Lạc Thừa Nguyên tỉnh dậy sau một giấc mộng dài. Thần trí vừa lơ mơ tỉnh được một chút, chưa kịp mở mắt ra gã đã cảm thấy một cơn gió lạnh đập thẳng vào người.
Thấy gã cố gượng dậy, Thanh Di ngồi bó gối bên cạnh mới liếc mắt qua.
“Nếu tính ngồi lên thì cẩn thận đấy.”
Lạc Thừa Nguyên ậm ờ mấy cái. Dư âm từ giấc mộng kia làm gã choáng váng, một tay ôm đầu một tay chống người ngồi thẳng dậy.
Toàn cảnh Lạc Châu mở ra trước mắt.
Những con phố đông đúc mà gã từng đi qua giờ đây lại trở nên vô cùng trống trải. Gió lùa qua những mái ngói, mang theo mùi ẩm lạnh của những con kênh và gỗ mục. Thỉnh thoảng có tiếng kẽo kẹt, không rõ là then cửa cũ lâu năm hay tiếng đuôi mèo quệt qua mấy tấm phên nứa bỏ quên bên hiên.
Đèn trong thành thưa thớt. Có nhà đã tắt hẳn, có nhà chỉ để lại vài ánh đèn lồng treo cao trước các cửa tiệm đã đóng then cài chốt, đủ để người ta không lạc lối nếu chợt tỉnh giấc giữa đêm. Và tất nhiên, chỉ nhiêu đó thôi là không bao giờ có thể xua đi bóng tối trải dài đằng đẵng.
Một cơn gió lạnh thổi qua ngõ hẹp phía sau chợ cũ, làm rung lên dãy chuông gió treo trước mấy căn nhà hoang. Tiếng leng keng vang lên một lần rồi tắt hẳn.
Lạc Thừa Nguyên khép mắt lần nữa, cảm nhận âm thanh lọc cọc từ mấy người đi tuần đêm.
“Có phải vừa rồi… trông ta rất thảm hại phải không?”
“...”
Lạc Thừa Nguyên chờ mãi không thấy câu trả lời. Sự im lặng kéo dài khiến gã cho rằng đối phương thực sự khinh thường mình đến mức chẳng buồn mở miệng. Gã cay đắng mở mắt định quay qua nhìn, chỉ thấy một mảng màu cháo lòng đập thẳng vào tầm mắt.
Lạc Thừa Nguyên không còn tâm trí đâu mà gào mồm lên nữa, gã đờ mặt ra thều thào.
“Ngươi lại bày cái trò gì nữa đây?”
Một giọng nói vang lên sau cái màu cháo lòng ấy: “Cho ngươi đấy, cầm lấy đi”
“Muội muội ta thường nói mấy thứ này sẽ giúp ngươi cảm thấy vui hơn. Đừng có trưng cái bản mặt đưa đám ấy ra nữa.”
Lạc Thừa Nguyên ngả người ra sau một chút, đôi mắt trợn ngược nhìn vật đang nằm trong tay Thanh Di.
Đó là một con mèo. Chính xác là một con mèo trắng, nhưng là trắng của mấy năm trước.
Con mèo béo ú, tròn ủng không biết vừa chui từ cái xó xỉnh nào ra mà toàn thân ám đầy tro bếp và bụi đất. Lớp lông trắng muốt ban đầu giờ chuyển sang một màu xám xịt, loang lổ như màu cháo lòng trộn đất, thậm chí có vài chỗ lông bết lại trông như thể nó vừa đi vệ sinh xong rồi trực tiếp lăn lộn vào cái bãi đó một vòng vậy.
Con mèo bị Thanh Di xách cổ nhưng chẳng thèm phản kháng. Nó chỉ lim dim đôi mắt vàng đục, phát ra mấy tiếng hừ hừ lười biếng, trên miệng treo một cái đầu cá khô gặm nham nhở.
Lạc Thừa Nguyên nhìn con mèo bẩn thỉu, rồi lại nhìn khuôn mặt thản nhiên của Thanh Di. Giữa một thành phố đầy oán khí, giữa một huyễn cảnh vừa vỡ vụn, hành động này của Thanh Di như đặt một hòn đá cạnh quả trứng gà vậy.
