Tập 01

Chương 04

Chương 04

Tần Niệm tì cằm lên lan can gỗ mát lạnh, đôi mắt to tròn nhìn vào làn khói nghi ngút đang bốc lên từ những nồi nước dùng thơm phức. Phiên chợ chiều đã lùi về nhường chỗ cho những gánh hàng rong ban đêm vừa dọn ra. Có những gian bán đồ chơi treo đầy những con diều sặc sỡ và mặt nạ gỗ, nơi mấy tiểu hài tử đang hò hét trêu đùa, chạy nhảy tán loạn. Thỉnh thoảng có đứa bị người lớn bắt lại gõ gậy hô hoán ầm ĩ.

“Nhìn cái gì mà chăm chú vậy?”

Tần Niệm giật mình quay lại. Ca ca của nàng, miệng ngậm một cái bánh bao ăn dở, hai tay còn lại cầm chắc hai cái khác, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Tần Niệm nhíu mày nhìn hai chiếc bánh trên tay hắn: “Ta tưởng ngự trù chỉ phát cho mỗi người một cái, huynh đào đâu ra mà nhiều thế?”

Thanh Di suýt thì sặc miếng vỏ bánh nuốt giữa chừng trong cổ họng.

Thực tế thì lúc lẻn vào giả làm tiểu nhị lãnh cơm, hẵn đã không trông chờ gì nhiều.

Bếp ăn gia nhân của Vạn Cát Lâu tuy không được đẹp đẽ lắm nhưng được cái hành lang vừa to vừa rộng. Bình thường đã được coi là đông đúc, đến giờ ăn cơm lại ùn ứ thêm một đống người. 

Thanh Di nhét mình vào dòng người đang xô đẩy, tay cầm chiếc khay gỗ sứt sẹo. Mùi mồ hôi của đám tạp dịch lẫn trong hơi khói mù mịt khiến không gian càng trở nên bí bách khó thở. Hắn xếp hàng mất nửa canh giờ mới đến lượt mình. Đối với người trước mặt, gã trưởng quỹ đứng sau quầy, bộ râu xồm xoàm dựng ngược, liếc từ đầu đến chân rồi tiện tay ném qua một cái bánh bao nguội ngắt như ném cho chó ăn.

“Tiếp!”

Cái bánh rơi một tiếng bộp lên khay. Hắn lật qua lật lại một vòng, hơi ấm còn sót lại gần như bằng không. Bánh khô, nhân ít lại toàn bột, nuốt vào chẳng khác gì tự hành xác, dùng để ném vào mấy kẻ đáng ghét có khi còn nhiều tác dụng hơn.

Hắn không nói gì, lặng lẽ xoay người nhường chỗ cho mấy kẻ phía sau đang xô lên giành phần, cầm bánh đi thẳng ra cửa hậu. Nhưng khi bước ngang qua cửa sổ bếp, hắn vô thức dừng lại một chút. Bên trong là mấy khay bánh bao vừa mới ra lò được phụ bếp bưng lên, hơi nước trắng xóa bốc nghi ngút, mùi thịt mỡ hòa cùng mùi bột mì nóng hổi tràn ra ngoài. Những chiếc bánh tròn trịa, vỏ căng bóng, chỉ nhìn thôi cũng biết cắn một miếng là nước thịt trào ra.

Thanh Di liếc cái bánh nguội trong tay. Cái này rõ ràng là trêu ngươi người mới mà.

Hắn nhếch môi cười một cái rồi vòng ra sau một đống gạch thấp sát mép gác mái. Thanh Di tùy tiện nhét cái bánh bao vào túi quần, xoa xoa hai tay rồi bám vào mấy gờ đá nhô ra trên tường. Một chân đạp lên mấy viên gạch, thân hình lập tức nhấc bổng lên, khéo léo luồn vào lỗ thông gió trên nóc nhà. 

