nặng trịch từ lớp vỏ truyền vào lòng bàn tay. Thanh Di đứng thẳng, dù cơ thể vẫn còn đau nhưng tinh thần lại cực kỳ phấn chấn. Hắn cầm cả thanh kiếm còn nguyên bao vỏ, bắt đầu co một chân lên, tay kia vung vẩy, cố gắng bắt chước mấy động tác múa kiếm mà hắn từng thấy ở các gánh hát rong.

Vân Tố Y đứng bên cạnh, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo: “Đã bảo ngươi đừng có động lung tung mà! Ngươi... ngươi đang làm cái gì thế hả?”

Nhìn Thanh Di uốn éo, chân tay vung vẩy loạn xạ, tư thế kỳ quái đến mức khó coi, Vân Tố Y cảm thấy thanh danh của Vân Kiếm Tông như đang bị kẻ này bôi tro trát trấu vào mặt.

Thanh Di múa may một hồi, thấy hai vị đạo sĩ đang nhìn mình với ánh mắt không thể cứu vãn, hắn mới dừng lại.

Thôi được rồi, hắn tự biết mình múa xấu, không cần nhìn bằng ánh mắt đó đâu. Dù sao hắn cũng chưa cầm kiếm bao giờ, chỉ là thấy kiếm chiêu của người kia có chút quen mắt nên nhất thời nổi hứng làm bừa.

Thanh Di thản nhiên ngồi bệt xuống đất, thanh Đoạn Hàn vẫn ôm khư khư trong lòng như một món đồ quý giá. Hắn nhìn về phía Lạc Thừa Nguyên rồi lại nhìn hai vị đạo sĩ đang đứng thẳng tắp như hai pho tượng đá trắng toát bên cạnh.

Sự im lặng làm hắn ngứa ngáy, thực sự không chịu nổi cái không khí khô khan nhàm chán này. Hắn hắng giọng.

“Hai vị đạo trưởng, các người đi núi tuyết bao giờ chưa?

Vân Hàn Chu đôi mắt vẫn không rời khỏi hướng Lạc Thừa Nguyên, nhưng chân mày khẽ nhướng lên: “Sao tự dưng ngươi lại hỏi vậy?”

“Thì buôn chuyện chút đi cho đỡ buồn.” - Thanh Di nhếch mép, tay gõ gõ vào vỏ kiếm - “Dù sao bên kia chắc cũng còn lâu mới xong. Đứng không thế này phí cả tuổi xuân.”

Vân Hàn Chu nhìn một lát, rồi chậm rãi đáp: “Núi tuyết à, cũng có đi vài lần. Thường là vào mùa đông khi yêu vật vùng cao tràn xuống quấy nhiễu, hoặc khi tông môn cần thu thập tuyết liên để luyện đan.”

Thanh Di nghe vậy trầm ngâm một lúc, hỏi tiếp: “Vậy sao? Ngươi thấy nó thế nào? Có đẹp không?”

Vân Hàn Chu hơi ngẩn ra, dường như đang cố lục lọi lại trong trí nhớ một hình ảnh nào đó không liên quan đến quái vật hay linh dược. Sau một lúc, hắn lắc đầu. 

“Nếu nói là đẹp thì cũng không hẳn. Đa phần chúng ta đi là vì nhiệm vụ, cũng chỉ ở loanh quanh mấy trấn dưới chân núi, hoặc lao thẳng lên đỉnh tìm mục tiêu rồi về. Gió tuyết trên đó rất độc, linh lực phải vận chuyển liên tục để giữ ấm, chẳng ai có tâm trí mà nhìn ngó xung quanh.”

Thanh Di nghe xong há hốc mồm nhìn Vân Hàn Chu như nhìn một sinh vật lạ, rồi không kìm được mà vỗ đùi một cái đét.

“Ầy, sao có thể thế được! Ta nói, các ngươi thi thoảng cũng nên nghỉ ngơi một chút, đừng có cái gì cũng chỉ nhiệm vụ. Sống là phải đi đây đi đó, ngắm thật nhiều cảnh đẹp vào. Các ngươi tu luyện để làm gì khi mà ngay cả cái đẹp của trần gian này cũng không biết thưởng thức?

Thanh Di thao thao bất tuyệt, ánh mắt hắn chợt trở nên dịu dàng hơn.

“Các ngươi phải thấy cái cảnh tuyết đầu mùa rơi trên đỉnh Thương Loan kìa. Mới năm ngoái ta dắt Niệm Niệmđi, con bé chưa bao giờ được thấy tuyết, cứ thế mà hò hét đến khản cả cổ. Ta phải cõng nó trên lưng, leo qua ba ngọn đồi mới lên tới điểm ngắm đẹp nhất. Lúc đó tuyết trắng xóa như bông, phủ lên mấy tán thông già, nhìn xa cứ như mấy lão già đang ngồi đàm đạo ấy.”

Hắn cười hì hì, tay chân không yên phận bắt đầu múa may.

“Niệm Niệm nhà ta nghịch lắm. Con bé cứ thế vo tuyết thành từng cục rồi ném vào cổ áo ta. Tính ra thì lúc đấy cảm giác khó tả thật, nhưng mà nhìn nó cười, ta thấy cái công leo núi cực nhọc đó chả thấm tháp gì. Ta còn hái cho nó một nhành mai đỏ nở muộn giữa tuyết trắng, con bé quý như vàng, cứ cầm suốt quãng đường về.”

Thanh Di liếc nhìn Vân Tố Y, thấy nàng dường như đang chăm chú lắng nghe, hắn lại càng được nước khoe khoang.

“Rồi còn cái mùa hoa cải vàng ở phía Nam nữa. Các ngươi đã bao giờ thấy cả một cánh đồng vàng rực chạy tít tận chân trời chưa? Ta và Niệm Niệm thuê một con thuyền nhỏ, cứ thế xuôi theo dòng nước giữa biển hoa ấy. Con bé ngồi ở mũi thuyền, tay lùa xuống nước, miệng thì hát mấy câu mất mặt chết đi được. Ta bảo nó, sau này ca ca kiếm được nhiều tiền, sẽ mua cho muội một căn nhà ngay giữa cánh đồng này…”

Thanh Di bật cười sảng khoái: “Sống ấy mà, là phải như thế. Nay đây mai đó, mỗi nơi một mùi vị. Nếu có duyên ta nhất định sẽ dẫn các ngươi theo.”

Vân Hàn Chu và Vân Tố Y nhìn thiếu niên trước mặt.

Vân Tố Y khẽ cụp mắt, lẩm bẩm: “Nghe có vẻ… rất vui.”

Thanh Di đắc ý, định bụng sẽ kể tiếp thì bỗng nhiên như nhớ ra gì đó. Hắn tặc lưỡi, đứng dậy phủi bụi trên quần áo.

“Thôi, chuyện hay để sau kể tiếp. Giờ thì chuẩn bị xem quý tử của chúng ta có chịu làm người lại không nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!