Chẳng có chút liên quan nào.
“Ngươi bảo ta ôm cái thứ bẩn thỉu này sao?”
“Ít nhất thì nó ấm mà, còn biết kêu meo meo nữa.” - Thanh Di nhún vai, nhét con mèo vào lòng Lạc Thừa Nguyên - “Ôm đi, đừng nói nhiều. Niệm Niệm nói không sai bao giờ đâu.”
Con mèo béo ú nặng trịch rơi vào lòng Lạc Thừa Nguyên, mùi tro bếp cùng mùi nắng sớm hăng hắc xộc lên mũi gã. Hơi ấm từ lớp lông bết bát đó xuyên qua lớp áo gấm, chạm vào lồng ngực đang run rẩy.
“Ngươi hỏi ta lúc nãy ngươi có thảm hại không à? Ta còn bị hoán hồn rồi đi gào lung tung khắp nơi đây này.”
“Hơn nữa, khóc lóc trước mặt mẫu thân của ngươi, đâu có tính là mất mặt. Nếu ngươi nghĩ chuyện đấy là ấu trĩ thì trước đây ta còn biết mấy kẻ còn ấu trĩ hơn nữa.”
Mấy kẻ tinh tướng luôn tự cho bản thân là thiên tài, đến lúc bị hắn lộn cổ xuống đất mới biết mình là ai.
“Nên là, ngươi không việc gì phải cảm thấy xấu hổ cả. Còn biết đường quay đầu là tốt rồi.”
Lạc Thừa Nguyên cúi đầu không nói gì nữa.
Gã ngắm nghía tay mình.
Đôi tay này từng cầm ngọc bội, từng nâng chén rượu, từng ký tên lên sổ sách thương nghiệp. Nhưng giờ đây gã không biết bản thân nên làm sao cho phải. Khi lớp màn huyễn cảnh bị xé rách, gã thấy đôi tay này thật lạ lẫm. Chúng sạch sẽ một cách đáng sợ, sạch đến mức không còn thấy chút dấu vết nào trên đó.
Vốn dĩ mọi thứ vẫn có thể diễn ra theo một kịch bản rất bình thường, thậm chí có thể nói là hoàn hảo. Nếu gã cứ tiếp tục đóng vai một đứa con ngoan, gã sẽ đi theo con đường quan chức viên mãn của phụ thân, sẽ cưới một tiểu thư môn đăng hộ đối, sẽ sống một đời vinh hoa.
Chỉ là gã biết, kể từ cái ngày mẫu thân qua đời, cái ngày mà hơi ấm duy nhất còn sót lại của A Nhiên biến mất, bản thân gã đã mục ruỗng từ bên trong.
Sự trống rỗng ấy kinh khủng đến mức gã phải dùng đến tiền bạc và cả sự phá hoại để che đậy. Gã càng ăn chơi, càng tiêu xài, thì cái hố đen trong lòng càng mở rộng. Gã tưởng mình đang trả thù đời, nhưng hóa ra gã chỉ đang tự hủy hoại chính lời hứa năm nào.
Mục tiêu cả đời đã đi tong rồi, cũng không cần phải ở lại cái nơi chẳng có lấy một niềm vui thú như vậy nữa.
“Này… lời hứa ngươi giúp ta tìm người, còn có hiệu lực chứ?”
Thanh Di đứng thẳng người hóng gió. Hắn đứng lâu đến độ tưởng tên công tử chết tiệt này cứ thế bỏ ngoài tai lời hắn nói.
“Nếu ngươi vẫn giữ mức thù lao như đã hứa thì luôn luôn còn hiệu lực.”
Lạc Thừa Nguyên ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thanh Di, trong mắt đã không còn hơi ẩm nữa.
“Vậy nếu ta thêm tiền thì sao?”
Thanh Di nở một nụ cười chẳng rõ ý vị, cũng không hề né tránh ánh mắt kia.
“Vị quý nhân này quả thực rất hào phóng. Nhưng đáng tiếc, tại hạ không tham tiền đến mức đó.”
“Hơn nữa, trong lòng ngươi tự đã có câu trả lời rồi còn gì?”