Miệng lỗ vừa cho chó chui. May mắn là người hắn hơi thuộc dạng còm nhom nên có thể xoay sở một chút, bằng không nếu như người bình thường vào đây thì chỉ có thể duỗi thẳng hai tay, treo ngược người rồi lộn cổ thẳng xuống dưới. Hơi nóng cùng khói than củi ập thẳng vào mặt làm sống mũi cay xè, tiếng phụ bếp nói cười vọng lên rõ mồn một. Từ trong tay áo, hắn rút ra một sợi dây cước mảnh đến mức gần như vô hình trong bóng tối. Đợi đúng lúc tên phụ bếp quay lưng đi lấy khay khác, Thanh Di nhẹ nhàng quăng xuống.

“Này, hình như ta vừa thấy gì đó thì phải?”

Hắn lập tức rút tay lại, dùng sức đẩy người lên.

Một người chạy tới bên cạnh nồi hấp, hết nhìn xửng gỗ lại ngửa đầu nhìn lên trần nhà.

“Ngươi làm nhiều quá nên mê sảng à! Đừng có kiếm cớ trốn việc nữa, quay lại chỗ của mình đi!”

Thanh Di ở trên mái ngồi hứng gió trời một lúc lâu, mãi đến khắc sau thấy khói tiếp tục bốc lên mới dám quay trở lại, thò người quăng dây xuống. Vốn dĩ chỉ muốn lấy một nhưng lại trúng tận hai. Hắn khẽ kéo lên, động tác nhanh gọn không một tiếng động. Chỉ trong nháy mắt, hai cái bánh đã nằm gọn trong tay hắn. Thôi thì coi như đồ kèm thêm vậy.

Hắn không nán lại lâu, vừa dựng người ra lập tức trườn xuống đất, cầm lại cái bánh nguội ban đầu, phủi phủi bụi trên tay áo rồi ung dung quay về.

“Chỉ cần biết sư huynh của muội có bản lĩnh để muội không bị đói là được. Của muội cả đấy, ăn nhanh đi kẻo nguội.”

Hắn dúi hai chiếc bánh còn ấm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tần Niệm. Tiểu cô nương bĩu môi, ném cho hắn một cái nhìn đầy vẻ khinh bỉ nhưng các ngón tay lại vô thức siết chặt. Nàng há miệng thật lớn, ngoạm mỗi chiếc một miếng, chẳng hề do dự.

Răng vừa chạm vào lớp vỏ bánh mềm xốp, phần nhân thịt đậm đà liền tràn ra. Hình như còn cắn trúng một quả trứng cút nhỏ xíu bên trong, mùi vị béo ngậy thơm phức lan nơi đầu lưỡi, hòa cùng mộc nhĩ giòn giòn và chút cay nồng của tiêu đen, ấm áp đến mức từ khoang miệng lan thẳng xuống cái bụng đang réo lên ùng ục.

Tần Niệm vui vẻ đến mức đôi vai mảnh khẽ lắc lư, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, không giấu nổi vẻ thỏa mãn.

Thanh Di chống tay lên lan can gỗ, mái tóc đen dài như trời ban đêm buộc hờ sau lưng, bay trong gió lạnh. Hắn nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn muội muội ăn ngon lành, khóe môi bất giác nhếch lên một chút.

Trên thế gian này, không thiếu kẻ ngày ngày mơ tưởng nghịch thiên cải mệnh, tranh đoạt cơ duyên, khát vọng phi thăng thành thần. Còn với hắn, bản lĩnh lớn nhất đôi khi chỉ là trộm được mấy cái bánh bao trứng cút, để muội muội có thể mỉm cười giữa chốn xa lạ. Ước mơ cao xa làm gì cho mệt. Nghĩ tới đó, hắn khẽ tặc lưỡi. 

Thật phí công uổng sức.

“Ăn cho xong rồi ta dẫn muội đi chơi. Đứng nhìn mãi cũng đâu để làm gì đâu.”

Thanh Di vừa nói vừa vỗ nhẹ vào đầu tiểu cô nương bên cạnh. Tần Niệm nghe xong ưm hửm một cái rồi một hơi giải quyết nốt miếng bánh cuối cùng.

Trời mới chập choạng tối nhưng thành Lạc Châu đã vội vã khoác lên mình chiếc áo gấm hoa rực rỡ nhất. Những ngọn đèn lồng vàng rực lần lượt được thắp lên, treo dọc theo các mái hiên, chăng ngang qua từng con phố lớn nhỏ. Trên thân đèn, những phù văn trừ tà, chữ “An”, chữ “Phúc” được viết bằng nét bút phóng khoáng, đung đưa theo gió xuân nhè nhẹ.

Lúc sáng Thanh Di đi qua mấy hàng bán nước mới biết, hôm nay là lễ đuổi tà cầu an hàng năm. Đây là đêm mà người dân tin rằng chỉ cần thắp đủ đèn, đốt đủ pháo thì ma quỷ sẽ kinh sợ không dám bén mảng, mùa vụ mới nhất định sẽ thuận hòa, nhà nhà yên ổn.

Các gian hàng ngày thường vốn chỉ dám nép sát hai bên, nay mạnh dạn bày tràn ra cả giữa đường, tạo thành một mê lộ rực rỡ màu sắc. Tất cả chen chúc nhau đến mức người đi bộ phải vừa đi vừa xoay người né tránh.

“Muội cứ thoải mái đi! Thích gì cứ lấy!” - Thanh Di cười lớn, hai tay hắn đã ôm đầy những túi lặt vặt mua dọc đường - “Hôm nay ca ca muội rất giàu. Hahaha!”

Vừa nói, hắn vừa cúi đầu, tiện mồm cắn lấy một viên hồ lô đỏ mọng đang ló ra khỏi gói giấy dầu trên tay. Vị ngọt lịm của đường phèn nấu chảy quyện với vị chua thanh của quả sơn tra tan ngay trên đầu lưỡi, khiến hắn híp cả mắt lại vì sảng khoái. Tần Niệm nhìn bộ dạng trọc phú mới nổi của huynh trưởng, khóe miệng giật giật. Giàu cái gì chứ, chẳng qua là tiêu sạch số tiền vừa kiếm được trong một ngày thôi. Đúng là đồ phá gia chi tử.

Nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực lên mỗi khi đi qua một sạp hàng mới lạ.

Thanh Di cứ thấy nàng bước chậm lại ở đâu là lập tức rẽ vào, mua không thèm trả giá khiến mấy lão tiểu thương cười đến híp cả mắt, đầu gật lia lịa, mồn treo mấy câu đại công tử hào phóng.

Hai người dừng chân trước một sạp bán mặt nạ hồ giấy rực rỡ. Trên giá treo là đủ loại từ Quan Công mặt đỏ râu dài uy nghi, Chung Quỳ trợn mắt dữ tợn đến những chiếc mặt nạ vẽ hình mèo, cáo, thỏ với đường nét ngộ nghĩnh, màu sắc tươi sáng.

Thanh Di dừng lại, liếc nhìn một vòng rồi luồn tay vào túi vải bên hông, dứt khoát móc ra mấy đồng tiền lẻ đặt lên bàn gỗ.

“Đi lễ hội mà không có hai thứ này thì coi như chưa đi.” - Hắn nghiêm túc nói - “Mặt nạ và pháo hoa.”

Hắn với tay lấy chiếc mặt nạ hình tiên điểu được chế tác tinh xảo nhất, những đường lông vũ được vẽ bằng kim tuyến vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Thanh Di đeo thẳng lên mặt mình, ngẩng đầu ưỡn ngực, giả vờ làm điệu bộ của một vị tiên nhân thoát tục.

“Ta thấy cái này rất hợp với khí chất của muội đấy…”

Nói xong không đợi phản ứng, hắn cầm thêm một cái đầu lân trắng viền thêu nhung đỏ, chụp thẳng lên đầu Tần Niệm.