Lạc Thừa Nguyên quay mặt nhìn thẳng vào bầu trời đêm. Tay gã vẫn vuốt ve con mèo, hơi ấm tỏa ra từ lớp lông kia vô cùng thoải mái, dù lòng gã đã lạnh đi mấy phần.
“À đúng rồi, ta nhớ cùng bị nhốt với chúng ta còn có hai người nữa mà, hai vị đạo trưởng ấy. Họ đi đâu rồi?”
“Lúc ta dậy thì hai tên đó vẫn chưa tỉnh. Ta chỉ có thể vác ngươi theo thôi. Mấy kẻ tu luyện tự khác biết đường phòng thân, ngươi không phải lo đâu.”
Lạc Thừa Nguyên gật gù.
Không khí im lặng này lại làm Thanh Di cảm thấy ngứa ngáy, dù vậy hắn cũng không dám làm gì bừa bãi chọc đến tên công tử này. Chẳng may gã đổi ý không giao dịch nữa thì coi như mọi tính toán chi tiêu của hắn đều sẽ đổ sông đổ biển.
“Khoan đã, ngươi bảo ngươi vác ta đi, vậy chúng ta đang ở đâu?”
“Chỗ của ta, cái mà lần trước dẫn ngươi đến ấy.”
…..
Hết Lạc Thừa Nguyên bị chóng mặt thì giờ đến lượt Thanh Di đau đầu.
Phải nói là tên nhãi này cực kì thích việc hét vào tai người khác. Hắn vốn có lòng tốt thấy Lạc Thừa Nguyên tinh thần bất ổn mới đem gã lên nóc nhà hóng gió, tiện ngắm cảnh ngắm trăng cho khuây khỏa đầu óc, vậy mà vừa nói chưa được mấy câu liền vùng vằng tay chân. May là hắn giữ lại kịp không thì đã lăn một mạch xuống năm tầng lầu rồi.
Hơn nữa, việc vừa mở mắt dậy đã thấy hai thân trắng toát nằm vật vờ dưới đất vào buổi đêm, đối với phàm nhân mà nói có thể vỡ mật đứng tim mà thăng luôn tại chỗ.
Thanh Di ngửa cổ lên nhìn trời, phỏng chừng bây giờ đã gần tới giờ Mão. Nắng sớm không quá gắt nhưng đợi đến canh sau thì chắc chắn hắn sẽ không thể chấp nhận được, vẫn nên nhanh nhanh tìm một chỗ dừng chân thôi.
"Huynh tính nghỉ việc thật đấy à?”
Tần Niệm thò ra khỏi vạt áo choàng đang trùm kín đầu, ngửa cổ lên nhìn ca ca mình.
Mới sáng sớm còn chưa tới giờ Dần, nàng đã bị Thanh Di gọi dậy rửa mặt ăn sáng rồi cứ thế phóng thẳng một mạch lên lưng ngựa, không nói không rằng gì cả. Dù vậy thấy người kia có vẻ bận rộn nên nàng cũng không tiện hỏi thêm.
"Có tiền rồi, sao ta phải làm ở chỗ đó nữa?”
Tần Niệm trợn mắt không thể tin nổi:
“Huynh đào đâu ra cái tự tin đó? Nếu không làm việc thì chẳng mấy chốc số tiền đó sẽ lại bốc hơi cho mà xem.”
"Không cần thiết phải như vậy. Muội xem ta đâu nghèo đến mức không xoay xở nổi mấy bữa ăn chứ. Hơn nữa kiếm tiền cũng có rất nhiều cách, không nên ở lì một chỗ cống hiến hết mình cho người ta như vậy.”
Thanh Di nhìn đường trước mắt toàn sỏi đá gập ghềnh, sau lưng là tòa thành to lớn chỉ còn mờ nhạt không rõ nét
Thật ra hắn vẫn cần thiết phải đi làm. Nếu không phải có quả vận rủi to đùng từ trên trời rơi xuống, chắc hắn vẫn sẽ nán lại làm tiểu nhị bưng bê thêm một tuần.
Có điều, thật không ngờ tên nhãi ranh nhát gan đó lại dám làm náo loạn một trận như vậy. Tuổi trẻ bồng bột, có nói cũng không nổi, tốt hơn hết vẫn là bỏ đi.
Quay lại vấn đề, việc tên nhóc đó hành động ra sao hắn không quan tâm. Cái đáng ngại là ở chỗ, nếu đã có đạo sĩ lộ mặt như vậy thì chắc chắn sẽ còn nhiều kẻ khác kéo đến. Nguyên do thì khó lòng giải thích được, nó là việc đương nhiên giống như chuyện lớn luôn đến khi đang đi cầu tiêu vậy.
Mà kể cả không phải như vậy thì nội hai vị đạo trưởng kia cũng là vấn đề lớn rồi. Đang yên đang lành tự nhiên lao vào chém hắn, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt lành. Bọn họ còn có khả năng cảm nhận khí tức nhạy bén đến đáng sợ, giấu đến mấy lớp vẫn bị nhìn ra được.
Thanh Di vừa chỉnh cho ngựa đi vào bóng râm, vừa âm thầm lục lại cái đầu bé nhỏ của hắn.
Thế giới của những kẻ tu hành vốn dĩ rất rạch ròi.
Phàm là người khai căn đều phải trải qua một đợt biến động linh lực để định hình bản thân thuộc về hệ nào, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong hay Lôi. Một khi căn cơ đã định, con đường phía trước coi như đã đóng khung không thể quay đầu, chỉ có thể tìm sư phụ đúng hệ mà học nghệ, dốc toàn lực để phát huy cái thiên phú chết tiệt đó.
Dựa trên tốc độ và sự sắc bén trong kiếm khí, hắn dám chắc Vân Hàn Chu và Vân Tố Y đều thuộc hệ Phong. Thế nhưng, có một điều khiến hắn cảm thấy lấn cấn. Mấy đường kiếm lướt đi trong không trung kia dù có vẻ chưa thành thạo nhưng lại mang theo đến bảy phần tương đồng đáng sợ với quá khứ của hắn.
Thanh Di thở dài, một tay đưa lên xoa xoa trán. Giống hay không thì con mẹ nó kệ đi, tốt nhất là cứ cao chạy xa bay, nếu không e là khó lòng sống yên ổn.
Quả nhiên lũ đạo sĩ thực sự rất phiền toái.
Hắn liếc nhìn Tần Niệm, con bé đang lúi húi chỉnh lại vạt áo choàng cho bớt nóng.
“Niệm Niệm này…”
“Huynh có gì đó?”
“Thật ra… ta bị đuổi việc. Là phá phách quá đà nên bị cưỡng ép ra khỏi nơi đó đó.”
Tần Niệm không cần nhìn cũng biết ca ca nàng đang làm cái bộ dạng gì. Nghe cái giọng ưỡn ẹo than thở vậy có thể đoán ra bảy tám phần là đang làm nũng.
Nàng hướng mắt nhìn con đường phía trước. Bọn họ đã đi một đoạn khá xa, băng qua vùng bình nguyên rộng lớn bao quanh thành Lạc Châu đến tận bìa rừng dưới chân núi, những tán cây già cỗi bắt đầu xuất hiện thưa thớt bên vệ đường.
Khu rừng này có vẻ không mấy thơ mộng, nó đậm mùi lá mục và hơi ẩm bốc lên từ những khe đá. Tiếng côn trùng cùng chim chóc bắt đầu râm ran, tạo thành đủ loại âm thanh hỗn loạn che lấp đi những tiếng động nhỏ nhặt của kẻ lữ hành.
Tần Niệm thầm tính toán, nếu cả hai có thể tiến sâu vào trong rừng trước khi mặt trời đứng bóng, họ sẽ tránh được việc bị kiệt sức. Ban ngày yêu thú thường lùi sâu vào các hang hốc hoặc ngủ trong bóng tối, biến nơi này trở thành một địa bàn tương đối an toàn, tạm thời không cần lo về việc phải chạy trốn. Hơn nữa nếu đi theo mấy động vật nhỏ, rất có thể họ sẽ tìm được thức ăn cùng nguồn nước.
Dù sao cũng không phải lần đầu trèo đèo lội suối. Ca ca đã vác nàng theo đi đến tuột cả lưng quần, mòn cả đế dép mà.