“Huynh-!”

Trước mắt Tần Niệm tối sầm lại. Nàng loạng choạng bước hụt hai bước, vội vàng giơ tay kéo cái đầu lân cao lên một chút để lộ ra gương mặt đang đỏ bừng.

“Huynh nói sến sẩm quá vậy. Mấy thứ này chỉ dành cho mấy đôi uyên ương lâu ngày không gặp, đeo vào để hẹn hò cho thêm phần thi vị thôi! Ca ca người ta… ai lại làm thế này.”

Thanh Di nghe xong thì cười đến mức bả vai rung lên bần bật. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe của muội muội, nói tỉnh bơ: “Vậy thì lại càng phải đeo. Chúng ta gặp nhau mỗi ngày, chia nhau từng miếng cơm manh áo, chẳng phải còn thân thiết hơn cả mấy đôi uyên ương ngoài kia à?”

“Huynh nói linh tinh cái gì thế hả! Đồ mặt dày!

Tần Niệm giơ tay đập mạnh vào cánh tay hắn một cái rõ đau.

Dưới ánh đèn lồng rực rỡ, chiếc đầu lân trắng nhỏ xíu cứ thế lắc lư theo từng bước chân của nàng.

Đêm xuân này, trong mắt hai huynh đệ họ, dường như dài ra mãi, ấm áp hơn bất cứ ngọn lửa nào.

“Đi! Ta dẫn muội đến chỗ này hay lắm, đảm bảo thú vị hơn mấy cái đèn lồng này nhiều.”

Thanh Di nở một nụ cười, dắt tay Tần Niệm luồn lách qua những con phố đông đúc, rẽ vào một lối nhỏ khuất sau dãy hàng mã.

Trước mặt họ hiện ra một tòa nhà ba tầng, cửa rộng mở toang, ánh đèn bên trong rực rỡ đến mức át cả ánh sao trời. 

Khác với vẻ thanh nhã của Vạn Cát Lâu, nơi này sặc sụa mùi rượu nồng, mùi mồ hôi và không khí nóng rực nhộn nhạo. Khách quan ra vào tấp nập, từ những gã thợ nề phong trần đến các vị công tử lưng thắt đai ngọc. Hai bên sảnh, tiểu nhị chạy đôn chạy đáo, khay đồ nhắm và hũ rượu được đưa lên liên tục không ngơi nghỉ.

Chính giữa gian nhà lớn đặt một chiếc bàn gỗ đen bóng. Xung quanh là mười mấy người đang đứng chồm hỗm, kẻ thì quỳ cả lên ghế, châu đầu vào nhau như muốn nhìn thủng lớp ván gỗ.

“Đại, đại, đại!!!”

“Tiểu đi, tiểu cho ta!!!”

“Ngươi đừng có mà ăn gian đấy nhá!!!”

Mỗi lần gã cầm cái đầu bàn hô lên mấy tiếng kỳ quái để mở bát, cả gian nhà liền như muốn nổ tung. Có kẻ thở dài ngao ngán, có kẻ đỏ mặt tía tai nhưng cũng có kẻ cười sằng sặc đến tận mang tai vơ vét mấy xâu tiền.

Tần Niệm đứng lại ngay ngưỡng cửa, mày liễu nhướng cao hết cỡ, nàng quay sang nhìn ca ca mình với vẻ mặt không thể tin nổi: “Huynh dẫn ta đến sòng bài sao? Lễ hội cầu an mà huynh lại dẫn muội muội đến cái chỗ gà bay chó sủa này à?”

Thanh Di nhún vai chẳng hề cảm thấy tội lỗi, trái lại còn vô cùng hào hứng tiến đến quầy gọi một đĩa lạc rồi dẫn Tần Niệm lên thẳng tầng hai. Hắn tựa lưng vào lan can, bỏ mồm nhai mấy hạt, đắc ý nhìn xuống cảnh tượng bát nháo bên dưới.