“Huynh đang tránh cái gì à?”
Thanh Di vung vẩy chân mấy cái, ung dung đáp lại:
“Đâu có đâu, là ta bị đuổi thật mà.”
“Ta không tin huynh làm chuyện ngẫu hứng vậy. Nói thật đi, là do vị sư huynh nợ tiền kia?”
“Không có gì… Ồ hố chỗ kia dựng trại được kìa!”
Tần Niệm nhìn theo hướng chỉ tay của Thanh Di. Trước mắt nàng là một khoảng đất khá bằng phẳng, không có cây bụi um tùm che khuất tầm nhìn, cũng không quá lộ liễu. Những gốc cây cổ thụ xung quanh đan tán vào nhau thành một lớp mái che tự nhiên, đủ để giấu đi sự hiện diện của hai người một ngựa khỏi những đôi mắt săn mồi từ trên cao.
Thanh Di xuống ngựa, quay qua đỡ lấy Tần Niệm rồi vứt hành lý xuống cạnh chân. Bên trong túi vải không có gì nhiều, chỉ có mấy bộ quần áo, túi nhỏ đựng đồ linh tinh cùng một tấm bạt lớn được gấp gọn bọc ở ngoài.
Hắn lôi tấm bạt ra, tấm bạt đáng thương dầm mưa dãi nắng mới được cất vào chưa đầy hai hôm đã lại bị đem ra hứng gió trời, nhìn qua cũng thấy màu sắc đã phai đi đáng kể, có mấy chỗ còn vá chằng vá đụp. Nếu đây là một sinh vật sống thì chắc chắn hai người họ sẽ bị cho tay vào còng vì tội bóc lột sức lao động quá độ.
Thanh Di dắt tấm bạt ngang thắt lưng rồi bám tay trèo lên cái cây sát với bãi đất bằng. Lên đến nơi hắn thả một đầu xuống ra hiệu cho Tần Niệm bắt lấy, bản thân thì buộc một túm của tấm bạt vào cành cây, xong xuôi liền nhảy từ trên xuống thẳng dưới đất.
Tần Niệm vừa cắm mấy góc bạt xuống vừa nói vọng ra: “Huynh đi lấy nước đi, để ta làm nốt cho.”
Thanh Di ậm ừ, tiện tay đi qua xoa đầu nàng: “Ở đây ngoan nhé~ Ta đi một lúc rồi về ngay.”
Nói rồi hắn chạy tót đi để lại một tiểu cô nương đỏ mặt xấu hổ ngồi lúi húi buộc dây lều.
Thanh Di tiến đến phía tiếng nước chảy róc rách cách đó chừng trăm mét. Dòng suối nhỏ chảy qua những khe đá, nước trong vắt và lạnh buốt. Hắn ngồi xuống bên một tảng đá, vục một vốc nước rồi cắm mặt vào. Cái lạnh tê tái khiến cơn đau đầu từ lúc nãy dịu đi đôi chút.
Hắn nhìn xuống dưới ảnh phản chiếu của bản thân, đứng bất động một lúc rồi phóng ra.
Nước suối văng lên tung tóe, một con cá to bằng cổ tay bị ghim chặt. Hắn cứ đứng im mặc cho nó giãy giụa kịch liệt, tựa như cố dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi năm móng vuốt sắc nhọn.
Đến khi con cá không còn cử động được nữa, Thanh Di mới chớp mắt mấy cái hồi thần. Sinh vật trong tay giật giật một chút rồi cứng đờ người.
Con cá ban nãy vừa quẫy đuôi qua bắp chân hắn. Nếu nó không làm vậy, hắn cũng chẳng thèm để ý xem nó có ở đó hay không.
Thanh Di ngước mắt lên nhìn con cá chết ngắc trong tay mình.
Hắn cảm thấy hơi áy náy. Nước nôi căn bản đã lấy đủ, nhưng còn bữa tối đành phải đi kiếm lại thôi. Lỡ làm dập mật rồi, Niệm Niệm chắc chắn không thể ăn nổi.
Thanh Di tháo con cá ra rồi quăng cái thân nát bét qua một bên, một lần nữa lội xuống suối.
0 Bình luận