“Vui mà, không phải sao? Muội nhìn xem, ở đây người ta không biết nói dối. Kẻ nào tham lam, kẻ nào sợ hãi, chỉ cần nhìn qua là hiện ra hết.”

Hắn hạ thấp giọng, đôi mắt vốn đang cười bỗng chốc trở nên sắc sảo như một con chim cắt đang quan sát con mồi: “Đợi thêm vài lượt nữa cho bọn chúng hăng máu lên rồi, ta sẽ xuống kiếm bộn tiền cho muội xem. Hiếm lắm mới gặp được cái sòng bạc lớn như thế này. Những lần trước chẳng qua chỉ là mấy kẻ cá độ nhăng nhít lẻ tẻ vài đồng xu, thực sự không bõ công ra tay.”

Tần Niệm nhìn huynh trưởng, rồi lại nhìn xuống đám đông bên dưới. 

Nàng biết, Thanh Di có thính giác rất tốt. Hắn không cần nhìn, chỉ cần nghe tiếng xúc xắc va chạm vào bát là có thể đoán biết được kết quả chính xác đến tám chín phần. Nhưng điều nàng lo lắng là...

“Huynh định dùng cái đó sao?” - Nàng thì thầm - “Nếu bọn họ nhận ra huynh…”

Thanh Di xua xay, cười tỉnh bơ:

“Yên tâm, ta chỉ dùng chút may mắn trời cho thôi.”

Thanh Di nhấp một ngụm trà, nhẩm tính xem ván tới sẽ đặt bao nhiêu tiền. 

Còn chưa đợi được tới mấy lượt nữa trong lời của hắn thì một tiếng đùng dữ dội vang lên, chấn động đến mức bụi từ trên xà nhà rơi lả tả vào chén trà của hắn. 

Mọi tiếng gào thét bên dưới im bặt, chỉ còn lại tiếng mảnh vỡ rơi loảng xoảng. Thanh Di chưa kịp quay đầu xem có chuyện gì thì Tần Diện đã lao thẳng xuống cầu thang. Hắn đơ mặt ra, nheo mắt lại. 

Chiếc bàn gỗ dài đen bóng ở giữa sảnh chỉ vài phút trước còn là hy vọng của hàng chục con người giờ đây đã gãy làm đôi. Tấm ván gỗ dày cứng cáp bị lực đạo khủng khiếp nào đó đánh cho cong vểnh lên như hình cánh nhạn. Thanh Di khẽ chép miệng, trong lòng có chút cảm thán. Lực đánh hay thật, gãy ra được cái dạng đối xứng thế này, đúng là nghệ thuật.

Một nam tử áo gấm sẫm màu nằm sõng soài giữa đống đĩa xóc vỡ tan tành. Trang phục cậu ấm cô chiêu vốn sang trọng giờ bết dính bụi bẩn và những vệt máu mũi, hơi thở ngắt quãng yếu ớt. Vây quanh hắn là ba bốn gã lực điền, nắm tay cuộn chặt đầy gân xanh.

Một gã dẫn đầu gào lên: “Đánh chết hắn cho ta! Dám dùng tiền giả, gan hùm cũng không lớn bằng ngươi.”

Giữa lúc gã định tung một cú trời giáng vào mạn sườn người đang bất tỉnh, Tần Niệm đã chen qua đám đông, quỳ xuống ngay bên cạnh thiếu niên kia. Nàng hoàn toàn phớt lờ những nắm đấm đang giơ lơ lửng trên đầu mình, đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng vô cùng dứt khoát đưa lên bắt mạch cho nạn nhân.

“Xương mũi lệch, khí trệ huyết ứ...” - Giọng Tần Niệm vang lên trong trẻo nhưng lạnh lùng đến mức khiến gã lực điền khựng lại - “Các người mà bồi thêm một cú nữa, hắn chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ. Lúc đó sòng bạc này không phải đi đòi nợ mà là đi gánh án mạng đấy.”

Gã lực điền trợn mắt, dậm chân xuống đất: “Chết thì chết! Cái loại rác rưởi khốn nạn nợ tiền không trả, còn dám dùng tiểu xảo này!”

Những người khác thấy cảnh tượng này liền xuýt xoa: “Ầy tiểu cô nương không nên đến mấy chỗ này đâu. Nhìn xem, hắn chơi mấy ván toàn thua, đến mức sắp lột cả lưng quần ra rồi. Âu cũng là cái số cả.”

“Đúng đó đúng đó! Một khi đã nghiện rồi, lúc này cô có thể ngăn được nhưng mấy ngày nữa hắn lại tới cho xem.”

Tần Niệm không thèm ngẩng đầu, ánh mắt nàng bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng lấy từ trong vạt áo ra một bọc vải, bên trong là ba cây ngân châm.

“Ta sẽ bồi thường tiền cho hắn! Mạng người quan trọng hơn!” - Nàng gắt lên, thanh âm mang theo một uy quyền kỳ lạ khiến đám đông im bặt.

Có lẽ vì ánh mắt của nàng quá đỗi cương quyết, hoặc vì thiếu niên dưới đất quả thực đã thoi thóp hơi tàn, mặt xám như tro, đám người hung hãn kia chần chừ một lát rồi lùi lại vài bước, vô tình tạo thành một vòng tròn trống trải. Thanh Di lúc này cũng đã đứng ngay sau lưng muội muội, hai tay khoanh lại, ánh mắt hắn không nhìn người bị thương mà nhìn chằm chằm vào đám lực điền để đề phòng. Hắn thầm thở dài. Lại nữa rồi, cái tính này bao giờ mới bỏ được đây.

Nhưng mà... cái tên này trông quen mắt quá vậy?

Bên trong vòng vây, Tần Niệm ra tay cực nhanh. Nàng đâm một châm vào Nhân Trung, một châm vào Thiên Đột. Một lúc sau hơi thở người kia đã bình ổn đôi chút nàng mới đỡ hắn ngồi thẳng dậy, dứt khoát nhét một viên đan hoàn vào miệng hắn.

Nhìn kĩ lại mới thấy mấy tên kia ra tay cũng chẳng kiêng nể gì. Sống mũi của thiếu niên này đã nát bét, hai bên gò má sưng húp, huyết ứ lại tạo thành những mảng tím bầm loang lổ sậm màu. Mí mắt hắn sụp xuống, sưng to như quả mận chín, chắc chắn lúc này không thể nhìn thấy gì nữa.

Viên thuốc của nàng chỉ đủ để cầm máu tạm thời. Tần Niệm khẽ nhíu mày.

“Huynh, người này bị đánh nát cả kinh mạch. Một lát nữa muội phải tìm chỗ yên tĩnh để chỉnh lại ngũ quan cho hắn, nếu không dẫu có sống lại cũng sẽ là một kẻ tàn phế xấu xí gớm ghiếc.

Thanh Di nhìn đống tiền giả mà đám cai sòng đang cầm, rồi lại nhìn thiếu niên áo gấm. Hắn chợt nhận thấy trên thắt lưng của kẻ bị đánh có một miếng ngọc bội vỡ nát, mang theo hoa văn tinh xảo. Hắn nhếch môi, trực tiếp cúi xuống vác người lên lưng.

“Các ngươi nghe thủng chưa? Đánh đến mức người của quan phủ thành ra nông nỗi này. Còn làm càn nữa là lát có người gô cổ đi đấy!”

…..

Thành Lạc Châu, đêm hội cầu an trừ tà.

Dưới phố đèn đóm sáng trưng, người qua kẻ lại tấp nập.

Trên vọng lâu cổng thành, gió lùa qua mấy cái cọc gỗ, đứng trên cao càng cảm thấy lạnh lẽo hơn. Hai tên lính canh ngồi trong lán rung đùi uống rượu, thỉnh thoảng còn nghêu ngao hát mấy bài. 

Vân Hàn Chu và Vân Tố Y vốn đi dự tiệc tiếp đãi, nhưng chỉ được một lúc đã không thể chịu nổi cái cảnh rượu chè be bét của mấy lão đầu kia liền đứng dậy xin phép ra ngoài hóng gió. 

Hai thân đạo bào trắng toát đứng trên nóc chòi buổi tối, người ngoài nhìn vào mà nói quả thật có chút không đúng lắm. Nhưng dù sao giờ này muôn dân đi lễ, khó có ai rảnh rang mà để tâm đến mấy chi tiết này.

Vân Tố Y vươn vai vặn mình khoan khoái quay sang nam tử bên cạnh: “Thế nào, ngươi tìm ra manh mối gì chưa?”

Vân Hàn Chu: “Kiểm tra một lượt khách mời vừa rồi quả thật không có gì đáng ngờ. Có điều, trận pháp kì công như vậy chắc chắn chủ đích nhắm vào người của vị Thái Thú kia, có thể do ghen ghét hoặc có ân oán thù hằn muốn ám sát. Theo lẽ thường, mấy kẻ đó sẽ ở lại xem kết quả xong mới rút lui.”

“...”

“Kể cả mấy người hầu trong phủ cũng không có ai từng động thủ, xuất thân cũng rất bình thường, hoàn toàn không có kiến thức tà thuật.”

“Hay có khả năng là dân trong thành chăng?”

“Vậy thì đi rà soát lại xem.”

Phong Ảnh Bộ nhưng như cắt, lưu lại dấu hàn quang trên đường. Vân Hàn Chu và Vân Tố Y đi sát nhau, hòa vào đám đông. Đột nhiên Vân Tố Y chạy đến một hàng rong bên cạnh.

“Chà chà cô nương xinh đẹp quá! Quả là tiên nữ giáng trần. Lại đây lại đây, cái này rất hợp với ngươi đấy!”

Vân Tố Y rất tích cực lựa mấy món đồ trên sập, Vân Hàn Chu thấy vậy liền cau mày. Quả nhiên ngươi chỉ muốn đi chơi thôi đúng không.

“Hì hì đa tạ nương quá khen! Nhìn nương y hệt vị sư tỷ ở nhà mà lòng ta thấy thật hoài niệm. Hay là cho ta gọi hai tiếng tỷ tỷ đi!”

“Con bé này chỉ giỏi cái miệng.” - Vị nương tử trông quầy nghe xong liền đưa tay xoa xoa gò má - “Giảm cho muội nửa giá đấy. Hàng do thợ thủ công có tiếng trong thành làm, cực kì đẹp luôn.”

“Ta thấy lễ hội lớn như vậy, hẳn người ở đây làm ăn khấm khá lắm nhỉ?”

“Có gì đâu. Đầu năm cởi mở hào phóng một chút, ngày tháng sau mới được nhận lộc chứ. Hết đêm nay là hội, mấy ngày sau sẽ có tiên nhân xuống phát lộc đấy!”

Vân Tố Y cài một cây trâm đính bạch lan lên tóc, ngắm nghía khuôn mặt mình trên chiếc gương đồng bên cạnh rồi xoay vài vòng: “Tiên nhân phát lộc? Ta tưởng theo thông lệ thì tịch điền hay hồng bao đầu năm sẽ có quan phủ đảm nhiệm chứ?”

“Quan cái gì chứ!” - Nương bĩu môi - “Thái thú Lạc gia ở đây ấy à? Hắn ta chỉ giỏi thu thuế cho dày túi, còn đời sống dân đen thì hoàn toàn ném cho chó ăn. Thời trước vị quan tiền nhiệm còn có chính sách khuyến học, giảm thuế cho người nghèo. Từ khi họ Lạc kia lên, nếu không phải nhờ chút danh tiếng của vị Thái thú đời trước để lại, cái thành này đã loạn từ lâu rồi.”

Vân Tố Y đơm chuyện một hồi, quay lại thấy vẻ mặt khó ở của Vân Hàn Chu mới rối rít đi thanh toán. Hai người rời khỏi sạp hàng rong, bước đi chầm chậm. Vân Tố Y mân mê cây trâm bạch lan vừa mua nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ hớn hở ban nãy nữa.

“Lạc Kính Thư này... tiếng tăm vậy mà lại xấu đến mức đó…” - Vân Tố Y khẽ thở dài - “Chả trách kẻ thù của ông ta lại dùng tà thuật, ám nguyền trưởng bối, hại đến tan cửa nát nhà.”

“Dù sao cũng đã nhận lời nhờ vả, mạng người vẫn là mạng người.” - Vân Hàn Chu trầm ngâm đáp - “Hơn nữa, xử lý chính sự, quan tham hay dân khổ, không đến lượt các tông môn đạo sĩ chúng ta trõ mũi vào. Quan có cách làm của quan, dân sống lề lối của dân. Bản thân chúng ta tuy tu hành nhưng hiện giờ cũng đang đứng trên mảnh đất này. Can thiệp quá sâu vào nhân quả phàm trần là điều cấm kỵ.”

Vân Tố Y ngửa mặt than trời một tiếng: “Nói như vậy thì chẳng phải nguyên cái thành này đều đáng nghi hết sao? Ai cũng có lý do để ghét ông ta, ai cũng có thể là kẻ hạ thủ. Hầy... Không đúng, chậc, không thể nói thế được! Hay là, cứ về hỏi thẳng Thái thú đi? Hỏi xem rốt cuộc ông ta đã gây thù chuốc oán với cao nhân phương nào!”

Vân Hàn Chu lắc đầu: “Lạc Kính Thư giao du rộng rãi, quà cáp chảy vào phủ như nước suốt bao năm qua, hẳn chính ông ta cũng không thể nhớ hết được người nào đưa đến thứ gì. Giờ mà ngươi về hỏi như vậy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ông ta, vạch trần việc ăn hối lộ bậy bạ rồi tự chuốc họa vào thân. Những kẻ như vậy thà chết chứ không chịu nhận mình sai.”

Vân Tố Y sững người một lát, thấy lời sư huynh quả thực có lý đến mức đáng ghét. 

Nhưng nếu không hỏi cho ra lẽ, không tìm được kẻ đứng sau thì việc cứu Lâm lão gia hôm nay chẳng khác nào dã tràng xe cát.

Trong khoảnh khắc bế tắc ấy, tâm trí của cả hai huynh đệ không khỏi nhớ về những ngày còn thỉnh giáo ở trên núi. 

Trước mặt là một không gian mờ ảo khói sương, hương trà thanh khiết lan tỏa tứ phía giảng đường. Một bóng trắng thanh cao thoát tục, điềm tĩnh ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn thấp bằng gỗ bách. 

Người không nói gì, chỉ dùng bút lông thấm mực, chậm rãi viết ra mấy dòng chữ trên giấy tuyên rồi đẩy nhẹ đến tầm mắt của hai đệ tử.

“Khán vạn vật, cứu nhất sinh. 

Kiếp nạn bất trợ, đạo tâm bất tịnh. 

Trợ thì trợ đến cùng, thiện thủy thiện chung.”

(Nhìn vạn vật cứu lấy một mạng người. Thấy nạn không giúp đạo tâm không vẹn. Giúp thì tới nơi, thiện phải tới chốn)

Lời cao nhân đã chỉ tuyệt đối không được làm trái, nếu không chỉ có một cái kết trở về tự đi lãnh phạt. Vân Hàn Chu hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nắm chặt chuôi kiếm Đoạn Hàn:

“Tố Y, chúng ta sẽ không hỏi Thái thú nữa. Hắn không nói, chúng ta tự tìm. Đêm hội này vẫn còn dài, kẻ kia chắc chắn sẽ để lại dấu vết.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!